Hiển thị các bài đăng có nhãn con gái. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn con gái. Hiển thị tất cả bài đăng

SỚM MUỘN GÌ EM CŨNG LÀ CỦA ANH (Truyện con gái Đỗ mai Quyên dịch)

CHƯƠNG III. CHỊ BÓNG ĐÈN, CỪ LẮM!

https://dennisqlangthang.wordpress.com/2023/06/30/som-muon-gi-em-cung-la-cua-anh-chuong-3/?fbclid=IwAR3S7irMK_TkehhnGr1aGs2h3xnJu_2Kgkfhpeft49SqFjhr2DgOAh1QDbg 

Phản ứng đầu tiên khi Nhan Cửu tỉnh dậy không phải là cảm giác đầu đau như muốn vỡ ra như thường ngày, mà là…

Miệng cô sưng hẳn một vòng phía ngoài, rất đau.

Cô chậm rãi há miệng rồi khép lại mấy lần, đau đến mức hít hơi lạnh “shhh” một tiếng, đánh thức Đoàn Thanh tay chống cằm, ngủ tới mức chảy cả nước dãi bên cạnh.

Cậu ta chật vật mở mắt, đưa tay lên dụi, uể oải vặn người một cái rồi nói:

“A ha, chị Bóng Đèn, dậy rồi à?”

Nhan Cửu loáng thoáng nhớ lại một chút phân cảnh đã xảy ra tối qua, cô nhớ vị bác sĩ vừa vào nhìn thấy cô là cười toe toét, còn có một nam…

Khoan đã, chị Bóng Đèn?!

“Cậu…”

Nhan Cửu tỏ vẻ mặt như chó ăn phải phân, cực kỳ cạn lời với kiểu gọi đó, cảm giác Đoàn Thanh cũng không nhỏ hơn cô mấy tuổi, nhưng bất ngờ không biết phải phản ứng thế nào, nên đành yếu ớt nói “cậu”.

Trình độ quan sát nét mặt người khác của Đoàn Thanh gần như bằng con số 0 tròn trĩnh, cậu ta cười hì hì ngây ngô, nhìn Nhan Cửu, để lộ hàm răng trắng rồi nói:

“Cô quên rồi hả? Chị Bóng Đèn, tối qua cô ngậm một cái…”

“Được được được được không cần nói nữa không cần nói nữa, tôi nhớ tôi nhớ mà!”

Nhan Cửu vội vã gật đầu thừa nhận để tránh cho cậu ta lại kể “lịch sử huy hoàng” của cô, vẻ mặt bất lực đưa tay giữ trán, nhìn xung quanh rồi hỏi:

“Trợ lý của tôi đâu? Chính là cái tên to cao ngốc nghếch ấy, cậu ta đi đâu rồi?”

“Ồ ồ, cô nói anh ta hả, trông chừng cô suốt đêm sợ cô gây chuyện, bây giờ đang ra ngoài gọi điện thoại rồi, gọi nãy giờ rất lâu…”

Đoàn Thanh nhìn Nhan Cửu đứng dậy, trả lời xong câu hỏi của cô thì tiếp tục nói:

“Thế thì, Bóng Đèn à, tôi có thể lấy lại cái giường xếp của tôi không?”

Đúng rồi, lúc này Nhan Cửu không nằm trong phòng bệnh, mà là ở khoảng trống chật hẹp giữa hai chiếc bàn làm việc trong văn phòng hai người, trên một chiếc giường xếp màu rằn ri (thẩm mỹ vô cùng là trai thẳng).

Cô vội vã đứng dậy, đang định cảm ơn thì chiếc áo blouse trắng đắp trên người cô tuột xuống, cô cúi người nhặt lên, lập tức chú ý thấy vết bẩn đầy màu sắc rất nổi bật trên đó.

Một chút trí nhớ như sấm to chớp giật xẹt ngang qua đầu cô, tay cầm áo của Nhan Cửu bắt đầu run lên, cô bán tín bán nghi cau mày, hoàn toàn không dám tin hôm qua rốt cuộc mình đã làm những chuyện kỳ quặc gì.

Đoàn Thanh lục tục thu dọn xong giường xếp, thấy Nhan Cửu cứ nhìn chiếc áo mà không nói gì thì lại cười bảo:

“Đây là sư phụ tôi đắp cho chị đó, ha ha ha, chị Bóng Đèn, tôi nói chị nghe nhé, chị đúng là lợi hại quá, bây giờ trông ngoan hiền thế, không nhận ra tối qua… chậc chậc chậc… bản lĩnh ra phết đấy!”

“Tôi… tối qua… rốt cuộc… đã làm gì?”

Ừ, đây là do tác dụng của cồn dẫn đến hệ thống thần kinh tê liệt, gọi là “đứt đoạn”, Đoàn Thanh gật gù vẻ hiểu ý, tiếp đó tỏ vẻ thương xót cô, nhìn cô bằng ánh mắt tội nghiệp rồi lấy điện thoại ra, mở một đoạn clip rồi nói:

“Cô xem đi.”

Nhan Cửu di chuyển đầu cô đến trước màn hình bằng tốc độ cực kỳ chậm, chớp chớp mắt, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng thì liên tục cầu nguyện mong rằng bản thân chưa làm gì tổn hại đến đạo đức thuần phong mỹ tục của xã hội.

Thế nhưng…

Cảnh mở đầu trong clip rung lắc dữ dội, giống như quay xuyên qua khe cửa, Nhan Cửu ôm eo bác sĩ nam trong clip, bất động, giống như đã ngủ thiếp đi, còn vị bác sĩ mà cô ôm lại như bị ai đó bấm nút tạm dừng, cũng không hề nhúc nhích.

Cảnh này thì trông có vẻ bình thường, ngược lại còn có chút ấm áp, Nhan Cửu nhớ vị bác sĩ ít nói ít cười tối qua, đặc biệt là đôi mắt rất đẹp nhưng khi nhìn người khác lại không chút ấm áp.

Đoàn Thanh ngồi cạnh Nhan Cửu giống như một cái phụ đề di động, một cái loa to, kiểu lúc nào cũng thuyết minh bối cảnh kịp lúc: “Haizzz, nói thật đấy, tối qua chị như bị ếm bùa gì đó, có thể khiến cho sư phụ tôi bị chị ăn đậu phụ, anh ấy trong bệnh viện chúng tôi nổi tiếng là cấm người lại gần trong vòng tám trăm dặm đấy, chị… hê hê hê, mau nhìn đi, cao trào sắp tới rồi! Ha ha ha ha!”

