Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng mười, 2013

Con gái Mai Quyên giao lưu với độc giả ở Sài Gòn :)

Hình ảnh
QUẢNG CÁO GIÙM CHO GÁI: Mời các bạn ở Sài Gòn đến tham dự nhé, trân trọng cám ơn!
Mời các bạn độc giả thân mến đến tham dự buổi giao lưu với dịch giả Dennis Quyen vào 9h sáng thứ 7 ngày 2/11/2013 tại Nhà xuất bản Tổng hợp Thành phố Hồ Chí Minh.

Các bạn có thể đặt câu hỏi giao lưu với Den trước chương trình, 5 câu hỏi Den chọn trả lời đầu tiên, Den sẽ gửi tặng các bạn quyển sách mới toanh "Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau" ở tại buổi giao lưu ^.^ (chữ ký, dấu tay dấu môi gì gì đó tùy hỷ nhé =))))) ) Nếu các bạn ở xa không đến được, Den sẽ gửi qua bưu điện, nên yên tâm là công bằng nha :">

Câu hỏi tham gia giao lưu, các bạn hãy gửi về địa chỉ email: quyen@nxbhcm.com.vn, tiêu đề là: CÂU HỎI THAM GIA CHƯƠNG TRÌNH GIAO LƯU VỚI DENNIS Q. nhé . Nội dung email là: câu hỏi giao lưu bạn muốn chất vấn/tỏ tình/hăm dọa... rịch rả (tối đa 3 câu thôi nha, dành cơ hội khủng bố cho những người khác nữa :"> ); địa chỉ fb của bạn (nếu có). Chỉ đơn giản vậy thôi 

 THÔNG TIN MỚ…

LINH TINH LANG TANG (59)- CHUỘT CHẾT

Câu chuyện bịa đặt về nồi hủ tíu nấu bằng chuột cống nói lên điều gì?

1. Có những loại báo mạng vô luân khi có phóng viên nhà báo viết bài bịa đặt, Có biên tập và tổng biên tập đăng những bài báo tin tức chưa được kiểm chứng, có khả năng gây hại cho bao nhiêu gia đình, bao nhiêu con người.

2. Và trong chúng ta đã có nhiều người tiếp tay cho loại báo chí vô luân đó, khi link về FB của mình, bàn tán, lên án... mà thực sự mình cũng chẳng biết nguồn tin GỐC từ đâu, như thế nào.

3. Báo mạng lá cải và nhiều mạng xã hội dựa vào nhau mà "sống" đấy. Sống và đạp chết bất cứ cái gì được tung ra, giống như dòng xe chạy ko dứt trên đường cán qua một xác chuột cống, rồi cứ mang những mảnh xác chết ấy theo suốt đường đi.

4. Nhưng rất nhiều tin tức tung ra không phải là chuột chết, mà ngược lại, chính những con chuột chết đang vứt những số phận con người ra giữa xa lộ thông tin.

Vài tấm hình đã nhá :)

Hình ảnh

Vụn vặt đời thường (14)

@ Bà bộ trưởng đâu rồi ạ, sao ko lên tiếng?!
Khi trẻ em chết vì tiêm vacxin bà cũng im lặng, thai phụ chết vì sự tắc trách của bác sĩ bà cũng im lặng, nay chị em chết vì bác sĩ giải phẩu thẩm mỹ và còn bị ném xác phi tang, bà vẫn im lặng được ư??? 
Sự lên tiếng trước hết là do chức trách của bà, và sau nữa, bà còn là một PHỤ NỮ và là một người MẸ. Hay là không phải như vậy?!

@ Từ sáng tới giờ viết xong 3 phản biện luận văn thạc sĩ, biên tập xong 08 bài cho tạp chí số 5, và 1 cuộc họp trong phòng máy lạnh lạnh đến tê tái tim gan. 
Và bây giờ 12g đêm cũng mới nhớ ra rằng, từ sáng giờ 3 ly cà phê và chỉ có 1 miếng bánh ngọt nhỏ xíu 

@ Bạn hỏi: mình viết linh tinh lang tang vào lúc nào mà viết khỏe thế? Giả nhời: vào lúc họp :D
Vì vậy đang lo tới lúc về hưu không biết lấy thì giờ đâu để viết, huhu :)

