Hiển thị các bài đăng có nhãn phim. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn phim. Hiển thị tất cả bài đăng

QUÁN KỲ NAM - MỘT SÀI GÒN BAO GIỜ CŨNG THẾ!


Ngay những thước phim đầu đã cho mình bước vào một không gian ký ức quen thuộc,như trở về độ tuổi thiếu phụ nhiều năm về trước: chút gì xao xuyến và tiếc nuối, một thời khó quên vì những vất vả khó nhọc, vì những gì đã bỏ lỡ, bỏ qua.
Một khu chung cư cũ với những hỉ nộ ái ố vừa đủ để thấy một Sài Gòn nhẹ nhàng, nhân hậu và lạc quan. Tại đó, Quán Kỳ Nam trong một căn nhà giữa những hàng xóm nhiều nguồn gốc: người cố cựu kẻ mới nhập cư, người mất mát kẻ cũng chẳng được gì... tất cả đều lo làm ăn, đều quan tâm đến hàng xóm bằng những cách khác nhau, tất nhiên không thể thiếu sự tò mò thậm chí tọc mạch...
Nhưng tất cả vẫn là một bức tranh mà chủ đạo là gam màu trầm lắng. Câu chuyện trong Quán Kỳ Nam không phải một bi kịch mà là nỗi buồn dịu dàng, giống như khi ta bắt gặp làn khói thuốc lá quen thuộc thoáng qua ngoài khung cửa, một hương cà phê lan nhẹ trên vỉa hè Sài Gòn, một điều gì cảm động nhói lên khi nhìn thấy bức tường quét vôi màu vàng ký ức... Tất cả làm mình chợt nhớ về một thời nào đó, có lúc đã rất cần một nơi để cảm xúc được trào ra, một không gian giản dị mà ấm áp, một người bạn thấu hiểu mà không cần nhiều lời...
Phim đã chạm vào phần “đời” rất thật của con người. Những câu chuyện trong quán không kịch tính, ta như nhận ra mình hoặc người thân quen nào đó trong mỗi nhân vật, mỗi người mỗi gia đình đều có “vấn đề” của mình: những vết thương, niềm tiếc nuối, sự cô độc không thể chia sẻ cùng ai... Nhưng trên tất cả là ai cũng nghĩ về cách họ đối xử với chính vấn đề của mình, và với “vấn đề” của người hàng xóm.... Qua đó, dù người già hay trẻ đều “trưởng thành” hơn trong tình người.
Những cảnh trong phim mang lại không khí nghệ thuật mà vẫn gần gũi, như một lát cắt của văn chương đô thị: tiếng mưa rơi ngoài hiên, bóng người đi ngược sáng, tiếng muỗng khuấy ly cà phê tan chảy vào im lặng, cả tiếng rao mua đồ cũ... Mỗi chi tiết như một gợi ý về ký ức một Sài Gòn chưa xa những đã giữ những câu chuyện cuộc đời không ai biết. Một con hẻm cũ, một bóng người cô đơn trong đêm, một ánh mắt ngập ngừng, một lời chưa kịp nói, hay chỉ là một buổi chiều ngồi trên sân thượng nhìn bầu trời để thấy lòng mình nhẹ đi một chút.
Một chút tiếc nuối kiểu Sài Gòn xưa qua khung cảnh, âm nhạc, cách kể chuyện gợi lại chất “đô thị ký ức” – thứ mà giờ đây nhiều người quan tâm và hay nói đến (nhưng không vì chính ký ức mà vì cái khác). Ký ức và cảm xúc về những gì đã qua thường bất chợt đến trong một chiều mưa, trên một bức tường vàng, nghe một giọng hát xưa... rồi đọng lại trong tim mình, rất lâu... Quán Kỳ Nam đánh thức đúng phần mơ hồ ấy trong mỗi người.
Những ký ức ấy khi chạm vào không còn nguyên vẹn, từng tiếc nuối không thể gọi tên.… nhưng chính sự lẫn lộn đó mới là cảm xúc thật của con người. Nỗi tiếc nuối đẹp không phải thứ làm mình đau, mà là một lời nhắc rằng mình đã sống chân thành trong một thời điểm nào đó. Bộ phim đã mang lại cho người xem một điều, rằng mỗi người đều có một “quán Kỳ Nam” riêng trong ký ức.
Tuy nhiên vẫn có thể nhận ra nhiều chi tiết không giống như mình biết, nhớ về thời ấy. Mà thật ra có phim nào không còn vài điều bất ý, nhất là khi mình quen thuộc một nơi nào đó thì khi xem phim, ảnh, truyện, nghe ca khúc... về nơi ấy chắc đều nhận ra ngay. Như giọng cô Kỳ Nam chẳng hạn, là giọng Bắc 75 chứ không phải 54, nhưng ngay giọng "thuần HN" như vậy giờ cũng hiếm rồi.
Sau buổi chiếu mình chạy xe về chầm chậm trên đường ướt loáng nước sau cơn mưa lớn. Hơi se lạnh lẫn mùi đất ẩm, không khí trong lành... Một cảm giác quen thuộc từ năm nào đó trở về: đêm khuya, sau khi kết thúc việc làm thêm, cũng chạy xe về một mình như vậy. Đó là những giây phút “tự do” của mình sau cả ngày vất vả việc chính việc phụ. Tự do được thong thả trên đường, tự do để tâm trí nghĩ ngợi vẩn vơ, thậm chí cho phép mình có thể tự chảy nước mắt vì thương mình... Thời ấy bao người rất vất vả nhưng cam chịu, và không đánh mất những ước mơ thầm kín... Quán Kỳ Nam gợi lại cho mình những ước mơ không thành ngày ấy, không có gì to tát, chỉ là vụn vặt thôi. Nhưng biết ước mơ dù có thể mơ ước ấy không bao giờ thành hiện thực.
Sài Gòn bao giờ cũng thế, mình luôn tin vậy, dù 50, 40 năm trước hay bây giờ và mai sau! Như mình đã viết “Với riêng tôi, Sài Gòn như một người đờn ông từng trải, phong cách hào hoa phong lưu nhưng tâm hồn chân tình và đa cảm, dù cuộc đời lúc sang trọng khi nghèo khó “lên xuống” bầm dập nhưng không làm mất đi lòng nghĩa hiệp và nhân ái. Nếu một lần nữa bắt đầu cuộc sống và được lựa chọn nơi mình muốn sống, tôi vẫn chọn Sài Gòn. Vì bạn biết không, chẳng bao giờ là muộn để tôi có thể nói với thành phố này: Sài Gòn, em yêu anh!"