Cảnh tiếp theo sau đó như chiếu một bộ phim kinh dị, có lẽ là kỹ thuật leo cây lúc nhỏ trong giờ phút đó đã được sử dụng tối đa, chỉ thấy Nhan Cửu bỗng dưng ngẩng đầu lên, buông tay đang ôm eo người ta ra, tiếp đó…

Một cú nhảy vọt, chân kẹp luôn vào eo người ta, treo lủng lẳng trên người anh, sau đó bắt đầu dụi mặt vào vai anh, vừa bôi đầy lớp son phấn trang điểm vào người anh vừa cười “hì hì” ngốc nghếch.

Sự “tấn công” đột ngột đó khiến Triệu Tế Thành vì quá bất ngờ mà theo thói quen lùi ra sau một bước dài, vô thức đưa tay ôm lấy cô để giữ thăng bằng.

Giây sau đó, một ánh mắt sắc như dao mang theo sóng ánh sáng -30 độ C “cậu không mau vào đây kéo cô ta xuống thì chết với tôi” bắn tới chỗ cửa vừa phát ra tiếng “ôi mẹ tôi ơi”,  màn hình cực kỳ khoa trương rung lắc dữ dội, rồi sau đó kết thúc.

“Chậc chậc chậc,” Đoàn Thanh nhét điện thoại vào túi, sau đó không kìm được nhìn Nhan Cửu đã hóa đá, khen ngợi:

“Cô thật là… Bóng Đèn này, tôi nói nhé, trải qua tối hôm qua, cô chính là thần tượng mới của tôi, cô lợi hại quá! Tôi thực tập cạnh sư phụ tôi lâu rồi mà chưa từng thấy bệnh nhân nào có thể lại gần anh ấy, còn cô ấy à, không những ôm mà còn leo lên nữa! Tôi xem như đã hiểu tại sao cô lại ngậm cái bóng đèn trong miệng rồi, không phải ngu ngốc, mà là dũng cảm! Là không sợ hãi! Là…”

“Sư phụ của cậu đâu?”

Nhan Cửu không nghe tiếp nữa, đỡ lấy trán, giọng nhẹ bẫng yếu ớt.

“Ồ? Anh ấy hả, anh ấy và người bên khoa Xương khớp đi xử lý một người vừa lái xe máy vừa ăn hoa quả sau đó rơi xuống giếng rồi, có lẽ lát nữa mới về.”

“Xin mời bác sĩ Đoàn Thanh đến ngay quầy hướng dẫn, xin mời bác sĩ Đoàn Thanh đến ngay quầy hướng dẫn.”

 Loa bỗng dưng vang lên, bộ dạng lười nhác của Đoàn Thanh ban nãy chợt bay biến sạch, cậu quay lại dặn Nhan Cửu  vẫn đang đứng đờ đẫn:

“Vậy cô ở đây chờ sư phụ tôi nhé, tôi đi trước đây.”

Sau đó chạy như bay ra ngoài, tốc độ hành động hoàn toàn không phù hợp với tính cách nhiều chuyện của cậu ta tí nào.

Nhan Cửu thề rằng cô sống hơn hai mươi năm chưa từng làm chuyện gì ngu xuẩn thế này, tối qua uống say rồi làm càn cũng hoàn toàn không phải tính cách hàng ngày của cô, kịch bản đưa nhầm, mối tình đơn phương chấm dứt, nuốt bóng đèn, leo lên người sư phụ?

Sinh nhật này quả thật là…

Vô cùng đặc sắc, trải nghiệm phong phú!

Không ổn! Lại buồn nôn rồi…

Nhan Cửu mở cửa bỏ chạy.

Ngoài đại sảnh cấp cứu.

“Tô tổng ạ, à đúng đúng đúng đúng, hiện giờ tôi đang ở bệnh viện với chị ấy, chị ấy không sao, không sao… đúng, cũng may gặp được một vị bác sĩ năng lực cao siêu lấy ra được, ban nãy chị ấy còn ngủ, không biết bây giờ đã dậy chưa, bác sĩ đó có hơi kiêu căng, nhưng vẫn rất tốt, tối qua chị ấy như vậy mà còn ở lại văn phòng trông chừng… Vâng vâng, tôi sẽ không nói với chị Nhan Lạc đâu, vâng, anh yên chí. Vậy lát nữa tôi sẽ bảo chị ấy đứng ở cổng bệnh viện chờ xe của anh nhé, vâng ạ, vâng, tạm biệt Tô tổng.”

Khải Văn nói chuyện xong thì thở dài thườn thượt, sáng nay không rõ Tô tổng biết tin từ đâu mà đã gọi thẳng cho cậu ta làm cậu ta sợ hãi một phen. Tối qua gặp chuyện hết lần này đến lần khác, sáng nay vẫn chưa yên, đúng là phục lão đại của cậu thật sự.

Nghĩ đến đó, cậu ta vội vàng quay lại, xem xem cô đã dậy chưa, Nhan Cửu uống rượu vào như thành người khác hẳn, còn phải giục cô đi xin lỗi vị bác sĩ tối qua nữa, không rõ cô có còn nhớ tối qua bản thân đã làm gì không. Thật là! Lát nữa Tô tổng đến, phải nói sau này không bao giờ cho cô đụng đến một giọt rượu nào nữa.

Nhan Cửu nôn ra sạch sẽ, nhìn bóng mình qua tấm gương nhà vệ sinh thấy khuôn miệng không còn sưng nhiều nữa, vội vàng khoát nước lên rửa sạch mặt mũi và súc miệng. Chuyện tối qua cô vẫn chưa nhớ được nhiều, nhưng những gì nhìn thấy ban nãy đã đủ khiến cô phải bắt đầu luyện tập xem nên cảm ơn lẫn xin lỗi thế nào để không ngượng ngập và đủ lịch sự.

Cô phải giải thích nguyên nhân mọi chuyện tối qua với vị bác sĩ đó sao?

Có cần cô giúp người ta giặt sạch áo blouse rồi trả lại?

Cô phải cảm ơn người ta đã không cười cô tiếng nào, lại còn giúp cô giải quyết chuyện ngu muội đó thế nào?

Cô chỉ nhớ đến thái độ lạnh như băng của vị bác sĩ đó tối qua, cảm giác rõ ràng đó thậm chí vượt qua cả những điều anh nói trong lúc cô mơ hồ, và tướng mạo chưa kịp nhìn rõ, nghe ban nãy Đoàn Thanh miêu tả thì sư phụ của cậu ta có lẽ sẽ mắng cô một trận, có điều…

Mắng thì mắng thôi, dù sao những gì anh mắng đều đúng cả.

Nhan Cửu hít thật sâu, chuẩn bị ra ngoài đối mặt với vấn đề của mình, thừa nhận sai lầm của mình, cho dù sẽ phải đối diện với sự lạnh nhạt châm biếm như thế nào, nếu không cô thật sự cảm thấy trong lòng không yên tâm được.

