Hiển thị các bài đăng có nhãn hình ảnh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hình ảnh. Hiển thị tất cả bài đăng

Một số hình ảnh chuyến đi Ai Cập từ 11 - 21/3/2023. Sẽ viết bài sau :)

 Một chuyến bay

Một lần tôi bay
qua nửa bầu trời
Dưới kia trái đất
khi ngày khi đêm
Nơi tôi đến một nơi xa lạ
Những tòa thành đồ sộ
Những ngọn tháp vút cao
nửa trái đất, nửa bầu trời
chỉ là một mái vòm cong
Hoang mạc mênh mông
Thành cổ ngàn năm sừng sững giữa thinh không
Đền đài phế tích thách thức thời gian
Không đầu không cuối
Đời người chớp mắt
Như một chuyến bay...


Mười ngày rong ruổi dọc sông Nile trên đất Ai Cập: một số hình ảnh


SÀI GÒN MÙA NẮNG ĐẸP

Mình và NAG Minh Hòa nhiều lần hẹn nhau đi chụp hình cảnh quan “cây xanh – di sản đô thị” mà chưa thực hiện. Bữa đó mình có việc “ra Sài Gòn” (khu vực quận 1) nên hai chị em tranh thủ chụp hình với cây xanh và nắng Sài Gòn.

Nhạc sĩ Phạm Duy có dịch một bài hát Pháp ra lời Việt có tựa “Những mùa nắng đẹp” – tất nhiên không phải nói về Sài Gòn. Nhưng đi trên những con đường Sài Gòn mùa này chợt nhận ra mùa nắng Sài Gòn rất đẹp! Khi đường vắng người ta có thể ngắm đường ngắm cây nhìn trời nhìn nắng trong một không gian rộng hơn và sâu hơn. Thành phố quen thuộc lung linh hơn trong nắng sớm...

Bạn nghĩ gì, nếu một ngày kia hàng cây này bỗng bị đốn chặt bị “di dời” như đã từng xảy ra trên đường Tôn Đức Thắng? Hy vọng điều đó không bao giờ lặp lại!

Cám ơn NAG Minh Hòa đã cho chị những tấm hình này, để thương hơn những hàng cây trăm tuổi, để mãi nhớ về một mùa nắng đẹp rất đặc biệt của Sài Gòn.

-------

P/S 1. khẩu trang tháo vội tháo vàng, chụp xong một cái đàng hoàng đeo vô :)

P/S 2. lúc ở đường Huyền Trân công chúa thì có mấy chị đi bộ thể dục ngang qua nói chuyện vang cả phố, một chị ngoái lại nhìn và buông giọng véo von “khiếp, già rồi mà...” mà sao thì không nghe được vì chị đi đã hơi xa :D

 






 

CÓ GÀ ĂN TẾT.


