Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện ko là chuyện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện ko là chuyện. Hiển thị tất cả bài đăng

TỪ NGÀY MẸ CHO…





(note duy nhất hàng năm tái bản và luôn nêm nếm thêm gia vị)
Ba má chị sống xa quê hương nên mấy lần má chị một thân một mình sinh nở nuôi con vì ba chị thường đi công tác xa nhà. Ngày sinh chị cũng vậy. Lúc ấy ba chị đang lưu diễn tận miền Tây Bắc, trước khi đi ông ái ngại nhìn bụng vợ đã nặng nề, tần ngần hỏi “mình có sao không? Tui đi vài bữa chắc kịp về ngày mình nằm chỗ…”. Má chị cười “mình cứ đi đi, còn bà con lối xóm… có gì…tui lo được, hổng lẽ chờ mình về mới sanh?”
Vậy là ba chị lại đi. Như mọi lần. nhà chỉ còn má và chị Ba, anh Hai thì đang học ở trường nội trú.
Một ngày mùa đông Hà Nội.  Gió mùa Đông Bắc tràn về từ chiều. Nhà hàng xóm đóng cửa ngủ sớm. Đêm đó, má chị trở dạ. Đem gửi chị Ba cho hàng xóm, một mình đi bộ từ phố Đặng Thái Thân qua phố Tràng Tiền. Cứ khó nhọc được vài bước bà lại dừng, ôm bụng nói thầm, con ơi ráng chút xíu nghe, gần tới nơi rồi. Đích đến của bà và đứa bé đang nóng lòng muốn chào đời là Bệnh Viện C trên phố Tràng Thi. Tại đó vào khỏang giờ Sửu bà đã sinh ra một bé gái mũm mĩm có cặp mắt to, khuôn miệng nhỏ và nước da đen thui. Sau này thỉnh thỏang bà vừa kể vừa cười “trời ơi lúc mới sanh nó xấu đau xấu đớn”, hic!
Sinh chị được 4 ngày thì ba chị về. Từ bến xe ông đi thẳng vô bệnh viện thăm vợ con. Anh Hai chị Ba sinh ra trong kháng chiến nên chỉ được gặp ba khi đã vài tháng tuổi, chị là đứa con duy nhất ông gặp mặt khi chưa đầy tháng, có lẽ vì vậy mà chị quấn quýt với ba nhất nhà dù ông vẫn luôn đi xa.

Hai tuổi. Má hỏi: lớn lên con thích làm gì? Lớn lên con thích đi hát lương! Giọng đớt đát cô bé trả lời, vì nhà trong khu tập thể của Đoàn Cải lương Nam bộ nên suốt ngày cô bé được nghe ca cải lương mà.
(Nhời bình của Hậu Khảo Cổ: eo ơi, sến từ nhỏ!)
Bốn tuổi. Má hỏi: lớn lên con thích làm gì? Lớn lên con thích đi ăn bún riêu! Suy nghĩ căng thẳng một lúc cô bé trả lời dứt khoát. A, đó là món khoái khẩu của cô nhỏ mà.
(Nhời bình của HKC: Trời ơi, tâm hồn ăn uống đã có từ rất sớm!!!)
Sáu tuổi. Má hỏi: lớn lên con thích làm gì? Lớn lên con thích đi chơi! Không chần chừ cô bé trả lời một cách nghiêm túc. Á, là vì đi học lớp 1 rồi, không được tự do chạy nhảy nữa mà.
(Nhời bình của HKC: Bụi đời rất hợp với tính iem!!!)
Tám tuổi. má nói đùa: Hôm nay má cho ăn phở, về đừng kể với chị nhé. Chạy vào nhà, cô bé nói với giọng rất vô tư lự: chị ơi, hôm nay má không cho em ăn phở đâu!
(Nhời bình của HKC: dù nhiều tính xấu nhưng còn may được cái thật thà kéo lại!!!)
Bây giờ, cô bé  ấy đã là một người đàn bà không còn trẻ nữa (ấy là hơi quá tự tin khi nói thế, lẽ ra cứ phải nói thẳng nói thật là… bắt đầu già rùi). Vẫn da nâu mắt to, miệng nhỏ. Vẫn sến như con sên bên cây chuối, ấy là tự nhận thế. Vẫn luôn quan tâm đến cái sự ăn uống, nhưng cũng biết nấu nhiều món khá lạ và ngon, ấy là nhận xét của hai công chúa và ông thân sinh ra chúng. Vẫn thích đi chơi nên đã chọn một cái nghề hay lang thang dù đôi lúc cũng hơi “ân hận”. Và vẫn thật thà, dù biết rằng “thật thà chịu nhiều xót xa” như lời một bài hát chị thường ngâm nga…
Ngày này xy năm trước chị đã có mặt trên cuộc đời. “Ngày chị sinh trời cho”… một số phận luôn SẾN + ĂN + CHƠI + THẬT (THIỆT) = THÀ như thế!
Vẫn nhời bình của HKC: Hừ hừ… Tính cách làm nên số phận, không được đổ trách nhiệm cho ông Giời đấy nha.


