Hiển thị các bài đăng có nhãn linh tinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn linh tinh. Hiển thị tất cả bài đăng

THẾ LÀ HAI VỢ CHỒNG CÃI NHAU. (Lượm trên mạng)


Vợ tôi hỏi: Trên TV có gì lạ không anh ?
Tôi trả lời: Có rất nhiều bụi bậm, chắc tại em quên lau.
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
_______________________________________
Ngày mai sinh nhật bà xã tôi, tôi hỏi bả muốn gì? Bả nói bả muốn một cái gì láng coóng, đi từ 0 tới 200 trong vòng 3 giây.
Tôi mua cho bả cái cân nhỏ để trong phòng tắm.
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
_____________________________________
Kỷ niệm 20 năm cưới nhau, tôi hỏi bả muốn đi đâu.
Bả nói: Em muốn đi đến một chỗ mà từ lâu em đã không đặt chân đến
Tôi nói: Ủa, em muốn vào trong bếp hả?
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
______________________________________
Giáng Sinh năm vừa rồi, tôi có tặng cho bà già vợ tôi một mảnh đất thiệt to trong một nghĩa trang thành phố rất đẹp để mai này bả có ra đi thì có chỗ đẹp.
Giáng Sinh năm nay, vợ tôi muốn biết tôi sẽ mua quà gì cho má của bả.
Tôi nói: Mua quà làm gì, quà năm rồi bả chưa xài tới mà, mua quà mới chi cho tốn tiền.
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
_____________________________________
Tôi muốn mua một thùng Heineken giá $29.90, bà xã tôi không chịu vì mắc quá. Nhưng tôi thấy bả mua một lọ kem dưỡng da mặt cho đẹp giá $70.
Tôi nói: Em biết không sau khi hết thùng Heineken anh thấy em đẹp hơn hay sao?
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
_________________________________
Vợ tôi: Ngày cưới em có phải là ngày vui nhất đời anh không?
Tôi nói: Không! Chỉ là ngày vui hạng nhì thôi.
Vợ tôi: Chứ ngày vui thứ nhất là ngày gì?
Tôi nói: Là cái ngày em cuốn gói “dzề” bên má em 3 tuần. Giời ơi ngày nào cũng xỉn.
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
_________________
Vợ tôi: Cuối tuần này là sinh nhật của anh. Em muốn anh có được một cuối tuần thật là vui vẻ hạnh phúc. Nói em nghe anh muốn gì nào?
Tôi nói: Sẽ không có gì làm anh vui và hạnh phúc hơn nếu em cuốn gói “dzề” bên má em 3 tuần như lần trước.
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
______________________________________
Trước ngày “Tình Nhân” (Valentine) vợ tôi nói: Đêm hôm qua, em nằm mơ thấy anh tặng em cái nhẫn kim cương, thế nghĩa là gì hả anh?
Ngày lễ “Tình Nhân” tôi tặng nàng cuốn sách "Đoán điềm giải mộng".
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
P/S (của tui). Lần nào cũng vậy, bất cứ chuyện gì chúng tôi cũng cãi nhau. Một lần tôi nhẹ nhàng hỏi vợ: Anh làm gì nói gì em cũng không hài lòng, vậy em muốn anh thế nào? Vợ tôi liền đáp: Ai bảo anh là em không hài lòng? - Sao em cứ trả lời anh bằng một câu hỏi vậy? - Em hỏi anh khi nào? 
Thế là hai vợ chồng lại cãi nhau.


