Khỏang lặng Sài Gòn (1)


Mưa Sài Gòn

Mưa Sài Gòn ào đến thật nhanh, thật lớn, rửa trôi bụi đường làm tan khói xe. Nhưng rồi bỗng chốc những vòm lá ánh lên tinh khôi trong nắng nhạt khi tạnh mưa, cũng bất ngờ như khi mưa đến. Và mặt trời dịu dàng tạm biệt phố... Sau vài phút dòng người và xe lại tấp nập trên đường. Bạn còn nhớ không, một ngày nào đó bạn vào Sài Gòn. Tối đầu tiên Sài Gòn đón bạn bằng cơn mưa như muốn sập trời sập đất. Bạn bảo: lạ thật, mới hồi chiều nắng chói chang như thế, gió nhẹ như thế, Sài Gòn vẫn “thất thường” thế ư? Mình cười, Sài Gòn đang mùa mưa mà… Đường ào ạt nước, người và xe vẫn ào ạt chạy… Rồi cũng bất ngờ như khi bắt đầu, những hạt mưa nhẹ dần rồi tạnh hẳn. Không khí đầy hơi ẩm, mát lạnh, phố loang loáng nước, những vòm lá trên cao lấp lánh ánh đèn…
Bạn còn nhớ không, lần đầu tiên chúng mình gặp lại sau một thời gian dài xa nhau. Dường như giữa mình và bạn có chút gì như lạ lẫm. Ngồi bên nhau trong quán nhỏ, hơi ấm bàn tay bạn, hơi ấm bờ vai bạn, nhờ cơn mưa đã xóa nhòa cảm giác đó…
Những cơn mưa Sài Gòn dễ thương biết nhường nào.

Ngõ hòang anh

Nhiều lần, trên đường đi làm tôi rẽ vào 1 ngõ nhỏ, tránh con đường ầm ào như cơn lũ ngòai kia. Ngõ nhỏ ngoằn nghèo, tính ra xa hơn đi đường chính. Nhờ vậy nó vẫn giữ được nhịp thở bình thản thật đáng yêu. Con đường nhỏ được tráng xi măng bằng phẳng sạch sẽ. Những ngôi biệt thự nhỏ, vài căn nhà phố, một hai ngôi nhà cao tầng nhưng tất cả đều mang vẻ trầm lặng sau những bức tường cũ loang lổ vôi và những cánh cổng sắt tróc sơn mỗi lần đóng mở kêu kin kít. Ngõ yên tĩnh đến mức các số điện thọai quảng cáo dạy kèm học thêm khoan cắt bê tông… cũng buông tha không làm bẩn những bức tường, dường như không nỡ làm ngõ vắng giật mình.
Chiều về tôi thường đi xe chầm chậm trong ngõ ấy, dưới những bông hòang anh rực rỡ trên nền lá xanh mướt vươn ra từ sau song sắt trên cao. Có buổi trưa nắng thong thả một mình, mắt lơ đãng buông theo ngoằn nghèo ngõ nhỏ, lòng bỗng bình yên…
Ngõ nhỏ còn có giàn bông giấy cành đan nhau rậm rạp, mỗi khi có cơn gió nhẹ thỏang qua bông trắng bông đỏ lại nhẹ nhàng đuổi theo nhau. Nhưng, hình như có quá nhiều người đã viết về bông giấy, cả tôi cũng vậy...
Không hiểu sao ngõ hòang anh hay làm tôi nhớ đến những truyện ngắn của A. Sêkhốp, như Ngôi nhà có căn gác nhỏ, Một chuyện đùa, và nhất là Người đàn bà có con chó nhỏ.
Dù chẳng có mảy may gì giống như trong tưởng tượng của tôi về những câu truyện ấy.

Tháng ba cho anh

Tháng Ba, ở Sài Gòn không thấy rõ cái rạo rực sinh sôi của “mùa con ong đi lấy mật, mùa con voi xuống sông uống nước ” như tháng ba Tây Nguyên. Nhưng thóang đâu đây sức sống bừng lên đỏ rực những chùm bông giấy trên phố, ần hiện đâu đó trên gương mặt người thiếu nữ rạng ngời, trên đôi vai vững chãi của chàng trai trẻ. Tháng Ba, mùa nắng đang chầm chậm nhường chỗ cho mùa mưa đến sớm. Nắng còn như tiếc nuối, sau những ngày nhạt nhòa của một mùa đông lạ lùng, tháng Ba này nắng chợt bùng lên, gay gắt mà đắm đuối…
Một buổi chiều nào đó nắng vàng sánh như mật, ngồi trên tầng lầu cao nhất thành phố, anh và em ngắm nhìn Sài Gòn của em. Sài Gòn không có những con đường nồng nàn hoa sữa, không có những con phố dài xao xác heo may, không có những mặt hồ biếc xanh mờ sương sớm. Nhưng Sài Gòn có những con đường trưa nắng vàng hoa điệp, có hàng cây mỗi chiều thả những cánh hoa dầu xoay tít bay bay, có những đêm gió chướng ào ạt thổi qua thành phố. Sài Gòn của em có quán cà phê nơi chúng ta cùng bạn bè gặp gỡ. Dàn bông giấy vẫn nghiêng nghiêng che mát vỉa hè khấp khểnh từng viên gạch. Cánh tím mỏng manh vẫn nhẹ nhàng đậu xuống bên ta. Những gương mặt lạ quen mỗi ngày dường như không bao giờ cũ, những con người thoắt đến thoắt đi mà sao bỗng thấy thân thiết lạ lùng…
Mưa Sài Gòn vẫn thế, nắng Sài Gòn vẫn thế, gió Sài Gòn vẫn thế. Chỉ có anh và em là đã khác…

Nhận xét

  1. Bài này hay quá bạn ạ! Tôi biết Sài gòn đã nhiều năm. Gắn bó với Sài gòn thì hơn chục năm nay. Tháng tháng đi về. Tôi nhớ con ngõ nhỏ có Nhà hàng An An tĩnh lặng. Đã từng đi bộ suốt đường Đồng Khởi ngay giữa nắng hè chói chang...

