Axit (truyện 100 chữ)


Sự nghi kỵ như axit, nó ăn mòn niềm tin, ăn mòn mọi tình cảm của con người. Thời thế bây giờ có quá nhiều thứ được cố ý tạo ra để người ta phải nghi kỵ lẫn nhau. Tệ hơn, có người luôn giữ trong mình thứ axit kinh khủng ấy và tạt vào bạn bè khi có điều gì không vừa ý họ.
Hãy biết rằng axit luôn ăn mòn ngay cả thứ đang chứa đựng nó!
Bạn có trong veo như thuỷ tinh không mà có thể chứa đựng mãi axit trong lòng?





Nhung nguoi ban - em "giang ho" than quy :)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

SỐ BÁO CUỐI CÙNG - viết tặng DOANH NHÂN SÀI GÒN

  Nguyễn thị Hậu 1. Bạn nhắn, chị viết giúp một bài cho số báo cuối cùng nhé! Tôi không bất ngờ với tin nhắn của bạn nhưng vẫn thấy ngậm...