Ra ngoài liếc nhìn phòng cấp cứu một vòng, không thấy người đâu, đến quầy hướng dẫn hỏi y tá, người ta trả lời hôm nay đã đến giờ anh trực phòng cấp cứu, có lẽ đã ở văn phòng rồi.

Đến cửa văn phòng, sự nhút nhát và lúng túng đã khiến cô không dám gõ cửa, cô rất ngại, thật đấy!

“Cộc cộc cộc”, ba tiếng gõ cửa vang lên khẽ khàng, một tiếng “vào” lại khiến Nhan Cửu đành phải lê bước vào trong.

Đập vào mắt, chính là bác sĩ Triệu Tế Thành mặc áo blouse trắng sạch sẽ đang ngồi trước bàn làm việc viết gì đó.

Mắt hơi cúi xuống, ngón tay cầm bút với những khớp xương rõ ràng, áo sơ mi đen, cà vạt màu tối và tấm bảng tên ngay ngắn trên ngực áo phát ra ánh sáng kim loại, phối cùng ngoại hình của anh, Nhan Cửu lần đầu biết rõ, đây là một người rất đẹp.

Đẹp đến mức nào nhỉ, cô chưa từng mê trai, nên có thể dùng sự công tâm nói rằng, tuy cô mới làm biên kịch mấy năm, nhưng đã theo Nhan Lạc thấy khá nhiều diễn viên nổi tiếng rồi, ngoại hình của người này nếu đặt vào đó, tuyệt đối sẽ không thua kém bất kỳ nam minh tinh nổi tiếng nào.

Vẻ lãnh đạm và bình thản giữa mày mắt người đó lại khiến anh có chút bá đạo, thần sắc và khí chất thì Nhan Cửu lại cảm thấy đã quen thuộc, nói thật là nếu đổi lại một tính cách nhiệt tình gần gũi phía sau tướng mạo hiếm có này, cô sẽ lập tức đề cử với công ty ký hợp đồng cho anh làm nghệ sĩ hoặc người mẫu ngay.

Triệu Tế Thành nghe tiếng bước chân thì ngẩng lên, nhìn vào đôi mắt đang liên tưởng bay bổng của Nhan Cửu, rồi lập tức buông bút, dựa vào lưng ghế phía sau, sắc mặt bình thản hỏi:

“Cảm thấy thế nào?”

Bình thản cứ như tối qua chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy.

“Ưm… rất tốt ạ… ưm…”

Nhan Cửu hoàn thành đoạn đối đáp bình thường giữa bác sĩ và bệnh nhân xong lại tỏ vẻ ngập ngừng, cô nhớ lại cảnh hôm qua, mặt “soạt” một cái đỏ bừng vì ngượng, da mặt mỏng như cô thật không biết phải lên tiếng thế nào.

“Chuyện đó,” lấy hết can đảm, gồng mình, Nhan Cửu thầm hạ quyết tâm liều mạng, nói:

“Tối qua, thật sự rất xin lỗi anh! Tôi không phải cố…”

“Ừ, biết rồi.”

Triệu Tế Thành khi nghe rõ ý định của cô thì cúi nhìn bảng biểu, những bảng cần điền vì ban nãy chậm trễ mà chưa điền xong, anh chưa bao giờ như vậy nên thẳng thắn đáp lời cô, vừa ký tên mình lên giấy với nét chữ mạnh mẽ, vừa nghe Nhan Cửu lắp ba lắp bắp nói tiếp.

“Chiếc áo blouse trắng đó, tôi sẽ giặt sạch cho anh rồi trả lại, xin lỗi, đã gây phiền phức cho anh quá.”

Giống lúc nhỏ đứn ở văn phòng giáo viên vừa nhận lỗi vừa nhìn cô giáo chấm bài vậy, Nhan Cửu cảm thấy sự dằn vặt trong nội tâm cô lúc này đã sánh ngang với lúc chờ tin tức tối qua vậy.

“Không cần, để đó là được. Còn có chuyện gì khác không?”

Giọng của Triệu Tế Thành lạnh nhạt và có một cảm giác xa cách, Nhan Cửu cảm thấy một cơn gió lạnh buốt thổi qua mặt mình, thậm chí anh còn không ngước đầu lên, ý tiễn khách đã vô cùng rõ ràng.

Đương nhiên rồi, nếu chính cô đang bận rộn quay cuồng mà gặp phải một kẻ ngốc như vậy, có lẽ cũng không muốn nói nhiều làm gì.

Tâm trạng cô hơi hụt hẫng, thừa nhận sai lầm chẳng khiến cô thấy nhẹ nhõm chút nào, ngược lại kết hợp với nhiều chuyện xảy ra trước đó, cô còn thấy có chút ngượng ngùng nữa.

Haizzz, cũng đáng đời lắm, ai bảo cô ngốc làm chi.

Nhan Cửu ngượng ngập xoa tay, vô thức quên mất gì đó, căng thẳng mím môi rồi khẽ hít hơi, âm thanh đó vô cùng rõ ràng trong gian phòng yên tĩnh này, Triệu Tế Thành khựng lại, ngẩng lên nhìn cô, còn chưa kịp nói thì đã nghe Nhan Cửu vội vàng cúi người:

“Vậy… vậy không còn gì nữa, xin lỗi nhé bác sĩ Triệu, quấy rầy công việc của anh, tôi đi trước đây, tóm lại là… ừm… cảm ơn anh, tạm biệt.”

Bước chân cô có phần loạng choạng vì tâm trạn bất ổn, giống như lúc mở cửa ào ra để đi nôn vậy, muốn thoát khỏi nỗi chán ghét, tủi thân và quẫn bách của bản thân sau khi say rượu, vì mọi thứ xảy ra tối qua đã trở thành một trò hề.

Đương nhiên là cô cũng có thể không nghĩ thế, vì hình như cũng chẳng có ai quan tâm xem rốt cuộc cô sẽ thế nào.

Suy nghĩ tiêu cực đó là một vực thẳm và hang động tối tăm đáng sợ, cô đã đi liền mấy bước tới cửa, tâm trạng đã u ám tới cực điểm, đang định mở cửa rời đi thì lại nghe người sau lưng bỗng lên tiếng, không nhỏ không to không cao không thấp, tuy vẫn không mấy cảm xúc nhưng lại vô cùng chân thật, cô không cần quay lại cũng biết lúc nói câu này, anh đã buông bút xuống, nhìn cô và nói thật rõ:

“Nhan, Cửu? Nhan Cửu đúng không?”

Triệu Tế Thành ngừng lại, nhìn bàn tay đờ ra đặt trên tay nắm cửa của cô gái, không biết tại sao mình phải làm thế, có thể do nhìn thấy sự ảm đạm và thất vọng của cô khi quay lưng đi, trước khi đầu óc anh tiến hành ngăn cản, anh vẫn nói ra câu mà anh cũng không ngờ mình sẽ chủ động nói:

“Sinh nhật vui vẻ.”