    Mưa Sài gòn làm tôi buồn lắm. Tôi không bao giờ quên tối hôm ấy xuống sân bay, trời mưa tầm tã. Mình tôi cô đơn giữa Sài gòn tập nập người xe...

    Cám ơn bạn cho tôi thấy, cho tôi nhớ lại một chút nào đó của riêng mình.

    Trả lờiXóa
  2. @ a Thụy: Sài Gòn tấp nập nhưng dễ mang lại cho người ta cảm giác cô đơn...

    Trả lờiXóa
  3. Em không có nhiều kinh nghiệm với mưa Sài Gòn. Cứ thấy nó ào đến rồi tạnh rất nhanh. Thích mưa Sài Gòn vì nó làm cho buổi tối ở SG mát mẻ, chứ không oi bức sau một ngày nóng như ở HN. Nhưng mưa ở HN bây giờ cũng giống mưa SG, vì "phố bỗng là dòng sông uốn quanh"...

    Trả lờiXóa
  4. nhớ mưa sg và nhớ luôn vụ ngập nước, chờ hoài không thấy rút. Viết hay ghê.

    Trả lờiXóa
  5. Chị Hậu rất "thiếu nữ" nhé :)

    Trả lờiXóa
  6. Gợi nhớ lại cho em cái ngày đầu tiên vào Sài Gòn...lạc lõng một mình....
    Mưa Sài Gòn, đến nhanh đi nhanh...giống như tính cách của người Nam...

    Trả lờiXóa
  7. Bài rất hay, mình copy nhé. Về đăng tại http://caulongbachai.multiply.com. Cám ơn.

    Trả lờiXóa
  8. Đáng yêu nhất là ở giữa Sài Gòn - thành phố nhiều bụi và ồn ào hối hả vô cùng chị vẫn tìm được những khoảng lặng tuyệt vời và ngập mình trong đó.

    Trả lờiXóa
  9. Tháng Ba Tây nguyên mùa con ong đi lấy mật, Tháng Ba Sài Gòn lại là mùa nóng nhất, Tháng Ba Sài Gòn giá tăng tất tần tật.
    Vui tý.

    Trả lờiXóa
  10. Em thích tắm mưa lắm, chỉ có ở VN mới tắm được thôi. Mưa bên Mỹ ko lớn, ko nhiều nhưng lạnh cắt da ko tắm được. Em nhớ mỗi lần trời mưa ở VN là em khoái chí lắm. Em đợi nó thật to là em té ngay ra giữa trời em đứng cho nước mưa nó dập tơi tả, cảm giác lên cao nhất là khi có tiếng sấm ấy. Mưa té tát mình tơi tả rồi sấm nó oánh cái "ầm!"...làm giựt mình tưởng đâu thế giới đã bị sập, cảm giác này...sợ nhưng mà xả được xì trét!

    Trả lờiXóa
  11. @LU: Chị cũng giống Lu vụ này LU à, ngày sinh viên mưa đầu mùa là rủ con bé học cùng ... nó ko thích mà cũng bị tóm :) Bọn trẻ con nhà chị cũng bị mẹ rủ nhé:)

    Trả lờiXóa
  12. @ Mai : Mai ưi, hôm nào mình đi tém mưa...rồi mình lại "khi xưa ta bé ta chơi..."

    Trả lờiXóa
  13. @ Mai: viết cho những người đã từng là thiều nữ, viết cho những cô thiếu nữ bây giờ :)
    @ Lu; hi, nhìn Lu biết ngay ngày xưa nghịch mưa như thế nào. Dưng mà chị cũng thích đi dưới mưa lắm. Ngày mới vô SG mưa cứ đạp xe đi,đầu trần, ko áo mưa... Ưmmm, bây giờ mà thế khéo bị bảo là khìn :))

    Trả lờiXóa
  14. @ Đỗ: cái gì cũng tăng giá, chỉ có... linh tinh thế này ko bị tăng giá bạn nhỉ :)
    @ Lana: SG có nhiều khỏang lặng, khác HN nhưng cũng rất đáng yêu, không làm ta buồn và day dứt như khi xa HN, nhưng luôn làm ta thấy... thiếu.
    @ Cậu Ba Long :)

    Trả lờiXóa
  15. @ VMC, chị Ba Đậu, Sầu: SG ngập nước do 3 nguyên nhân: 1) Trời mưa, 2) Triều cường, và 3) trời mưa kết hợp triều cường! Đấy là kết luận của những hội nghị hội th3o của sở GT công chánh :D

    Trả lờiXóa
  16. Chị ơi bất cứ khi nào HN làm người đi xa buồn và day dứt, tụi em sẵn sàng chờ chị về cùng ngồi nhâm nhi cà phê và ngắm... HN chị nhé.

    Trả lờiXóa
  17. @ Lana: nhất định rồi, sẽ ra HN đến khi nào các em phải hỏi: Thế chị lại ra nữa à :))

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

“Ảnh hưởng của mạng xã hội đến lối sống của giới trẻ (lưu tư liệu)

MỘT NGƯỜI TRẺ ĐI SUỐT NGÀN NĂM