Vài phim mới xem (5): Phim hài Mỹ





Mấy phim mình xem có nội dung về đời sống hàng ngày, trong đó nhân vật chính đang gặp thất bại, có hoàn cảnh không may mắn: bị mất việc, hôn nhân sắp tan vỡ, kinh doanh thất bại… Nói chung là bi đát (nếu ở VN sẽ làm thành phim bộ dài tập với rất nhiều nước mắt mà đạo diễn tưởng rằng sẽ lấy được của khán giả). Thế nhưng phim Mỹ thường là những phim hài hước. Có thể nói ngay, hài hước từ tình huống, chi tiết rất thật trong cuộc sống, chứ không phải từ cái nhăn mày méo miệng câu đối thoại chọc cười vô duyên. Người xem vẫn thấy nhân vật chính đang đau khổ, lo lắng, tức giận, thậm chí tuyệt vọng trong hoàn cảnh của mình. Sử dụng thủ pháp hài hước trong phim *bi* làm rõ tính chất lạc quan: dù trong hoàn cảnh khó khăn đến đâu thì con người cũng tìm ra lối thoát. Và cuộc sống là như thế *niềm vui với nỗi buồn từng phút nối nhau qua*.
 
Một điều nữa mình nhận ra là sự thẳng thắn đầy lý trí (đến lạnh lùng, thậm chí là tàn nhẫn – theo quan niệm tình lý của người VN) khi quyết định một điều không may cho người khác: quyết định sa thải, quyết định chia tay nhau, quyết định tịch thu tài sản… Tất cả đều dựa trên lý lẽ và nguyên tắc của một bên *có quyền* ra quyết định, không có chỗ cho một chút cảm thông với *hoàn cảnh* bên kia! Cứ theo nguyên tắc (luật) mà hành xử vì đó là sự hợp lý! Còn anh khó khăn ư, khó chịu ư, tổn thương ư, tuyệt vọng ư? Là chuyện của anh không phải chuyện/ việc của tôi. Tự anh phải giải quyết! 

Vì thế nhân vật chính chấp nhận sự thật không may của mình, không than vãn, không *trình bày hoàn cảnh* dù có thể tuyệt vọng, cũng không sĩ diện khi phải từ bỏ những thứ quen thuộc: nhà cửa, xe hơi, hàng xóm, lối sống, quần áo, có khi cả vợ/ chồng/ người yêu… để buộc phải chuyển sang một môi trường sống khác thấp kém hơn. Khi anh gặp điều không may, có thể có người châm chọc, cay nghiệt với anh nhưng nói chung mọi người đều coi là bình thường. Dường như ai cũng nghĩ: điều không may của người này rất có thể một lúc nào đó sẽ là điều không may của chính mình. Nhưng biết đâu có thể điều không may của anh lại là điều may mắn của tôi thì sao? 

Tuy nhiên, qua phim ta thấy xã hội luôn tạo những điều kiện thuận lợi cho mọi người, miễn là anh biết tận dụng và cố gắng hết sức, anh sẽ có một cơ hội mới. Và những nhân vật chính luôn vượt qua được hoàn cảnh nghiệt ngã, họ như tìm thấy một bản thể khác hoàn thiện hơn. Do đó phim thường kết thúc có hậu.
Xem những phim này có lẽ mình hiểu thêm được một chút về *tính cách Mỹ*.



Vài phim mới xem (3)



Amour
Tình yêu là đến cuối đời vẫn có một người bên cạnh để ta luôn lo lắng rằng, ta làm cho họ phải vất vả vì ta. Hạnh phúc là cho đến cuối đời vẫn có một người bên cạnh và nói với ta rằng: nếu chuyện này xảy ra với tôi, bà có tưởng tượng đến điều đó không?
Dù ta có lường trước tất cả thì sự tưởng tượng vẫn khác thực tế nhiều lắm…
Sự khác biệt lớn nhất giữa thực tế và tưởng tượng là người đàn ông đã ở cả đời bên ta… vẫn tận tụy với ta bằng một tình yêu sâu đậm.
Mọi phụ nữ đều ước ao người đàn ông của mình như thế. Nhưng nếu điều đó trở thành hiện thực thì đó cũng là bất ngờ lớn nhất trong cuộc đời họ.