TÙY TÂM

 Bạn hỏi: xem hai phim mới về Trịnh chưa? - Chưa, và chắc không.

Nhạc Trịnh – như đã kể trong một bài viết – tôi biết từ năm 17 tuổi, khi mới về SG. Bài đầu tiên nghe là Nghe những tàn phai, rồi tất cả các băng Sơn Ca… Từ đó nhạc Trịnh với tôi là Khánh Ly, và chỉ luôn nghe một mình.
Những ca sĩ sau này hát nhạc Trịnh cũng hay, nhưng không mang lại cho tôi cảm xúc như lần đầu nghe Khánh Ly, và nghe suốt những năm bao cấp khốn khó sau đó… Vì vậy, chưa bao giờ tôi đi nghe nhạc Trịnh ở phòng trà hay những dịp tổ chức kỷ niệm ngày sinh ngày mất của Trịnh một cách hoành tráng. Thi thoảng nghe vài bài do các ca sĩ khác hát, có thể thích có thể không, nhưng không chê, vì họ cho thêm một cách cảm khác về Trịnh nhưng không hợp với tôi, vậy thôi.

Với phim về Trịnh cũng vậy. Đó là một tác phẩm nghệ thuật về Trịnh chứ không phải là phim tài liệu. Góc nhìn của người sáng tác, dù bao quát đến đâu cũng không thể như cái nhìn của mọi người về một “người của công chúng”. Đây là tác phẩm của thế hệ sau Trịnh, họ có quyền nhận biết và tái hiện Trịnh như cách họ cảm nhận. Thời đại bây giờ cách vài năm đã là một thế hệ khác, huống gì đã gần 50 năm trôi qua…
Góc nhìn cách hiểu năm 2022 sẽ khác cách cảm Trịnh những năm 1970, 1980 như của
tôi, càng không giống người cùng thời với Trịnh, nhất là với người tự coi là đã “biết tuốt” về Trịnh – mà chắc gì đã biết về Trịnh như thật – là – Trịnh?