@ Các bạn nhà báo trả lời giùm: vì sao lại dùng tên gọi "Sài Gòn" trong những trường hợp nơi này có tai nạn hoặc tệ nạn? :(

@ Có những việc khi thực hiện người ta tưởng rằng đang lùi 1 bước…

Sách cũ (truyện 100 chữ)

Hình ảnh
Đi mua sách cũ hay gặp những cuốn sách có lời đề tặng của tác giả. Câu chữ thân thiết, trân trọng cho biết người được tặng là người yêu, bạn bè, anh em, đồng nghiệp, tác giả tặng độc gỉa... Có cuốn đã cũ nhưng cũng có cuốn còn mới nguyên.
Chợt nhớ câu "đàn bà như một cuốn sách...", và trong số họ không hiếm người có số phận như những cuốn sách tặng nằm ở hiệu sách cũ...




ÔSIN KHÔNG LƯƠNG (truyện 100 chữ p.2)

Bà mất đã lâu, ông đau ốm luôn. Các con về quê tìm một phụ nữ nhỡ thì cưới về “làm bạn cho bố cháu vui”. Họ hàng khen ông có phúc, con cái hiếu đễ. 
Lên thành phố, ai hỏi thì các con nói trả lời: đây là ôsin thuê về để chăm ông. Ông phiền lòng: chúng mày có trả bà ấy đồng nào không mà ăn nói thế?
“Ôsin” gạt nước mắt, thôi thì vì “chồng”…

(truyện 100 chữ)

Xích lô Sài Gòn

Hình ảnh
Xích lô không chỉ là một phương tiện giao thông đặc trưng của đô thị Sài Gòn mà còn là một nét đẹp của văn hoá giao thông ở đây, bởi những lý do sau.
Xích lô Sài Gòn đẹp: năm 1975 từ Hà Nội về nhìn thấy những chiếc xích lô đậu sát vỉa hè những con đường Sài Gòn, tôi đã ngạc nhiên vô cùng: So với phần lớn những chiếc xích lô cũ kỹ thấp lè tè, sàn và ghế chỉ bằng gỗ, miếng nệm nếu có cũng dúm dó cũ mèm ở Hà Nội thì xích lô Sài Gòn thiết kế cao, gọn, nệm mui luôn có sẵn, có khi làm bằng vải hoa vui mắt, nhẹ nhõm, phù hợp với thời tiết nắng gió của Sài Gòn. Xe được lau chùi bóng loáng, tra dầu mỡ thường xuyên nên đạp nhẹ mà chạy nhanh, không có tiếng kêu cót két nặng nhọc làm người ta ngần ngại khi ngồi trên xe mà họ có thể thoải mái ngắm nhìn phố phường.
Xích lô Sài Gòn là một loại dịch vụ đô thị: Do cấu tạo xe, ghế của người đạp xe khá cao nên người đạp có tư thế đàng hoàng hơn, không phải cúi thấp gò lưng nặng nhọc đạp xe, khách và chủ xe có thể nói chuyện thoải mái với nhau suốt cả cuố…

NGƯỜI ĐÔ THỊ (BỘ MỚI); Mời các bạn tìm đọc nhé :)

Hình ảnh
SỐ 1
SỐ 2
 SỐ 3
 SỐ 4
 SỐ 5
BÀI CỦA TUI TRONG SỐ 5 ;)

Trách nhiệm

An Dương Vương nhận Trọng Thuỷ làm con rể, không ngờ Thuỷ đánh cắp nỏ thần. Mất vũ khí lợi hại nên thành Cổ Loa thất thủ, An Dương Vương mang theo con gái chạy ra biển. Bị thần Kim Quy kết tội, Mỵ Châu chết do chính tay cha mình.
Mất nước là do phò mã phản bội, vua cha kém tài, sao ông rùa thần lại trút hết tội lỗi cho một nàng công chúa? Đàn ông thời xưa (đã) vô trách nhiệm thế a?!