TRUYỆN DỊCH CỦA CON GIÁ ĐỖ MAI QUYÊN

 SỚM MUỘN GÌ EM CŨNG LÀ CỦA ANH #truyendichDoMaiQuyen

Con gái Đỗ Mai Quyên tiếp tục "sự nghiệp" dịch sách văn học của nàng, vẫn nuôi mộng tiền nhuận dịch đủ để nuôi Sam Sam - mà không đủ thì vẫn dịch vì niềm vui 🙂
Đến nay nàng đã dịch được hơn 30 bộ tiểu thuyết và nhiều truyện ngắn. MỜI CÁC BẠN ĐỌC TIỂU THUYẾT MỚI DO NÀNG DỊCH NHÉ.
# SỚM MUỘN GÌ EM CŨNG LÀ CỦA ANH
Tác giả: Quân Trạch Dã
Bác sĩ vs Biên kịch
Bạn có mong muốn có một người như thế ở bên cạnh bạn?
Anh là một bác sĩ tài năng bẩm sinh, đẹp trai khó cưỡng, đã quen với cảnh sống chết trong bệnh viện, hiểu rõ hơn ai hết về tình người ấm lạnh, nhưng lại có thể bất chấp bản thân, bị bạn kéo vào trần thế này, toàn thân ám đầy khói bụi, hỷ nộ ái ố đều từ bạn mà ra, còn nói rằng anh tình nguyện, anh vui lòng.
Mong rằng câu chuyện này sẽ khiến bạn tin rằng:
Cuộc sống này chính nhờ những khoảnh khắc nhỏ bé đến không thể nhỏ bé hơn mà có được hơi ấm và ý nghĩa to lớn nhất.
Bắt đầu nhé các bạn 🙂


@ THÁNG TÁM CÒN MÃI #truyendichDoMaiQuyen

Đây cũng là cuốn sách con gái dịch NĂM 2009 - KHI CON MỚI 23 TUỔI - và mẹ ưng ý nhất, sau đó là những tiểu thuyết và truyện ngắn khác... Mẹ cũng đã giúp con tìm nơi xuất bản cuốn này nhưng thật khó. Gửi NXB Phụ Nữ khi cô Phượng - bây giờ là GĐ NXB - còn là người biên tập, nhưng không sao liên hệ mua được bản quyền để in. Hơi tiếc, vì đây là một quyển sách hay và hữu ich, không chỉ cho người trẻ mà cho cả những người già như mẹ, dù sách của người trẻ viết và viết về người trẻ, và cũng do một người lúc đó còn "nhí" đã liều mạng dịch
❤
p/s. Nhiều truyện trong tập này con gái post lên bị copy lại và lấy tên người khác dịch. Khi nhận ra điều đó, con gái hơi buồn, nhưng rồi... Kệ thôi mẹ ạ! Truyện hay nhiều người đọc càng tốt 🙂
@ THÁNG TÁM CÒN MÃI. ANNI BẢO BỐI. NỖI CÔ ĐƠN Ứ ĐỌNG...
Năm 2009...
Đó là lần thứ hai, sau khi tôi dịch xong "Sẽ có một thiên thần thay anh yêu em" của Minh Hiểu Khê. Được sự động viên của Mẹ và bác Cao Tự Thanh, tôi bắt tay vào dịch "Tháng Tám còn mãi" của An Ni Bảo Bối.
Cũng nghĩ, có khi nào tác phẩm này quá sức của mình? Bởi, từ trước tới nay, đọc truyện của An Ni Bảo Bối, cảm thấy luôn có một áp lực đè nặng, bức bối, khó thở. Văn An Ni không như một dòng sông, mà giống một con suối, có đá ngầm, không suôn sẻ, nghẽn dòng... Đó là tâm trạng một cô gái thành thị, nhưng cô đơn ngay giữa chốn đông người.
Dịch văn An Ni phải cảm. Chứ không chỉ phụ thuộc vào trình độ.
Tôi dịch miệt mài, hết 3 tháng ròng rã, chỉ để xong một quyển dày có 188 trang khổ nhỏ. Nhưng nó rút cạn sức lực của tôi. Bởi thế, hoàn thành xong, tôi cảm thấy mãn nguyện hơn bao giờ hết. Tôi tin mình đã làm hết sức. Và cho tới giờ, khi đọc lại, dù 5 năm đã trôi qua, nhưng tôi vẫn hài lòng về văn phong dịch của mình hơn thảy những quyển ngôn tình khác mình đã dịch.
Bởi, tôi cảm thấy mùi vị cô đơn trong đó.
Nhưng tác phẩm quả có số phận long đong. Liên lạc tác quyền không được. Đưa cho 2 công ty, cả 2 đều không mua được bản quyền. Nhưng tôi cũng không buồn. Dù cho không được xuất bản thì đã sao. Nó vẫn là cuốn mà tôi ưng ý nhất. Tôi cất lại, làm kỷ niệm, cho tâm huyết mình đã bỏ ra cho "đứa con" này.
Cô độc, là khi bạn chỉ có một mình.
Cô đơn, là ngay cả khi bạn ở giữa chốn đông người, nhiều bạn bè, bạn vẫn thấy lạc lõng như chỉ có một mình.
Bởi những người cô đơn, luôn tìm kiếm cho mình cảm giác an toàn. Nhưng thật khó biết bao!