Còn nhớ vài lần ngồi “chầu” cuộc nhậu của ba tôi với chú Nguyễn Quang Sáng, anh Trịnh Công Sơn và vài người khác, khi nghe ai đó nói lại dư luận này khác về mình, từ chuyện đời tư đến chuyện chinh trị… anh Trịnh Công Sơn chỉ mỉm cười, sau cặp kiếng trắng ánh mắt lấp lánh như ngạc nhiên, giọng nhẹ nhàng: Ủa có chuyện đó hả? Thôi kệ đi…

Phim về Trịnh Công Sơn và "cuộc đời ông" (dù chỉ một phần) cũng giống như những ca sĩ khác Khánh Ly hát nhạc Trịnh: là một – phiên – bản – khác. Nếu anh còn sống, khi xem phim này hay khi nghe người ta bình luận đủ kiểu về phim và… về chinh mình, anh sẽ nói gì nhỉ? Tôi lại hình dung thấy nụ cười nhẹ nhàng thoáng chút hóm hỉnh của anh. Thôi kệ đi…

 


Vài phim vừa xem (37) FRANTZ (Phim Pháp)



Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang đứng, kính râm và ngoài trời

Chiến tranh thế giới lần thứ nhất (1914-1918) kết thúc. Nước Đức và nước Pháp đều tham chiến và trở thành thù địch với nhau, dù xưa nay “ở trường trẻ con Đức học tiếng Pháp và trẻ con Pháp học tiếng Đức”.
Anne có vị hôn phu là Frantz chết trong chiến tranh. Hàng ngày cô vẫn đến mộ anh, đặt hoa hoặc tưới cây, ngồi đó và nghe lá rì rào trên cao như những lời anh vẫn trò chuyện cùng cô. Anne không còn người thân thích, cô sống cùng bố mẹ Frantz. Ông một là bác sĩ đáng kính của thành phố, bà mẹ hiền hậu và hai ông bà yêu thương cô như con gái.
Một lần cô thấy một người đàn ông Pháp đến viếng mộ Frantz. Rồi nhiều ngày sau vẫn gặp anh ở đó. Đó là Adrien, như anh nói, là bạn của Frantz ở Paris. Từ chỗ ác cảm với Adrien dần dần cả hai ông bà lại quý mến anh, vì sự chân thành và vì anh rất giống con trai của họ: tử tế, nhạy cảm và đều phải đi lính dù rất ghét chiến tranh.
Rồi một lần Adrien thú nhận với Anne rằng, anh là người đã nổ súng vào Frantz khi hai người đối mặt trong một khoảnh khắc ác liệt tại chiến trường. Hai người nhìn sâu vào mắt nhau và đều nhận thấy sự chán chường, đau đớn và sợ hãi... Nhưng bản năng, hay là nghĩa vụ người lính buộc phải hành động... và một viên đạn bay ra nhanh hơn chỉ trong một phần ngàn giây. Arien tìm thấy trong túi áo Frantz bức thư chưa kịp gửi Anne. Và anh đã đến thành phố này để thú nhận tội lỗi với Frantz và gia đình anh.
Tha thứ hay không tha thứ? Chiến tranh đã qua nhưng hậu quả còn lại dài lâu là mối hận thù giữa những con người. Chỉ có sự tử tế và lòng khoan dung mới có thể mang lại sự tha thứ từ trái tim. “Những đứa con chúng ta đã chết, vì ai? Vì chính chúng ta đã đưa chúng ra chiến trường. Đó là lỗi của những người cha như tôi, như anh! Chiến tranh chấm dứt, người Đức thương xót con mình và hả hê khi thấy cái chêt của kẻ thù. Người Pháp cũng vậy. Vậy thì làm sao và đến bao giờ con cái chúng ta mới thoát khỏi sự ám ảnh của cuộc chiến tàn khốc vừa qua?!”. Bác sĩ – cha của Frantz đã nói như thế với những người bạn mình khi họ phản ứng việc ông đón tiếp chàng trai Pháp.
Anna đã bế tắc và cô tìm thấy câu trả lời từ Cha xứ “Có những sự thật không phải để nói ra mà để im lặng, để cuộc sống tiếp tục và đừng có thêm những người sống mà như đã chết”. Anne đã làm mọi cách để thành cầu nối tình cảm giữa Adrien và gia đình Frantz. Nhưng quá muộn để cô đến với anh, trọn vẹn. Họ chỉ có nụ hôn đầu và cũng là duy nhất...
Chiến tranh, có thể trở thành nỗi ám ảnh và dằn vặt rất lâu đối với nhiều người đàn ông như Adrien, nhưng với phụ nữ nó còn khủng khiếp hơn nhiều lần. Và có lẽ chỉ có phụ nữ mới đủ nghị lực và khoan dung để vượt qua và tha thứ, vì “khi thấu hiểu cái chết tôi mới biết là cần phải sống” như Anne... 
Khuôn hình cuối cùng, gương mặt và đôi môi Anne ửng hồng, lần đầu tiên trong suốt bộ phim đen trắng dài hơn 1g30ph.
(SG 20.5.2018)