(truyện 100 chữ)

Sự công bằng (truyện 100 chữ)

Vua Hùng thách cưới toàn sản vật núi rừng “voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao”. Trong cuộc chiến giành nàng Mỵ Nương, Sơn tinh không thắng mà Thuỷ Tinh cũng không thua, vì cơ hội trổ tài của hai người không công bằng. Sự thiên vị của Vua Hùng đã để lại hậu quả là một mối thù dai dẳng.
Thế mà “dư luận” thì luôn bênh vực Sơn tinh và lên án Thuỷ tinh. Xem ra việc “phò thịnh, hạ suy” cũng đã có từ xưa rồi nhỉ?!


Tự do

Hình ảnh
Nghe ở quán nhậu: Cô giáo hỏi: Vì sao Nữ thần Tự do lại cầm cây đuốc mà không cầm thứ khác? Học sinh 1:.../ HS 2..../ đến HS 3: vì bà ấy là nữ thần tự do nên muốn cầm gì mà chả được!
Mềnh chợt "ngộ" ra: Nhiều người cũng hiểu Tự do là như thế: muốn làm gì nói gì mà chả được!




Vụn vặt đời thường (13) Một ngày của tôi :)

Hình ảnh
Sáng sớm* (viết note sến)

Ngày mưa

Cuối mùa mưa mà Sài Gòn vẫn còn những cơn mưa bão như giữa mùa hè.

Ngày mưa, nếu công việc rảnh rỗi một chút, tôi thường ra ngồi ở bộ bàn ghế kê ngòai hiên. Ngồi và làm một việc gì đó, nghe tiếng mưa rào rào trên mái ngói, nhìn những hạt mưa đan xéo nối nhau rơi xuống mà tưởng như ai đó làm đứt sợi dây chuyền kết bằng những hạt pha lê trong suốt. Ngồi đó nghe hơi mát lạnh thấm vào da thịt, thấy mình trong veo…

Ngày mưa. Nếu không bắt buộc phải đến cơ quan (hay là có thể trốn được công việc), tôi mang laptop đến một nơi nào đó, một ly cà phê ít sữa thật đậm thật nóng, và lang thang trên mạng. Ngó nghiêng nhà người quen người lạ, buôn dưa với bạn lạ bạn quen, có lúc cười một mình (chắc lúc đó nhìn hổng giống ai) có lúc lại bần thần… Thế giới phẳng có quá nhiều điều dù không mấy quan tâm nhưng vẫn làm mình suy nghĩ.

Ngày mưa. Những chuyến đi hiện về. Này là họp hành này là cà phê vỉa hè, này là lang thang phố cổ bảo tàng di tích… Có lần đượ…

Linh tinh lang tang (57) – Chuyện cũ nhắc lại (hay là "Ôn cố nhi tri tân")

Gần 20 năm trước, hồi học Nghiên cứu sinh tiến sĩ ở Viện KHXH vùng Nam bộ (1994), khi làm tiểu luận về lịch sử cận đại VN, mình đã chọn và viết về nhân vật lịch sử Phan Thanh Giản. Đại ý như sau:

* Trong số những nhân vật lịch sử Việt Nam cận đại, tôi đặc biệt yêu quý Phan Thanh Giản, dù trước đây tôi được học về ông như một "kẻ bán nước". Càng học Sử và tìm hiểu về văn hóa Nam bộ, tôi phải tự hỏi: vì sao Phan Thanh Giản lại được dân Nam bộ thờ cúng lâu dài và kính trọng đến thế? Không thể nói dân Nam bộ thờ “kẻ bán nước” vì họ là những người đã “đi trước về sau” trong các cuộc chiến chống ngoại xâm. Vậy thì câu trả lời phải đến từ góc nhìn khác chứ không chỉ dựa vào “chính sử”.

Qua tìm hiểu, và ít nhất như tôi được biết, đó là do Phan Thanh Giản là vị Tiến sĩ đầu tiên của đất Nam bộ (là một nhân tài); ông là vị quan thanh liêm đến cuối đời (là một hiền tài); và ông là người dám chịu trách nhiệm về hành động của mình: ông tự tử sau khi ký 2 hòa ước với Pháp. Đ…

vụn vặt đời thường (12)

