Hiển thị các bài đăng có nhãn đà lạt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn đà lạt. Hiển thị tất cả bài đăng

CÂU CHUYỆN ĐỒI DINH VÀ DI SẢN ĐÔ THỊ ĐÀ LẠT

Vào năm 2019, xung quanh việc tỉnh Lâm Đồng công bố Quy hoạch khu trung tâm thành phố Đà Lạt (còn gọi là khu Hòa Bình) đã có rất nhiều ý kiến của các chuyên gia về quy hoạch - kiến trúc, lịch sử - văn hóa, bảo tồn di sản... phân tích, đánh giá tác động tiêu cực của quy hoạch đến những giá trị tiêu biểu của một “đô thị di sản” mà Đà Lạt đang hướng đến. Đặc biệt các ý kiến đều nhấn mạnh sự cần thiết phải bảo tồn cảnh quan và kiến trúc khu vực trung tâm trong đó có Đồi Dinh và công trình Dinh tỉnh trưởng, tồn tại đã hơn một trăm năm.

Mới đây, tháng 10. 2021 UBND tỉnh Lâm Đồng có chủ trương di dời Dinh Tỉnh trưởng, bằng cách nâng công trình kiến trúc này lên đỉnh đồi cao hơn vị trí hiện hữu 28m và xây dựng tổ hợp khách sạn thương mại trên toàn khu đồi Dinh. Tuy nhiên theo Quyết định số 47 ngày 8.12.2017 cũng của UBND tỉnh Lâm Đồng về Quy định bảo tồn, quản lý, sử dụng quỹ biệt thự thuộc sở hữu nhà nước trên địa bàn thành phố Đà Lạt, thì Dinh Tỉnh trưởng được xếp vào danh sách biệt thự nhóm 1 - là những biệt thự gắn với di tích lịch sử, chính trị, văn hóa theo quy định của pháp luật về di sản văn hóa; biệt thự có giá trị điển hình về kiến trúc. Theo đó, ngoài việc được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, quyền sở hữu nhà ở và tài sản khác gắn liền với đất theo quy định, Dinh Tỉnh trưởng còn được cấp giấy chứng nhận “Biệt thự có giá trị lịch sử, văn hóa hoặc biệt thự có kiến trúc nghệ thuật tiêu biểu”. Việc quản lý, sử dụng quỹ biệt thự thuộc nhóm 1 (trong đó có Dinh Tỉnh trưởng) phải tuân thủ các quy định: Không làm thay đổi kiểu dáng kiến trúc, các chỉ tiêu quy hoạch và công năng, tính chất sử dụng ban đầu của biệt thự.
Quyết định này là một trong những căn cứ pháp lý quan trọng để các chuyên gia quy hoạch, kiến trúc sư và những người bảo vệ di sản viện dẫn nhằm bảo vệ nguyên trạng khu vực đồi Dinh và Dinh Tỉnh trưởng - được coi là một “viên ngọc xanh” còn sót lại trong “rừng bê tông” đang lan rộng ở trung tâm thành phố. Thực tế nhiều năm qua, Sở Văn hóa Lâm Đồng trong việc quản lý Dinh Tỉnh trưởng cũng đã tuân thủ nghiêm ngặt các quy định của Luật Di sản văn hóa. Những đáng tiếc là UBND tỉnh Lâm Đồng đã có động thái mới: xem xét lại chủ trương và sửa đổi Quyết định số 47 của UBND tỉnh Lâm Đồng về phân loại bảo tồn biệt thự. Như vậy, số phận của Dinh Tỉnh trưởng và Đồi dinh đang đứng trước nguy cơ bị biến đổi hoàn toàn!
***
Di sản kiến trúc có một vị trí đặc biệt vì đó là “dấu chỉ” để nhận diện đô thị và là những “cột mốc” phản ánh quá trình lịch sử - văn hóa của đô thị. Trung tâm đô thị có vị trí đắc địa, nơi được xây dựng các công trình quan trọng về chính trị, xã hội, văn hóa, không gian công cộng... Khu trung tâm luôn là “điểm nhấn” của đô thị, ký ức quen thuộc của nhiều thế hệ cư dân, tạo ấn tượng khó quên với du khách.
Từ đầu thế kỷ 20 người Pháp quy hoạch và xây dựng nhiều đô thị ở Việt Nam theo kiểu phương Tây. “Dinh tỉnh trưởng” là công trình công sở quan trọng nhất tại đô thị - tỉnh lỵ của một tỉnh, đánh dấu kiểu tổ chức chính quyền khác với chính quyền thời nhà Nguyễn. Khảo sát một số công trình Dinh tỉnh trưởng còn lại ở phía Nam như Dinh xã tây (UBND. TPHCM hiện nay), Dinh tỉnh trưởng ở Bến Tre, Gò Công, Quảng Trị hay Đà Lạt... có thể nhận thấy đây là công trình trung tâm của khu vực trung tâm đô thị, nơi thường xuyện diễn ra hoạt động chính trị - xã hội, xung quanh có các cơ quan hành chính và công trình công cộng, dịch vụ. Có thể nhận biết “vùng lõi” của trung tâm các đô thị này trong phạm vi không gian giữa các công trình: Dinh tỉnh trưởng - Nhà thờ lớn – Bưu điện – Chợ trung tâm. Đường phố, nhà cửa ở khu vực này cũng được chỉnh trang hoặc xây dựng mới theo quy hoạch chung về không gian và kiến trúc. Do mỗi đô thị có cảnh quan tự nhiên, địa hình và yếu tố văn hóa khác nhau nên khu trung tâm thường mang những đặc trưng riêng... trải qua quá trình lịch sử những đặc trưng ấy trở thành một “bản sắc” riêng có của từng đô thị.
Ngày nay, khu vực trung tâm đô thị luôn được coi là “khu vực di sản” vì đã tích lũy trong nó các giá trị quan trọng. Đó là 1/Giá trị lịch sử (bằng chứng giai đoạn khởi đầu hoặc giai đoạn phát triển mới của đô thị, có thể là “chứng tích” của nhiều sự kiện lịch sử), trở thành “ký ức đô thị”, mang tính chất “không gian thiêng” của cộng đồng dân cư; 2/Giá trị văn hóa – xã hội vì là “không gian cộng đồng” đặc trưng và quen thuộc nhất của đô thị, có những công trình tiêu biểu về kiến trúc, nghệ thuật... 3/Giá trị khoa học, là “không gian sáng tạo” vì các công trình kiến trúc hay quy hoạch cảnh quan khu vực mang dấu ấn của một thời đại.
Chính vì vậy hầu hết các quốc gia đều coi trọng việc bảo tồn cảnh quan kiến trúc khu vực trung tâm các đô thị. Việc tích lũy giá trị lịch sử văn hóa khu vực trung tâm đô thị cũng là tích lũy giá trị kinh tế (bao gồm đất đai, thương nghiệp, dịch vụ). Không có ba giá trị kể trên thì khu vực này không có chức năng “trung tâm” để có giá trị kinh tế cao. “Hiện đại hóa” đô thị bằng cách thay đổi diện mạo khu vực trung tâm, hủy hoại di sản đô thị chính là sự phá hủy “nguồn vốn xã hội” đã được tích lũy lâu dài. Đồng thời, công trình mới xây dựng ở đây là sự lợi dụng, sử dụng “nguồn vốn công” (bao gồm đất đai và không gian văn hóa, tinh thần công cộng) và biến thành lợi ích tư nhân.
Một đô thị đặc sắc về quy hoạch và kiến trúc như Đà Lạt, việc bảo tồn toàn bộ khu vực trung tâm (và chỉnh trang lại vì hiện nay rất nhếch nhác, xô bồ do quản lý yếu kém), bảo tồn từng công trình cụ thể như Rạp Hòa Bình, chợ Đà Lạt, các dãy nhà phố buôn bán hay Đồi Dinh, hồ Xuân Hương... chính là bảo toàn nguồn vốn văn hóa một cách an toàn và bền vững, bảo vệ lợi ích của cộng đồng.
***
Câu chuyện Đồi Dinh không chỉ về công trình kiến trúc “Dinh tỉnh trưởng” mà còn là việc khai thác “đất vàng” ở khu trung tâm qua các dự án bất động sản. Trong quá trình phát triển đô thị việc các doanh nghiệp tham gia xây dựng cơ sở hạ tầng, nhà ở, công trình công cộng... là bình thường, thậm chí là chủ đầu tư những dự án lớn, các khu đô thị mới, các công trình có tính chất như “điểm nhấn” (landmark) của một khu vực hay của cả thành phố.
Với nhiều nhà đầu tư thì “lợi nhuận kinh tế” là yếu tố hàng đầu, họ không quan tâm đến việc bảo toàn giá trị lịch sử - văn hóa mà chỉ tận dụng nó dưới góc độ giá trị đất đai. Khu vực di sản được các nhà đầu tư coi là “đất vàng, đất kim cương”. Lợi ích của nhà đầu tư là “tiền tươi thóc thật, ngay và luôn” còn lợi ích của cộng đồng là lâu dài, bền vững, giá trị vật chất kinh tế cùng với giá trị văn hóa tinh thần. Chọn lựa, ưu tiên giá trị và lợi ích nào thể hiện tâm và tầm của chính quyền, thể hiện quan điểm quản lý và phát triển đô thị hướng đến mục tiêu nào? Từ đó chính quyền và nhà quản lý “ra đề bài” cho nhà đầu tư thực hiện. Nếu chính quyền không nhìn thấy giá trị di sản hoặc cố tình bỏ qua giá trị này mà chỉ hướng đến lợi nhuận kinh tế từ “đất vàng”, tất yếu dẫn đến việc nhà đầu tư sẽ “quy hoạch, thiết kế” tận dụng từng mét đất và hủy hoại di sản và giá trị di sản. Câu chuyện Đồi Dinh là một trường hợp điển hình.
Phương án kiến trúc khu vực đồi Dinh Tỉnh trưởng của Đà Lạt được lãnh đạo tỉnh Lâm Đồng lựa chọn là phương án Hotel du Printemps. Theo đó, Dinh Tỉnh trưởng sẽ được nâng cao 28m so với vị trí ban đầu. Phần dưới và xung quanh sẽ là tổ hợp khách sạn, thương mại, trung tâm hội nghị quốc tế 1.500 chỗ... Tuy nhiên, công trình cổ bị đẩy lên trơ vơ giữa đỉnh đồi, ra khỏi rừng cây cao xanh ngát và thoáng đãng quanh năm, bị vây quanh bởi tổ hợp khách sạn kiến trúc hiện đại dày đặc... Như vậy, giá trị kiến trúc của Dinh Tỉnh trưởng, giá trị cảnh quan “viên ngọc xanh” Đồi Dinh còn gì nữa?
Với những di tích chưa được công nhận là “di tích lịch sử văn hoá” như trường hợp khu Hòa Bình và nhiều công trình ở trung tâm Đà Lạt, cần thấy rằng đó là do nhà quản lý chậm trễ trong nhận thức và hành xử. Giá trị của di sản đô thị là khách quan, vì vậy việc định vị và tái định vị giá trị di sản của khu vực này và những công trình ở đó cần khẩn trương thực hiện. Nhưng trước khi các di sản có được sự “công nhận” bằng văn bản hành chính thì việc quy hoạch khu vực này tác động thế nào đến các công trình cổ xưa ở đây là điều chính quyền phải cẩn trọng xem xét.
Thành phố Đà Lạt đang hướng đến việc tạo nên thương hiệu là một “đô thị di sản”. Bản sắc của Đà Lạt nằm ở hệ thống di sản đô thị độc đáo, “hồn vía” của Đà Lạt được hình thành và lưu giữ từ mối liên hệ chặt chẽ của các đặc trưng: Thành phố trung tâm Cao nguyên, thành phố “thung lũng ngàn hoa”, thành phố du lịch, nghỉ dưỡng, nghệ thuật, thành phố của công trình kiến trúc đặc sắc. Đây là những “ADN” cần được “bảo tồn và di truyền” để Đà Lạt được trở thành chính nó! Dinh Tỉnh trưởng, cảnh quan đồi Dinh và những công trình kiến trúc đặc sắc đã trở thành một “dấu chỉ” tạo nên “thương hiệu” của Đà Lạt, thu hút du khách và góp phần phát triển kinh tế du lịch bền vững.
Mỗi thế hệ luôn có vai trò là trung gian gìn giữ di sản cho đời sau, đảm bảo sự kế thừa lịch sử và bảo tồn di sản đô thị. Có quyền hành mà phủ nhận hoặc lạm dụng vai trò đó để hủy hoại di sản văn hóa thì sẽ để lại “di sản tội ác”. Lịch sử thế giới từ thời cổ đại đến nay đã có nhiều “tấm gương” như thế!

