Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng sáu, 2011

HẺM PHỐ SÀI GÒN

Hình ảnh
“Một ngõ vắng xôn xao, nằm trong lòng phố lớn…”(Trần Quang Huy)Sài Gòn có hàng trăm con đường mặt tiền sôi động suốt ngày đêm, thể hiện nhịp sống khẩn trương không một phút giây ngừng lặng của đô thị lớn nhất nước. Và cũng như tất cả những thành phố khác trên thế giới, phía sau những con đường là hàng ngàn ngõ hẻm, đan nhau như mạng nhện, cài nhau như chân rết…tạo thành những không gian sống tương đối tĩnh lặng của hàng triệu cư dân. Hẻm Sài Gòn cũng có nhiều lọai khác nhau, nhưng chỉ cần một lần bạn bước chân vào đó là có thể nhận thấy dường như ngõ hẻm Sài Gòn không giống ở bất cứ nơi đâu. Hẻm ở các quận trung tâm thành phố là khu vực đô thị đã hình thành hàng trăm năm. Đó là những hẻm tráng xi măng bằng phẳng sạch sẽ, tương đối thẳng, thường là hẻm cụt. Dân cư đa phần là công chức, nhà cửa xây dựng khá ổn định, kiến trúc hài hòa. Những ngôi biệt thự nhỏ, vài căn nhà phố, một hai ngôi nhà cao tầng nhưng tất cả đều mang vẻ trầm lặng sau những bức tường …

Nhà báo và nhà khảo cổ (tái bản có bổ sung ))))

Không biết sao mà hoàn cảnh đẩy đưa, số phận run rủi thế nào để tui được quen /biết/ thân (tình) với nhiều nhà báo đến thế! Bình thường thì những mối quan hệ như thế cũng… bình thường thôi. Nhưng cứ gần đến Ngày báo chí hay trao giải Hội báo Xuân, giải báo chí hàng năm… tự dưng tui cũng phải nghĩ ngợi chút chút. Nghề của tui thì chả có ngày nào cả, vì vậy với những bạn bè mà nghề của họ có một NGÀY riêng, như nghề Báo, nghề Giáo, nghề Y… thì tui vô cùng ghen tỵ!Hừm, để tỏ rõ cái sự đố kỵ, và cũng vì “thấy người sang bắt quàng… một cái” tui bèn cố gắng suy nghĩ xem nghề khảo cổ của mình có gì giống nghề báo của các bạn ấy hay không? Có thể hình thành một đề tài nghiên cứu khoa học cấp nhà nước: “Nghề báo, nhà báo nhìn từ khảo cổ học”. Đề cương khái quát như sau.- Mục đích: Bước đầu tìm hiểu những nét tương đồng của nghề báo và nghề khảo cổ.- Ý nghĩa: Góp phần làm rõ mối thân, tình giữa nhiều nhà báo/ phóng viên và những người chuyên đi đào bới. Đồng thời lý giải hiện tượng …

NHỮNG ÔNG BỐ TRẺ

Hình ảnh
Đó là những chú em, cậu em – những người bạn mà phần nhiều tôi quen biết từ/ trên blog. Các bạn này đều có một gia đình yên ổn với cô vợ giòi, đẹp (và hình như cũng hiền), có 1, 2 cô bé cậu bé ngoan ngoãn, xinh xăn… Họ – như tôi thấy - đều yêu thương gia đình nhỏ của mình, đặc biệt là rất yêu con, thường nói về con với giọng yêu quý và tự hào “khoe con” không hề dấu diếm J Trong khả năng của mình họ đều làm hết sức để kiếm tiền lo cho gia đình, lo cho con một cuộc sống tốt nhất: nhà cửa đàng hòang, con học trường tốt, quan tâm đến con từ sức khỏe đến vui chơi, đưa đón con đi học, thay vợ làm việc nhà… Có thể nói đó là những ông bố tuyệt vời! Thế hệ các bà chị (như bọn tôi và lớn hơn) dù vẫn phải đi làm kiếm tiền nhưng khó có thể chia sẻ việc nhà và chuyện nuôi dạy con cái với chồng, do chồng đi xa, do thường đi làm dâu, do quan niệm của gia đình, của xã hội và của mỗi người còn chưa “thông thoáng”. Cũng có vài ông bố không còn sống chung với mẹ của con mình, nhưng họ vẫn rất chăm lo …