Hôm qua, ông bạn (nhất định không chịu) già Đỗ Trung Quân nhắn, sáng cà phê Hậu ơi, trẫm tặng gà ăn tết.
Mừng quá, vì biết khoảng hơn tháng nay lão mới “nuôi” một bầy toàn gà trống nhưng dễ thương vô cùng. Thấy tài tử giai nhân hotboy hotgirl dập dìu để lão tặng, rồi bán đấu giá làm việc thiện… thế nên thích lắm nhưng mình chả dám “mở miệng” :) Lão còn nói thêm: đảm bảo con gà này đẹp, đẹp như những gì Hậu đã làm!
Ôi giời, chơi với nhau bao năm rồi bây giờ mới nghe lão nói một nhời có cánh với mình :D .Từng chứng kiến và làm “tổ trưởng hòa giải” cho vài chuyện “gay go” của lão, lại ít khi cà phê nhậu nhẹt mà thường “cãi nhau” trên FB vì lão bức xúc nhiều chuyện rồi cứ thế phang ngang bửa củi, mình chỉ thẽ thọt: ko phải như lão biết đâu, mà như thế này thế này… Cũng có lần cáu quá mình bảo: cứ “chửi” như anh thì bố ai muốn nghe?! Lão tỉnh queo “thì để nó nghe chứ cần gì bố nó nghe!”. Thế là hết cả bực với cáu :D
Khoảng hai năm nay lão vẽ nhiều. Mình không phải dân có nghề nên chả dám nhận xét về tranh của lão, chỉ biết có nhiều bức mình thích. Có lần lão muốn vẽ trên những mảnh gốm, sành, mình bèn chỉ cho lão tìm đến khu lò gốm cổ Hưng Lợi ở quận 8. Ở đó có nhiều phế phẩm lò phù hợp để lão sáng tác. Sau đó lão vẽ tặng mình mấy bức “đàn bà” trên mảnh lu mảnh chậu bể, đẹp vô cùng. Tối chiếu đèn vô trông cực “liêu trai”. Khoe với lão, lão bảo: viết truyện 100 chữ đi 
Lần này, khi nghe lão nói, năm nay “bán” được bầy gà góp tiền cho vợ con ăn tết sau ba năm bị hạn chế mọi hoạt động nghề nghiệp có thể kiếm ra tiền; tặng cho một cô giáo bức tranh để cô tặng lại người mẹ đang bịnh nặng (khi cô hỏi mua mà lão biết cô là giáo viên cấp 2)... mình bỗng cay cay mắt… Nói gì với lão cũng thành khách sáo, chỉ bảo: may mình còn có cái đầu với đôi tay để kiếm sống tử tế lão ạ. Lão gật gù, ừ, cái gì từ đôi tay mình làm ra đều là việc tử tế, vậy là ok rồi!
Bức tranh này mình nhất định bắt lão ghi cho vài chữ, gãi đầu gãi tai lão bảo, định ghi “quý tặng, mến tặng…” nhưng thấy vừa sến vừa sáo nên chỉ ghi vậy.
Vậy thôi, nói lời cám ơn với lão cũng là vô nghĩa, mình bèn hẹn như mọi lần: bữa nào nhậu, hén!
Cứ thế lão “trẻ” nhá. Chúc lão cứ hồn nhiên mãi thế, tử tế như thế, và được nhiều “bóng hồng” hâm mộ vây quanh thần tượng như thế (cái này nói khẽ thôi, kẻo Hoa Nam cục tăng cường quản lý thì tội lão :D ).
Sài Gòn 16.1.2016
P/S. Hầu như mình không bao giờ khoe khoang, chứng tỏ là có quen biết, thân thiết với người nổi tiếng, nhất là các văn nghệ sĩ. Nhưng lần này viết ra chuyện trên vì cá nhân mình muốn cám ơn nhà thơ, họa sĩ Đỗ Trung Quân đã luôn đồng hành và hỗ trợ cùng chương trình Nhịp Cầu Hoàng Sa mà mình là một thành viên.

Sài Gòn của tôi (3) vài hình ảnh về di sản văn hóa nơi tôi đang sống.

 @ Hôm qua trong cuộc tọa đàm về bảo tồn di sản văn hóa thành phố, có diễn giả đã nói, di sản văn hóa là một trong những lợi thế của thành phố để thu hút đầu tư, vì đây là nguồn tài nguyên vô giá và cũng là giá trị nhân văn của thành phố.
Điều này hoàn toàn đúng!
Nhưng, vấn đề là nhà đầu tư hiện nay có đủ trình độ để hiểu biết những giá trị của di sản văn hóa thành phố hay họ chỉ coi đó là “đất vàng” để kiếm lợi nhuận?
Và, chính quyền có đủ sáng suốt để chọn nhà đầu tư có trình độ, có thiện ý để thực thi việc đầu tư đồng thời với giữ gìn di sản văn hóa cho thành phố, cho cộng đồng dân cư?
Tại khu vực trung tâm thành phố hiện nay, nơi tập trung các di sản văn hóa đô thị, với những gì đã xảy ra trên tuyến đường Đồng Khởi, khu Ba Son đường Tôn Đức Thắng, thì câu hỏi trên đã có câu trả lời!























Mãi tuổi 18 :)






Chú Phan Vu luôn chỉ thấy mình là cô bé 6 tuổi mắt to ngơ ngác, nhưng nhớ và vẽ lại thì Hậu khảo cổ mãi tuổi 18 của bốn mươi năm trước. Thật tuyệt vời :) Biểu tượng cảm xúc smile








TÂM THỨC MÕ, HÀNH XỬ MÕ (tạm đặt, bài từ FB Le Quang)

  https://www.facebook.com/share/p/1EBostJRqR/ “Hồi nhỏ chắc cậu vẫn còn nhớ, chúng mình thường thắc mắc không biết dân phòng rốt cuộc là nh...