Nguyễn Thị Hậu
Bài trên Doanh nhân Sài Gòn số mới ra.



Hội Kiến trúc sư Việt Nam đề nghị không xây công trình khách sạn trên đồi Dinh, Đà Lạt

 TC Người Đô Thị  20/09/2020

 0
Trong diễn biến mới nhất, chính quyền Đà Lạt cũng vừa có động thái cầu thị trước các ý kiến của giới chuyên gia và dư luận, bằng việc nhờ Hội Quy hoạch và Phát triển đô thị Việt Nam tổ chức hội thảo quốc tế chuyên gia để lắng nghe các ý kiến về việc điều chỉnh quy hoạch Khu trung tâm Hòa Bình, từ đó sẽ có quyết định tương ứng với kết luận mà hội thảo quốc tế này đưa ra.

3 phương án kiến trúc khu vực đồi Dinh Tỉnh trưởng đã trưng bày, lấy ý kiến từ ngày 14.8 đến 14.9. Ảnh: BTC


Hội Kiến trúc Việt Nam vừa có công văn số 87/KT ngày 15.9 gửi ông Đoàn Văn Việt (Chủ tịch UBND tỉnh Lâm Đồng), ông Lê Quang Trung (Giám đốc Sở Xây dựng Lâm Đồng) cho biết Hội nhận được nhiều ý kiến của các kiến trúc sư thể hiện sự không đồng tình với 3 phương án kiến trúc khách sạn có quy mô 10 tầng với khối tích lớn tại khu vực đồi Dinh, thành phố Đà Lạt được trưng bày để lấy ý kiến rộng rãi của cộng đồng từ ngày 14.8.2020 tại thành phố Đà Lạt. 

Hội Kiến trúc Việt Nam nhận thấy ý kiến phản biện của nhiều kiến trúc sư là có cơ sở, thể hiện đạo đức nghề nghiệp và ý thức trách nhiệm xã hội của kiến trúc sư đối với việc bảo tồn và phát huy giá trị di sản kiến trúc Dinh Tỉnh trưởng và cảnh quan khu vực đồi Dinh – một đặc trưng đặc sắc và độc đáo của kiến trúc cảnh quan đô thị Đà Lạt nhằm phục vụ nhu cầu của cuộc sống đương đại không chỉ của người dân Đà Lạt, Lâm Đồng mà còn của nhân dân cả nước. 

“Vì mục đích trân trọng và bảo vệ các di sản văn hóa và thiên nhiên để xây dựng thành phố di sản Đà Lạt, Hội Kiến trúc sư Việt Nam đề nghị UBND tỉnh Lâm Đồng và Sở Xây dựng tỉnh Lâm Đồng nghiên cứu, tiếp thu ý kiến phản biện của các chuyên gia, kiến trúc sư trên cả nước và không nên xây dựng công trình khách sạn trên đồi Dinh”, công văn của Hội bày tỏ.

Hội Kiến trúc Việt Nam cũng cho biết, tại công văn số 40/KT ngày 15.4.2019 của Hội, trong khi góp ý về đồ án Quy hoạch chi tiết và thiết kế đô thị khu vực trung tâm Hòa Bình, thành phố Đà Lạt, đã nhấn mạnh: “Giải pháp xây dựng khách sạn quy mô lớn ở đây (khu vực đồi Dinh) là không phù hợp. Nên giữ là đồi xanh có công trình Dinh Tỉnh trưởng để không làm mất đặc trưng cảnh quan đô thị của Đà Lạt”.

“Hội Kiến trúc sư tiếp tục theo dõi, cập nhật thông tin về phương án quy hoạch tại đồi Dinh cũng như về đồ án Quy hoạch chi tiết và thiết kế đô thị khu vực trung tâm Hòa Bình, thành phố Đà Lạt để có những ý kiến đóng góp thiết thực sau”, công văn cho biết.

Trong diễn biến khác có liên quan, ngày 20.9 chia sẻ với Người Đô Thị, TS-KTS. Ngô Viết Nam Sơn cho biết, chính quyền Đà Lạt vừa có động thái thể hiện tinh thần cầu thị trước các ý kiến của giới chuyên gia và dư luận, bằng cách nhờ Hội Quy hoạch và Phát triển đô thị Việt Nam giúp tổ chức một Hội thảo quốc tế chuyên gia để lắng nghe các ý kiến về việc điều chỉnh quy hoạch Khu Hòa Bình - Đà Lạt, từ đó sẽ có quyết định tương ứng với kết luận mà Hội thảo quốc tế này đưa ra. Hội thảo dự kiến diễn ra trong tháng 10.2020.

Như Người Đô Thị đã thông tin trong tuyến bài về quy hoạch Khu Hòa Bình - Đà Lạt, sự việc từ ngày 14.8 đến ngày 14.9, Sở Xây dựng Lâm Đồng phối hợp với UBND thành phố Đà Lạt tổ chức trưng bày, lấy ý kiến phương án kiến trúc khu vực đồi Dinh Tỉnh trưởng thuộc Quy hoạch chi tiết Khu trung tâm Hòa Bình đã tiếp tục vấp phải làn sóng phản đối của nhiều chuyên gia về quy hoạch, kiến trúc, di sản và dư luận trong và ngoài nước.

Tại cuộc tọa đàm do Người Đô Thị và Save Heritage Vietnam đồng tổ chức ngày 1.9: “Từ tranh luận về Đồi Dinh nghĩ đến tương lai Đà Lạt”, các diễn giả là các chuyên gia quy hoạch, kiến trúc sư, luật sư, nhà nghiên cứu lịch sử đô thị, đại diện tổ chức/dự án về bảo tồn văn hoá, kiến trúc, di sản đô thị... cũng đã đồng thuận quan điểm phải chặn “làn sóng” bê tông hoá để cứu tương lai đô thị di sản Đà Lạt, và phải có kiến nghị kịp thời để dừng lại, xem xét thấu đáo bản đồ án Quy hoạch chi tiết Khu trung tâm Hòa Bình đã phê duyệt.

PGS-TS-KTS. Nguyễn Hạnh Nguyên trình bày tại toạ đàm “Từ tranh luận về Đồi Dinh nghĩ đến tương lai Đà Lạt”. Ảnh: Trung Dũng


Tiếp đó, ngày 9.9.2020 Nhóm Bảo vệ di sản Việt Nam gồm các kiến trúc sư, nhà khảo cổ, bảo tồn, nguyên lãnh đạo ngành văn hóa, các chuyên gia có gắn bó và nghiên cứu sâu rộng về Đà Lạt đã đồng đứng tên trong một thư kiến nghị xem xét can thiệp điều chỉnh Bản quy hoạch chi tiết 1/500 Khu vực trung tâm Hòa Bình, thành phố Đà Lạt, tỉnh Lâm Đồng, gửi đến ông Phan Thanh Bình (Chủ nhiệm Uỷ Ban Văn hoá, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên nhi đồng của Quốc hội, Ủy viên Ủy ban thường vụ Quốc hội), ông Đỗ Văn Trụ (Chủ tịch Hội Di sản Văn hoá Việt Nam), ông Trần Ngọc Chính (Chủ tịch Hội Quy hoạch và Phát triển đô thị Việt Nam), ông Nguyễn Tấn Vạn (Chủ tịch Hội Kiến trúc sư Việt Nam).

Trong văn bản này đã kiến nghị tổ chức một hội thảo với sự có mặt của chuyên gia trong các lĩnh vực văn hoá, quy hoạch, kiến trúc, bảo tồn để có một kết luận khoa học, nhằm xem xét đánh giá chất lượng Bản đồ án quy hoạch chi tiết và thiết kế đô thị, tỉ lệ 1/500 Khu vực trung tâm Hòa Bình, đảm bảo quy hoạch khu trung tâm thành phố Đà Lạt phù hợp với quy hoạch chung thành phố Đà Lạt đã được Thủ tướng phê duyệt, cũng như tuân thủ các quy chuẩn hiện hành.