The Vietnam War

Cám ơn hai nhà làm phim người Mỹ về nhiều sự thật trong bộ phim này. Nhưng, ai có quyền nói về cuộc chiến tranh vừa qua hơn những người ở cả hai phía đã nằm xuống?! Vì vậy, những người còn sống dù bên nào cũng làm ơn hãy ngẫm nghĩ về những điều bộ phim đặt ra hơn là tiếp tục nói những gì đã nói hơn 40 năm qua!
Link xem bộ phim có phụ đề tiếng Việt đây:

http://www.pbs.org/video/deja-vu-1858-1961-vietnamese-yhieqx/

Trong hình ảnh có thể có: 17 người, văn bản

Vài phim vừa xem (20) - The Lucky One



Trong trận chiến hiểm nghèo, anh lính tình cờ nhặt được tấm hình một cô gái thật dễ thương, sau tấm hình chỉ có vắn tắt tên một thị trấn nhỏ. Anh thoát hiểm vài lần trong gang tấc, và đồng đội nói rằng tấm hình đó đã mang đến may mắn cho anh.

Giải ngũ, theo địa chỉ mơ hồ sau tấm hình anh đi tìm cô gái, chỉ để nói với cô một lời cám ơn.
Thế rồi anh tìm được cô và vì một sự tình cờ mà anh được thuê làm việc trong nhà của cô. Cô sống với bà ngoại, có một con trai nhỏ và li dị chồng. Trong cái thị trấn nhỏ nơi cô sinh sống, mọi người đều biết nhau, biết cô, biết anh chồng cũ là một cảnh sát oai vệ, biết cả anh lính mới đến làm thuê. Cô gái có một người em trai cũng là lính và đã hy sinh.

Tất nhiên, chuyện gì đến thì phải đến. Thế nhưng họ phải vượt qua những gì để có nhau trong đời? “Ai cũng có định mệnh, nhưng không phải ai cũng tuân theo. Tôi may mắn đã tuân theo nó” – Anh lính đã nghĩ như thế. Định mệnh ở đây có thể là tấm hình đã đưa anh đến với cô, nhưng Định mệnh còn là vượt qua mọi thử thách để giành lấy những gì  xứng đáng với mình.

Những con đường dài hun hút vắng lặng, cánh rừng xanh chuyển màu lá vàng khi thu sang, ngôi nhà hàng rào sơn trắng bình yên… Cảnh trong phim tuyệt đẹp, chắc hẳn nhiều người đã từng đi qua, đã từng nhìn thấy, đã từng có cảm giác trái tim thắt lại dịu dàng khi đắm mình trong thiên nhiên đẹp như mơ, đã từng rưng rưng khi nhìn thấy những lứa đôi tay trong tay âu yếm và tin cậy.


