Hiển thị các bài đăng có nhãn miền Trung. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn miền Trung. Hiển thị tất cả bài đăng

NHỚ HUẾ

Nửa đêm, bạn điện thoại: ra Huế chơi đi, mọi người đang nhắc đây nè! Trời ạ, mãi mới ngủ được, cú điện thoại của bạn đã làm tôi thức suốt đêm…
Ừ, Huế… cũng lâu rồi tôi chưa ghé Huế. Bạn đừng vội tự ái khi tôi nói: chưa ghé Huế mà không phải là đến/ trở về/ ra với Huế! Bạn còn lạ gì nghề của tôi, cái nghề đi suốt nhưng không ở đâu lâu được quá vài tuần, có khi chỉ vài ngày… Mỗi nơi đã đến nói cho cùng cũng chỉ là ghé qua, liệu tôi có đủ “tư cách” để gọi là “trở về” dù không ít những kỷ niệm, nhưng cũng không thể chỉ là “đến” một cách lạnh lùng như một người khách lạ. Huế với tôi cũng vậy.
Xuôi ngược dải đất miền Trung không biết bao nhiêu lần bằng xe hơi, xe lửa (chưa kể những lần… bay ngang vùng trời miền Trung), hầu như lần nào tôi cũng ghé Huế. Có lần vì công việc, nhưng cũng nhiều lần chỉ ghé vào chơi với bạn bè, ngồi với nhau một ly cà phê hay vài ly rượu, rồi lại tiếp tục ra Bắc hay vào Nam… Cũng có lần ở Huế đôi ba ngày nhưng chỉ loanh quanh Thành Nội, bảo tàng, vài ngôi chùa, xa hơn là Lăng Gia Long, Lăng Minh Mạng... từ khi còn chưa được quan tâm chăm sóc như bây giờ.
Tôi biết Huế lần đầu vào một đêm tháng Năm năm 1975. Đoàn xe đi từ Hà Nội vô Sài Gòn ngay sau những ngày mới giải phóng đến Huế sau… 4 ngày đi đường vất vả! Xẩm tối xe vào đến thành phố, mọi người ồ lên khi nhận ra cầu Tràng Tiền vắt ngang hai bờ sông Hương ngày ấy còn rất vắng lặng. Đêm ấy đoàn xe nghỉ lại ngay bên bờ sông, mọi người tản ra mắc võng rải rác quanh xe… Còn tôi, cô gái Hà Nội 17 tuổi không thấy lạ lẫm gì mà cứ loanh quanh dọc bờ sông, nhìn mấy con đò neo lại gần bờ, nghe giọng Huế nhẹ nhàng nửa lạ nửa quen, cố tìm trong đêm xem núi Ngự đang ngự nơi nào… Đêm qua mau, sáng sớm đoàn xe tiếp tục hành trình về Nam.
Lần đầu Huế để lại trong tôi một cảm giác buồn…
Không hiểu sao những lần sau cũng vậy… Dù tôi luôn có những kỷ niệm vui ở Huế. Ví như, tôi đố bạn tìm ra một quán “Bún bò Huế” tại Huế, bạn bảo dễ ợt! Nhưng rồi bạn phải mất một chầu cà phê hoành tráng vì quả thật chỉ có những quán “Bún bò” mà không có quán nào kèm thêm chữ “Huế” như ở Sài Gòn và nhiều nơi khác! Hay, sau khi tấm tắc khen các loại bánh của Huế quá ngon, tôi hỏi, bạn có biết tại sao các loại bánh Huế ngon không? Bạn lập tức thuyết trình như một chuyên gia ẩm thực lành nghề… Nhưng tôi lại tỉnh bơ giải thích: bánh Huế ngon vì… quá ít! Không lẽ ăn nhiều thì… mắc cỡ (vì trước mặt đã là một đống lá, một chồng chén, hũ nước mắm vơi đi thấy rõ), mà ăn ít thì cứ thòm thèm mãi… vậy là bánh Huế lúc nào cũng ngon! “Mi thiệt quá đáng!” - nhiều lần bạn mắng yêu tôi như thế… Bạn luôn chê tôi không biết ăn cay, nhưng đi ăn gì bạn cũng nhớ dặn “một tô không ớt nghen!”, rồi nhìn tôi vừa ăn vừa sụt sịt nước mắt nước mũi bạn xót xa, lại tự chê món Huế “cay hổng giống ai!”…
