Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng sáu, 2018

Linh tinh lang tang (190)) TAXI HÀ NỘI (chuyện trên đường)

Hình ảnh
Nhiều lần đi taxi và sau này là grap ở HN, tôi hay gặp các bác tài vui tính, hay chuyện.
Mới đây, buổi sáng đầu tuần có hẹn đến công sở kia làm việc. Đường kẹt xe kinh khủng còn hơn Sài Gòn, ngồi trong xe tôi nhấp nhổm và theo thói quen đi xe máy, tôi lầu bầu khi thấy ai đó đi ẩu. Rồi lại sốt ruột nhìn đồng hồ... Anh tài liếc nhìn qua gương chiều hậu, hỏi: chị có việc gấp ạ? – Vâng, kẹt xe thế này chắc trễ giờ làm việc.
- Chị ở Tp HCM ra à?
- vâng, sao anh hỏi vậy?
- là vì chỉ có các bác ở SG ra mới lo muộn giờ làm việc. Ngoài này chả ai sợ muộn đâu ạ. Rồi anh tuôn một tràng: 9g đến công sở, trà lá cà phê xong hơn 11g kéo nhau ra quán rồi có người đi “chăn rau sạch” đâu đó. - Vâng... tôi không mặn chuyện nên trả lời để ngắt. Vừa lúc đó có một xe máy tạt ngang đầu xe hơi, anh tài thắng gấp và buộc miệng chửi đm. Rồi quay lại vừa xin lỗi vừa nói: ngoài này “tham gia giao thông” kém ý thức hơn trong SG chị ạ. Em vào trong kia đi ít khi phải chửi bậy, vì người ta đi đứng đúng luật hơn. Kẹt x…

THẦY PHAN HUY LÊ CỦA CHÚNG TÔI

Hình ảnh
TS. Nguyễn Thị Hậu
Tổng Thư ký Hội Sử học TP.HCM Cho đến nay, chúng tôi, sinh viên khoa Lịch sử của trường Đại học tổng hợp TPHCM những khóa đầu tiên sau 1975 vẫn gọi Thầy Phan Huy Lê một cách kính trọng và giản dị như thế dù Thầy có rất nhiều danh hiệu và giải thưởng cao quý. Bởi lẽ đối với nhiều thế hệ học trò, Thầy Phan Huy Lê luôn là một người Thầy điềm đạm, chu đáo và cẩn trọng trong giảng dạy và nghiên cứu khoa học, nhân hậu và tình cảm với mọi người. Những giờ học đầu tiên của chúng tôi về Lịch sử là những trang sử thời cổ - trung đại Việt Nam do Thầy Lê phụ trách. Mười thế kỷ chống ách đô hộ của các triều đại phong kiến Trung quốc, những cuộc kháng chiến chống quân xâm lược Nguyên - Minh – Thanh, qua bài giảng của Thầy đã trở nên sống động và gần gũi với chúng tôi, không phải chỉ từ những chiến thắng hào hùng mà còn từ những “góc khuất” của lịch sử. Những góc khuất ấy, như Thầy nói, không hề làm giảm giá trị của vinh quang mà khi sáng tỏ sẽ làm cho Lịch sử trở nên cao quý hơn! …

XÁCH VALI LÊN VÀ ĐI ĐÂU ĐÓ...

http://nguoidothi.net.vn/xach-vali-len-va-di-dau-do-14173.html
Nguyễn Thị Hậu Lâu lắm tôi mới lại về một “nhà quê” dù nơi này là một huyện ngoại thành chỉ cách Sài Gòn khoảng 70 km.
Homestay đơn giản, là ngôi nhà một lầu của một cặp vợ chồng lớn tuổi, chồng người Đức vợ quê ở ngay đây. Hai anh chị về đây làm cái homestay này đã hơn 10 năm, chỉ có hai phòng đôi, khách lúc nào cũng có thường là khách Tây vì nơi này gần vài di tích thời chiến tranh. Sự đơn giản và sạch sẽ của phòng ngủ, phòng khách chung và cái bếp nhỏ cũng là một kiểu “Tây” chứ khách Việt thì thích, và phải có, những tiện nghi sang trọng hơn. Khi anh lái xe đưa tôi đến nơi, anh nghi ngại nhìn ngôi nhà rồi hỏi: phải đây không chị? Khi tôi xác nhận và chào anh, kéo vali đến mở cửa hàng rào, anh vẫn còn ngồi trong xe nhìn ra như e ngại điều gì cho tôi. Chủ nhà ra đón – ông tây già quần cụt áo thun, hỏi tên tôi rồi đưa tôi vào nhà, tôi quay lại vẫy tay chào, anh mới yên tâm lái xe đi. Một bầy mèo không biết bao nhiêu con và b…