VIẾT CHO SINH NHẬT CON GÁI



Mẹ sinh con sau một cơn đau kéo dài đến 2 ngày. Lúc mới lọt lòng con là một cô bé tròn trịa có cặp mắt rất to và đôi môi đỏ như son. Cô bác sĩ vừa đỡ con ra đời đã nói “con bé xinh quá, hiếm có đứa trẻ nào mới sinh mà nết nào ra nét ấy như thế”. Nằm trên bàn sanh mẹ như quên hết nỗi đau đớn vừa trải qua, tràn ngập cảm giác dịu dàng của lần đầu làm mẹ khi mẹ nhìn thấy con.
Thấm thoắt con đi nhà trẻ, rồi mẫu giáo. Con vào lóp 1 tung tăng váy xanh áo trắng… lên cấp 3 với tà áo dài tinh khôi. Con vô đại học, rồi đi làm… Chưa bao giờ con làm mẹ phải buồn lòng vì bất cứ chuyện gì. Con hơn 2 tuổi thì mẹ sinh em gái. Sàn sàn tuổi nhau nhưng con luôn là Chị Hai dịu dàng, nhường nhịn em, chăm sóc em chu đáo. Nghề của mẹ hay phải đi công tác, con đã sớm biết phụ mẹ nấu cơm đi chợ. Món nào mẹ cũng chỉ hướng dẫn 1,2 lần là con biết làm. Bây giờ có những món con nấu còn ngon hơn cả mẹ nữa. Cuối tuần là những ngày con trổ tài nấu nướng còn mẹ thì khoe… trên FB.
Rồi sẽ có ngày “con cái đặt đâu cha mẹ ngồi đấy”, mẹ vừa mong nó đến để yên tâm thấy con trưởng thành và có người đi cùng con với tất cả tình yêu trên con đường dài phía trước … lại cũng mong nó đừng vội đến, bởi vì nếu nhà mình mà vắng con thì sẽ buồn lắm… Nhưng dù con ở đâu làm gì thì mẹ con mình sẽ mãi là những người bạn có thể chia sẻ với nhau tất cả như nhiều năm qua, phải không?
Cuộc sống không phải lúc nào cũng là những điều tốt đẹp, luôn có cả niềm vui và cả những nỗi buồn. Nhưng đừng để hận thù, ghen ghét có chỗ trong trái tim, và dù thế nào mẹ cũng luôn tin rằng con gái của mẹ không bao giờ làm tổn thương người khác, vì như vậy chính tâm hồn mình trở thành khuyết tật. Hãy luôn giữ được tình yêu thương và sự quan tâm đến người thân, với mọi người, và hãy luôn mỉm cười, con nhé. Mẹ cầu mong cuộc sống của con được bình yên, Niềm vui và Hạnh phúc sẽ luôn ở bên con.
Điều may mắn nhất của mẹ là đã có con và em, và thành công nhất của mẹ là hai cô con gái ngoan hiền. Và cũng như tất cả những người mẹ khác, với sự thiên lệch thường tình, bao giờ con gái của mẹ cũng là cô gái xinh đẹp nhất!
Chúc mừng sinh nhật con gái yêu của mẹ 😍
(16/7 -Note cũ mà không cũ)






BÉ NGOAN - An Ni Bảo Bối / Dennis Q. dịch

BÉ NGOAN

Có lúc tôi nhớ lại chú chó nhỏ của mình. Con thú nhỏ duy nhất tôi từng nuôi.
Là món quà sinh nhật năm 20 tuổi tôi nhận được.
Hè năm đó, bạn tặng nó cho tôi, một chú cún bé nhỏ vô cùng, mập mạp, mềm mượt như nhung, trên lớp lông trắng muốt có những vệt khoang đen. Tôi đưa tay ra sờ lên chiếc mũi tròn nhỏ ươn ướt của nó, nó ngẩng lên nhìn tôi rất ngây thơ, sau đó thè chiếc lưỡi ấm áp ra nhè nhẹ liếm ngón tay tôi. Giây phút ấy, trái tim tôi mềm hẳn và mở rộng ra, ập vào những cơn sóng trong suốt ấm áp.
Dưới ánh nắng nóng như thiêu đốt, tôi chạy như bay ra siêu thị mua sữa và thịt bò khô. Tôi không biết mình có thể cho nó thứ gì tốt hơn nữa. Trái tim tôi lúc chạy đi ấy, đập mạnh đến đau nhói.

Chúng tôi bắt đầu sống với nhau. Tôi gọi nó là Bé Ngoan, đây là tên tôi đặt, nó chịu cái tên này, lúc nào và ở đâu, chỉ cần tôi gọi thật to, nó sẽ chạy như bay đến cạnh. Thường thường ra công viên đi dạo với nhau, nó theo tôi, vì còn quá nhỏ nên lúc chạy vẫn loạng choạng lắc lư.
Lúc tôi bò rạp người lau sàn nhà, nó thò đầu ra khỏi hộp giấy, tôi lau đến đâu, ánh mắt nó nhìn theo đến đó. Tất nhiên phần lớn thời gian, nó vô cùng thích thú được nằm ngủ trên bụng tôi, có lẽ ở nơi đó khá ấm áp. Trò chơi thân mật mà chúng tôi hay chơi là, tôi gọi tên nó, sau đó trốn đi, nó bắt đầu tìm kiếm tôi khắp nơi, vừa rên lên ư ử ai oán.
Rất lạ đôi mắt nó, như một đứa bé. Thuần khiết, trong sáng. Lúc chúng tôi cùng nhìn nhau, tôi biết chúng tôi yêu nhau.

Một tuần sau, đột nhiên nó bệnh. Không chịu ăn thứ gì. Cứ nằm ở một góc nhà ngủ vùi.
Tôi cuống lên, gọi điện thoại cho bạn. Bạn tôi nói, cậu cho nó ăn ngon quá, chăm sóc quá kỹ lưỡng. Giống chó tạp chủng này, cứ tùy ý nuôi là được.
Nhưng tôi không thể tùy ý, tôi yêu nó như thế. Tôi bắt nó há mõm ra để đút thuốc và nước vào, vẫn mỗi ngày đi mua sữa và gan gà. Nhưng nó đã không còn chút sức sống nào. Tôi quá hoảng hốt, chỉ có thể ôm nó đến nhà bạn. Trong xe buýt trên đường đi, nó vẫn nằm trên bụng tôi, còn miễn cưỡng ngẩng đầu lên nhìn, đôi mắt tròn đen nhánh đầy ắp bi ai.
Mẹ của bạn tôi giúp chăm sóc nó, bà cho nó uống thuốc, quấn khăn vào phía dưới cái đầu nhỏ xinh của nó. Đêm đó, tôi ngủ lại nhà bạn, không dám về nhà, sợ Bé Ngoan sẽ chết. Nó đã rơi vào trạng thái mê mệt li bì. Tôi không chịu ăn cơm tối, ngồi trên nền nhà, vừa ve vuốt nó, vừa khóc mãi không ngừng.
Mẹ của bạn nói, đừng đau buồn thế. Chỉ là một con chó thôi mà. Nhưng tôi càng khóc tợn hơn nữa.

Hôm ấy tôi ngủ trên chiếc chiếu ở ban công.
Nửa đêm đột nhiên tỉnh dậy, nghe thấy tiếng kêu nho nhỏ của Bé Ngoan. Nó bò lên vai tôi, thè chiếc lưỡi lạnh ngắt ra liếm vào tai tôi. Nó đến nói với tôi nó đã khỏe. Chúng tôi không đánh thức ai cả, trong bóng tối, ôm cơ thể nhỏ ấm nóng của nó, chúng tôi nô giỡn cười đùa với nhau. Tôi nhớ mình đã nước mắt đẫm mặt.
Đúng vào lúc ấy, tôi quyết định, tôi phải rời xa nó.