 Chỉ có một điều, không biết bạn đã từng may mắn trải qua chưa, đấy là cảm giác hạnh phúc khi có được điều xứng đáng với mình…

Vài phim mới xem (20). Pieta (Sự cứu rỗi) – phim của Kim Ki Duk


Phim kể về một thanh niên chuyên đi đòi nợ thuê. Anh ta sống cô độc trong một căn hộ trên cao, cửa sổ nhìn xuống con hẻm hẹp. Hàng ngày anh đến đòi nợ những người do túng thiếu mà phải đi vay nóng lãi xuất cao, đó là cặp vợ chồng, hai mẹ con, ông bố trẻ… những người lao động nghèo khó khi không có tiền trả nợ phải chấp nhận bị cắt tay chặt chân, bị hiếp, bị ép phải tìm đến cái chết. Người đòi nợ thuê lạnh lùng làm tất cả, như một cái máy, và như một con thú dữ. Mỗi đêm trên chiếc giường hẹp, anh ta thủ dâm vừa như khoái cảm vừa như một cực hình…
Một ngày, một người đàn bà xuất hiện và theo anh đi khắp nơi với bộ dạng như một con chó trung thành theo chủ. Bà ta tự xưng là mẹ anh. Ta có mẹ à? Ta mà cũng có mẹ sao?! Bà làm tất cả cho anh, xông vào bất cứ ai chống lại anh, sẵn sàng làm theo những hành động tàn ác của anh, thậm chí, chịu đựng sự “loạn luân” để được anh coi là mẹ.
Tình cảm Mẹ - Con sống dậy, cũng bắt đầu quá trình suy nghĩ về những gì mình đã làm, đang làm… Nỗi lo sợ Mẹ mình bị trả thù bởi những gì mình gây ra trở thành nỗi ám ảnh. Anh đã biết thế nào là sự hy sinh của người mẹ, cũng biết thế nào là sự trả thù của người mẹ. Tình cảm con người trở lại với anh, và không thể khác, anh tìm đến cái chết. Chiếc xe tải do một người phụ nữ từng bị anh hiếp, chồng cô bị anh làm cho tàn phế - chạy trên con đường mù sương sớm xa tít mà không biết rằng anh đã trừng phạt mình bằng cách tự cột mình vào phía sau xe.
Cũng như nhiều phim khác của Kim Ki Duk, xem xong rất lâu vẫn chưa hết ám ảnh bởi những tình huống bạo lực và tình dục trong phim. Và do đó thật khó có thể viết lại cảm nhận một cách đơn giản như những bộ phim khác.
Sự cứu rỗi chỉ đến từ tình thương và đức hy sinh.


Vài phim mới xem (19)- Midnight in Paris


Một nhà văn trẻ người Mỹ đến Paris cùng gia đình vị hôn thê, chuyến đi vừa vì công việc vừa đi chơi. Ở những đoạn đối thoại đầu tiên ta thấy anh nhà văn này chẳng có gì là một người lãng mạn, anh ta không có sự tế nhị kiểu Pháp, thậm chí ăn nói hơi… vô duyên, anh ta chán ngán những chuyến tham quan cung điện bảo tàng, anh luôn thấy mình lạc lõng ở Paris… Anh ta chỉ nghĩ về cuốn tiểu thuyết anh đang hoàn thành về một cửa hàng đồ cổ và những người nệ cổ.
Một đêm, trong trạng thái lâng lâng vì uống khá nhiều rượu vang, anh không tìm thấy khách sạn của mình. Ngồi ghé trên bậc thềm nhà thờ nghỉ chân, khi chuông 12 giờ đêm vang lên thì từ xa xuất hiện một chiếc xe hơi cổ, xe dừng lại và có những người lạ mời anh lên xe đi. Và từ đó anh bắt đầu bước những bước về quá khứ vàng son của Paris.
Cũng từ đó ta mới nhận ra sự lãng mạn cổ điển ẩn chứa trong chàng nhà văn: anh vui sướng khi gặp những nhà văn, hoạ sĩ, nhạc sĩ… nổi tiếng hồi đầu thế kỷ XX ở Paris. Anh bày tỏ sự ngưỡng mộ một cách thật thà có khi hơi vụng về nhưng rất đáng yêu. Những tiếng chuông 12 giờ đêm cứ đưa anh đi từ nơi này đến nơi khác, gặp gỡ những nghệ sĩ nổi tiếng… tất cả những địa điểm những con người ấy đều là những “báu vật” của Paris. Anh thấy hạnh phúc khi sống trong không khí nghệ thuật những năm 1920.
Cho đến một lần, cô gái Paris mà anh rất có cảm tình, muốn quay về quá khứ xa hơn là Paris cuối thế kỷ XIX để được gặp gỡ với những văn nghệ sĩ mà cô yêu thích… Anh nói khi cô từ biệt anh “anh là người của năm 2010 quay về năm 1920 để được gặp em…”. Còn cô từ 1920 quay lại năm 1880, nơi mà những văn nghệ sĩ lại cũng đang mơ tưởng về thời Phục Hưng vàng son…
Với nhiều người thì quá khứ luôn là “thời hoàng kim”… Chàng nhà văn đã hiểu ra điều đó. Và quan trọng hơn, chàng đã nhận ra sự hoàng kim của hiện tại: đó là một Paris với những quán sách cũ ven sông, những con đường dịu dàng ánh đèn vàng ấm áp, những cây cầu qua sông Seine đẹp như mơ, và một Paris “đẹp nhất lúc trời mưa” – tất nhiên, khi bên cạnh là một cô gái Paris dường như sẽ là người tri kỷ của anh.
Một phim hài nhẹ nhàng, và cảnh quay thì tuyệt đẹp!
Nhớ Paris… Bao giờ trở lại Paris…?



