Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng mười, 2011

BAO GIỜ VỀ SÀI GÒN

PHAN VŨ
( 1996 -2011)
Ngày lại ngày,
Đêm từng đêm.
Nhịp đập con tim như mõ canh,
Luôn báo điều bất ổn.Từng hạt thời gian,
Gom góp cho hạn kỳ rơi rớt.Một cái gì rách nát, tan hoang!
Một cái gì đau xót, phũ phàng!
Một câu hỏi trong vòng lửa…Bao giờ về Sài Gòn,Em sẽ tìm lại hàng me,
Màu xanh non một đêm cây trổ lá,
Đường đến trường tiếng cười rộn rã,
Nắng vừa lên,
Tà áo gió bay…
* * * Chuyện kể từ mùa nước đổ,
U Minh, một đêm trở gió,
Xào xạc hàng tràm,
Xuồng ba lá trôi theo rạch nhỏ…
-: “Ơi! Giã biệt xóm làng…”
Lời nào não hơn câu Vọng Cổ,
Nhưng đầu sông vang dội khúc quân hành:
-: “Gió hỡi gió! Reo lên đi!
Ta ra đi mài thanh gươm chính khí
..”(1)
Từ mùa thu năm ấy,
Tháng chín hai mươi ba,
Câu hát mài gươm thành câu hát tiễn…Cuộc tiễn quân, chín khúc sông dài,
Trên bến nước, những vòng tay kết lại,
Kẻ ở, người đi,
Vội vội lời hẹn ước….
-: “Hai năm! Hai năm! ”
Hai năm trở lại quê nhà!
Có nghĩa gì đâu!
Chỉ hai mùa lá!Những con tàu xuôi ra biển cả,
Bến đợi ngóng mong khắc khoải từng ngày…Đã hai lần tràm thay lá,
Hai con lũ…

Nhớ quần áo cũ

Một lần trò chuyện, không biết thế nào mà anh và cô quay sang những kỷ niệm về quần áo cũ.Anh. Hồi ở quê, ngòai giờ đi học anh còn phụ mẹ làm rẫy. Lên cấp 3 anh học rất giỏi. Cô chủ nhiệm chỉ định anh làm lớp trưởng dù trong lớp không ít ánh mắt thiếu thiện cảm với anh – cậu trai nhà nghèo mà tính tình kiêu hãnh. Anh chỉ có một bộ quần áo mặc đi học. Chiều giặt phơi, tối dùng bàn ủi bằng than ủi cho quần áo khô và thẳng thớm. Một buổi tối đặt bàn ủi nóng lên cái quần dày còn ẩm, anh lo làm gì đó, giật mình nhớ ra thì ống quần đã bị cháy một miếng lớn. Không biết ngẫm nghĩ sao mà anh mặc cái quần rách đó, lội bộ đến nhà tập thể của giáo viên và nói với cô chủ nhiệm: Thưa cô ngày mai em không đi học được vì quần em bị rách rồi. Cô chủ nhiệm không hỏi gì thêm mà lại kể anh nghe một thời nghèo khó của cô cũng gắn liền với ký ức về những bộ đồ cũ. Hai cô trò nói chuyện rất vui, anh quên hẳn nỗi lo ngày mai không đi học được, cũng chẳng nghĩ đến việc có ai đó sẽ bàn tán gì về mình.Bao năm q…

hình cũ :)

Hình ảnh
5 năm trước. Nhìn lại tự nhiên liên tưởng đến dòng nhạc của ca sĩ Câm Ly :))

THU BERLIN (2010)