Tôi để Bé Ngoan lại nhà của bạn, kiên quyết không chịu đem nó về. Lúc xuống dưới lầu, Bé Ngoan cứ đi theo tôi đến đầu cầu thang, giương đôi mắt nghi hoặc lên nhìn tôi, không hiểu tại sao tôi không ôm nó theo cùng về.
Tôi không nhìn nó. Chạy như bay ra ngoài.
Bạn tôi hỏi, cậu không cần nó nữa thật à?
Tôi nói, ừ. Tớ không chịu nổi tình cảm này, cắt đứt vẫn hơn. Vì tớ là một người dễ thất bại.

Bé Ngoan ở nhà bạn tôi một thời gian rất dài. Thỉnh thoảng tôi đến thăm nó, mang thịt bò hoặc sữa đến cho nó, nhưng rất ít khi.
Nó luôn nhận ra tôi. Quấn lấy chân tôi làm nũng, nằm vật ra chờ tôi vuốt ve bụng nó, tỏ ra rất vui sướng. Nó cứ lớn lên từng ngày, trở thành một bà mẹ bình thản, thích chạy xuống thùng rác bên dưới lầu đào bới, người ngợm bẩn thỉu. Bạn tôi vì chuyển nhà đi nên cuối cùng đã gửi nó về quê.
Bé Ngoan biến mất hoàn toàn không chút tăm tích.

Có lúc bạn vẫn cười nói với tôi, cậu thật là tàn ác, kiên quyết không chịu giữ nó lại.
Tôi nói đúng thế, tớ là người vậy đấy. Nhưng tôi không nuôi thêm một con chó nào nữa. Tôi luôn giữ tấm hình chụp chung với Bé Ngoan.
Lúc đó nó còn rất nhỏ, bò lên trên váy tôi. Tôi nhìn thấy bộ dạng cả hai đều rất vui sướng.
Chỉ có tâm tình là thương cảm vô hạn.

[trích tuyển tập truyện ngắn "THÁNG TÁM CÒN MÃI" của An Ni Bảo Bối]
Con gái dịch truyện này năm 2010.

Kết quả hình ảnh cho chó con

HẠNH PHÚC

(Một truyện cực ngắn của con gái Mai Quyên)

10 tuổi... cô yêu một chàng trai hơn mình 5 tuổi... Trong trí nhớ cô lúc ấy, anh là chàng trai có nụ cười rạng rỡ như hoa hướng dương, dáng cao dong dỏng, gầy và thư sinh. Trái tim cô bé 10 tuổi đã đập dồn mỗi khi đi ngang nhà chàng trai ấy, giả vờ nũng nịu đòi anh mua kẹo. Thực chất chỉ để nghe anh nở nụ cười yêu chiều và xoa xoa đầu cô: "Ăn kẹo nhiều sẽ sún răng đấy."

Khi cô 12 tuổi, chàng trai cô yêu đậu Đại học, đi học xa nhà. Cảm thấy mỗi giây phút đều trống vắng đến hụt hẫng, như cuộc đời mất hẳn ánh nắng. Cô chỉ muốn lớn thật nhanh, để cũng được lên đại học, cùng anh sánh bước trong sân trường rộng lớn với những tán cây cao to, tỏa bóng mát dịu dàng. Nhưng cô quên mất, khi cô lên Đại học, anh cũng đã tốt nghiệp rồi.

17 tuổi, cô thi đúng vào trường Đại học anh từng học. Nghĩ đến giảng đường này anh đã từng lên lớp, ghế đá này anh đã ngồi ôn tập, thư viện này anh đã vào mượn sách, nỗi nhớ của một cô bé 17 tuổi mãnh liệt mà rất đỗi bi thương. Cô quên mất, anh đã đi du học nước ngoài rồi.

21 tuổi, cô tốt nghiệp và vào làm trong một công ty liên doanh nước ngoài, chỉ bởi... anh là giám đốc ở đó. Tổng công ty ở Mỹ đã cất nhắc anh lên làm giám đốc chi nhánh, đồng thời còn cho anh một đãi ngộ khiến ai nấy đều phải ghen tỵ, đó là trở thành phò mã của Tổng giám đốc.

25 tuổi, cô là một Trưởng phòng marketing giỏi giang, xinh đẹp, bao nhiêu chàng trai ao ước có được cô. Chỉ là, trong trái tim cô có một góc nhỏ đã thuộc về anh mãi mãi. Còn phần còn lại trong trái tim mình, cô hong khô và phơi dưới ánh nắng, chỉ để nó tê dại và chai sần những nỗi đau.

30 tuổi, anh và gia đình sang Mỹ định cư, cô kết hôn cùng một người đàn ông khác. Đó là người đã yêu thầm cô từ những tháng năm còn học Đại học. Vì cô, anh đã bỏ mọi cơ hội được ra nước ngoài tu nghiệp và định cư, chỉ để được ở bên cô. Anh biết, trong trái tim tưởng như mạnh mẽ của cô trưởng phòng đẹp như hoa ấy là những vết sẹo mãi không khép miệng. Anh muốn tự tay chăm sóc cô, không mong vết thương lòng của cô biến mất, mà chỉ mong nó không còn rỉ máu nữa...

35 tuổi, người chồng của cô ra đi trong một tai nạn bất ngờ. Đến lúc ấy, cuộc sống của cô đã từ lâu không còn ánh nắng, mà bây giờ cũng mất luôn bóng râm che chở. Chàng trai cô yêu đã trở về nước sau khi chia tay vợ, và cũng bỏ luôn cả công ty để tự mình tạo dựng sự nghiệp. Còn nhớ anh đã đến tìm cô, nhưng mắt cô không còn ánh lên vẻ dịu dàng và yêu thương khi nhìn anh, thay vào đó là vẻ lãnh đạm và trống rỗng đến vô hồn.

37 tuổi, người đàn ông cô từng yêu đã cầu hôn cô. Những hồi ức năm nào đã phủ bụi mờ. Cô lặng lẽ nhìn anh, gật đầu đồng ý.

40 tuổi, tình cờ đọc lại những dòng nhật ký của người chồng cũ xấu số, trái tim cô không còn đau. Nó còn tệ hơn đau, vì nó đã tan vỡ.

45 tuổi, cuộc sống của cô bình yên và lặng lẽ. Chàng trai cô từng yêu, nay là chồng cô và là một người đàn ông thành đạt, yêu vợ, thương con. Mỗi năm đến ngày giỗ của chồng cũ, cô chỉ mang một bó hoa đến trước mộ anh và đứng lặng. Có lẽ, tình yêu dành cho anh không mãnh liệt như mối tình đầu, nhưng nó là nguồn nước chảy lấp mọi khe hở trong trái tim cô. Khi anh đi, nước đã cạn, trái tim cô đã nứt toác và tan vỡ.

50 tuổi, chợt nhớ khi xưa có lần chồng cũ đã nói với cô, anh sẽ luôn bảo vệ và phù hộ cho cô, dù trong bất cứ tình huống nào. Giờ đây cô đã có thể mỉm cười hạnh phúc.