Song Nguyễn

Kiến nghị tổ chức hội thảo chuyên gia xem xét lại đồ án quy hoạch Khu Hòa Bình - Đà Lạt

 Nhóm Bảo vệ di sản Việt Nam gồm các kiến trúc sư, nhà khảo cổ, bảo tồn, nguyên lãnh đạo ngành văn hóa, nhà báo kỳ cựu nghiên cứu về lịch sử - di sản đô thị, chuyên gia có gắn bó và nghiên cứu sâu rộng về Đà Lạt vừa đồng đứng tên trong một thư kiến nghị xem xét can thiệp điều chỉnh Bản quy hoạch chi tiết 1/500 Khu vực trung tâm Hòa Bình, thành phố Đà Lạt.

Cụ thể, trong Thư kiến nghị xem xét can thiệp điều chỉnh Bản quy hoạch chi tiết 1/500 Khu vực trung tâm Hòa Bình, thành phố Đà Lạt, tỉnh Lâm Đồng, gửi đi ngày 9.9.2020 đến ông Phan Thanh Bình (Chủ nhiệm Uỷ Ban Văn hoá, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên nhi đồng của Quốc hội, Ủy viên Ủy ban thường vụ Quốc hội), ông Đỗ Văn Trụ (Chủ tịch Hội Di sản Văn hoá Việt Nam), ông Trần Ngọc Chính (Chủ tịch Hội Quy hoạch và Phát triển đô thị Việt Nam), ông Nguyễn Tấn Vạn (Chủ tịch Hội Kiến trúc sư Việt Nam);

Nhóm Bảo vệ di sản Việt Nam gồm 11 kiến trúc sư, nhà khảo cổ, bảo tồn, nguyên lãnh đạo ngành văn hóa, nhà báo kỳ cựu nghiên cứu lịch sử - di sản đô thị, chuyên gia có gắn bó và nghiên cứu sâu rộng về Đà Lạt đã căn cứ Khoản 4 Điều 8 Luật Quy hoạch Đô thị: Tổ chức, cá nhân có trách nhiệm tham gia ý kiến về những vấn đề liên quan đến lĩnh vực hoạt động của mình trong hoạt động quy hoạch đô thị, khẩn thiết đề nghị lãnh đạo các cơ quan nói trên trong phạm vi, chức trách của mình:

Tổ chức một hội thảo với sự có mặt của chuyên gia trong các lĩnh vực văn hoá, quy hoạch, kiến trúc, bảo tồn để có một kết luận khoa học, nhằm xem xét đánh giá chất lượng Bản đồ án quy hoạch chi tiết và thiết kế đô thị, tỉ lệ 1/500 Khu vực trung tâm Hòa Bình, thành phố Đà Lạt, tỉnh Lâm Đồng, đảm bảo quy hoạch khu trung tâm thành phố Đà Lạt phù hợp với quy hoạch chung thành phố Đà Lạt đã được Thủ tướng phê duyệt, cũng như tuân thủ các quy chuẩn hiện hành.

Theo nhóm kiến nghị, việc tổ chức hội thảo là một bước quan trọng để hướng tới xây dựng thành phố di sản Đà Lạt, đồng thời là bước tiến mạnh mẽ trong việc đưa Luật Kiến trúc nói chung và Quy tắc ứng xử nghề nghiệp của Kiến trúc sư hành nghề nói riêng vào thực tiễn cuộc sống. Việc này sẽ tạo được một tiền lệ tốt cho mỗi kiến trúc sư ý thức hơn về trách nhiệm xã hội và tuân thủ nguyên tắc: “Tôn trọng, bảo vệ các di sản văn hoá xã hội và di sản tự nhiên của Tổ quốc”.

Diễn trình Thư kiến nghị cho biết, ngày 12.2.2019 UBND tỉnh Lâm Đồng đã ban hành Quyết định số 229/QĐ-UBND về việc phê duyệt đồ án quy hoạch chi tiết và thiết kế đô thị, tỉ lệ 1/500 Khu vực trung tâm Hòa Bình, thành phố Đà Lạt, tỉnh Lâm Đồng. Ngay lập tức, các cơ quan báo chí lớn như Nhân Dân, Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Người Lao Động, Phụ Nữ TP.HCM, Người Đô Thị... đã đăng tải hàng trăm bài báo ghi nhận ý kiến phản đối của tuyệt đại đa số nhân dân cũng như các chuyên gia đầu ngành đối với bản quy hoạch.

“Sở dĩ có những phản ứng này là do bản quy hoạch có một số điểm không phù hợp, không giữ được cân bằng giữa phát triển và bảo tồn, làm mất đi bản sắc, giá trị kiến trúc và cảnh quan đặc thù của Đà Lạt. Giá trị di sản ấy không chỉ của người Đà Lạt hay tỉnh Lâm Đồng mà còn là của nhân dân cả nước” - Thư kiến nghị nhận định.

Hội đồng Kiến trúc của Hội Kiến trúc sư Việt Nam họp ngày 15.4.2019 cũng đã có ý kiến nêu rõ “đồ án cũng có một số điểm không phù hợp, làm ảnh hưởng đến giá trị kiến trúc, văn hóa của khu vực này”. Tuy nhiên, các ý kiến góp ý của Hội đồng Kiến trúc Hội Kiến trúc sư Việt Nam cũng như của các chuyên gia và người dân chưa được cơ quan lập quy hoạch tiếp thu một cách tích cực để điều chỉnh lại bản đồ án này như quy định tại Khoản 2 Điều 8 Luật Quy hoạch Đô thị.

Thay vào đó, ngày 14.8.2020, UBND tỉnh Lâm Đồng, căn cứ vào bản quy hoạch nói trên, tiếp tục đưa ra trưng bày và lấy ý kiến rộng rãi cho 3 phương án xây dựng khách sạn quy mô 10 tầng với khối tích lớn tại Đồi Dinh, khu trung tâm Đà Lạt. 

“Động thái này một lần nữa tiếp tục gây ra làn sóng phản đối trên báo chí và các kênh truyền thông xã hội”, Thư kiến nghị cho biết.

https://nguoidothi.net.vn/kien-nghi-to-chuc-hoi-thao-chuyen-giaxem-xet-laido-anquy-hoach-khu-hoa-binh-da-lat-25288.html?fbclid=IwAR2fNxnV0L4GrxaojtkeI_dW4-J22dXtc3xwV1W7x2vV2dV-oupjSOqXyEI