1. Mỗi ngày, từ vùng Templin qua mấy chặng tàu xe mất gần 3g đến Berlin làm việc rồi cũng ngần ấy thời gian quay về khách sạn. Chiều hôm qua làm việc xong mọi người mải mê mua sắm và chụp hình ở khu trung tâm Berlin đến tối mịt mới về đến Templin. Chuyến xe bus cuối cùng đã hết từ trước đó hơn một tiếng nên từ ga xe lửa đi bộ về khách sạn, khỏang 3km. Con đường nhỏ chỉ đủ 2 làn xe chạy giữa rừng thông, một bên là lối đi nhỏ lát gạch sạch sẽ dành cho xe đạp, bên kia lề đường rộng rãi và những ngôi nhà nhỏ một trệt một lầu. Những gian phòng ấm cúng ngọn đèn vàng, cửa sổ sơn màu sáng buông rèm trắng, bệ cửa đặt những chậu hoa nho nhỏ đủ màu sắc. Bậc tam cấp bằng gỗ tay vịn thanh mảnh, cửa ra vào sơn màu sẫm… Khung cảnh gợi nhớ một truyện ngắn đầy ám ảnh của chị Minh Thái “Ngồi đợi ở bậc thềm”dù nơi đây yên bình đến mức có thể ngồi đợi một ai đó ở bậc thềm ngôi nhà xinh xắn này cho đến hết đời… (mà mình thì cũng đã cuối đời rồi còn đâu…)Con đường mùa thu trải dài qua rừng thôn…

Cô và trò :)

Hình ảnh
Ngày 20/10 vừa qua. Đây là các bạn nghiên cứu viên trẻ của Viện, phần lớn là học trò của mình ở ĐHKHXH&NV.

"KỲ QUAN THẾ GIỚI"?!

Cách đây một tháng, sau nhiều lần được một tờ báo điện tử mời mọc, ông Nguyễn Xuân Thắng, Phó Chủ tịch Thường trực kiêm TTK Hiệp hội UNESCO Việt Nam, Tổng biên tập Tạp chí Ngày Nay, nguyên Phó Chủ tịch Hiệp hội UNESCO thế giới (WFUCA), đã đồng ý phát biểu quan điểm dưới hình thức một bài phỏng vấn liên quan đến việc Việt Nam đứng đầu trong bảng xếp hạng 7 kỳ quan thiên nhiên do NOWC tổ chức.Bài báo có nhiều nội dung quan trọng nhưng bị coi là không phù hợp trong không khí tưng bừng thắng lợi nên đã không được sử dụng. Trước đó gần một năm, tháng 7/2007 ngay sau khi NOWC công bố danh sách 7 kỳ quan kiến trúc thế giới ông Thắng cũng đã cho đăng trên Tạp chí Ngày Nay bài viết mang tính cảnh báo về cuộc bình chọn của NOWC, đồng thời ông đã trình bày quan điểm với một số cơ quan chức năng của Chính phủ về việc này. Nhận thấy thông tin và đánh giá của ông Thắng sẽ góp phần làm rõ một số vấn đề mà dư luận đang rất quan tâm, cần hiểu đúng sự việc xung quanh cuộc vận động bầu ch…

NHỮNG MẢNH VỠ (truyện 100 chữ)

52. Đám giỗ Bà mất sớm. Ông lấy vợ kế. Bà Hai không muốn sinh con để toàn tâm chăm lo cho chồng và các con chồng, rồi các cháu nội ngoại. Mấy chục năm trôi qua như thế…Ông bà lần lượt ra đi.Một lần đến đám giỗ ông, nhìn lên bàn thờ chỉ thấy di ảnh của ông và bà Cả. Hỏi người nhà: vậy ai thờ bà Hai? Họ tỉnh queo: để bà ở chùa!Thắp nhang trước bàn thờ bỗng như thấy hình bóng bà Hai vẫn ân cần bên ông.53. Vết đau
Hồi yêu nhau. Có lần gọt trái cây cho nàng, anh bị đứt tay. Nàng mặt mày tái mét, ôm cả cánh tay anh hốt hoảngđòi đưa đi … bác sĩ!
Lấy nhau rồi. Một lần thấy tấm hình cưới sắp bị rớt, anh mang búa đinh ra sửa. Loay hoay sợ đụng bể kiếng, búa đập vào tay. Máu tóe ra. Anh xúyt xoa nhờ nàng lấy giùm bông băng, nàng bực bội: Sao anh vụng thế! Chồng với chả con!Vết đứt tay ngày xưa giờ bỗng thấm đau, đau thấy 36 ông trời!
54. Cái bóng Một giáo sư khá nổi tiếng. Ảnh hưởng ông bao trùm nhiều thế hệ học trò. Ông tự hào vì học trò giống như bản sao của chính mình. Thành công nho nhỏ của học…