Vụn vặt đời thường (160) Về một câu nói của ông N.T.Nhân

Hai bữa nay thấy bà con bình luận về câu nói của ông Nguyễn thiện Nhân “Tôi nói giọng Bắc nhưng là người Nam”, nhiều bình luận giễu cợt hoặc cho rằng/diễn giải thành câu nói mang ý chia rẽ Nam Bắc. Tôi thì không nghĩ vậy!
Tôi cũng là một người có hoàn cảnh gia đình như ông Nhân, cũng từng được giới thiệu, hoặc tự giới thiệu là “nói tiếng Bắc nhưng là người Nam” trong nhiều trường hợp: khi làm việc nhất là ở miền Tây, bạn bè còn lạ chưa quen nhau, khi quen nhau rồi (thì được bạn kèm thêm một câu thân mật: bà này “coi dzậy” mà chơi được lắm!)... Sự giới thiệu ấy có căn nguyên “lịch sử” của nó từ sau 1975 khi nhiều gia đình Nam bộ tập kết trở về quê, vì vậy tôi luôn coi đó là sự giải thích cho một câu hỏi nào đó từ người nói chuyện, cũng như khi người phía Bắc hỏi vui nhau: đồng hương... quê đâu đấy?
Sau này sự phân biệt/phân chia Nam Bắc ngày càng bộc lộ trong nhiều chuyện, nhất là trong văn hóa – văn nghệ (vì văn hóa là sự khác biệt, đa dạng, nhưng không phải là hơn kém hay tốt xấu!), đặ…

gọi là thơ: CÓ MỘT NGÀY

Hình ảnh
CÓ MỘT NGÀY Có một ngày
Thành phố của tôi
Hàng rào thép gai kéo ngang đường phố
Trước nhà thờ và bên tượng chúa Có một ngày
Con đường tôi qua
“Sắc phục” lô nhô đầy góc phố
Trấn áp cả những hàng me Có một ngày
Quán cà phê tôi ngồi
Xung quanh
Những ánh mắt nghi ngờ
Những bước chân kiểm soát
Chưa thấy tụ tập đám đông
Đã nghe tiếng còi vang lên gay gắt Những người qua phố hôm nay
Tự hỏi
Ta đang sống ở đâu
Hay là ở “hậu thiên đường”? SG 17.6.2018
@ Đường sách hình như ko yên tĩnh! Sáng chủ nhật 17.5.2018 hẹn với mấy giai trẻ gọi mình bằng má bằng cô... ở đường sách để cà phê và bàn vài công chuyện.
Ngồi ở quán cà phê mà phải trái trước sau là những gương mặt vô cùng căng thẳng, thỉnh thoảng lại thì thầm gì đó qua headphone... Đường sách từng tốp các anh trông rất nghiêm trọng, đa số áo thun đen chân dép nhựa cũng mang headphone, cùng vài anh trong trang phục chức năng, đi đi lại lại, ngó ngó nghiêng nghiêng...
Hai đầu đường lực lượng chức năng đứng đầy, thỉnh thoảng tiếng còi xé tai, tiếng …

VỤN VẶT ĐỜI THƯỜNG (159)

Hình ảnh
@ Đường sách hình như ko yên tĩnh! Chủ nhật 17/6/2018 Sáng nay hẹn với mấy giai trẻ gọi mình bằng má bằng cô... ở đường sách để cà phê và bàn vài công chuyện.
Ngồi ở quán cà phê mà phải trái trước sau là những gương mặt vô cùng căng thẳng, thỉnh thoảng lại thì thầm gì đó qua headphone... Đường sách từng tốp các anh trông rất nghiêm trọng, đa số áo thun đen chân dép nhựa cũng mang headphone, cùng vài anh trong trang phục chức năng, đi đi lại lại, ngó ngó nghiêng nghiêng...
Hai đầu đường lực lượng chức năng đứng đầy, thỉnh thoảng tiếng còi xé tai, tiếng ồn ào từ đâu đó...
Bạn ngồi cà phê bưu điện góc Nguyễn Du chỉ nhắn tin cho mình mà ko đi ra khỏi quán được.
Đường sách vắng hơn những cuối tuần khác, không có sự kiện nào tổ chức ở đây hôm nay.
Chuông Nhà thờ lúc 9g... Tiếng chuông lan xa trên cao nghe có gì thật trái ngược với dưới này những dãy hàng rào kẽm gai dựng sẵn khắp nơi...
Mấy cô trò trò chuyện về lịch sử, văn hóa, về sách. Nói chung chém gió và tán láo, và cười như một lũ dở…