BẢO TÀNG Ý NIỆM ĐÀ LẠT


Nếu trước 1975 Đà Lạt là khu nghỉ mát phục vụ cho một bộ phận dân cư miền Nam thì hiện nay, Đà Lạt là thành phố du lịch quen thuộc của người dân cả nước. Khách du lịch trong và ngoài nước đến đây mùa nào cũng đông, sự tăng trưởng du lịch nhanh hơn trình độ quản lý đô thị nói riêng và xã hội nói chung đã làm cho sự lộn xộn và tình trạng “quá tải” nhiều hơn... Trên đà phát triển Đà Lạt đã mở rộng và xây dựng cơ sở hạ tầng khá nhanh. Nhà cao tầng hiện đại, quán ăn quán cà phê cửa hàng sang trọng mọc lên như nấm ở khu trung tâm và những con đường quanh đó.
Tuy nhiên, cũng từ đó mà nhiều vốn quý của Đà Lạt như hệ thống biệt thự đẹp như cổ tích, các công trình kiến trúc, một số thắng cảnh nổi tiếng… đã bị hư hỏng, biến dạng. Cảnh quan đô thị nói chung hay cảnh đẹp Đà Lạt nói riêng bị chia sẻ “sở hữu” cho việc đầu tư du lịch để khai thác, bên cạnh đó nhiều khu du lịch mới xây dựng đã phá hủy rừng và cảnh quan, làm mất đi tính chất thân thiện của thiên nhiên nơi đây và làm tăng mức độ ô nhiễm môi trường đô thị.
Trong bối cảnh đó, vài năm nay tại Đà Lạt đã xuất hiện các nhóm cộng đồng hoạt động hướng đến mục tiêu bảo tồn di sản và văn hóa. Có thể kể đến các dự án được nhiều người biết đến như: năm 2018 là Phố Bên Đồi tổ chức tại Cầu Đất Farm, năm 2019 là Dốc Nhà Làng (tại một con hẻm gần chợ Đà Lạt) và tháng 6.2020 là Bảo tàng ý niệm Đà Lạt tại một khu biệt thự cổ. Ngoài việc phổ biến kiến thức và nâng cao sự hiểu biết về di sản văn hóa cho xã hội, đặc biệt là giới trẻ, các dự án còn thực hiện việc bảo tồn cụ thể bằng nhiều hình thức khác nhau: vẽ ký họa về Đà Lạt, vẽ những bức bích họa trên tường, tọa đàm với chuyên gia về di sản, biểu diễn nghệ thuật...
“Bảo tàng ý niệm Đà Lạt” là một sự kiện gồm nhiều hoạt động tập hợp những chuyên gia, người yêu di sản, người sáng tạo nghệ thuật nhiều nơi tụ về. Thông qua vẽ tranh ký họa, sáng tác/thiết kế nhanh “bảo tồn” một công trình, tọa đàm về di sản; ca nhạc... Nội dung chủ đạo của sự kiện là “Di sản và Cộng Đồng” nhằm quảng bá giá trị của những di sản đô thị đặc sắc, nhất là các công trình kiến trúc mang phong cách châu Âu được xây dựng tại Đà Lạt trong nửa đầu thế kỷ XX. Qua đó “đánh thức di sản” tạo nên giá trị mới cho văn hóa đô thị Đà Lạt.
Cuộc gặp gỡ ngay tối đầu tiên của những người tham gia đã làm sự kiện “nóng lên”, khi mà liên tiếp nhiều vấn đề được đặt ra: Thế nào là ý niệm, bảo tàng ý niệm? Thiết kế trùng tu, bảo tồn công trình di sản mang ý nghĩa “bảo tàng ý niệm” ở đâu? Một ý niệm về Đà Lạt thì đó là gì?... Sinh viên đến từ nhiều trường: khoa kiến trúc Đại học Kiến Trúc TPHCM và cơ sở tại Đà Lạt, Đại học Yersin, khoa Đô thị Đại học KHXHNV TPHCM, có sinh viên từ nước ngoài về... Các chuyên gia cũng vậy, họ là những giảng viên, nhà nghiên cứu, nhà quản lý quy hoạch, các họa sĩ, KTS trùng tu, rồi “thủ lĩnh” và thành viên các nhóm cộng đồng như Phố Bên Đồi, Save Herirage Vietnam (SHV), Ký họa đô thị (Urban Sketchers Việt Nam)... Vấn đề quan tâm và sự tham gia cụ thể của họ cũng khác nhau nhưng tất cả đều hướng đến mục tiêu: tri thức và kỹ năng bảo tồn giá trị di sản, “Hướng về xây dựng thành phố Đà Lạt trở thành thành phố Di sản”.
Hai hoạt động chủ yếu của Bảo tàng ý niệm Đà Lạt, có thể coi là hai mặt: “lý thuyết” là Tọa đàm về “Đà Lạt – thành phố di sản”, “Di sản và cộng đồng”; “thực tiễn” gồm hai cuộc thi là “Thiết kế nhanh” ý tưởng trùng tu hoặc tôn tạo một công trình, địa điểm để nêu bật giá trị di sản và lan tỏa giá trị đó cho cộng đồng; và thi “vẽ ký họa” khu biệt thự cổ vừa được trùng tu - nơi tổ chức sự kiện, hoặc một cảnh quan nào đó của Đà Lạt.
Qua kết quả của hai cuộc thi, đặc biệt là những trao đổi, tranh luận trong hai cuộc tọa đàm, một lần nữa các giá trị di sản của Đà Lạt được khẳng định qua nhiều góc độ tiếp cận khác nhau. Đó là điều kiện tự nhiên đặc biệt (vị trí, địa hình, khí hậu...) làm cơ sở để con người tạo nên một Đà Lạt với quy hoạch phủ hợp cảnh quan tự nhiên và những công trình kiến trúc kiểu Pháp, nhiều nông sản đặc trưng, một lối sống thân thiện và sinh hoạt nghệ thuật đặc sắc.
Có ý kiến băn khoăn về một số sự kiện văn hóa của Đà Lạt mới hình thành sau này liệu có thể trở thành vốn văn hóa có giá trị di sản hay không... đã được giải đáp bằng một “nguyên lý”: nếu biết sử dụng và phát triển vốn văn hóa cơ bản của Đà Lạt để tạo ra những di sản mới thì đó là một quá trình bảo tồn và phát triển hợp lý, sáng tạo nhưng không làm mất đi, làm biến dạng bản sắc của đô thị. Tuy nhiên để làm được điều này cần hai yếu tố song hành là “Tâm” và “Tài” của nhà quản lý và nhà chuyên môn, đặc biệt cần sự đồng hành của nhà đầu tư trong mục tiêu hướng đến các giá trị nhân văn cho cộng đồng.
Hoạt động thực tế của Bảo tàng ý niệm Đà Lạt mang lại sự thích thú đến ngỡ ngàng cho nhiều người tham dự chính là hai cuộc thi dành cho sinh viên. Được sự hướng dẫn của các KTS, họa sĩ, giảng viên... các sinh viên đã trình bày tác phẩm ký họa hay thiết kế mang ý tưởng mới mẻ, táo bạo nhưng cũng đầy “ý niệm” về một Đà Lạt từ góc nhìn của người trẻ. Quan trọng hơn là họ đã thể hiện được mục tiêu: mang giá trị di sản đến với cộng cộng và đưa cộng đồng tham gia vào bảo tồn và phát huy giá trị di sản. Nhiều thiết kế, bức ký họa còn thể hiện giá trị nhân văn cao khi đã chú ý đến việc vừa bảo tồn di sản vừa tôn trọng và phù hợp lối sống, văn hóa cộng đồng tại chỗ, sao cho “di sản sống cùng/sống với cộng đồng”.
Một điều thú vị là sự có mặt một số doanh nhân là nhà đầu tư địa ốc, chủ nhân biệt thự cổ, chủ Galery nghệ thuật... trong các hoạt động của Bảo tàng ý niệm Đà Lạt. Họ đến với tâm thức quý trọng những nhà bảo tồn di sản và mong muốn được góp phần, có thể là tài trợ cho hoạt động cộng đồng, cho những cuộc vẽ ký họa hay xuất bản ấn phẩm của sự kiện, hoặc triển khai bảo tồn, trùng tu thực tế các công trình của mình. Sự có mặt của “các nhà đầu tư” đã cho thấy một xu hướng mới: mối liên kết giữa bốn nhân tố quan trọng có tác động đến bảo tồn di sản và phát triển văn hóa nói chung, đó là cộng đồng, nhà nghiên cứu, nhà quản lý và nhà đầu tư.
Sự hiện diện của liên kết này hé mở “đáp án” cho câu hỏi mà nhiều bạn trẻ đặt ra với nhóm SHV (Save Heritage Vietnam): Đến khi nào thì chúng ta không phải liên tục “giải cứu” di sản văn hóa như những năm gần đây? Đó là khi cả bốn nhân tố trên đều chung mục tiêu vì di sản văn hóa dân tộc, có vai trò ngang nhau trong bảo tồn di sản: đều có trách nhiệm đối với di sản văn hóa và cùng được thụ hưởng các giá trị vật thể và phi vật thể của di sản văn hóa.
Và có lẽ, đây cũng là câu hỏi và mong muốn của chúng ta.

Đà Lạt, 16.6.2020
Nguyễn Thị Hậu

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời


Bài về Đà Lạt (4) DOANH NHÂN SÀI GÒN phỏng vấn


  1. Thưa Tiến sĩ, người ta thường nhắc đến bản sắc của một đô thị. Bản sắc này làm nên đặc trưng, không trộn lẫn của chính đô thị đó. Vậy bản sắc đó bao gồm những gì nếu không có di sản?
Bản sắc của các đô thị bao gồm nhiều yếu tố, trong đó di sản (vật thể và phi vật thể) là quan trọng nhất như những ADN xác lập đô thị đó là chính nó chứ không phải đô thị khác. Mất di sản các đô thị sẽ trở thành những bản sao của nhau vì những yếu tố khác không thể hiện quá trình lịch sử, văn hóa riêng biệt. Do đó diện mạo, cốt cách của đô thị bị xóa nhòa cả ở khía cạnh vật chất và tinh thần.
Mất di sản thì đô thị không còn bản sắc.

  1. Ở khía cạnh kinh tế, như góc nhìn hiện nay, người quy hoạch đô thị tại Việt Nam cho rằng, những giá trị của di sản không đủ mang lại nguồn lợi kinh tế, đáp ứng sự phát triển nhanh mạnh của thành phố trong quá trình hội nhập. Chị nghĩ như thế nào trước quan điểm này 


Tôi không cho rằng những người làm quy hoạch đô thị tử tế lại có quan điểm như vậy. Khoa học quy hoạch không thể chỉ phục vụ mục đích kinh tế trước mắt mà quan trọng hơn, phục vụ đời sống xã hội lâu dài.Quy hoạch đô thị chính là giải bài toán “bảo tồn và phát triển”, là tìm ra phương thức tốt nhất để tránh xung đột giữa bảo tồn văn hóa và phát triển kinh tế. “Kinh tế di sản” là phương thức phù hợp mà quy hoạch đô thị nhiều nước đã ứng dụng thành công.

3. Việc quy hoạch không đúng cách di sản và đô thị sẽ để lại những hậu quả như thế nào đối với sự phát triển của đô thị cũng như người dân?

Từ góc độ văn hóa thì hậu quả là sự hủy hoại lịch sử đô thị, thể hiện tâm thức coi thường những lớp người đã xây dựng và phát triển đô thị. Do đó không lạ nếu thế hệ sau tiếp tục phá hủy những gì hôm nay đang làm. Đó không phải là “phát triển” chứ chưa nói đến “phát triển bền vững”.
Người dân sống ở đô thị cần có những ký ức chung để cố kết tạo nên cộng đồng có bản sắc và có ý thức bảo vệ đô thị. Mất di sản là cắt đứt ký ức và sự cố kết cộng đồng. Đó là một hình thức “đồng hóa” văn hóa vì xóa bỏ sự đa dạng văn hóa.


4. Chúng ta nói nhiều đến giải pháp. Thế nhưng, mỗi lần một di sản/ thành phố đưa vào quy hoạch, mới vỡ lẽ, hóa ra bấy lâu nay di sản đó thoi thóp nằm chờ, chưa nhận được sự quan tâm đúng mức, như trường hợp của khu di chỉ Vườn Chuối tại Hà Nội hay việc quy hoạch lại trung tâm thành phố Đà Lạt. Đây cũng không phải là lần đầu tiên vấn đề này được dấy lên trong dư luận. Tại sao lại như vậy?

Nguyên nhân thì có nhiều, nhưng theo tôi là vì vấn đề mấu chốt “đô thị và di sản đô thị của ai? Là nguồn vốn xã hội lâu dài của cộng đồng hay là lợi nhuận trước mắt của một thế hệ/một nhiệm kỳ?” chưa bao giờ được những người có trách nhiệm nghiêm túc đặt ra và thực tâm tìm câu trả lời.