Chuyện trên đường (5) Bay cùng Hãng delay không thèm sorry.



Bữa trước mình có việc đi HN họp gấp. Mua vé chuyến 6g30 sáng của VNA. 5g30 ra sân bay TSN  thì được biết chuyên bay này hủy, không ai thông báo lý do, chỉ biết là không làm thủ tục được, nhiều người phải nhận lại hành lý đã gửi. Mọi người ngơ ngác. Hỏi nhân viên làm thủ tục thì biết: không còn chuyến nào gần nhất, chưa biết giải quyết thế nào?
Một lúc có một anh ra nói: nếu ai muốn đi sớm thì ra quầy trả vé nhận lại tiền và qua Vietjet mua vé chuyến 7g. Mấy người đi qua quầy trả vé thì… đã có một hàng dài. Sáng hôm đó VNA hủy 2 chuyến SG - Đà Nẵng, 1 chuyến SG-Hà Nội, 1 chuyến SG-Vinh… Khu vực trả vé và đăng ký vé chờ đông người nháo nhác… Cô nhân viên ngồi ở quầy trả vé mới sáng sớm mà mặt nặng như chì, làm thủ tục một cách chậm chạp, ai hỏi gì cũng không thèm mở miệng trả lời, lại còn lườm lườm mấy người ngơ ngác đến hỏi trả vé thế nào… Rất lạ là hủy nhiều chuyến bay thế mà không hề có loa thông báo mà chỉ có 1 nhân viên đến nói với khách đang xếp hàng.
Anh nhân viên lúc nãy bảo: bên Vietjet chỉ còn khoảng 10 – 15 vé HN ưu tiên cho khách của VNA và sắp khóa sổ, mà phải có hóa đơn trả vé của VNA. Mọi người lại sôi lên vì sợ không kịp mua vé bên Vietjet. Mấy ông Tây, Nhật, Hàn không thể hiểu việc gì đang xảy ra, kiên trì hỏi vì sao họ có vé mà không được đi? Cũng chẳng ai trả lời rõ ràng cho họ biết.
Đã có người bực quá to tiếng “tôi đến từ 5g sáng, xếp hàng đã đời không ai nói gì, bây giờ lại bảo hủy chuyến là sao?! Hôm qua tôi bận đột xuất phải đổi vé sáng nay thì bắt đóng bù mấy trăm ngàn, bây giờ hủy chuyến thì phải đền lại tiền vé cho tôi, cả tiền phạt hôm qua nữa!”. Anh nhân viên lúc này mới nói “vì lý do kỹ thuật nên hủy chuyến, vì vậy theo luật là không phải đền bù cho khách hàng”. Ôi trời, lúc này mình điên hết cả người, đang xếp hàng mình bỏ đấy, đến trước anh ta mình nói (giọng rất từ tốn):
-         Chuyện vì lý do kỹ thuật thì chỉ các anh biết với nhau, chúng tôi không thể biết chính xác. Vì vậy nói thế nào chúng tôi nghe thế! Nhưng bây giờ các anh phải giải quyết cho chúng tôi đi chuyến sớm nhất vì ai cũng đi công việc chứ không ai mất vài triệu đồng đi chơi. Có người ra HN làm việc trong ngày, tối về ngay nên không thể nào chuyển qua chuyến trưa hay chiều được!
-         Thì chúng tôi đang giải quyết với Vietjet.