@ Trời mưa, ngoài nhiều phiền toái mà nó gây ra, còn thêm một điều tai hại: nó làm nhiều người trở nên *sến hoá*
@ Trong cơ quan, khi bạn phát biểu điều gì đó vì việc chung, nếu bạn vì chính điều đó bạn sẽ thuyết phục được nhiều người. Nhưng nếu bạn làm điều đó chỉ để thoả mãn nỗi ấm ức bất mãn cá nhân hay bênh vực phe, nhóm mình thì mọi người sẽ nhận ra ngay. Nhân danh cônglý nhưngmọi lý lẽ chỉ nhằm cho “tư lý”, hình như không chỉ có trong phạm vi hẹp là một cơ quan.
@ Ở một số người luôn tự coi mình là đấu tranh cho lý tưởng tốt đẹp nhưng sự hẹp hòi, đố kỵ, lòng căm hận cá nhân luôn lớn hơn ý thức về sự công bằng và lòng chính trực.
@ Với một số người, câu nói xưa "nghĩa tử là nghĩa tận" hay câu nói nay "hãy ngả mũ khi kẻ thù của ta qua đời" có lẽ chỉ là chuyện viễn tưởng! Nhớ câu nói của GS Hoàng Ngọc Hiến "cái nước mình nó thế"
@ Quá khư là cái không thể thay thế. Không tôn trọng quá khứ của người khác thì đừng trông mong họ tôn trọng quá khứ của mình.

@ N…

LINH TINH LANG TANG (56) – Nhân mạng

Một ngày bạn bỗng nhận ra địa chỉ email của một người bạn không còn tồn tại
Một ngày bạn bỗng nhận ra nick chat của một người bạn biến mất khỏi danh sách bạn bè
Một ngày bạn bỗng nhận ra tên một người bạn không bao giờ xuất hiện trên tường FB của mình. Tìm FB bạn thì, ồ, mình đã bị bạn chặn từ bao giờ
Bạn bỗng phải tự hỏi, chuyện gì đã xảy ra?

Chắc bạn sẽ cố nhớ lại xem lần cuối hai người liên lạc với nhau là khi nào, như thế nào, và sau đó là gì…
Chắc bạn sẽ phải lục lọi từng cm trí nhớ như lần theo sợi chỉ mỏng manh để tìm ra đầu sợ chỉ là lần gần nhất mà hai người còn gặp nhau trên mạng
Thường thì ký ức cho bạn biết, chẳng có chuyện gì bất thường trong lần gặp nhau cuối cùng ấy, vẫn bình thường, thậm chí còn vui vẻ là khác
Bạn vẫn cứ tự hỏi, vì sao “tự nhiên” lại như thế? Bạn cố tìm ra lý do để giải thích nhưng rốt cục cũng không tin vào lý do mà mình nghĩ ra.
Bạn sẽ tặc lưỡi, ừ thì thôi vậy. Chắc bạn mình có chuyện gì đó “khó ở”. Chắc vài bữa nữa sẽ liên lạc lại, chắc……

MỘT NGƯỜI TRẺ ĐI SUỐT NGÀN NĂM

Hình ảnh
Tôi biết Trần Quang Đức qua Facebook từ vài năm trước, qua những bài viết khoa học ngắn gọn mà nhiều thông tin về lịch sử, về chữ Hán, Nôm… lĩnh vực khá gần với chuyên môn của tôi là khảo cổ học. Rồi vào một ngày tháng ba ấm áp, lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau ở Hà Nội, cuộc trò chuyện xoay quanh công trình Ngàn năm áo mũ lúc ấy còn chưa được xuất bản.
Trần Quang Đức mang đến cho tôi nhiều bất ngờ thú vị.

Quen nhìn gương mặt khá già dặn của anh trên facebook, tôi ngạc nhiên khi biết Trần Quang Đức còn rất trẻ. Anh sinh năm 1985 tại Hải Phòng. Năm 2004 khi đang là sinh viên năm thứ nhất Đại học quốc gia Hà Nội, anh đạt giải nhất cuộc thi Cầu Hán Ngữ lần thứ 3 cho sinh viên chuyên ngành tiếng Hán trên toàn thế giới. Nhận học bổng của Trung quốc, anh theo học tại Đại học Bắc Kinh và tốt nghiệp năm 2009. Năm 2010 Đức về nước làm việc, bắt tay nghiên cứu và viết công trình Ngàn năm áo mũ, cùng đó anh còn dịch sách văn học mà tác phẩm gần đây được nhiều bạn đọc yêu thích là …