CON ÐI THI HỌC SINH GIỎI SỬ

[15.10.2011 21:24 - thư của một phụ huynh gửi Nhịp Cầu Thế Giới Online] (NCTG) “Trong lúc các bạn cười nhạt khi nói con thi Sử còn các bạn thi Toán, Văn, Lý, Hóa thì con ngạo nghễ nhếch mép cười chúng nó, vì con biết chúng nó chỉ biết CNXH ở Liên Xô và Đông Âu sụp đổ vì các “thế lực thù địch” gây ra”.
Năm nay, khi mới bước vào học kỳ 1 được hơn nửa tháng thì cô giáo nói con chuẩn bị thi học sinh giỏi (HSG) Sử và là Sử với chương trình cao hơn một năm. Con có một tháng để học thi.

Khi mình báo con được chọn để thi HSG Sử, mình đã nhận được nhiều cái bĩu môi, nguýt dài của bạn bè và của những người thân.

Có người còn hỏi rất mỉa mai: “Sử cũng có thi học sinh giỏi sao?” rồi cười phá lên khi không kìm được và vội vỗ về khi thấy mặt mình thộn ra: “Tớ xin lỗi, vì tớ chưa nghe thấy thi HSG Sử bao giờ”. Sau đó, người bạn ấy cười chảy cả nước mắt ngay trước mặt mình.

Thế là trong khi các bạn mình í ới điện thoại cho nhau khoe con đi thi HSG Toán, Văn, Lý, Hóa thì mình im lặng, không n…

PHỤ NỮ VIỆT NAM xưa và nay

Hình ảnh
(lophocvuive.com phỏng vấn)
1. Xin cô cho vài lời nhận xét ngắn về phụ nữ Việt Nam? Ngoài 4 từ rất quen thuộc “anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang” theo tôi còn “Duyên dáng” nữa. Xưa ông bà mình hay mắng “con gái vô duyên” khi cô nào không có ý tứ trong lời ăn tiếng nói, trong hành vi cư xử… chứng tỏ ông bà mình coi trọng cái Duyên ở người phụ nữ. Vì vậy cái Duyên vừa là tố chất riêng của từng người, vừa là đặc điểm chung của phụ nữ VN.2. Đức tính nào của phụ nữ VN là đáng trân trọng nhất?Có trách nhiệm cao với gia đình, và với xã hội nữa. Đôi lúc ôm đồm tự làm mình vất vả nhưng không vì thế mà vô trách nhiệm.3. Trong các nữ nhận vật lịch sử cổ và trung đại, cô thích nhân vật nào nhất? Tại sao ?Nguyễn Thị Lộ: bà là người phụ nữ bình dân, tài hoa, thông minh, có tri thức, may mắn có một tình yêu tuyệt vời với Nguyễn Trãi – một nhân cách lớn của thời đại, và cuối cù…

Toàn chuyện vớ vẩn

Đọc trên bản tin dự báo thời tiết: mùa đông năm nay sẽ ấm hơn mọi năm. Uh, mới nghe thôi đã thấy ấm áp hơn rồi.
Bỗng nhớ một truyện ngắn của Nguyễn Thị Thu Huệ “Mùa đông ấm áp”. Nhưng cái truyện ngắn ấy, đọc xong thấy buốt đến tận xương…
***
Ngồi café. Nghe loáng thoáng ai đó nói: thằng X. nói nó dư sức đoạt giải Nobel văn chương. Có người ngạc nhiên “sao nó có thể nghĩ thế?”. Mình buộc miệng: à, vì Nobel là người chế tạo ra thuốc nổ! Mọi người cười òa, haha, gặp thằng X. coi chừng văng miểng tùm lum!
***
Ở mạng xã hội hay thông báo sinh nhật của một số người. Mình cũng hay lướt qua xem có sinh nhật của bạn bè ko. Giữa cuộc sống bề bộn này, không gặp nhau được thì nhắn vài câu chúc mừng. Những lời chúc gửi qua blog thường không có hồi âm dù các bạn ấy vẫn xuất hiện đều trên blog. Có khi nhắn qua Yahoo!messenger cũng vậy… Nghĩ: chắc ngày sinh giả!
***
Họp. Một bạn làm văn phòng có chút sơ xuất trong công việc. Một chị thạc sĩ mắng: không biết làm thì đến đây dạy cho! Tự…

NƠI VỪA QUA, CHỈ ĐI QUA THÔI...