Bạn ngạc nhiên khi thấy tôi không bao giờ ra Huế dịp lễ hội... Nhưng bạn không trách vì biết tôi không thích đến những lễ hội kiểu “quốc doanh” như hồi đó. Vài năm nay bạn lại rủ rê, “ra chơi festival nghen?”, tôi “chảnh”: để xem đã! Bạn chẳng giận vì bạn biết rằng tôi luôn yêu Huế.
***
Sâu thẳm trong tôi Huế có gì đó “rất liên quan” mà không sao lý giải được.
Sau năm 1975 nhiều lần tôi nghe nhận xét của bà con nội ngoại ở miền Tây “nhỏ này không nói tiếng Việt mình mà nói tiếng nước Huế”. Sao lại tiếng nước Huế? Thắc mắc khiến tôi phải tìm hiểu nhiều hơn về thời Chúa Nguyễn, triều Nguyễn... giai đoạn lịch sử và những nhân vật mà thời tôi học phổ thông hầu như không được nghe nói đến, hoặc chỉ biết rằng đó là một “triều đại phản động, bán nước”. Nhưng, đi điền dã khắp Nam bộ nơi đâu cũng thấy di tích thờ cúng những nhân vật lịch sử, danh nhân văn hóa thời Nguyễn. Tâm thức dân gian, như ở những người bà con của tôi chẳng hạn, thì chỉ “hồi cố” đến thời Chúa Nguyễn: “Hồi đó, ông bà mình theo Chúa Nguyễn lưu lạc vô đây...”. Chúa nào, không ai biết cụ thể chỉ biết là Chúa Nguyễn ở đâu tuốt ngoài xứ Huế. Vậy là, “nói tiếng nước Huế” là người ở xa lơ xa lắc, xa mà không lạ, như lịch sử mà ông bà thường kể lại cho con cháu để nhớ về nguồn gốc.
Nhiều năm sau, qua công việc tôi thân thiết với nhiều bạn bè ở Huế, nhờ vậy vùng đất Huế - Phú Xuân ngày càng trở nên thân thuộc hơn. Sự hiểu biết ít ỏi của tôi về Huế vẫn chủ yếu qua sách vở, nhưng dù có cả một “rừng sách” về Huế thì sự na ná giống nhau của nhiều cuốn sách đã không mấy hấp dẫn tôi...
Có lẽ sự hiểu biết và tình yêu với Huế của tôi đến từ những người bạn Huế. Những người bạn Huế thân thiết của tôi làm việc ở nhiều lĩnh vực: bảo tàng, di tích, mỹ thuật, nghiên cứu giảng dạy, sưu tầm cổ vật... Mỗi người là một cá tính nhưng đều “rất Huế”! Qua những "cuộc chơi" họ giúp tôi có thêm hiểu biết về lịch sử - văn hóa Huế cũng là về gốc gác bao đời của tôi. Đành rằng, dân Ngũ Quảng phần lớn chắc cũng từ vùng Thanh – Nghệ theo Vua Lê vô Nam, nhưng có công mở mang đưa lưu dân vô tới Nam bộ thì nhờ các đời chúa Nguyễn. Phải chăng “sự liên quan” của tôi với Huế là từ đó, xa lắc xa lơ hơn ba trăm năm vẫn có một giọt máu đào...
Mỗi khi gặp các bạn Huế của tôi ở Huế, ở Sài Gòn, Hà Nội hay bất cứ nơi đâu, tôi thường “tắt đài” để nghe họ nói, mà có nói cũng không lại với họ! À, trong nghề chúng tôi thường hay nói vui với nhau: Hội họp ở Huế thì buổi sáng các bác Hà Nội lên nói lý luận, buổi trưa mấy anh Hai Sài Gòn kéo nhau đi nhậu, buổi chiều chỉ còn các “mệ” Huế ngồi lại “hội thảo” với nhau. Có sao đâu, đồng nghiệp của tôi, người Huế hay Sài Gòn hay Hà Nội đã gắn bó như thế với nhau hơn nửa đời người.
Cứ như vậy nhé các bạn của tôi! Như lời ca của một nhạc sĩ người Huế mà tôi yêu thích “sống trong đời cần có một tấm lòng”, chúng ta có gì để đến với nhau, ngoài sự chân tình của những người không màng “công hầu khanh tướng”.
Tạp bút. Nguyễn Thị Hậu
Báo TT Huế xuân Kỷ Hợi 2019