VỀ BẢO TÀNG LÚA GẠO VIỆT NAM (nhân một cuộc chuyện trò với bạn)

1. VN nằm trong vùng đông nam á là một trong những cái nôi của nghề nông sớm nhất thế giới. Dấu tích của nghề trồng trọt đã được tìm thấy trong các di tích thuộc nền Văn hóa Hòa Bình cách này khoảng 10.000 năm cách nay. Từ thời kỳ này cư dân cổ đã biết thuần hóa rồi tiến tới trồng trọt các loại cây có củ và một số loại thực vật như bầu bí. Đông nam á cũng là nơi có giống lúa hoang Oryza Sativa sau này được thuần hóa và trồng trọt nhiều ở đây. Từ khoảng 4000 năm cách ngày nay vùng trung du và đồng bằng sông Hồng trở thành địa bàn chính của nghề nông trồng lúa. Từ đó nông nghiệp lúa nước trở thành ngành kinh tế chủ đạo, góp phần quan trọng cho việc hình thành và phát triển nền văn minh nông nghiệp của người Việt cổ.

2. Việc đặt ra vấn đề thành lập “Bảo tàng nông nghiệp VN” là vô cùng cần thiết và có ý nghĩa quan trọng. Với một bề dày lịch sử 4000 năm, văn minh nông nghiệp trồng lúa VN xứng đáng và cần phải có một bảo tàng riêng để có thể phản ánh một cách toàn diện và đa dạng các giống l…

LINH TINH LANG TANG

Gần
Anh em cãi lộn. Vô tình em vung tay trúng người anh. Nghĩ em hỗn anh tức giận thẳng tay tát em nảy đom đóm. Từ đó anh em không nhìn mặt nhau.
Người có thể đánh ta đau nhất chính là người gần ta nhất. Vì vậy đừng quá gần ai, nhỡ có lúc nào đó "vô tình gây thương tích" cho... chính mình!

Khỏang riêng
Giữa hai người rất - thân - yêu liệu có một tồn tại một khỏang riêng nào không?
Có chứ, thậm chí khỏang riêng ấy luôn hiện hữu một cách rất… riêng là khác.
Nó tạo ra sự cách biệt nhất định để mỗi người giữ được bản ngã, không bị “đồng hóa” trở thành người khác – chứ không phải là - trở - thành - nhau.
Nếu không có khoảng riêng ấy đến một lúc nào đó họ sẽ cảm thấy giữa hai người là một bầu trời nặng đầy mây xám và gió lạnh, không còn là bầu trời xanh với mây trắng bình yên niềm vui dịu ngọt nhẹ nhàng.
Khỏang riêng ấy có thể gây ra cảm giác một khỏang xa cách. Nhưng mỗi lần vượt qua được cảm giác ấy họ sẽ đến gần nhau hơn.
Khoảng riêng ấy có khi làm tình trạng “vụng…

MIỀN TÂY (6) - MIỆT VƯỜN (Mỹ Đức Tây, Cái Bè, Tiền Giang)

Hình ảnh

TRẺ SƠ TÁN

Hình ảnh
Sau sự kiện Vịnh Bắc bộ ngày 5 tháng 8 năm 1964, chiến tranh bùng nổ ở miền Bắc. Nhận biết đầu tiên về chiến tranh là khi má mang về nhà 5 cái ba-lô may bằng vạt bạt màu ghi.
- Má ơi cái này là cái gì?
- Ba lô con ạ.
- Để làm gì má?
- Để mang quần áo đi sơ tán.
- Đi sơ tán là đi đâu má, có đu quay, có kẹo bông không, má?
- …
Má lặng thing, mắt đỏ hoe. Tôi đã không biết rằng cái ba lô là dấu hiệu sự chia ly rất lâu của gia đình. Sau đó ít ngày anh tôi, ba tôi lên đường ra chiến trường.