Cảm ơn chị đã dành thời gian chia sẻ!
Hoàng Linh Lan


 Hình ảnh có liên quan


BÀI VỀ ĐÀ LẠT 3. Quy hoạch Đà Lạt: "Đề bài" phải là của chính quyền chứ không phải của nhà đầu tư

Tạp chí Khám phá đã có cuộc trao đổi ngắn với TS Nguyễn Thị Hậu, nhà nghiên cứu văn hóa, khảo cổ học về bản quy hoạch khu trung tâm Đà Lạt.
@ Dưới góc nhìn bảo tồn - phát triển, bà đánh giá thế nào về đồ án quy hoạch Khu trung tâm Hoà Bình - Đà Lạt?
- Nói đến một đô thị, nhất là những đô thị hình thành vào thời kỳ cận - hiện đại thì di sản đô thị có một vị trí đặc biệt, bởi vì đó là những “dấu chỉ” để nhận diện đô thị, đồng thời cũng là những “cột mốc” phản ánh quá trình lịch sử của đô thị.
Khu vực trung tâm - nơi có vị trí đắc địa của đô thị - thường xây dựng các công trình quan trọng về chính trị, xã hội, công trình công cộng... luôn là “điểm nhấn” của đô thị, quen thuộc với nhiều thế hệ cư dân, tạo ấn tượng mạnh với du khách.
Trải qua thời gian khu vực trung tâm trở thành “di sản đô thị” vì đã tích lũy trong nó 3 giá trị to lớn. Thứ nhất là giá trị lịch sử (bằng chứng giai đoạn khởi đầu hoặc giai đoạn phát triển mới của đô thị, có thể là “chứng tích” của nhiều sự kiện lịch sử), trở thành “ký ức đô thị”, mang tính chất “không gian thiêng”.
Thứ hai là giá trị văn hóa - xã hội vì là “không gian cộng đồng” đặc trưng và quen thuộc nhất của đô thị, có những công trình tiêu biểu về kiến trúc, nghệ thuật...
Thứ ba là giá trị khoa học, là “không gian sáng tạo” vì các công trình kiến trúc hay quy hoạch cảnh quan mang dấu ấn của một thời đại.
Những giá trị này góp phần quan trọng tạo nên bản sắc đô thị. Chính vì vậy hầu hết các quốc gia đều coi trọng việc bảo tồn cảnh quan kiến trúc khu vực trung tâm các đô thị. Đồng thời với tích lũy giá trị lịch sử văn hóa khu vực trung tâm đô thị cũng tích lũy giá trị kinh tế (bao gồm đất đai, thương nghiệp). Nguồn “vốn xã hội” bắt nguồn từ giá trị lịch sử - văn hóa vì không có những yếu tố đó thì khu vực này không thể trở thành “trung tâm” để ngày nay có giá trị kinh tế cao.
“Hiện đại hóa” đô thị bằng cách thay đổi diện mạo khu vực trung tâm, hủy hoại nhiều yếu tố di sản đô thị, thực chất là chỉ là kiếm lợi trước mắt mà không biết bảo toàn “nguồn vốn”. Phá hủy di sản là hủy hoại nguồn vốn, cũng như phá hoại đầu nguồn sông thì đồng bằng sẽ chết dần. Từ góc độ bảo tồn và phát triển, với một đô thị đặc sắc như Đà Lạt, bản quy hoạch trung tâm thành phố (khu Hòa Bình) như vậy theo tôi là không phù hợp vì phát triển còn phải là bền vững, lâu dài chứ không chỉ là xây dựng công trình hiện đại.
@ Như vậy, đó không chỉ là khu trung tâm của Đà Lạt mà còn là một khu vực có tính cộng đồng cao và cũng là trung tâm của một đô thị di sản. Được biết, bản quy hoạch do một Công ty cổ phần đầu tư địa ốc tài trợ. Bà có ý kiến gì về vấn đề này không?
- Trong quá trình phát triển đô thị việc các chủ đầu tư tham gia xây dựng cơ sở hạ tầng, nhà ở, công trình công cộng... là bình thường, thậm chí tham gia những dự án lớn, hình thành các khu đô thị mới, kể cả tài trợ quy hoạch một khu vực... Tuy nhiên, vấn đề ở chỗ chính quyền, nhà quản lý “ra đề bài” thế nào cho nhà đầu tư chứ không phải là ngược lại! Nếu chính quyền không nhìn thấy giá trị di sản hoặc cố tình bỏ qua giá trị này mà chỉ hướng đến lợi nhuận kinh tế thì tất yếu dẫn đến việc nhà đầu tư “quy hoạch” xóa bỏ di sản.
Với nhiều nhà đầu tư “lợi nhuận kinh tế” là yếu tố hàng đầu, họ không quan tâm đến việc bảo toàn giá trị lịch sử - văn hóa mà chỉ tận dụng nó dưới góc độ giá trị đất đai. Khu vực di sản được các nhà đầu tư coi là “đất vàng, đất kim cương”. Tài trợ luôn đi đôi với quyền lợi, tài trợ vào đất vàng thì quyền lợi cũng phải tương xứng hoặc hơn!
Lợi ích của nhà đầu tư là “tiền tươi thóc thật ngay và luôn” còn lợi ích của cộng đồng là lâu dài, bền vững, giá trị kinh tế cùng với giá trị tinh thần. Chọn lựa, ưu tiên giá trị và lợi ích nào thể hiện tâm và tầm của chính quyền.
@ Thực tế, có nhiều ý kiến cho rằng Rạp hát Hoà Bình có kiến trúc không còn hợp thời hoặc không còn công năng như ban đầu, cần thay thế. Ngoài ra, khu Hoà Bình (30 hecta) đang quá tải, nhếch nhác, lộn xộn cần phải “dọn dẹp”. Theo bà, nếu buộc phải thay thế để phát triển thì phải nhìn nhận và tiến hành như thế nào cho phù hợp?
- Không thể phủ nhận một điều, trung tâm của nhiều đô thị khá lộn xộn thậm chí nhếch nhác, nguyên nhân chủ yếu là do một thời gian dài công tác quản lý đô thị không tốt, từ quản lý cảnh quan kiến trúc đến quản lý dân cư và các hoạt động đô thị. Những đô thị lớn hay trung tâm du lịch không kịp thích nghi với sự biến đổi nhiều mặt, sức ép phát triển kinh tế lên các đô thị cũng là nguyên nhân của tình trạng này. Các tình trạng trên ở Đà Lạt là do vậy.
Cần giải quyết từ nguyên nhân gốc, tìm ra giải pháp phù hợp cho những khu vực “quá tải, lộn xộn”. Không phải cứ “dọn dẹp, giải tỏa” là sẽ đâu vào đấy (phong trào “dọn dẹp vỉa hè” ở TPHCM năm qua là một ví dụ) mà tùy từng khu vực tính chất khác nhau thì có giải pháp khác nhau. Với khu vực di sản lại càng cần thận trọng vì những giá trị đã nêu trên.
Với di sản đô thị chưa được công nhận là di tích lịch sử văn hoá - như trường hợp khu Hòa Bình trung tâm Đà Lạt, việc định vị và tái định vị giá trị di sản rất quan trọng, cần khẩn trương thực hiện. Việc này phụ thuộc nhiều vào cơ quan quản lý Nhà nước. Tuy nhiên, khi có những ý kiến xuất phát từ các tổ chức xã hội nghề nghiệp, từ phương tiện truyền thông và đặc biệt từ cộng đồng… những chủ thể định vị rõ ràng nhất, công bằng nhất và phù hợp nhất giá trị của di sản đô thị, thì chính quyền cần xem xét lại. Từ đó đưa ra những đồ án quy hoạch khác đảm bảo sự kế thừa và bảo tồn di sản đô thị.
Mỗi thế hệ luôn có vai trò là trung gian gìn giữ di sản cho đời sau, phủ nhận hoặc lạm dụng vai trò đó để hủy hoại di sản, đó là một tội ác.

BÀI VỀ ĐÀ LẠT 2. Giá trị văn hóa bền vững hay "tiền tươi thóc thật"?


Nguyễn Thị Hậu

 Di sản văn hóa đô thị, có thể hiểu một cách cụ thể, là tập hợp các địa điểm, vị trí, khu phố, các công trình và tập quán mà một xã hội được kế thừa từ quá khứ, muốn bảo tồn và truyền lại cho các thế hệ tương lai.
Khu vực trung tâm các đô thị  thường tập trung nhiều công sở, công trình công cộng mang dấu ấn hình thành và phát triển đô thị. Đó là những công trình nếu chưa đẹp về kiến trúc (theo cách nhìn ngày nay) thì cũng là tiêu biểu của kiến trúc một thời, đồng thời ẩn chứa trong nó biết bao ký ức và câu chuyện về lịch sử và con người đô thị

Câu chuyện khu Hòa Bình – trung tâm thành phố Đà Lạt, theo quy hoạch mới sẽ phá hủy gần hết các công trình xưa, chỉ còn chợ Đà Lạt, nhằm thay mới bộ mặt nhếch nhác, lộn xộn hiện nay. Nhiều nhà chuyên môn về quy hoạch, kiến trúc, bảo tồn... đã lên tiếng không đồng tình với bản quy hoạch mới, vì không thể đánh đổi di sản tích tụ qua quá trình lịch sử lấy sự hiện đại “sang trọng” nhưng vô hồn vì không mang bản sắc Đà Lạt.

Tuy nhiên vẫn có những tiếng nói ủng hộ quy hoạch “hiện đại hóa” vì cho rằng khu Hòa Bình xấu xí, các công trình xuống cấp không có gì đẹp, cần xây mới để phục vụ du lịch, qua đó người dân Đà Lạt cũng có lợi về kinh tế. Thậm chí còn cho rằng, du khách thích check-in ở những công trình mới, hiện đại thì tại sao không “phát triển” để thu hút du khách...
Những ý kiến này cũng có lý vì xuất phát từ nhu cầu kinh tế hiện nay, vì nhu cầu “danh tiếng” càng nhiều càng tốt, vì mong muốn thành phố đẹp hơn theo kiểu hiện đại như nơi khác.

Kinh nghiệm phát triển của nhiều quốc gia đã cho thấy: Bảo tồn di sản đô thị thực chất là “kết quả dàn xếp các xu hướng mâu thuẫn” mà mâu thuẫn lớn nhất là di sản đô thị được coi là tài sản của cộng đồng dân cư nhưng thường bị coi là “gánh nặng” của chính quyền đô thị. Vì thế các thỏa thuận đạt được thường bấp bênh và nhạy cảm một khi có thay đổi dù là rất nhỏ về các giá trị. Khi chính quyền đô thị thực tâm hiểu và coi di sản chính là “nguồn vốn xã hội đặc thù” tham gia vào chiến lược phát triển kinh tế-xã hội của đô thị thì có thể hạn chế và giải quyết mâu thuẫn này. Kinh tế di sản – khái niệm mới nhưng đồng thời là phương thức giải quyết hài hòa giữa bảo tồn và phát triển – đã được nhiều quốc gia thực hiện thành công, trong đó có những quốc gia có điều kiện lịch sử - xã hội không khác Việt Nam.

