Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng bảy, 2013

NGUYÊN NGỌC: TRƯỜNG PHÁI MỚI PHẢI XUẤT HIỆN TỪ BÊN LỀ

Hình ảnh
http://nhathonguyentrongtao.wordpress.com/2013/07/31/nguyen-ngoc-truong-phai-moi-phai-xuat-hien-tu-ben-le/ Posted on 31.07.2013 by nguyentrongtao Rate This
Nhà văn Nguyên Ngọc – Ảnh: ĐTH NTT: Nhà văn Nguyên Ngọc là nhà quản lý văn nghệ với tư tưởng cấp tiến và cũng giàu kinh nghiệm… “thất bại”, nên ông thường nhìn ra những “lỗ hổng chết người” mà giới văn nghệ và quản lý văn nghệ thường vướng víu. Với bài viết “Hy vọng gì…” ngắn gọn và súc tích từ câu chuyện “luận văn Nhã Thuyên” nghiên cứu về nhóm “Mở miệng” bị báo chí chính thống “ném đá” qui kết “quan điểm lập trường”, ông đã chỉ ra cái ”lỗ hổng chết người” đang có thể lặp lại với văn nghệ nước nhà.  Có thể nói, sự ra đời nhóm “Mở miệng” xuất phát từ sự bức xúc văn học và xã hội, muốn cất lên một tiếng nói diễu nhại như một phản biện về dân chủ và tự do văn chương đương thời. Theo tôi hiểu thì đó là một sự “phá bĩnh dễ thương” của một nhóm người trẻ khiến người ta phải chú ý, khó chịu và sờ lại gáy mình. Họ muốn cảnh …

VỚI BẠN BÈ ;)

Hình ảnh
Đồng nghiệp cũ ở Bảo tàng lịch sử (7.2013)

 Bảo tàng lịch sử - 2004

 Những người bạn/ em gái xinh đẹp giỏi giang. SG 7.2013


 Hai em thuộc Bên Vào cuộc đang rủ rê bà chị thuộc Bên Bỏ cuộc ;) SG 7.2013

Bên Thắng cuộc - Bên Bỏ cuộc - Bên vào cuộc (từ trái qua) :D SG 7.2013

Làm việc gì tử tế thì đều có ích.

(Báo Thanh Niên ngày 26.7.2013 http://www.thanhnien.com.vn/pages/20130725/tien-si-khao-co-hoc-nguyen-thi-hau-lam-viec-gi-tu-te-thi-deu-co-ich.aspx)

ĐÌNH PHÚ

Sau nhiều năm gắn bó với nghề, TS Nguyễn Thị Hậu trở thành gương mặt quen thuộctrong giới khảo cổ học cả nước.
PV Thanh Niên đã có cuộc trao đổi với nữ tiến sĩ khảo cổ học duy nhất hiện đang sống và công tác tại TP.HCM.
Chị có thể chia sẻ cơ duyên của mình với nghề khảo cổ và quan điểm về sự sáng tạo trong khoa học?
Sau khi đất nước thống nhất, tại TP.HCM, khảo cổ học là một lĩnh vực khá mới mẻ, ít người lựa chọn. Vì thích, tôi đã học và gắn bó cho đến bây giờ. Tôi nghĩ sự sáng tạo phải luôn luốn hướng đến cuộc sống, góp phần giải quyết được các vấn đề thực tiễn, liên quan đến cộng đồng. Vì thế khoa học quay về với cuộc sống mới luôn tạo nên sức sống của nó.

Dưới góc độ khảo cổ học, chị thấy vùng đất Nam Bộ nói chung và TP.HCM có đặc điểm gì?
Vùng đất Nam bộ và vùng đất Sài Gòn – TP.HCM trước nay vẫn được hiểu như là một “vùng đ…

MỘT ĐỌAN ĐƯỜNG MIỀN TRUNG

Thành Vinh

"Ơi, dòng nước sông Lam chảy từ trên ngàn..."

Đây là lần đầu tiên ghé Vinh, dù đi qua nhiều lần. Nghe nói Vinh đang chuẩn bị trở thành đô thị loại 1, tách khỏi Nghệ An. Và Diễn Châu đất cổ sẽ trở thành tỉnh lỵ của Nghệ An. Vinh, thành phố công nghiệp từ thời Pháp, đang mở rộng để trở thành một thành phố lớn. Quy luật tất yếu, nhưng sao cứ có cảm giác rằng, ở mình cái gì cũng chỉ thích TO, cái to của bong bóng xà phòng...Lân sau có trở lại chắc Vinh không còn những ruộng lúa mướt xanh "con gái" như hôm nay..
Từ đền thờ Quang Trung Nguyễn Huệ nhìn dòng sông Lam uốn khúc mềm mại khuất sau núi Quyết. Ở khu di tích Nguyễn Du, thành tâm bói Kiều một quẻ... Kể ra thì cũng đúng…
Chỉ một ngày, thành Vinh với tiếng nói lạ mà quen, nhưng bỗng hiểu nhiều hơn về hai chữ duyên và nợ... Một ngày nắng miền Trung, một ngày gió miền Trung, một ngày với sông Lam...
****

Đi theo câu hát

"Trời mô xanh bằng trời Can Lộc, nước mô xanh bằng dòng nước sông La..."