Một đêm Hà Nội tháng 10 cuối thu, gió mùa đông bắc sớm tràn về. Má đưa tôi lên nhà trẻ ở đầu Hàng Bông Thợ Nhuộm (bây giờ nhà trẻ này vẫn còn). Ở đó đã có mấy chục bà mẹ ông bố đưa con đi sơ tán. Bọn trẻ ngủ gà ngủ gật, bố mẹ thì thầm trò chuyện lo lắng vì để các con đi theo nhà trẻ, còn mình phải ở lại Hà Nội làm việc… Bỗng một tiếng còi huýt lên, bọn trẻ giật mình ngơ ngác, bô…

CỐC CÀ PHÊ KHÔNG ĐƯỜNG

Cô vẫn thường thường nhớ lại những ngày quen anh...

Xưa kia cô không biết uống cafe, cho đó là thứ nước đắng nghét vô bổ. Song, khi quen anh rồi, hầu như tuần nào cũng theo anh đến quán, dĩ nhiên sau đó cafe thành bạn của cô.

Anh là chàng trai ưu tú. Đẹp trai, có chí tiến thủ... khi 2 người học Đại học, anh đã chú ý đến cô, một cô gái hiền lành có mái tóc đen dài. Cô thường thường không gây sự chú ý nhưng lại khiến mọi người quan tâm đến mình. Anh bảo: "Vì em mà anh được sinh ra!". Lời nói của anh quả khiến cô rung động.

Thế nhưng quen cô rồi, anh vẫn luôn không chỉ quan tâm đến mình cô. Bạn gái vây quanh anh đếm được hơn tá, anh đều đối xử tốt với họ. 12h đêm, nếu một cô nào đó khóc lóc than buồn chán, anh cũng sẽ lập tức đi ngay. Hoặc như, đang ngồi với cô, và nếu có ai đó gọi điện thoại bảo cần anh, thì anh cũng sẽ không từ chối. Giây đầu anh còn lưỡng lự, phút sau anh đã biến mất.

Cô lẳng lặng đón nhận mọi thứ, không nói năng gì.

Một ngày kia, cô đột nhiên nói: "Em muốn …

VIẾT CHO NGÀY 5/6/2011

Hình ảnh
HÀ NỘI (ành Mai Kỳ)
VÀ SÀI GÒN (ảnh Viễn Sự)
Một ngày tuyệt vời, khi mà những người dân Sài Gòn, Hà Nội đã thể hiện lòng yêu nước một cách đẹp tuyệt vời!Blog của tôi tràn ngập hình ảnh bạn bè, những gương mặt trẻ già dễ thương rạng ngời tình yêu Tổ quốc, những gương mặt trong sáng đầy vẻ cương quyết bảo vệ chủ quyền quốc gia. Họ bày tỏ lòng yêu nước một cách hồn nhiên, không vụ lợi, không suy tính, không đao to búa lớn. Họ là những người bạn của tôi, là những người tôi không quen bíêt, nhưng tất cả đều là những con người chân chính, là đồng bào của tôi! Nâng thuyền cũng là dân, lật thuyền cũng là dân - Lời người xưa dặn đó!Tình yêu Tổ quốc là tình cảm thiêng liêng của mỗi con người, của mỗi dân tộc. Tình yêu đó thiêng liêng bởi vì nó xuất phát từ trái tim trong sáng, tình yêu Tổ quốc không có chỗ cho những gì giả trá. Ngày hôm nay nhân dân đã làm nên một “Hội nghị Diên Hồng” ở Hà Nội , ở Sài Gòn và kết nối hàng triệu trái tim.Hôm nay tôi đã được chứng kiến những g…

TÍNH CHUYÊN NGHIỆP (2)

