Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng chín, 2016

BẢO TỒN NHÀ CỔ TRONG ĐÔ THỊ MỚI

Hình ảnh
Nguyễn Thị Hậu Bình Dương là một tỉnh thuộc miền Đông Nam Bộ. Nơi đây là vùng đất đa dạng về thổ nhưỡng và môi trường sinh thái: vừa giàu có về rừng cây gỗ quý nổi tiếng một thời, vừa có chất đất thuận lợi để trồng cây công nghiệp và có cả đồng bằng phù sa màu mỡ. Trên vùng đất trù phú này nhìn chung tư thời xa xưa dân cư Bình Dương có đời sống ổn định, nền nếp, phong lưu. Theo Đại Nam Nhất Thống chí thời Tự Đức, Bình Dương xưa thuộc trấn Phiên An, giữa hai huyện Bình Dương (Tân Bình) và Phước Long, dân cư trù mật, nhà ngói, phố chợ liền lạc, là xứ phồn hoa đô hội của đất Gia Định, cả nước không đâu sánh bằng. Ngày nay dấu ấn xứ phồn hoa đô hội ở Bình Dương vẫn còn được lưu giữ qua nhiều ngôi nhà cổ, một loại hình di tích văn hóa độc đáo của vùng đất này. Thị xã Thủ Dầu Một, huyện Tân Uyên, Dĩ An, Thuận An… có những ngôi nhà chữ đinh chữ nhị cổ xưa với dạng nhà vườn giống nhau, kích thước trung bình, mái ngói cổ rêu phong, hiền hòa giữa những vườn cây xanh, tạo cho cảnh quan cư trú m…

Vụn vặt đời thường (123)

Hình ảnh
@ Cần "Xây dựng văn hóa khinh bỉ tham nhũng" và văn hóa Không tham nhũng ngay trong những người có khả năng và điều kiện tham nhũng. Dân thì khinh bỉ loại ấy lâu rồi. Giải pháp: Loại bỏ ngay những dự án mà quan "không làm thì không có ăn". Nhưng nếu làm thì quan có ăn thì dân có bịnh tật, nghèo đói và có khi hết đường sinh sống.

@ Loài hoa sen gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn nhưng có loại “Hoa sen” lại hôi tanh mùi tiền. Loại này người ta kêu bằng “hoa ăn thịt người”.
@ "Qua sông" là nhạc hiệu của đài truyền hình TP.HCM (HTV). 
- Đường ngập vì mưa to, vì triều cường, vì mưa to kết hợp với triều cường. Tất cả các Hội thảo khoa học đều kết luận như thế.
- Dân mình hiền thật, hiền quá, hiền không chịu nổi, khi hàng chục hàng trăm lần kiên trì chịu đựng những cơn ngập đường ngập xe đứng chôn chân dưới trời mưa chịu trận!
- Thế nước đang lên toàn dân chìm nghỉm :(
-..... 
Đấy là vài trong số rất nhiều stt cũ của tôi về ngập lụt ở TP.HCM, post lại cũng vẫn r…

Vụn vặt đời thường (122)

Hình ảnh
@ Không có đồng hồ thì không sốt ruột :) Đi cả tuần không mang theo đống hồ, điện thoại luôn trong túi xách, giờ nào việc nấy, cũng chẳng cần nhìn đến đồng hồ. Chỉ khi ngồi trên máy bay, thói quen khi nhìn xuống cổ tay thấy trống vắng... Nhưng cần gì, đằng nào tới giờ thì máy bay cũng hạ cánh, có đồng hồ trên tay thì có bay nhanh hơn chút nào đâu, thậm chí còn "chậm hơn" là khác.
Tối nay, cũng nhờ vậy mà không sốt ruột khi cơ trưởng thông báo: vì lý do nào đó ở sân bay TSN nên máy bay phải vòng lên Đà Lạt, thời gian bay thêm khoảng 35 phút.
Vậy nên cứ yên tâm đọc sách... Chuyến bay dài 2g30 phút rồi cũng kết thúc. Trời nóng, sấm chớp ầm ì đằng xa nhưng chưa mưa... Gặp đồng chí taxi nói tiếng miền Trung, không rành đường nhưng trên xe nhạc bolero réo rắt. Vầng, đã đến Sài Gòn :) ...Lặng lẽ như thế
Ra đi rồi trở về
Bỗng ước ao được một lần
bay ngược
về phía mùa thu...