Hình ảnh
Tượng đài nhạc sĩ thiên tài Chopin trong công viên ở Warsaw

Vienna sáng rực trong đêm

Quảng trường trung tâm Praha

Di tích khảo cổ trong thành cổ Buda

Budapest nhìn từ thành cổ Buda

Lâu đài cổ ở Krakow

Phố cổ Krakow

Thành cổ Warsaw xây dựng lại sau chiến tranh

Post hình chậm quá nên... lười, vài tấm hình về nơi đã qua. Bạn nào quan tâm thì xem ở Facebook nhé: hậu khảo cỗ nguyễn.

MỘT NỬA SỰ THẬT

“Đi một ngày đàng học một sàng khôn”. Cứ mỗi chuyến đi lại càng thấm thía sự đúc kết của ông bà mình. 1.Chuyện thiên hạ.
Do thói quen nghề nghiệp (trước đây)nên đi đâu tôi cũng chú ý đến bảo tàng. Nhiều lần tham quan các bảo tànglịch sử, văn hóa, mỹ thuật… về thời quá khứ xa xưa nhưng “nghệ thuật trưng bày” các chủ đề thì khác nhau, tạo nên sự hấp dẫn riêng của mỗi bảo tàng. Tất nhiên lịch sử văn hóa mỗi nước đều có đặc trưng riêng, nhưng ngay cả những sự kiện, hiện tượng mang tính toàn cầu thì vẫn được trưng bày khác nhau tạo nên những góc nhìn đa chiều, phong phú, qua đólịch sử được phản ánh toàn diện hơn. Sự khác biệt rõ nhất về “góc nhìn” chính là các bảo tàng về thời hiện đại. Ví dụ: loại hình bảo tàng quân đội (hay bảo tàng về chiến tranh, bảo tàng lịch sử hoặc nghệ thuật quân sự, bảo tàng sự kiện chiến tranh…),tại một số bảo tàng thường tr…

NGỤ NGÔN (sưu tầm trên mạng)

1. Thấy Quạ ngồi trên cây cả ngày mà ko làm gì, Thỏ bèn hỏi: - Bác Quạ ơi tôi có thể ngồi cả ngày ko làm gì như bác được ko?- tất nhiên, sao lại ko? Quạ trả lờiVậy là Thỏ cũng ngồi yên dưới gốc cây nghỉ ngơi. Bỗng sói từ đâu nhảy ra, vồ lấy thỏ và ăn thịt.Để được ngồi không, bạn phải ở vị trí cao, rất cao!2. Gà Tây nói với Bò tót: Tôi muốn nhảy lên ngọn cây cao nhưng tôi ko đủ sức.- Vậy thì bạn hãy rỉa phân của tôi đi. Bò tót khuyên.Gà tây mổ phân Bò tót và thấy khỏe ra, đủ sức nhảy lên cành cây thấp nhất. Ngày hôm sau cũng ăn phân Bò tót và nhảy được lên cành cao hơn. Cứ thế, đến một ngày kia Gà tây đã bay lên được ngọn cây cao. Chưa kịp vỗ cánh mừng thì bị một người nông dân bắn rơi.Sự ngu ngốc có thể đưa bạn lên đỉnh cao nhưng ko thể giữ bạn ở đó.3. Chim non bay về phía Nam tránh rét. Không đủ sức nên bị rét cóng và rơi xuống đất. Một con bò cái đi qua vô tình ỉa trúng người chim non. Đang chết cóng, bãi phân bò làm chim non ấm lân và tỉnh lại. Nó sung sướng hót véo von. Mộ…