Xem những phim hành động của Mỹ: dù luôn tính toán để đạt kết quả cao nhất (như phải tiêu diệt được tội phạm bằng bất cứ giá nào chẳng hạn) nhưng người ta cũng luôn nghĩ đến những con tin, nạn nhân của bọn tội phạm, những hậu quả sẽ có nếu chỉ tính đến việc tiêu diệt tội phạm... Và cách giải quyết của phim bao giờ cũng là để cho sự an toàn của những người vô tội trước, dù chỉ 1 người.
Tiêu diệt cái ác ko khó, duy trì và bảo vệ cái tốt khó hơn nhiều. Hướng đến điều tốt đẹp cũng là một cách loại trừ cái xấu.

 Three colors: White.
Ấn tượng khi xem phim này là hình ảnh những chiếc valy nằm trên băng chuyền... qua khúc quanh thì uốn theo để khỏi bị rơi. Có chiếc bị vướng, dừng lại nhưng rồi cũng chầm chậm xoay chuyển để đi tiếp, nhưng có chiếc bị rơi khỏi băng chuyền...
Một trong những chiếc vali ấy có một (số phận) con người.
Cuộc sống như cái băng chuyền trong sân bay, ai rồi cũng như những chiếc valy nằm trên băng chuyền ấy. Bị quăng quật nhưng vẫn ngoan ngoãn nằm trên băng chuyền và rất sợ bị rơi khỏi cái băng chuyền vòng đi vòng lại nhiều lần ấy... Và chờ người đến nhận. Haizzz...
  Nhớ Paris và Warsaw, những con đường, công viên, những ngôi nhà, những người bạn... hai nơi nay không giống nhau nhưng đều là hai nơi chỉ ghé qua trong vài ngày vội vã. Dẫu vậy ấn tượng ban đầu luôn khó phai.
Có lẽ sẽ không còn dịp quay lại...

Linh tinh lang tang (30) Valentine Day




Một ngày mới đang đến... Trên tờ lịch ghi con số 14 – 2. Như mọi năm, tờ lịch ngày này không có gì đặc biệt. Nhưng cũng như nhiều năm gần đây, ngày 14 -2 sẽ là một ngày không như mọi ngày. Có rất nhiều hoa hồng tung tăng trên phố, có rất nhiều những trái tim bằng bông, bằng bong bóng, bằng giấy trang kim màu hồng màu đỏ rực rỡ mọi ngả đường, và hương vị Socola ngọt ngào quấn quýt bên mỗi đôi lứa đang yêu...
một ngày đặc biệt. Có lẽ hôm nay ai đang yêu cũng cầu mong cho chuyện tình của mình sẽ luôn tốt đẹp như những câu chuyện cổ tích... Có lẽ ai đang yêu cũng mong 3 tiếng diệu kỳ mà người ấy nói với mình không bao giờ trở thành quá khứ…
Anh yêu em! Em yêu anh!

Hãy mang đến cho người mình yêu những điều tốt lành mà giản dị – như cổ tích giữa đời thường, trước khi nghĩ đến việc sẽ làm điều gì cao siêu vĩ đại. Và nếu  phải dừng bước không thể đi tiếp cùng nhau được nữa, hãy cám ơn nhau vì những năm tháng bên nhau đã qua dù ngọt ngào hay cay đắng.
Cuộc đời ngắn lắm nhưng rất công bằng... cho đi là nhận lại, mọi điều.

(Viết cho con gái)

LINH TINH LANG TANG (26/27)



(26)
 PHIM
Đi xem *Những người khốn khổ* (vào lúc mà đang phải chịụ *hậu quả* của BTC)  nhận thấy đàn ông ở đâu, ở thời nào cũng vậy, với họ *chiến đấu* bao giờ cũng là trên/ trước hết. Màu  cờ đỏ trong phim cứ làm cho mình rợn người! Dù hình ảnh và bài ca cuối phim làm mình nhớ đến bài thơ/bài hát Quốc tế ca với rất nhiều cảm xúc thì vẫn làm mình nghĩ rằng, cuộc chiến nào cũng vô nghĩa trước tình yêu!