vài phim mới xem: ON THE ROAD



Phim kể lại cuộc hành trình của Sall, một nhà văn trẻ. Những con đường trải dài khắp nước Mỹ suốt bốn mùa xuân hạ thu đông, bụi đường, nắng gắt, tuyết trắng… những người di dân, những cánh đồng bông, những thành phố hối hả sống, những chàng trai cô gái đang thử nghiệm tất cả… Và trên hết là tình bạn kỳ lạ giữa Sall và những người bạn. Họ gắn bó với nhau bằng chuyến đi và những chuyện điên rồ.
Sall vừa đi vừa viết về những trải nghiệm của mình - thế hệ hậu chiến của nước Mỹ với sự “lên ngôi” của nhạc Jazz, thơ, tình dục và ma tuý.
Trong cuộc hành trình dài và phiêu lưu này Sall có người bạn thân đồng hành là Dean, một anh chàng luôn mang lại niềm vui cho bạn bè và là một người hoàn toàn không có khái niệm về trách nhiệm với bất cứ ai, kể cả cô gái anh ta yêu từ khi mới lớn, kể cả vợ và con gái nhỏ mà anh ta vô cùng yêu quý.
Một lần ở Mexico, khi Sall bị ốm nặng, Dean đã quay về Mỹ và bỏ anh lại đó một mình, sau khi lấy đến đồng bạc cuối cùng của Sall. Vài năm sau Dean tìm đến Sall, nhưng giữa hai người đã là một khoảng cách. Dean nói: “Tôi còn chưa nói với cậu việc tôi bỏ cậu lại Mexico…” – “bây giờ không phải lúc, tôi phải đi…”. Sall trả lời và từ biệt Dean.
Có những chuyện giữa bạn bè không bao giờ có thời điểm thích hợp để nói ra, bởi vì chuyện đó lẽ ra không thể xảy ra, bởi vì nếu nó đã xảy ra thì đó là một việc làm không chính trực.
Dù Sall sẽ nhớ mãi câu nói cuối cùng của Dean “cậu mãi mãi là bạn của tôi”, nhưng anh hiểu, tình bạn ấy vĩnh viễn đã mất, chỉ còn ký ức về nó mà thôi.

Trên đường là bộ phim của điện ảnh Brazil, Pháp, Anh, Mỹ hợp tác, do Walter Salles đạo diễn (dựa theo tiểu thuyết nổi tiếng của nhà văn Jack Kerouac), tham gia cạnh tranh giải Cành cọ vàng tại Liên hoan phim Cannes 2012.

(9.9.2013)

Nhân ngày 4.7 , về một con người mình yêu thích.