Cách đây hai năm, trong chương trình bồi dưỡng kiến thức về an ninh quốc phòng, những bài giảng về “nền quốc phòng toàn dân” lại làm tôi phải suy nghĩ về “tính chuyên nghiệp”. Đại thể quan điểm “quốc phòng toàn dân” vẫn là những khái niệm: chiến tranh nhân dân, toàn dân đánh giặc, kháng chiến toàn diện, kháng chiến trường kỳ, giặc đến nhà đàn bà cũng đánh, ai có súng dùng súng có giáo mác gậy gộc thì dùng… (lại nhà thơ Bùi Chát: có gì dùng gì có nấy dùng nấy)… Nói chung nói về sự chuẩn bị cho tình huống chiến tranh (nếu xảy ra) trong thế kỷ 21 mà như là (kể) chuyện chiến tranh của thế kỷ 19, 20! Tất nhiên, sau đây chỉ là suy nghĩ của một người dân bình thường, “ngoại đạo” khoa học quân sự.Huy động sức mạnh toàn dân trong chiến tranh bảo vệ Tổ quôc là điều tất nhiên, lịch sử nước ta đã chứng minh rằng mỗi khi đất nước bị ngoại xâm là toàn dân đánh giặc! Nghệ thuật quân sự Việt Nam “chiến tranh nh…

TÍNH CHUYÊN NGHIỆP (1)

Năm 2005 trong chuyến đưa hiện vật Văn hóa Champa qua Pháp trưng bày tại bảo tàng Nghệ thuật Châu Á Guimer tại Paris, lần đầu tiên tôi có một nhận thức rõ ràng về “tính chuyên nghiệp” trong công việc.Từ trước vẫn hiểu đơn giản, sự chuyên nghiệp là được học hành bài bản về một nghề nào đó, một công việc nào đấy, được làm đúng nghề đào tạo (có một thời gian dài ta có Bộ Đại học và Trung học chuyên nghiệp – tức là các trường dạy nghề). Nhưng còn tính chuyên nghiệp trong công việc là như thế nào… thì tôi vẫn hiểu mù mờ, không thể phân định rạch ròi. Có lẽ vì chưa biết hay không quan tâm đến điều này chăng?Ngay từ lúc mới đặt chân đến Paris tôi đã nhận thức được ngay “tính chuyên nghiệp” trong quy trình công việc và trong tác phong làm việc của những người đồng nghiệp. Đây là một vài ghi chép của tôi lúc ấy.“…anh bạn đồng nghiệp làm việc ở bảo tàng Guimet đã…

CHUYỆN NGHE TỪ NGƯỜI KHÔNG QUEN

Chiều nay mình có việc đến một chỗ kia, trong khi chờ đợi, tình cờ mình nghe một phần câu chuyện của 2 bạn ngồi bên:-Thế em vẫn cứ nhẫn nhịn thế à?-Em chán lắm, chỉ muốn bỏ đi…-Em có là Phật không mà phải nhẫn nhịn trước những kẻ xấu? Em có phải là Chúa đâu mà phải chìa má trái ra cho họ đánh khi họ đã thẳng tay đánh vào má phải của em?-….-Em có nhẫn nhịn như thế, em có chịu đau như thế cả đời… có thể thành Phật thành Chúa được không? Tất nhiên, không! -Thôi ạ, em mệt mỏi lắm, chả muốn làm gì nữa, tránh voi……-Sao em cứ nhẫn nhịn trước sự gây hấn thậm chí bị xúc phạm như thế?! Đừng cho rằng“tránh voi chẳng xấu mặt nào”, voi lành voi hiền thì đã chả húc mình và… đường mình mình đi đường voi voi bước, có gì mà phải đối đầu với tránh né? Chỉ có voi điên mới đuổi húc người… lúc đó liệu có tránh, tránh mãi được ko? -Phải đối phó với họ em thấy mình cũng bẩn thỉu như thế… -Đừng nghĩ không dây vào bọn xấu cho bẩn người. Cái xấu cái ác cứ / còn tồn tại cũng vì ai cũngtránh né không đấu tranh! …