ĐỌC TRANG LACAI.ORG
Tôi thích vào trang lacai.org của Phan An vì hầu hết những gì Phan An “bình” đều làm tôi bật cười thoải mái… điều mà khó có được trong vòng quay của công việc và những mối quan hệ xã hội nặng nhọc như hiện nay. Có thể nói khả năng ngôn ngữ của Phan An vô cùng phong phú và linh hoạt, thứ ngôn ngữ chính xác lại được đặt trong sự liên tưởng, liên hệ, quy chiếu… thể hiện sự phê phán của Phan An đối với tựa đề, nội dung những bài báo in, báo mạng những câu từ tối nghĩa, sai chính tả, phô bày, phóng đại những điều ác, điều xấu đáng ra không nên, không được phép tràn đầy trên mặt báo, cả trên những tờ báo có“tôn chỉ” rất tốt đẹp. Những tựa đề, nội dung như vậy vẽ nên những con người hình thức đẹp đẽ mà nhân cách dị dạng, méo mó, chỉ nhắm câu khách một cách thấp kém.
Chính vì vậy, sau tiếng cười Phan An mang lại là luôn là cái lắc đầu đầy ngao ngán…


Đọc Bên Thắng Cuộc.
Tập 1: Như người có cái răng bị sâu, thỉnh thoảng cũng đau nhưng bình thường nó cứ nằm đấy và im lặng đục khoét hàm răng. Tập này giống như ông nha sĩ mạnh tay chọc vào cái răng bị sâu ấy. Cả hai bên thua thắng đều có người nhảy nhổm lên vì đau, người gào lên, người thì xuýt xoa, người chảy nước mắt, người im lặng gồng mình chịu đựng. Cũng có người đau quá đạp ông nha sĩ và bỏ đi, mồm méo lại vì đau, vừa đi vừa chửi thằng cha nha sĩ kém tay nghề.
Tập 2: lần này thì hình như cả hai bên thua thắng có vẻ nhẹ nhõm hơn, chưa thấy ai kêu đau, chắc vì cha nha sĩ đang chọc vào cái răng đau của người khác.

 (27) Cà phê 47
Gần trưa ghé cà phê 47. Quán vắng, vài người khách ngồi ngoài vỉa hè Phạm Ngọc Thạch. Đầu hẻm vẫn chiếc xe bán hàng nhưng phía trong hẻm không có bộ bàn ghế nào cả. Kêu ly cà phê đá, anh chủ giọng lạnh tanh: đá sao? Mình cũng lạnh tanh: đậm, ít đá, ít đường. Anh chủ mặt tươi hẳn: lâu quá “bà” không ghé, quên “gu” của “bà” rồi. Hai anh em cười xòa.
Ừ, lâu rồi không đến đây, dù thỉnh thoảng mấy đệ tử vẫn réo gọi. Bữa nay sát tết, ngồi đây với cô  nhỏ trước khi em đi về quê để thực hiện một chuyến đi làm từ thiện. Sau những tấm hình “sexy”, sau cái vẻ ghê gớm bởi ngôn từ “dân chơi”, em vẫn là một người đàn bà, đa cảm, dịu dàng, hết mình vì người khác, dù có khi có người chẳng xứng đáng với sự hết mình của em… Mình yêu thương em vì lẽ đó, ngay cả khi em tưởng những cái giống như tình yêu là tình yêu… Đàn bà đúng nghĩa, dễ gì tìm được người xứng đáng với tình yêu của mình, phải không em?
Tào lao một lúc rồi mình đi. Hỏi anh chủ quán: Mùng mấy bán lại, ông? Lại lạnh tanh: có tới uống không mà hỏi? Cũng lạnh tanh luôn: Không tới uống hỏi làm gì, tui đâu có rảnh dữ vậy? Vợ chồng chủ quán lại cười tươi: nhớ ra mở hàng nha, bà.
Phóng xe đi rồi mới nhớ
ổng quên chưa nói  ngày nào “mở hàng”.

TÂM THỨC MÕ, HÀNH XỬ MÕ (tạm đặt, bài từ FB Le Quang)

  https://www.facebook.com/share/p/1EBostJRqR/ “Hồi nhỏ chắc cậu vẫn còn nhớ, chúng mình thường thắc mắc không biết dân phòng rốt cuộc là nh...