Hạnh phúc của cô không tròn trịa, nó đã có và đã mất, rồi lại được bù đắp. Nhưng, cô nghĩ, nếu con người biết hài lòng với hiện tại, sẽ nhận ra hạnh phúc chỉ ở ngay bên mình.

[Dennis Q. viết chơi ^^]

Kết quả hình ảnh cho yêu đơn phương

Lời con gái

Con đã viết rất nhiều nhưng hình như chưa bao giờ con viết về mẹ. Với con, mẹ vừa là mẹ vừa là một người bạn mà con có thể thủ thỉ tâm sự tất tần tật mọi chuyện trên đời (trừ những chuyện thâm cung bí sử ^^). Bạn bè xung quanh con, ai ai cũng ngưỡng mộ vì con có 1 bà mẹ quá ư nổi tiếng và quá xì tin (cái này thì con đồng ý 2 tay, 2 chân) đến nỗi trở thành fan cuồng nhiệt của mẹ.
Con biết, tuy mẹ rất kiên cường nhưng ko phải lúc nào mẹ cũng đủ dũng cảm để giải quyết những rắc rối từ trên trời rơi xuống nếu như con ko "ra tay nghĩa hiệp" (he he, ít nhất con cũng đã 2 lần "đăng đàn" trên blog, FB khi những antifan dám chỉ trích mẹ của con).
Yêu mèo rà của tụi con rất nhiều <3 p="">


Truyện rất ngắn của con gái Dennis Quyen

CÀ PHÊ KHÔNG ĐƯỜNG
Cô vẫn thường thường nhớ lại những ngày quen anh...
Xưa kia cô không biết uống cafe, cho đó là thứ nước đắng nghét vô bổ. Song, khi quen anh rồi, hầu như tuần nào cũng theo anh đến quán, dĩ nhiên sau đó cafe thành bạn của cô.
Anh là chàng trai ưu tú. Đẹp trai, có chí tiến thủ... khi 2 người học Đại học, anh đã chú ý đến cô, một cô gái hiền lành có mái tóc đen dài. Cô thường thường không gây sự chú ý nhưng lại khiến mọi người quan tâm đến mình. Anh bảo: "Vì em mà anh được sinh ra!". Lời nói của anh quả khiến cô rung động.
Thế nhưng quen cô rồi, anh vẫn luôn không chỉ quan tâm đến mình cô. Bạn gái vây quanh anh đếm được hơn tá, anh đều đối xử tốt với họ. 12h đêm, nếu một cô nào đó khóc lóc than buồn chán, anh cũng sẽ lập tức đi ngay. Hoặc như, đang ngồi với cô, và nếu có ai đó gọi điện thoại bảo cần anh, thì anh cũng sẽ không từ chối. Giây đầu anh còn lưỡng lự, phút sau anh đã biến mất.
Cô lẳng lặng đón nhận mọi thứ, không nói năng gì.
Một ngày kia, cô đột nhiên nói: "Em muốn chia tay!".
Anh sững sờ, hỏi: "Anh làm gì sai? Bạn bè cần anh, không thể không đến!"
Cô bình thản khuấy cốc cafe "Không có đường, đúng không? Uống đi!"
Anh không hiểu ý cô muốn nói, nhưng vẫn hớp 1 ngụm.
"Đắng quá! Không ngon! Anh thích có đường!" , anh nhăn mặt.
Cô trầm tư, vẽ vẽ ngón tay trên mặt bàn "Cafe đắng nhưng có dư vị. Anh chỉ thấy đắng. Giống như tình yêu của em và anh, anh sẽ chỉ thấy đắng. Em cũng không thấy ngọt ngào. Cũng chẳng có ấn tượng mạnh mẽ. Vì thế... chia tay thôi!"
Cô bỏ đi. Cốc cafe đặc quánh lại.
Không quen anh nữa, nhưng cô đã có thói quen đến quán uống cafe không đường. Thỉnh thoảng nhớ lại chuyện cũ, cô không khỏi cảm thấy đau lòng. Giá như anh biết, cô ghét cafe đến đâu, mà vì anh, đến cafe không đường cô cũng đã quen thuộc. Anh vĩnh viễn không quan tâm đến chuyện đó. Mà nếu có, thì một thoáng chốc cũng sẽ quên hết. Con trai thường vô tâm như vậy.
Điện thoại rung lên "Cafe không đường đắng nhưng có dư vị. Anh đã lỡ bỏ mất dư vị của nó. Hãy cho anh nếm vị đắng cafe không đường, được không?"
Cô nhìn sang. Anh đang ngồi bàn bên kia, gương mặt trầm tĩnh, có vẻ chững chạc hơn trước nhiều. Cô gửi tin nhắn lại "Cốc cafe đã đổ rồi. Anh còn muốn uống lại?"
"Vậy thì," anh dịu dàng đến bên cô, "anh pha cho em cốc khác. Đắng ngọt, chúng ta cùng nếm!"
Mắt cô ướt nước.
Có lẽ cafe không đường bắt đầu ngọt rồi.
Bạn cũng nếm thử xem. Cafe không đường ngọt hay đắng?