 “Tầm nhìn” hướng đến tương lai của một chính quyền đô thị nếu hạn hẹp về không gian trong khu trung tâm “đất vàng” thì việc xây dựng hạ tầng mới, công trình hiện đại sẽ phải phá bỏ những kiến trúc có giá trị lịch sử của đô thị. Nhưng nếu tầm nhìn rộng hơn thì việc mở ra những khu đô thị mới để giải quyết nhu cầu nhiều mặt ngày càng tăng của đô thị là giải pháp phù hợp, chứng tỏ cả tầm nhìn xa hơn về văn hóa. Bởi vì nếu bảo tồn khu vực này đồng thời xây dựng các khu đô thị mới chính là “phát triển bền vững”, bao gồm việc mang lại và làm tăng thêm giá trị đất đai và giá trị văn hóa của những khu vực khác, đồng thời bảo toàn di sản của cha ông cho những thế hệ sau còn được kế thừa.

Từ khoảng 20 năm nay “quá trình hiện đại hóa” đã làm mất đi và biến dạng quá nhiều di sản ở khu vực trung tâm các đô thị, thành phố. Đấy là sự “lấy đi” nguồn vốn xã hội dưới dạng di sản văn hóa, chúng ta sẽ phải trả giá cho sự phá hoại này bằng những thế hệ không quý trọng lịch sử, không tôn trọng tiền nhân, không hiểu biết về vẻ đẹp của sự đa dạng văn hóa bắt đầu từ đa dạng cảnh quan, kiến trúc từng đô thị, những thế hệ “robot” vì chỉ biết check-in cúng facebook với beton kính thép màu mè “hiện đại” như nơi khác mà không hề biết cảm thụ những giá trị văn hóa truyền thống độc đáo.

Phát triển bền vững là “Những thế hệ hiện tại cần đáp ứng các nhu cầu của mình, mà không làm tổn hại đến khả năng của các thế hệ tương lai trong đáp ứng các nhu cầu của họ”… Trong lĩnh vực bảo tồn di sản văn hóa, khái niệm “phát triển bền vững” này hoàn toàn phù hợp. Nó chỉ ra tính cấp thiết của thực trạng “nhu cầu hiện tại” của việc sử dụng di sản văn hóa (vật thể và phi vật thể), vừa chỉ ra nguy cơ các thế hệ tương lai sẽ không thể đáp ứng nhu cầu về di sản văn hóa nếu thế hệ hiện nay không điều chỉnh ngay việc sử dụng di sản văn hóa cho các mục đích kinh tế trước mắt. Xóa bỏ di sản văn hóa là tạo ra sự đứt gãy về lịch sử và văn hóa.

Bản quy hoạch khu Hòa Bình - Đà Lạt lại một lần nữa cho thấy tâm lý “ăn xổi ở thì” trong quản lý và quy hoạch đô thị đang có xu hướng gia tăng. Vai trò quan trọng của chính quyền đô thị là phải có quan điểm rõ ràng về bảo tồn di sản và thực thi bằng cách đưa bảo tồn di sản vào chiến lược phát triển bền vững, qua đó và từ đó, bảo vệ và phát triển những thế hệ con người có tri thức và nhân văn, biết tôn trọng lịch sử và sự đa dạng văn hóa của mỗi cộng đồng, mỗi địa phương.


BÀI VỀ ĐÀ LẠT 1. QUY HOẠCH ĐÔ THỊ - TẠI SAO PHẢI THAY ĐỔI KHU VỰC TRUNG TÂM?


Nguyễn Thị Hậu

1. Trong mỗi đô thị khu vực trung tâm luôn thể hiện tính chất đặc trưng bao gồm cảnh quan, kiến trúc, lối sống cộng đồng... được hình thành từ điều kiện tự nhiên, hoàn cảnh xã hội và lịch sử cộng đồng dân cư. Do đó, nhìn nhận chức năng quan trọng nhất của khu vực trung tâm từ góc độ nào cũng phải là chức năng thể hiện bản sắc văn hóa và lịch sử. Trung tâm Đà Lạt thường được gọi là khu Hòa Bình hình thành từ lâu đời, là khu vực thương mại dịch vụ quan trọng của thành phố du lịch nổi tiếng với nhiều “tài nguyên bản địa” độc đáo và phong phú.

Khu Hòa Bình nằm trong một thung lũng của những ngọn đồi nhỏ bao quanh. Tại đây có chợ Đà Lạt, rạp Hòa Bình, chợ đêm... và những con đường tỏa ra nhiều hướng. Chợ Đà Lạt được xây dựng xong vào năm 1960, là một trong những ngôi chợ đầu tiên có nhiều tầng. Nơi đây “trưng bày” những sản vật của thành phố và vùng phụ cận, gồm nhiều loại hoa, trái cây, rau tươi, cà phê, trà, các loại thực phẩm chế biến như trái cây khô, mứt, bánh kẹo, rượu... cùng lâm thổ sản của vùng cao nguyên, sản phẩm thủ công mỹ nghệ của cộng đồng dân tộc ít người... Rạp Hòa Bình vốn là chợ cũ đã chuyển đổi chức năng thành rạp chiếu phim và những kiot bán đồ lưu niệm, trang phục mùa lạnh phục vụ du khách. Chợ đêm Đà Lạt là một “thương hiệu” thu hút du khách, tạo nên ấn tượng khó quên về thành phố này.

Quanh chợ Đà Lạt là những tiệm ăn và quán cà phê từ lâu đã trở nên quen thuộc với người Đà Lạt và du khách, đặc trưng của những quán này là khá yên tĩnh, riêng tư, dành cho du khách cảm nhận và trải nghiệm một nhịp “sống chậm” của thành phố du lịch nhưng không xô bồ, ồn ào. Theo cảnh quan tự nhiên, những đường phố ở đây nhỏ và dốc, có thể thả bộ,  đi xe đạp hay xe máy, nhìn ngắm dãy nhà phố kết hợp sinh sống và thương mại dịch vụ quy mô vừa và nhỏ... hình thành lối giao tiếp gần gũi, thân thiện trong sinh hoạt của cộng đồng địa phương và du khách.

Từ sau 1975 dân cư khu vực trung tâm cũng có sự biến động như nhiều đô thị khác nhưng chưa làm biến mất những đặc tính văn hóa xuất phát từ điều kiện sống nơi đây. Sự hòa hợp giữa cảnh quan kiến trúc và lối sống bình yên, thân thiện trong giao tiếp dịch vụ, thương mại, không khí tĩnh lặng, êm đềm của các quán cà phê, quán ăn có nguồn gốc lâu đời còn là một đặc trưng của khu Hòa Bình. Có thể coi khu Hòa Bình như một “bảo tàng” sống động về văn hóa và con người Đà Lạt.

2. Hiện nay Đà Lạt ngày càng thu hút đông đảo du khách trong và ngoài nước, vì vậy Đà Lạt đã mở rộng và xây dựng cơ sở hạ tầng khá nhanh. Nhiều cảnh quan đô thị và cảnh đẹp thiên nhiên Đà Lạt đã bị chia sẻ “sở hữu” đầu tư và khai thác bừa bãi. Tầm nhìn quy hoạch và quản lý xây dựng đã có tác động tiêu cực đến di sản đô thị Đà Lạt, nhất là khu vực trung tâm. Do đó, bảo tồn cảnh quan tự nhiên và nhân văn, bảo tồn kiến trúc đặc thù và phát triển những sản phẩm nông nghiệp nổi tiếng... phải là ưu tiên hàng đầu trong các Quy hoạch phát triển kinh tế xã hội của tỉnh, vì đây chính là “sản phẩm du lịch” mang thương hiệu Đà Lạt.

Theo đó, khu vực Hòa Bình phải được coi là “vùng di sản” cần một quy hoạch chỉnh trang theo hướng bảo tồn, trùng tu các công trình cũ (thậm chí phục dựng lại rạp Hòa Bình và sử dụng thức năng mới – như trung tâm nghệ thuật bản địa, chẳng hạn) để duy trì và quảng bá hình ảnh một “dấu chỉ” nhận diện của thành phố. Đồng thời tổ chức lại giao thông, hạn chế các loại xe để tăng cường không gian công cộng cho những phố đi bộ, phát triển thương nghiệp dịch vụ truyền thống tại Chợ Đà Lạt và khu vực bên ngoài, bảo vệ sự ổn định của cộng đồng dân cư lâu đời và lối sống, sinh hoạt kinh tế đặc trưng... Giá trị kinh tế của khu vực này không mất đi mà được tích lũy và tăng theo theo giá trị lịch sử - văn hóa.

Nhưng theo Bản đồ án “Quy hoạch chi tiết và thiết kế đô thị, tỉ lệ 1/500 khu vực trung tâm Hòa Bình, thành phố Đà Lạt, tỉnh Lâm Đồng” khu Hòa Bình sẽ trở thành “khu cao tầng thương mại phức hợp”, phá bỏ rạp Hòa Bình thay bằng cụm trung tâm thương mại, mở rộng các con đường và thêm nhiều tuyến đường mới vào khu trung tâm “cho các phương tiện giao thông tiếp cận”, di dời tòa biệt thự cổ  Dinh Tỉnh trưởng để xây cụm khách sạn mái tròn cao tầng... Bằng sự thay đổi cảnh quan “hiện đại” như vậy giá trị văn hóa – lịch sử của trung tâm Đà Lạt cũng không còn nữa!

 Khi bị các trung tâm thương mại cao tầng nhiều chức năng vây quanh thì chợ Đà Lạt – chợ truyền thống về sản phẩm, phương thức kinh doanh và quan hệ mua bán... có tồn tại lâu dài như một di sản văn hóa, một dấu ấn lịch sử được không? Nguy cơ thấy rõ là chợ Đà Lạt – một “mảnh đất vàng” sẽ dễ  dàng “biến mất” vì nó trở nên lạc lõng và “xấu xí” giữa những tòa nhà “hiện đại”. Cần nhận thức rõ, trong điều kiện Việt Nam hiện nay, việc xây dựng những công trình hiện đại xung quanh công trình di sản là kiểu “chó sói gửi chân”, chấp nhận điều này đồng nghĩa với việc sẽ xóa bỏ công trình di sản!