-         Đề nghị anh nói rõ bên đó còn bao nhiêu vé? ở đây hàng chục người xếp hàng trả vé, nếu không mua được bên đó thì sao?
-         Thì các anh chị đăng ký vé chờ…
-         Này, đáng ra các anh phải chủ động mua vé Vietjet hay hãng khác cho chúng tôi và trả lại tiền chênh lệch, chứ không phải bắt chúng tôi làm việc đó! Các anh bán vé chứ không phải chúng tôi đi xin!
-         Các anh chị thông cảm…
-         Chúng tôi lỡ việc thì ai thông cảm cho chúng tôi?!
Có mấy người lẳng lặng qua Vietjet mua được vé chuyến 7g. Mình cũng bỏ không xếp hàng nữa, chạy qua đó thì: hết vé, chỉ còn chuyến 12g trưa!
Qua Air Mekong: có chuyến 9g nhưng bay lên Pleiku rồi 14g mới đến HN. Thế thì lỡ hết việc còn gì!
Qua Jestar: hết vé, chỉ còn chỗ chuyến 18g. Xong phim!
Quay lại quầy checking hỏi thăm, vì có thẻ Titan nên đăng ký được chuyến 10g30. Nhân viên nói: chị chờ đến 8g thử xem còn chỗ chuyến 8g30 không? Đành phải ra ghế ngồi chờ… Mới có 6g15, thôi thì mở máy vào FB than thở vậy. 
8g quay lại quầy, cô nhân viên nói: chuyến 8.30 không còn chỗ chị ạ. Mình chán quá, không nói câu nào, lấy điện thoại gọi ra HN báo không ra được nên… thông cảm vì tôi không dự họp! Thấy mình cứ thanh minh thanh nga lý do lý trấu… anh nhân viên hồi nãy nói với cô kia “em hỏi xem ghế 11c còn không, chị này có thẻ Titan đấy”. Cô kia bảo: em cứ xuất vé trước cho chị ấy nhé? Rồi vừa làm vé cô vừa gọi tới gọi lui một hồi mới được sự đồng ý của ai đó “mở ghế 11c”. 8g25, cầm vé trên tay (may mà không gửi hành lý) mình vội cám ơn rồi chạy hộc tốc lên lầu, qua cửa an ninh cũng phải chen ngang vì gần đóng cửa ra máy bay. Mà cửa ra tận số 14, chạy gần… đứt dép. Lên máy bay ngồi chưa kịp gài dây an toàn thì máy bay lăn bánh.
Ngồi trên máy bay mới nhớ lại thấy thái độ mấy anh chị ở quầy checking thật nhã nhặn kiên trì… Ai quyết định hủy, chậm chuyến thì họ cũng là người hứng chịu toàn bộ sự bực tức của khách hàng. Thật là quýt làm cam chịu đó mà.
Hồi trước có viết cái note “đi máy bay khổ thật”. Càng ngày càng thấy đúng là đi máy bay cũng chả sung sướng gì J
Một lần trục trặc: uh thì lỡ rồi thôi bỏ qua. Hai lần: chắc tại số mình "trục trặc". Ba lần: a hoá ra ko phải tại số mình. N lần: chán cả muốn nói! Nhưng ko lẽ cứ phải chịu đựng mãi?! 
Nhưng, có phải mình chỉ phải chịu đựng cái hãng VNA dù phải trả tiền những vẫn luôn bị coi thường này đâu?!