CÀ PHÊ SỮA VÀ CÀ PHÊ ĐEN
Vào quán uống nước, em luôn gọi café đen. Anh luôn gọi café sữa.
Người ta mang nước ra, luôn luôn nhầm lẫn. Anh café đen. Em café sữa.
Em nhanh tay đổi 2 món. Người bồi bàn đứng ngẩn ra, mặt đầy vẻ thắc mắc. Anh cười trừ. Đợi người ta đi, anh trách: “Sao không để người ta đi rồi em hãy đổi? Làm mất mặt anh quá!!!” Em cười phá lên: “Đằng nào cũng vậy. Đâu có gì mắc cỡ!”.
Em con gái mà lại thích café đen.
Anh con trai nhưng rất thích café sữa.
Em bảo café đen nguyên chất, tuy đắng nhưng uống rồi sẽ mang lại dư vị, mà nếu pha thêm sữa thì sẽ chẳng còn cảm giác café nữa.
Anh bảo café cho thêm tí sữa sẽ đậm mùi café hơn, lại còn cảm giác ngọt ngào của sữa…
Anh và em luôn thế. Khác nhau hoàn toàn.
Anh và em không yêu nhau. Đơn giản chỉ là bạn bè. Mà không, trên bạn bè 1 chút. Gần giống như tình anh em.
Nhưng em không chịu làm em gái anh. Em bảo, em gái có vẻ phụ thuộc vào anh trai, có vẻ yếu đuối, có vẻ… hàng trăm cái “có vẻ” và em không đồng tình.
Anh cũng không muốn anh là anh trai của em. Anh trai suốt ngày phải lo cho em gái, bị nhõng nhẽo, vòi vĩnh đủ thứ. Anh không thể kiên nhẫn.
Lâu lâu em hẹn anh ra ngoài đi uống café. Em café đen, anh café sữa.
Thỉnh thoảng buồn buồn anh lôi em đi vòng vòng, rốt cuộc cũng đến quán nước. Anh café sữa. Em café đen.
Anh có bạn gái. Bạn gái anh xinh xắn, rất dịu dàng, nữ tính. Đi với anh giống như 1 con thỏ non yếu ớt. Anh tự hào bảo, cô ấy không “ba gai”, bướng bỉnh như em.
Em có bạn trai. Bạn trai em đẹp trai, galant, luôn chiều chuộng em. Đi với em, anh ấy không bao giờ khiến em tức chết. Em kiêu hãnh khoe, anh ấy thực sự là chỗ dựa vững chắc.
Hai cặp thỉnh thoảng gặp nhau. Em vẫn café đen. Anh luôn café sữa.
Bạn trai em nói, anh đổi ly cho em. Em không chịu, café đen là sở thích của em.
Bạn gái anh thắc mắc, anh không uống café đen như những người con trai khác. Anh nhún vai, café sữa hợp khẩu vị với anh.
Trong lúc nói chuyện, thường thường anh và em vẫn cãi nhau. Bạn trai em luôn là người hòa giải. Bạn gái anh dịu dàng nói anh phải biết nhường nhịn con gái.
Cuối cùng anh là anh. Em vẫn là em.
Anh chia tay bạn gái. Cũng có thời gian chông chênh. Nhưng anh không hối tiếc. Anh và cô căn bản không hợp nhau. Dù cô ra sức chiều chuộng anh, nhưng anh vẫn thấy thiếu thiếu cá tính gì đó. Mà cá tính thiếu ấy mới thật sự hấp dẫn anh.
Em chia tay bạn trai. Có một lúc cảm thấy trống vắng. Nhưng em không hối hận. Em và bạn trai không tìm được tiếng nói chung. Dù anh ấy không khiến em bực mình, ít khi gây sự với em. Nhưng em vẫn thấy thiếu thiếu. Mà “thiếu thiếu” ấy làm em chán nản.
Anh và em không hẹn mà gặp nhau ở quán café cũ.
Em gọi café đen.
Anh gọi café sữa.
Người bồi đã quen với 2 người. Anh ta không để nhầm chỗ nữa.
Anh yên lặng. Em cũng không nói. Đợi người bồi đi, anh kéo ly café đen về phía mình, đẩy ly café sữa về phía em.
Hôm đó 2 người uống thử “khẩu vị” của người kia.
Đêm ấy, anh nhắn tin cho em “Café đen hay thật! Anh bắt đầu thấy thích nó!”
Em nhắn tin lại cho anh “Café thêm sữa cũng rất tuyệt vời. Em sẽ uống café sữa…”
Sau đó em và anh luôn đi cùng nhau, bất luận ở đâu, em cũng luôn gọi café sữa cho em và không quên gọi café đen cho anh…
Café đen hay café sữa đều là café, phải không?
Tình yêu đắng hay tình yêu ngọt đều là tình yêu… chẳng phải sao???
Đỗ Mai Quyên

Trong hình ảnh có thể có: 1 người

VIẾT CHO SINH NHẬT CON GÁI CHÂU QUYÊN




Mẹ sinh con sau một cơn đau kéo dài đến 2 ngày. Lúc mới lọt lòng con là một cô bé tròn trịa có cặp mắt rất to và đôi môi đỏ như son. Cô bác sĩ vừa đỡ con ra đời đã nói “con bé xinh quá, hiếm có đứa trẻ nào mới sinh mà nết nào ra nét ấy như thế”. Nằm trên bàn sanh mẹ như quên hết nỗi đau đớn vừa trải qua, tràn ngập cảm giác dịu dàng của lần đầu làm mẹ khi mẹ nhìn thấy con.

Thấm thoắt con đi nhà trẻ, rồi mẫu giáo. Con vào lóp 1 tung tăng váy xanh áo trắng… lên cấp 3 với tà áo dài tinh khôi. Con vô đại học, rồi đi làm… Chưa bao giờ con làm mẹ phải buồn lòng vì bất cứ chuyện gì. Con hơn 2 tuổi thì mẹ sinh em gái. Sàn sàn tuổi nhau nhưng con luôn là Chị Hai dịu dàng, nhường nhịn em, chăm sóc em chu đáo. Nghề của mẹ hay phải đi công tác, con đã sớm biết phụ mẹ nấu cơm đi chợ. Món nào mẹ cũng chỉ hướng dẫn 1,2 lần là con biết làm. Bây giờ có những món con nấu còn ngon hơn cả mẹ nữa. Cuối tuần là những ngày con trổ tài nấu nướng còn mẹ thì khoe… trên blog.

Rồi sẽ ngày “con cái đặt đâu cha mẹ ngồi đấy”, mẹ vừa mong nó đến để  yên tâm  thấy con trưởng thành có người đi cùng con với tất cả tình yêu trên con đường dài phía trước … lại cũng mong nó đừng vội đến, bởi vì nếu nhà mình mà vắng con thì sẽ buồn lắm… Nhưng dù con ở đâu làm gì thì mẹ con mình sẽ mãi là những người bạn có thể chia sẻ với nhau tất cả như nhiều năm qua, phải không?

Cuộc sống không phải lúc nào cũng là những điều tốt đẹp, luôn có  cả niềm vui và cả những nỗi buồn. Nhưng đừng để hận thù, ghen ghét, đố kỵ có chỗ trong trái tim, và dù thế nào mẹ cũng luôn tin rằng con gái của mẹ không bao giờ làm tổn thương người khác, vì như vậy chính tâm hồn mình trở thành khuyết tật. Hãy luôn giữ được tình yêu thương và sự quan tâm đến người thân, với mọi người, và hãy luôn mỉm cười, con nhé. Mẹ cầu mong  cuộc sống của con được bình yên, Niềm vui và Hạnh phúc sẽ luôn ở bên con.

Điều may mắn nhất của mẹ là đã có con và em, và thành công nhất của mẹ là hai cô con gái ngoan hiền. Và cũng như tất cả những người mẹ khác, với sự thiên lệch thường tình, bao giờ con gái của mẹ cũng là cô gái xinh đẹp nhất!
Chúc mừng sinh nhật con gái yêu của mẹ!

16/7 -Note cũ mà không cũ J



Hai con gái của tui :)


TÂM THỨC MÕ, HÀNH XỬ MÕ (tạm đặt, bài từ FB Le Quang)

  https://www.facebook.com/share/p/1EBostJRqR/ “Hồi nhỏ chắc cậu vẫn còn nhớ, chúng mình thường thắc mắc không biết dân phòng rốt cuộc là nh...