Sự phá hủy khu vực trung tâm đô thị sẽ làm mất đi các di sản vật thể gắn với sự “nhận diện” Đà lạt quen thuộc hơn trăm năm qua, mất đi các giá trị văn hóa phi vật thể đặc trưng của “người Đà Lạt”, hạn chế không gian công cộng thân thiện của cộng đồng và có tác động tiêu cực đến sự phân hóa xã hội, xóa bỏ cảnh quan tiêu biểu của thành phố trong ký ức của người dân và du khách. Đó là những giá trị cốt lõi mà thiếu nó, đô thị không thể “sống” và phát triển bền vững.

3. Quá trình “đô thị hóa, hiện đại hóa” ở nhiều tỉnh thành đã phá hủy khu vực trung tâm - nơi lưu giữ dấu ấn đặc trưng lịch sử văn hóa của đô thị. Những bản quy hoạch “khu trung tâm hiện đại” với công trình cao tầng đồ sộ, bê tông và kính lạnh lùng lấn lướt những khu phố những ngôi nhà đã hòa hợp tồn tại hàng trăm năm. Thực trạng này vừa là sự “nhân bản vô tính” vì hoàn toàn không mang “hồn vía đô thị”, vừa là thái độ vô ơn với tiền nhân – những người đã tạo dựng lịch sử đô thị!

Xin đừng nhân danh quy hoạch đô thị hiện đại mà phá hủy khu vực trung tâm, xóa bỏ ký ức và tình cảm nhiều thế hệ cộng đồng, gián tiếp “bức tử” một đô thị vì không có bản sắc riêng, không còn lịch sử hiện hữu. Không có mối liên hệ quá khứ và hiện tại thì làm sao đô thị - và con người - có tương lai?

Sài Gòn 17.3.2019
 Khu Hòa Bình thành cao tầng, hồn Đà Lạt sẽ mất! - ảnh 1




ĐÀ LẠT – VÀNG SON CHỜ ĐỢI HỒI SINH

Tùy bút, Nguyễn Thị Hậu

1. Đầu tháng 12.2018 tôi được Dự án Phố Bên Đồi mời tham gia một hoạt động trong chuỗi sự kiện kỷ niệm 125 năm thành lập thành phố Đà Lạt.
Đây là khoảng thời gian thời tiết Đà Lạt rất đẹp. Trời se se lạnh, nắng nhẹ đủ để các loài hoa khắp thành phố rực rỡ và tươi tắn... Con đường cao tốc từ sân bay Liên Khương về thành phố khá vắng vẻ nhưng từ đầu đèo Prenn vào trung tâm Đà Lạt thì rất đông Xe hơi chở từng đoàn khách, nhiều du khách thuê xe máy đi từ thành phố ra đây, đường quanh co xe nối đuôi nhau, thỉnh thoảng lại có xe chạy “qua mặt” càng làm con đường chỉ hai làn xe thêm chật chội, may mà đường còn khá tốt.
Dự án Phố Bên Đồi được sáng lập và hoạt động đến năm nay là 3 năm, chủ yếu tại Đà Lạt. Mục đích chính của Dự án là nâng cao nhận thức về việc giữ gìn các công trình kiến trúc, nghệ thuật, cảnh quan đô thị Đà Lạt. Dự án bao gồm nhiều hoạt động khác nhau, mỗi năm có thêm hình thức mới nhằm thu hút cộng đồng tham gia. Các hoạt động khoa học, nghệ thuật tăng cường sự tương tác thể hiện sự quan tâm và cách thức bảo tồn di sản và không gian sống của thành phố đặc biệt này.
Năm nay Dự án Phố Bên Đồi tổ chức tại Cầu Đất Farm – một nông trại cách trung tâm Đà Lạt khoảng 30km. Địa danh Cầu Đất gắn liền với một nhà máy thành lập vào năm 1927, được coi là nhà máy trà cổ nhất Đông Nam Á. Trong gian nhà xưởng to lớn còn lưu giữ những chiếc máy được nhập khẩu trực tiếp từ châu Âu hồi đầu thế kỷ 20 như một nhân chứng lịch sử cho công nghệ sản xuất trà nổi tiếng ở đây.
Từ năm 2005 nông trại Cầu Đất được cổ phần hóa và hiện nay có diện tích khoảng 230ha trải dài trên những ngọn đồi nằm ở độ cao1650m so với mực nước biển, chủ yếu trồng loại trà Ô Long giống nhập từ Đài Loan. Ngoài ra còn có nông trại rau sạch, một số loại cà phê. Tất cả đều được trồng và chế biến theo công nghệ khép kín, sạch và hiện đại.
Khu nhà xưởng của Cầu Đất Farm đã được chủ nhân hiện nay bảo tồn và trùng tu, mang hình thức của “Sở trà Cầu Đất” ngày xưa. Bên trong nhà máy ngoài vị trí những cỗ máy cổ còn có không gian của quán cà phê và trà với kiến trúc tái hiện cảnh quan và không khí xưa. Những công trình di tích công nghiệp luôn có không gian rộng rãi và cấu trúc khá bền vững thích hợp với mô hình “trùng tu, bảo tồn” kiến trúc cũ nhưng tạo cho nó một đời sống mới, như Cầu Đất Farm đã làm và mang lại hiệu quả tốt.
Sự kết hợp giữa Dự án Phố Bên Đồi và Cầu Đất Farm thực sự gây ấn tượng với chúng tôi, những người được mời tham gia chuỗi sự kiện tại đây.

2. Chủ đề của Phố Bên Đồi 2018 là “125 năm Đà Lạt - Sống lại Vàng Son”. Tôi cùng hai nhà nghiên cứu: TS.KTS Archie Pizzini, Đại học RMIT (tại TP.HCM) và TS. Olivier Tessier, nhà Khảo cổ học của Ecole francaise d’Extrême-Orient (EFEO tại VN) tham gia cuộc tọa đàm “Di sản kiến trúc & Phát triển đô thị bền vững” do thạc sĩ kiến trúc Nguyễn Yến Phi điều hành. Thông qua các nội dung về ký ức đô thị, những loại hình kiến trúc đặc thù ở đô thị VN và Lịch sử quy hoạch thành phố Đà Lạt, chúng tôi nhận được sự quan tâm và nhiều câu hỏi liên quan đến bảo tồn và phát triển bền vững đô thị, cụ thể là Đà Lạt.
Cuộc tọa đàm giữa những “người Đà Lạt” gồm sinh viên, doanh nhân, công chức, nông dân... với ba chúng tôi – là người nghiên cứu ít nhiều về Đà Lạt, đã làm nảy sinh nhiều vấn đề rất hay. Đó là, nếu chọn một biểu tượng cho Đà Lạt thì là công trình nào? Vì sao thành phố ngày nay vắng bóng những sắc dân bản địa – những người đã góp phần xây dựng nên Đà Lạt trong buổi đầu hình thành? Quy hoạch phát triển Đà Lạt hiện nay cần lấy yếu tố nào làm “điểm tựa”?
Đà Lạt có nhiều thế mạnh để bảo tồn di sản và phát triển du lịch. Đó là cảnh quan tự nhiên đủ núi, đồi, rừng, suối, thác, thung lũng... với khí hậu mát mẻ quanh năm, tạo cho Đà Lạt nhiều cảnh sắc đẹp, độc đáo không nơi nào có được. Đồng thời là điều kiện tốt nhất để phát triển nông nghiệp đặc thù: hoa, rau trái, trà, cà phê, đi cùng là công nghiệp chế biến. Từ những bản quy hoạch và quá trình phát triển Đà Lạt từ đầu thế kỷ 20 đến nay, theo nhận biết của tôi, tính chất đặc thù của Đà Lạt (có thể coi là những ADN của đô thị này) là:
- Thành phố “thung lũng ngàn hoa” (địa hình, khí hậu và thực vật đặc trưng)
- Thành phố nghỉ dưỡng, du lịch (chức năng chủ yếu)
- Thành phố của biệt thự, công trình tôn giáo (nhà thờ, tu viện, chùa)
- Thành phố trung tâm của vùng Cao nguyên (vị trí địa lý thuận tiện giao tiếp với Tây Nguyên, vùng biển và lưu vực sông Đồng Nai).
Những ADN này cần được “bảo tồn và di truyền” trong Quy hoạch phát triển Đà Lạt trong thế kỷ 21. Từ đó có thể phát triển thêm những yếu tố mới phù hợp với bản sắc vốn có: như trung tâm nghiên cứu và giáo dục (các Viện nghiên cứu, trường đại học), trung tâm nông nghiệp hoa, trà, cà phê và công nghiệp chế biến... Quá trình đô thị hóa ở Đà Lạt sẽ hình thành các khu vực theo các chức năng trên.
Ngoài ra, cần kết nối đô thị Đà Lạt với vùng ven, nơi có những tộc người bản địa cư trú và duy trì lối sống, văn hóa độc đáo. Sự kết nối phải nhằm bảo toàn không gian cư trú – văn hóa của các tộc người chứ không phá vỡ nó. Chỉ có vậy mới làm cho Đà Lạt giữ được tính đa dạng và phong phú về văn hóa – một trong những tiềm năng du lịch quan trọng nhất.

3. Trong nhiều hoạt động của Dự án Phố bên Đồi 2018 tại Cầu Đất Farm có cuộc trưng bày tranh của các họa sĩ tham gia hoạt động “ký họa đô thị” của Urban Sketchers Việt Nam. Hơn 200 bức tranh không chỉ trình bày những cảnh sắc của thành phố tuyệt vời này, mà quan trọng hơn nó mang lại cho khách tham quan cảm xúc đẹp về một nơi chốn có thể là quen thuộc cũng có thể chỉ mới lần đầu biết đến. Cảm xúc này tạo nên và nuôi dưỡng ký ức về “một thành phố khác biệt của Việt Nam, từ thời tiết cho đến không gian kiến trúc, văn hóa sống. Thế nhưng sự phát triển đô thị đang thách thức những giá trị văn hóa, lịch sử riêng, làm mất đi những công trình kiến trúc, nghệ thuật đặc trưng”.
Đấy chính là những “vàng son” đã có của Đà Lạt và cần được làm “sống lại”, bắt đầu từ những việc làm thể hiện sự hiểu biết và trách nhiệm của những người yêu quý thành phố xinh đẹp này. Một hành trình dài, không dễ dàng nhưng đầy hấp dẫn để Đà Lạt có thể phát triển bền vững trong tương lai.