Học trò cũ


Đà lạt: thung lũng một ngày chớm đông
Mỗi lần lên dạy ở đại học Đà Lạt lại gặp nhiều học trò cũ bây giờ là giảng viên của trường, có cậu còn làm chức gì to lắm, có xe hơi riêng (điều mà cô đang mơ nhưng chưa có :)). Học trò hay mời cô đi ăn hút, à quên, ăn hát (đi ăn nhà hàng xong đi hát karaoke), nhưng cô thì dạy cả ngày hết cả hơi, vả lại cũng ko muốn học trò cứ vất vả vì tiếp đón mình nên thi thoảng mới cùng đi. Học trò cứ trách, còn cô rất hiểu tình cảm trò nên cũng thân tình "mắng mỏ": cứ lo đón tiếp các thầy cô thỉnh giảng thì có mà quanh năm suốt tháng... (nói vậy chứ cô biết, học trò nào mời mình thật tình, học trò nào… mời lơi thế thôi...)

Có lần đi ăn cơm bụi với một cậu học trò mà cô làm giáo viên chủ nhiệm từ cách đây... lâu lắm rồi. Nhớ lại hồi xưa cậu này là lớp trưởng, rất nhanh nhẹn. Học môn khảo cổ xong cô đưa cả lớp đi thực tập, lớp trưởng giúp cô được bao nhiêu việc. Từ việc lo nơi ăn ở đến việc phân công từng nhóm người nào việc nấy. Lúc ấy cô mới ra trường còn trẻ măng tre nứa luôn... hay bị mấy sinh viên già trong lớp (là cán bộ, bộ đội đi học) suốt ngày hát trêu: cô giáo em tre trẻ... cô ơi cô chúng cháu yêu cô lắm... Cậu lớp trưởng này oai phết, lừ mắt là mấy sinh viên già im phắt, hehe...

Cái lớp này có nhiều kỷ niệm với cô. Có một chuyện vui miệng kể với mẹ cu Măng (blog Măng) mà lần nào gặp nhau bạn í cũng nhắc lại “…Tớ nhớ đến đám học trò của chị Hậu. Chúng nó cắc cớ hỏi cô là sao Trọng Thuỷ không chọn cách chết nào khác mà lại đâm đầu xuống giếng. Cô Hậu rất chi là đứng đắn và khoa học mới bẩu rằng thế nó mới là Trọng Thuỷ, chứ nhảy vào lửa mà chết thì đã tên là Trọng Hoả, hay đâm đầu vào tường mà chết thì thành Trọng Thổ rồi còn đâu! :D"

Còn chưa kể cho bạn Măng nghe hết, ngày ấy cô Hậu còn bảo: Nếu nó đâm đầu vào đường xe lửa (bây giờ chạy qua Cổ Loa) thì nó sẽ tên là Trọng Kim, sau này hóa kiếp thành Kim Trọng trong truyện Kiều  Tất nhiên là đùa thôi nhưng chuyện này học trò cứ nhớ mãi, gặp cô lần nào cũng nhắc, vui ghê...

Có lần lên Đà Lạt vào cuối năm, học trò tổ chức sinh nhật cho cô bằng một bữa karaoke hoành tráng có hoa có nến và có cả một chiếc bánh kem to đùng với hình chó Đốm (Hi, đúng ra là phải chó Mực thì mới đúng vía cô!!!). Cô làm “người mẫu tạo dáng” đủ kiểu, chụp hình lia lịa. Sau đó cô ra HN họp thì nhận được tin nhắn: Em đi nhậu về xỉn quá làm mất máy ảnh rồi cô ơi, mất cả hình “tư liệu” sinh nhật cô nữa, huhuhu...
Huhuhu thật, may là máy chụp hình bằng thẻ chứ máy chụp bằng phim không khéo cô lại nghĩ: cậu này xạo, hay là nó chụp cho mình bằng máy không có phim???