Linh tinh lang tang (183)

CHO MỘT NGÀY BUỒN…
Có lần, con gái viết stt “Thật sự thất vọng về một vài người… sao họ có thể hành xử với người khác như thế?”. Mình đã còm thế này: Cảm giác Thất vọng cũng là một điều tốt con ạ. Có thất vọng nghĩa là ta còn biết hy vọng và tin tưởng ở những điều tốt đẹp, những người tử tế, còn không thể chấp nhận những điều xấu, làm tổn hại, tổn thương con người. Có nghĩa là, “Lúc em ra chào đời Mẹ cho một trái tim để yêu” chứ không phải một cục thịt trong ngực chỉ để “cầm chơi”.
Mình đã trải qua nhiều lần thất vọng, vậy mà mỗi lần như thế vẫn đau, vẫn buồn, vẫn không thể chai sạn, vẫn tự hỏi Tại sao? Và vẫn không thể xử sự như thế…
Mỗi hành xử đâu chỉ gây ra cảm giác tích cực hay tiêu cực, mà còn thể hiện trách nhiệm! Trách nhiệm với xã hội và cao hơn là trách nhiệm với chính mình: một – con – người chứ không phải là loại động vật chỉ chăm lo cho bộ lông và cái dạ dày.
Con người trải qua hàng triệu năm để tiến hóa, biết nói và được nói. Thời công nghệ 4.0 có thể nào vẫn tư duy bịt miện…

gọi là thơ. 3 bài thơ trên Tiền phong chủ nhật 11.6.2018

Hình ảnh
NÉT CHỮ
Anh và em chưa từng biết nét chữ của nhau Từ khi quen ta chỉ trò chuyện bằng internet Email nhắn nhe chat chit Facebook sẻ chia bức xúc phản đối tán thành… Những con chữ đều đặn, sạch sẽ, chỉn chu Dù của anh hay em hay bất kỳ ai khác Giống hệt nhau. Vì tất cả đều từ máy tính
Đôi lúc em tự hỏi Có khi nào ta mong muốn biết Nét chữ người yêu thế nào?
Rồi một lần Anh nhận được mấy – chữ - của – em Những con chữ đàn bà ba phần mềm mại Cứng cỏi bảy phần - đời - đơn - chiếc Anh đã làm điều chưa từng khi nhìn trên máy tính Gọi thầm tên em.
(2016)

THÁNG TƯ Có một ngày như là cuối thu
Xao xác lá vỉa hè phố cũ
Hương cà phê nồng nàn 
Thoang thoảng nhẹ ấm chè mạn ngày xưa
Mùi ổi chín phố ngoại ô đầy gió
Tuổi mùa thu bất ngờ gặp lại Những nụ hoa run rẩy trắng Tinh khôi Bồi hồi Tháng Tư
Ừ thôi Chia xa
Đâu phải là chấm hết
Mà chỉ mới bắt đầu, tất cả…
(4.2018)
TÌM QUÊN
Làm gì để có thể quên anh? Trăm lần em tự hỏi Vẫn không có câu trả lời khả dĩ Thôi thì, làm gì để đỡ nhớ anh? Ngàn lần em tự hỏi Cũng không tìm ra đáp án
Nhớ…