CÓ MỘT BUỔI CHIỀU MƯA TRẮNG TRỜI

Đi xa, một mình, cũng là một cái thú của nhiều người hay phải đi xa.
Đi xa mà luôn có bạn bè bên cạnh thì lúc nào cũng trò chuyện vui vẻ, ăn ngủ đầy đủ vì không phải ai cũng có thể lười ăn bỏ bữa hay cà phê chè (trà) chén rồi thức khuya đọc sách viết bài lướt mạng hay cùng lắm là mở tivi xem phim suốt đêm. Nói chung là nề nếp hơn, vì có sự lôi kéo hay “kiểm soát” của ít nhất vài người xung quanh.

Đi xa một mình tất cả những gì không thể đều có thể xảy ra.
Nghe thế chắc khối người giật mình. Nhưng yên tâm đi, cái sự không thể hay có thể lại tùy thuộc từng người, cái không của người này lại là có của người khác, cái có của mình lại là cái không của bạn. Thậm chí, có có không không chẳng ai giống ai.

Nhưng có lẽ cảm giác giống nhau khi một mình: tự do và cô đơn.
Tự do, theo nghĩa mình chỉ phải/cần làm những việc của mình, chủ động sắp xếp thời gian, không bị hối thúc, kiểm tra, không bị kiểm soát theo dõi. Tự do là đi một mình ngồi một mình có thể “treo ngược” tâm hồn trá…

AI BÚN BÌ... HÔNG...

Hồi cuối năm 75 nhà tôi ở một con đường gần Lăng Cha Cả. Con đường nhỏ nhưng dài, hai bên là dãy nhà phố xen lẫn những biệt thự kín cổng nhưng tường không cao, thường là hàng rào bông giấy xanh mướt rợp hoa đỏ hoa tím.
Những con hẻm cụt chỉ có vài ba nhà, đất vườn rộng trồng cây ăn trái, cây kiểng… Cuối đường là một cái chợ trời bán đồ điện máy, nhiều nhất là quạt điện, máy may, xe Honda, dàn Akai nghe nhạc… Rồi bàn ghế, nồi niêu xoong chảo, chén dĩa kiểu bán cả bộ có, lẻ bộ cũng có. Đó là đồ đạc từ những ngôi nhà vắng chủ ở xung quanh, có người ăn trộm mà người ăn kẻ ở lấy bán cũng có… Thời buổi lộn xộn, người bỏ đi rồi giữ được cái nhà là may, đồ đạc còn ai dùng mà giữ! Sau vài năm cái chợ trời này cũng tự giải tán, chắc vì không còn chôm chỉa được nữa. Trên con đường ấy, mỗi xế chiều khoảng 2-3 giờ lần lượt có những gánh hàng rong đi qua, tiếng rao đủ cung bậc trầm bổng. Đầu tiên là chị bán chè “Ai chè đậu xanh, đậu trắng, táo xọn, chè thưng bột báng nước dừa hông…”. Chị đi qua rồi…

Vụn vặt đời thường (121)

Hình ảnh
@ Có bạn nhắn hỏi: sao chị không nói gì về vụ hai chiếc xe cứu nhau? -Mình có phải là “ông biết tuốt” đâu mà cái gì cũng có ý kiến J – Mình không tham góp gì vì cho rằng, mỗi người hành xử thế nào trong lúc hiểm nghèo là tùy thuộc vào hoàn cảnh lúc ấy, hãy để người ta hành xử như một người bình thường, việc gì cần làm thì phải làm. Vấn đề là tính mạng hơn ba mươi con người được bảo toàn, vậy còn muốn gì hơn nữa! Tâm lý trông chờ, tôn sùng, đòi hỏi người khác phải là “anh hùng” thường dẫn đến sự “hy sinh” vô nghĩa, không phải tính mạng thì là danh dự! Đừng bắt người khác phải chết thay cho “chủ nghĩa anh hùng” của đám đông!

@ Nghe ở quán cà phê. Hai cô gái nói chuyện với nhau về bồ bịch người yêu gì đấy, một cô cười cười: này, đừng tưởng rằng đàn ông thích ngắm và khen hình sexy của mày là họ yêu mày nhé. Họ ko muốn người họ yêu phơi bày cho thằng đàn ông khác ngắm và bình phẩm đâu.
Nàng kia: Vợ vừa già vừa xấu nên các lão ấy ko dám cho khoe thân!
(Ừ, vậy cứ tự tin làm hình mẫu cho các &…

CHÚNG TA ĐỪNG ĐỂ BỊ XAO LÃNG!

Hình ảnh

CHUYỆN PHIẾM SỬ HỌC của TẠ CHÍ ĐẠI TRƯỜNG

Hình ảnh