Sài Gòn 10.12.2018

Trong hình ảnh có thể có: Hậu Kc Nguyễn, đang cười, ngoài trời và văn bản

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người trên sân khấu
Trong hình ảnh có thể có: Hậu Kc Nguyễn, đang cười, đang đứng

ĐÀ LẠT MÙA VẮNG DÃ QUỲ


Mọi năm tôi thường lên Đà Lạt vào khoảng tháng muời một.
Lúc ấy là đầu mùa đông. Bước xuống sân bay Liên Khương, cùng với không khí se lạnh và đầy hương gió núi, đập vào mắt tôi đầu tiên bao giờ cũng là thảm dã quỳ rực lên trong nắng. Dọc đường từ sân bay về thành phố Đà Lạt những vạt dã quỳ cứ hồn nhiên khoe sắc  mặc cho bụi cuốn lên phủ đỏ hai bên đường… Đi đã nhiều nơi, chiêm ngưỡng nhiều loài hoa nhưng với tôi, chưa có loài hoa dại nào mang trong hình dáng mình vẻ trái ngược nhau đến thế: cây cứng cỏi thoáng những chiếc gai nhọn, kết thành từng vạt rậm rạp nhưng vẫn mềm mại uốn mình theo từng cơn gió lộng cao nguyên, trong nắng sớm mai hay trong buổi hoàng hôn màu vàng rực rỡ buộc người thờ ơ nhất đi qua cũng phải ngắm nhìn nhưng từng bông hoa vẫn e ấp này cánh này nhị, duyên dáng nổi bật trên nền lá xanh ngăn ngắt… Dã quỳ giống như một thiếu phụ từng trải mà vẫn vô cùng quyến rũ vì tâm hồn thanh sạch và tình yêu nồng nàn thơ trẻ… dù không phải ai đến với nàng cũng hiểu và  yêu nàng vì điều đó…

Năm nay lên Đà Lạt khi  mùa dã quỳ đã qua mà trời đêm vẫn vừa đủ lạnh cho những đôi lứa đi bên nhau nép sát vào nhau… Không có dã quỳ dường như Đà Lạt xa lạ hơn, tôi như cô đơn hơn khi ngồi cà phê một mình nơi quán nhỏ đầu con dốc dài đi xuống thung lũng mờ sương  vắng những đốm vàng ấm áp… Vào mùa này dã quỳ chỉ có ở một nơi xa lắm… Đã lâu rồi, hình như cũng vào một buổi tối se lạnh như thế này, có người đã hẹn sẽ cùng tôi lên Ba Vì ngắm dã quỳ nở vào mùa hè chứ không phải vào đầu đông như ở Đà Lạt… Nhưng rồi với tôi, lời hẹn ấy mãi mãi chỉ là hẹn ước

Ở Đà Lạt thú nhất là ngồi quán cà phê.
Quán cà phê ở đây có thể gặp trên mọi  đường phố, là ngôi nhà lầu đồ sộ ven đường hay là sân vườn ngôi biệt thự nằm sâu trong con đường nhỏ quanh co. Lớn hay nhỏ, sang trọng hay bình dân, phong cách trang trí thể hiện cá tính nghệ sĩ hay đậm nét trẻ trung sinh viên… những quán cà phê như vậy là nơi ta có thể ngồi vào bất cứ thời điểm nào trong ngày, một mình, từng đôi hay cùng bạn bè, bên ly cà phê thơm nồng, ly trà gừng thơm dịu mà ngắm nhìn những thiếu nữ tóc buông dài, áo len màu tím, màu xanh khoác ngoài áo dài trắng, ôm cặp sách thong thả đến trường mỗi buổi sớm mai hay trở về nhà vào mỗi hoàng hôn.

Trong một quán cà phê như thế bất ngờ lần này tôi gặp lại một người bạn cũ.
Khi tôi bước vào, nơi góc quán có một nhóm người đang trò chuyện vui vẻ. Có vẻ như câu chuyện xoay quanh văn chương thơ phú. Vốn là khách quen, tôi lẳng lặng đến chiếc bàn nhỏ “của mình” sát ô cửa sổ rồi ngồi xuống và giở tờ tạp chí ra đọc. Vài gương mặt tò mò ngoái nhìn (ở Đà Lạt phụ nữ ngồi cà phê một mình là điều hơi lạ?). Đón ly cà phê từ tay cô bé phục vụ, chưa kịp đặt xuống bàn bỗng giật mình bởi một giọng nói  hồi hộp: H. phải không, sao em lại ở đây…?

Phút chốc ngạc nhiên nhưng tôi nhận ngay ra anh.
Ngày ấy, tôi và anh cùng học với nhau chỉ một năm cuối cùng của trường trung học. Khi tôi vừa kịp quen với thành phố phương Nam ấm áp và sôi động thì anh đã cùng gia đình ra đi, đến một nơi cách xa nửa vòng trái đất. Nhiều năm sau tình cờ công việc làm chúng tôi biết nhau, rồi liên lạc thường xuyên hơn khi nhận ra là “đồng môn” thủa nào. Biết bao lần anh mail cho tôi, nói đủ thứ chuyện nhưng chưa một lần anh nói đến chuyện về quê, thậm chí cả khi tôi “rủ rê”: về chơi đi, bạn bè gặp nhau vẫn nhắc anh luôn đấy… Anh vẫn im lặng và lảng sang chuyện khác. Vì sao, tôi cũng không biết nữa… Thời gian sau này khi công việc đã kết thúc, tôi và anh ít liên lạc với nhau hơn. Công việc mới lại đến và cuốn tôi đi, trong nhịp sống bận rộn những mối liên hệ qua NET tưởng như bền chặt bỗng hóa mỏng manh, rồi thường mất hút tưởng như chưa từng bao giờ tồn tại…

Giây phút đầu tiên nói chuyện với nhau, cả tôi và anh đều không tránh khỏi ngỡ ngàng. Tôi, vì chưa quen với giọng nói hơi “cứng” của một người đã lâu ít dùng tiếng Việt. Còn anh, hơi ngạc nhiên với một chút gì như là trách cứ: đã ba mươi năm mà em vẫn không nói tiếng Sài Gòn được ư?!

Nhưng chính câu hỏi này đã làm chúng tôi bật cười vui vẻ. Hồi đó,  anh và tôi thường “cạnh tranh” với nhau trong tất cả các môn học. Anh rất giòi ngoại ngữ vì là “dân trường Tây” từ nhỏ nên thường vượt qua tôi về môn này. Mặc dù  cả hai đều học hành rất “tài tử” chứ không phải là kiểu người chuyên cần chăm chỉ, lại cùng hay làm thơ viết văn… nghiệp dư báo tường nhưng anh luôn tỏ thái độ không thích tôi , chỉ vì giọng nói “rặt Bắc kỳ” của tôi! Có lần anh nhái giọng chọc quê một cách đầy ác ý, làm tôi tức đến phát khóc khi tôi nói một điều gì đó bằng giọng Bắc mà bạn bè không hiểu… Từ đó trước mặt anh tôi bỗng e dè ít nói hơn, nhưng nếu nói thì cố ý dùng toàn tiếng “Hà Nội chuẩn”  để chọc tức anh, dù tôi đã có thể nói giọng Nam bộ một cách dễ dàng. Vài lần như vậy dường như cũng đủ để anh hiểu sự bướng bỉnh của tôi và sự…  vô lý của mình nên lúc ra đi, qua người bạn thân anh gửi đến tôi lời chào tạm biệt “cô nhỏ Bắc kỳ dễ…ghét”.

Bao năm trôi qua nhưng dường như anh không thay đổi mấy… Anh cũng nhận xét về tôi như vậy. Có lẽ mối liên hệ từ mấy năm trước đây đã mang lại cho chúng tôi cảm giác đó?  Được biết anh về Sài Gòn để lo thủ tục cho một dự án đầu tư về công nghệ thông tin. Công việc tạm ổn, trước khi quay về bên đó anh lên Đà Lạt nghỉ ngơi mấy bữa, cũng để gặp gỡ một số bạn bè bàn việc sẽ triển khai một dự án khác trên này. Anh nói, gần một tháng ở Sài Gòn nhưng anh không thể liên lạc với tôi vì e-mail cũ tôi đã không còn sử dụng. Qua vài người bạn anh biết tôi đã có một công việc mới, hình như cũng đi công tác thường xuyên và ít ở Sài Gòn… Hỏi thăm nhau về gia đình, anh hóm hỉnh Sao, con gái em có nói giọng Bắc kỳ như em không? Dạ không, nó nói rặt giọng Sài Gòn anh ơi. Còn con trai anh thì sao? Ừ, anh sợ nó không quen nên rèn dữ lắm, giờ thì nó nói tiếng Việt cũng khá, nhưng chắc không bằng… ba nó đâu! Đấy, ba mươi năm nói tiếng Tây nhưng anh có quên tiếng Việt được đâu, huống chi em ở đây, giọng Nam hay Bắc thì cũng là tiếng Việt mình, phải không anh…

Từ ô cửa nhỏ nhìn xuống thung lũng trải dài ngút ngát dưới ánh nắng vàng như mật ngày chớm hè, tôi chợt nhận ra Đà Lạt trong một màu sắc mới: màu tím tươi thắm của dàn bông giấy bên hàng rào ngôi biệt thự cổ, thấp thoáng đây đó bông bằng lăng tím e ấp dịu dàng, và hàng phượng ven đường những chùm hoa ngơ ngác tím… Tiết trời Đà Lạt làm cho sắc tím nơi đây thật lạ, như sắc tím đôi mắt thiếu nữ trong lần hò hẹn đầu tiên…
Mùa này Đà Lạt không có dã quỳ… 

 Kết quả hình ảnh cho dã quỳ

TRÀ VÀ CÀ PHÊ KẾT NỐI GIA ĐÌNH

  Trong gia đình tôi, nếu nhìn vào thói quen uống nước thôi cũng có thể thấy cả một dòng thời gian lặng lẽ trôi qua. Thời ông bà tôi tr...