@ Linh tinh lang tang (182). Kiếp sau

Hình ảnh
Chuẩn bị đi vài ngày nữa. Quen đến mức chỉ cần 10 ph là sắp xếp xong tất cả. Hồi xưa, khi còn vất vả vì con nhỏ, ở nhà tập thể nửa đêm mới có nước nên vác thau đồ đi giặt. Ngồi ở bể nước mà chỉ sợ chuột cống chạy đâm vào chân! Vác thau đồ vừa to vừa nặng khi quần áo ướt, mình nghĩ, kiếp trước của mình chắc là con rùa vác cái thau trên lưng! Rồi lại nghĩ kiếp sau có khi chỉ đầu thai thành cái chậu. Ước gì đầu thai thành chậu nhôm Liên xô trông cho nó hoành tráng :D Rồi những lúc làm “đầu bếp” đám cưới ở bảo tàng, lại nghĩ khéo kiếp trước mình cầm tinh cái... thớt. Bị băm bổ thế mà vẫn bền! Ai chê cái thớt chứ trong bếp mà ko có nó thì gay go đấy! Thế là lại ước, kiếp sau nếu có làm thớt thì vào nhà hàng nào chuyên nghiệp tí, thớt nào thức ăn ấy không lẫn lộn lung tung, vừa trông cũ xấu tang thương lại vừa mất vệ sinh :D Sau đi chở hàng bỏ mối thì nghĩ, có khi kiếp trước là xe bò, mà chả biết mình là bò hay xe? Thôi thì nếu kiếp sau cố đầu thai thành xe tải hay xe ben – lại sợ, nhỡ đầu…

LUẬT VỀ ĐẶC KHU VÀ TRÁCH NHIỆM VỚI NHÂN DÂN, VỚI LỊCH SỬ

http://www.viet-studies.net/kinhte/NTHau_LuatDacKhu.html
TS. Nguyễn Thị Hậu Phó Tổng Thư ký Hội khoa học lịch sử VN
Kỳ họp quốc hội tháng 6/2018, ngoài những vấn đề nóng mà nhân dân mong muốn được nghe quốc hội lên tiếng như việc “thu giá BOT”, việc đạo văn, phong hàm giáo sư, phó giáo sư trong ngành giáo dục... và nhiều “việc thường kỳ” của các lĩnh vực khác, nhân dân cả nước rất quan tâm đến một vấn đề có tầm quan trọng nhất và ảnh hưởng lâu dài đến tương lai của đất nước, đó là việc quốc hội bàn luận về Dự thảo để quyết định thông qua LUẬT ĐƠN VỊ HÀNH CHÍNH - KINH TẾ ĐẶC BIỆT VÂN ĐỒN, BẮC VÂN PHONG, PHÚ QUỐC. Được biết, chủ trương thành lập các đơn vị hành chính này đã bắt đầu từ vài năm trước, những ai quan tâm sẽ nhận ra tín hiệu từ việc nhiều đại gia đổ xô đến những khu vực này mua bán đất đai, giá đất tăng nhanh nhất là trong một, hai năm gần đây. Cũng như nhiều khu kinh tế khác đã hình thành, việc đầu tư tại Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc dù sôi động đến đâu vẫn được coi là bì…

NGƯỜI ĐÀN ÔNG LÃNG DU QUA HAI THẾ KỶ

Hình ảnh
http://nguoidothi.net.vn/nguoi-dan-ong-lang-du-qua-hai-the-ky-13909.html
Người đàn ông ấy là Phan Vũ.  Người ta gọi ông là nhà thơ, đạo diễn, tác giả, họa sĩ… những nghề và nghiệp ông trải qua và thành danh trong suốt cuộc đời gần một thế kỷ (và hôm nay vẫn tiếp tục) của ông. Nhưng tôi muốn gọi ông là Người lãng du với những ý nghĩa đẹp nhất của từ này. Người đàn ông lãng du với một trái tim sôi nổi và trong trẻo, trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng không đánh mất sự sôi nổi và trong trẻo ấy…
Phan Vũ thuộc thế hệ những nghệ sĩ trong hoàn cảnh thuộc địa đãtiếp nhận nền văn hóa Pháp qua văn chương, nghệ thuật và cả tinh thần tự do – bình đẳng – bác ái của cách mạng Pháp. Đó cũng là thế hệ “cầu nối” giữa văn hóa phương Tây và văn hóa dân tộc, giữa truyền thống với “đổi mới” sau những biến động lịch sử bi tráng của thế kỷ 20 mà các ông cũng là những người góp phần làm nên.
Có lẽ phải đến một độ tuổi nào đấy, người ta mới thấm được những gì mà thế hệ nghệ sĩ như Phan Vũ và nhiều người khác đã trả…