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và văn bản

CÁ THÁNG TƯ KHÔNG PHẢI CHUYỆN ĐÙA


Tháng Tư Sài Gòn luôn là cái tháng nóng bỏng. Sức nóng của truyền thông và mạng xã hội tháng Tư này dồn vào những thông tin về Formosa xả chất thải không qua quy trình xử lý nghiêm ngặt, cá tiếp tục chết dạt vào bờ biển từ Hà Tĩnh đã đến Đà Nẵng, xe đông lạnh vẫn mua cá chết chở đi đâu không biết, dân ven biển vẫn phải nhặt cá chết bán cho thương lái (không ra biển đánh cá được phải sống bằng cách nào đây?!), dân tình xôn xao không ăn đồ biển rồi mai mốt khỏi ăn nước mắm nữa!

Vì sao cá chết? Họp báo rồi không họp rồi họp, chỉ 10 phút để đọc thông báo, phát tờ thông báo và… kết thúc. Nguyên nhân cá chết vẫn đang tiếp tục được tìm! Nguyên nhân ơi mày trốn đâu?!

Hổm rày liên quan vụ cá chết, các lãnh đạo địa phương, bộ ngành hoặc im lặng một cách đáng phẫn nộ, hoặc trả lời giải thích loanh quanh, dân thì không hề thấy sự khẩn trương tìm hiểu nguyên nhân, giải quyết khó khăn cho người dân vùng bị thiệt hại, cũng không có bất cứ động thái nào nhằm trấn an tâm lý và ổn định sinh hoạt cho nhân dân. Sức khỏe, sinh mạng con người, đời sống ngư dân, mùa du lịch hè của vùng ven biển… Bao nhiêu thiệt hại từ cá chết nhưng “Hà Nội không vội được đâu”, tất nhiên, Hà Nội là các cơ quan có thẩm quyền và trách nhiệm giải quyết, giải thích vụ việc.

Đại diện Formosa nhỡ nhời  chọn cá hay chọn thép liền bị đuổi việc. Hehe, nhiều người bảo đáng kiếp vì dám thách thức láo lếu “người ấy và anh em chọn ai”, nhưng tôi thì cho rằng, ông ta bị đuổi việc vì đã vô tình thật thà nói ra sự thật, ít nhất là sự thật việc Formosa xả chất thải làm ảnh hưởng đến môi trường, vì nếu không ảnh hưởng thì việc gì phải “chọn”? Còn cái ảnh hưởng ấy có làm chết cá không thì… tiếp tục chờ xem nhà chức trách có tìm thấy sự liên quan hay không.

Bạn tôi vừa gọi điện, bảo: tình hình này có khi phải huy động tất cả các cặp vợ chồng Việt Nam ra tát cạn biển Đông mà tìm nguyên nhân chị ạ. Nhưng em ơi, phải là vợ chồng “thuận” với nhau cơ, nhưng ngay từ cặp vợ chồng đầu tiên của dân (tộc) ta đã không thuận, đến mức phải chia tay người mang con về núi người mang con ra biển mà sống. Mà có tát thì nước biển Đông sẽ đổ đi đâu?! 

Có anh chồng kia ăn vụng gây hậu quả nghiêm trọng bị vợ phát hiện. Cứ chối quanh cho đến khi  vợ đưa ra những thông tin khiến vợ nghi ngờ vì quá trùng hợp với chồng thì vội lấp liếm: à, cô ấy có thằng bổ mà… hình dáng và cả gien của nó giống hệt như anh!
Nếu bạn là người vợ thì bạn có tin không?!