1
Linh tinh lang tang (31) Phim Lincoln.
Cuộc đấu tranh cho việc giải phóng nô lệ/ người da màu là đấu tranh cho sự bình đẳng trước Thượng đế và trước mỗi con người của từng con người. Những người tiên phong đấu tranh cho sự bình đẳng không phải ai cũng tán thành sự bình đẳng giữa người da trắng và da màu, giữa phụ nữ và đàn ông, giữa người giáu và người nghèo… Đó là vì họ đấu tranh cho một lý tưởng chứ không phải đấu tranh cho những con người cụ thể cạnh mình, quanh mình. Vì vậy, khi đụng chạm đến quyền lợi thiết thực như mình sẽ không còn/ có nô lệ nữa, vì sĩ diện cá nhân khi phải đối diện với người hàng xóm, đồng nghiệp, họ hàng không cùng chính kiến… thì họ sẵn sàng phản đối, thậm chí chống lại sự bình đẳng mà họ đã từng đấu tranh cho nó. Họ trung thành với lý tưởng nhưng không/ chưa tôn trọng con người.
Tất nhiên, trong những người ủng hộ điều này cũng có người trăn trở, hoài nghi: tự do cho người da màu là như thế nào? Và để làm gì? Nhưng họ vẫn quyết định bởi một chân lý đơn giản: Người da màu cũng là CON NGƯỜI. Nhân phẩm của mỗi con người da màu hay da trắng đều như nhau. Máu của người da trắng và người da đen đã cùng đổ cho cuộc chiến Nam – Bắc. Không có sự bình đẳng này và sự tôn trọng mọi con người dù là nô lệ hay không thì bao giờ cuộc chiến sẽ chấm dứt, và bao nhiêu cuộc chiến nữa sẽ xảy ra?
Cuộc đấu tranh, thảo luận, vận động để thông qua Tu chính 13 cho Hiến pháp diễn ra đúng như mọi hiện tượng chính trị nhưng đã thể hiện rõ ràng sự công khai, dân chủ và trách nhiệm cá nhân: *mẹ kiếp, tôi bỏ phiếu thuận*, *bắn chết tôi đi, tôi đồng ý*… Và cái giá cuối cùng cho sự bình đẳng và dân chủ này là cái chết của Lincoln!
Mình cực thích phim này còn vì những đoạn thoại, câu chuyện hài hước của Lincoln. *Nhiệm vụ của tôi là kéo cao ngọn cờ này. Tôi sẽ làm nếu không bị trục trặc do thiết bị. Và khi đó nhiệm vụ của mọi người là phải giữ vững nó. Hết diễn văn*
Sự hóm hỉnh, hài hước trong con người chính trị là một phẩm chất tuyệt vời! Nó mang lại cho nhà chính trị lòng bao dung, sự thuyết phục và niềm tin cho người khác một cách nhanh chóng và chắc chắn, trong bất cứ hoàn cảnh nào.

(Post lại note cũ trong khi bài dài về nước Mỹ mình viết mãi chưa xong, hic :)

THE GREAT GATSBY

 

The Great Gatsby
1.     Can ngăn một người đàn ông đang si tình là một điều đáng làm nhưng ngu ngốc J Họ có thể làm tất cả vì mối tình si của mình nhưng có một điều đáng làm nhất thì họ không thể: Nghe theo lời khuyên chân thành của một người “bạn hiền”.
2.     Nếu cặp tình nhân đó không gặp lại trong cảnh giàu sang nhung lụa thì sao nhỉ, có còn đắm say lãng mạn thế không? Và nhất định là phải gặp lại người xưa chỉ khi nào giàu có?
3.     Đàn bà yêu đến thế đấy... rồi cũng quay về với gã chồng hợm mình, phản bội và dối trá đến kinh tởm. Sự lựa chọn trong trường hợp này còn là sự hèn nhát.
4.     Khi thân phận hèn kém, người ta muốn thay đổi nó bằng mọi cách. Nhưng nhân cách thì không phụ thuộc vào thân phận.
5.     Một phim hay, đủ sến để rưng rưng, đủ lạnh để tự giật mình, và đủ buồn vì hiểu rằng, người tốt thời nào cũng thiệt thòi.

TÂM THỨC MÕ, HÀNH XỬ MÕ (tạm đặt, bài từ FB Le Quang)

  https://www.facebook.com/share/p/1EBostJRqR/ “Hồi nhỏ chắc cậu vẫn còn nhớ, chúng mình thường thắc mắc không biết dân phòng rốt cuộc là nh...