PHẠT



Quãng đường từ nhà tui đến nơi làm việc chỉ khỏang 4km nhưng có đến 10 đọan lô cốt, cũng là 10 đọan kẹt xe kinh khủng, chưa kể 1 cái cổng xe lửa ngày nào cũng mắc kẹt ở đó vào lúc xe lửa qua. Mỗi lần đi về, vượt qua 4km ấy mất gần 1 tiếng đồng hồ.
Sáng có cuộc họp lúc 7g30 nên tui đi ra khỏi nhà từ 6g30, đi sớm hơn nên kẹt xe cũng ít hơn. Qua ngã tư NKKN – HVB, nhìn rõ ràng là còn đèn xanh nên tui cứ từ từ đi qua, vì ngay giữa ngã tư có chỗ còn ngổn ngang những cục đá lấp mặt đường, chạy nhanh không khéo té như chơi. Thế nhưng qua khỏi ngã tư khỏang 30m tui thấy 1 anh công an xăm xăm bước ra giữa đường, tay cầm gậy chỉ vào ai đó, tui vẫn thản nhiên đi tới. Nhưng hóa ra ảnh chỉ đúng mình. Tấp xe vào lề đường, 1 anh công an khác trẻ hơn bước tới, giọng rất hòa nhã, nói: chị vượt đèn đỏ. Tui nói: đâu có, chị thấy còn đèn xanh mà, mà nhiều người vẫn qua đấy chứ! Anh công an nói ngay: bọn em chỉ có 2 người nên chỉ có thể thổi phạt 2 người thôi (một cô bé – chắc là sinh viên cũng bị gọi vào).
- lỗi của chị bị giam xe 3 tuần và phạt 300 ngàn.
- Vậy à? Có thể thông cảm cho chị được ko, vì chị không cố ý mà.
- Không được chị ạ.
- Uh, vậy em giữ xe thì chị khỏi đi làm, cũng được.
- Chị làm ở đâu ạ?
- Ở Viện…
- Thế… vậy em chỉ giữ giấy tờ và phạt 150 ngàn thôi. Chị đến kho bạc đóng tiền.
Tui lẳng lặng mở bóp lấy giấy tờ. xem xong, anh công an lại hỏi:
- Chị có muốn đóng tiền ngay không, khỏi đi kho bạc?
- Em tính thế nào cũng được.
- Thông cảm với chị, em phạt chị lỗi nhẹ nhất, 100 ngàn.
- Cám ơn em.
Tui đưa tờ 100 ngàn và nhận lại 2 tờ biên lại có dán dấu chống giả hẳn hoi..
Cám ơn anh công an, tui lên xe đi. Tự bảo: không tranh cãi có khi lại được việc. Chứ đứng đó mà tranh luận, năn nỉ, bực mình rồi thì mất vui cả ngày, chả làm gì được.
Tối, lên lớp giảng bài, nhân nói đến thói quen giao thông tùy tiện, tui lấy ngay mình làm ví dụ kể cho sinh viên nghe. Sinh viên hỏi: cô ơi biên lai có ghi gì không? À, hình như… uh đúng rồi, không ghi gì cả. Cô ơi, phạt tại chỗ chỉ 10 ngàn hoặc 30 ngàn thôi ạ. Cả lớp cười ầm lên. Có đứa còn nói: lúc ấy cô cứ chạy luôn thì công an sẽ bắt người khác thôi.
Ôi giời, thế mà từ sáng đến giờ cứ nghĩ may quá mình gặp anh công an tử tế :D

TÂM THỨC MÕ, HÀNH XỬ MÕ (tạm đặt, bài từ FB Le Quang)

  https://www.facebook.com/share/p/1EBostJRqR/ “Hồi nhỏ chắc cậu vẫn còn nhớ, chúng mình thường thắc mắc không biết dân phòng rốt cuộc là nh...