Hà Tĩnh, khu …

Về luận văn cao học của Đỗ Thị Thoan ( Nhã Thuyên) và những bài viết quanh chuyện này

NHỮNG BÀI TIỂU LUẬN CỦA NHÃ THUYÊN VỀ NHÓM MỞ MIỆNG

 http://damau.org/archives/26332


Hận cá, chém thớt - NGUYỄN VẠN PHÚ https://www.facebook.com/nguyenvanphu/posts/10201080775095190?comment_id=72926109&offset=0&total_comments=2&notif_t=feed_comment_reply

(về luận văn của Nhã Thuyên – Đỗ Thị Thoan)

Có lẽ nhiều người biết đến Hầu tước de Sade, một nhà văn Pháp sống ở thế kỷ 18, viết toàn tiểu thuyết dâm dục, miêu tả cặn kẽ chuyện làm tình, cảnh bạo dâm, khổ dâm còn ghê hơn nhiều truyện khiêu dâm chính cống. Nhưng dù muốn dù không người ta vẫn xem ông là nhà văn, thậm chí có người còn cho ông là tiên phong của chủ nghĩa hiện sinh, chủ nghĩa siêu thực… 

Giả thử có một sinh viên cao học làm luận văn thạc sĩ về ông này, với luận đề “tình dục trong văn de Sade là biểu hiện nổi loạn của một người theo chủ nghĩa cá nhân cực đoan”. Có thể nào chê trách luận văn này tràn đầy những câu trích “trắng trợn” về tình dục? Có thể nào lên án người sinh viên cổ xúy cho lối sống phóng túng, bạo dâm?…

Gian bếp quê ngoại (tạp bút, 2009)

Mỗi lần về quê vào dịp Tết, sau khi lên nhà trên thắp nhang bàn thờ ông bà, tôi thường  xuống ngay gian bếp, nơi ngoại tôi luôn ở đó với nụ cưới móm mém chờ tôi chạy vào ngồi kế bên ngoại, thơm sực mùi trầu.
Gian bếp của ngoại nằm ngang so với nhà trên, từ nhà trên đi xuống qua một hành lang dài mái tôn có máng xối hứng nước mưa vào hai hàng lu mái. Nhà bếp mái ngói cũ nâu thâm lác đác những chiếc lá của cây mận hồng đào sau bếp. Ngoại nói cây mận này ngoại trồng hồi má tôi sinh tôi, nay cũng đã tuổi “U 50” rồi mà vẫn rất sai trái. Vào mùa gần Tết từng chùm trái đỏ rực, lúc lỉu trên cành, mỗi đêm gió chướng lại rụng lộp bộp, trẻ con khoái lượm những trái mận chín rụng, ăn giòn và ngọt như đường phèn. Cũng như nhiều gian bếp trong những ngôi nhà miệt vườn Nam bộ, gian bếp của ngoại rộng rãi, sáng sủa, cửa ra vào hai cánh bằng gỗ luôn rộng mở. Cửa sổ sát mé con rạch Cái Tôm đón từng cơn gió mát rượi ngày hai lần nước lớn, lúc nước ròng thoảng mùi bùn non và tiếng cá quẫy… Ngay cửa bếp là …

Linh tinh lang tang (49) Tự biết.

Liên tiếp trẻ sơ sinh chết vì tiêm vacxin ngừa viêm gan B, không một ai giải thích không một ai chịu trách nhiệm. Bộ trưởng Bộ Y tế có con có cháu không mà vô cảm vậy?! Nhìn vào cách chăm sóc đối xử với trẻ em có thể biết được xã hội đó như thế nào!
Cầu mong linh hồn những sinh linh bé bỏng được an nghỉ ở nơi chắc chắn bình an hơn nơi này!

Mỗi khi nhìn thấy Trẻ con thổn thức trong giấc ngủ Người già quay mặt  giấu dòng nước mắt Đàn bà lặng lẽ khóc trong đêm Tôi bỗng thấy mình có lỗi
Vì  không thể nhẹ bước vào giấc mơ để dỗ trẻ thơ ngừng khóc Vì  không thể vụng về lau khô giọt nước mắt người già Vì  không thể dịu dàng ôm bờ vai đàn bà cho nhẹ dần tiếng nấc Tôi  thấy mình bất lực
Vì đã không thể cản ngăn ai đó Làm cho trẻ thơ phải thổn thức Làm cho người già phải rơi nước mắt

Chuyện ngày hôm qua :)

Hình ảnh
(copy từ FB về đây)
Có người đến méc với má mình (bà năm nay 89 tuổi) là: Tại sao cô Hậu đi Mỹ về viết bài khen nước Mỹ và chê VN. Dù cô ấy viết rất khéo nhưng như thế là không nên". Má mình nói: "tôi già rồi mắt kém không xem không đọc gì cả. Nó lớn rồi cũng sắp về hưu, làm gì là chuyện của nó. Mà nước Mỹ không có gì tốt sao nhiều ông lớn cho con qua đó học quá vậy?!"
Hihi :)


Thích · · Son Dao, Hồ Quang Anh, Bách Xuân Bùi299 người khác thích điều này. 54 trong số 55 Xem các bình luận trước Hậu Khảo CổKo chỉ méc má đâu nha 16 giờ trước · Thích · 2