Nguyên nhân cá chết la liệt dạt vào bờ biển miền Trung còn chưa tìm ra thủ phạm , nói như cơ quan chức năng. Dân, căn cứ vào cái gì nhìn thấy và chỉ cần chút suy nghĩ (không phải suy diễn) đểu thấy ngay phải tìm cái thằng nguyên nhân đang trốn ở địa chỉ nào! Ít nhất là hãy bắt đầu từ địa chỉ lớn nhất mà dân nghi vấn là Formosa.

Vậy nên đừng đưa ra những suy đoán kiểu chày cối nữa, hết “thủy triều đỏ” lại do “tàu nước ngoài”  thả độc ở vùng biển VN? Chất độc ấy là gì, làm chết loại hải sản nào? Tàu nước nào? Thả thuốc độc từ lúc nào?…

Cứ ăn nói thật thà, thú nhận “cạp đất” ngay và luôn như Ngọc Trinh còn hơn. Vì có thể  bị chê là “não ngắn” nhưng đừng để bị khinh là hèn!

Và cũng đừng coi thường đám đông lên tiếng vì chuyện này. Nếu hàng ngày bản thân bạn và con cháu đang  ăn mắm muối cá tôm của biển VN (họ hàng thì còn xa, chưa chắc bạn đã lo như lo cho mình và gia đình),  bạn mới hiểu sự lo lắng, thậm chí sợ hãi và phẫn nộ của người dân, dù là người “ít chữ” hay “nhiều chữ”. Đừng quên, không có những “đám đông”  bị dồn vào đường cùng như vậy thì lịch sử thế giới đã không có những sự thay đổi để được như ngày hôm nay.


Một đoạn đường miền Trung (2008)

Thành Vinh
Ơi, dòng nước sông Lam chảy từ trên ngàn...

Đây là lần đầu tiên ghé Vinh, dù đi qua nhiều lần. Nghe nói Vinh đang chuẩn bị trở thành đô thị loại 1, tách khỏi Nghệ An. Và Diễn Châu đất cổ sẽ trở thành tỉnh lỵ của Nghệ An. Vinh, thành phố công nghiệp từ thời Pháp, đang mở rộng để trở thành một thành phố lớn. Quy luật tất yếu, nhưng sao cứ có cảm giác rằng, ở mình cái gì cũng chỉ thích TO, cái to của bong bóng xà phòng...Lân sau có trở lại chắc Vinh không còn những ruộng lúa mướt xanh "con gái" như hôm nay..

Từ đền thờ Quang Trung Nguyễn Huệ nhìn dòng sông Lam uốn khúc mềm mại khuất sau núi Quyết. Ở khu di tích Nguyễn Du, thành tâm bói Kiều một quẻ... Kể ra thì cũng đúng…
Bạn mình đang nói giọng Hà Nội về quê bỗng chuyển giọng Nghệ véo von, nghe ngỡ ngàng rồi chợt nhận ra, đi đâu thì đi  mà ở đâu lâu đến thế nào thì giọng nói quê hương mãi vẫn còn đó.
Chỉ một ngày, thành Vinh với tiếng nói lạ mà quen, nhưng bỗng hiểu nhiều hơn về hai chữ duyên và nợ... Một ngày nắng miền Trung, một ngày gió miền Trung, một ngày với sông Lam...

Đi theo câu hát

Trời mô xanh bằng trời Can Lộc, nước mô xanh bằng dòng nước sông La...
Hà Tĩnh, khu di tích ngã ba Đồng Lộc. Những cô gái mãi mãi tuổi đôi mươi...
Đi theo đường Khe Giao lên Hương Khê, một đoạn đường Hồ Chí Minh. Đường đẹp, hoang vắng... Mấy mươi năm trước núi vẫn xanh thế, trời vẫn xanh thế, nhưng đường chỉ là con đường mòn bụi đỏ lầm lũi. Trên con đường này anh Hai của tôi từng qua lại nhiều lần vì anh là lính lái xe bộ đội Trường Sơn. Trên con đường này ba tôi cũng từng qua lại vài lần, ông cùng các nghệ sĩ đi biểu diễn phục vụ bộ đội Trường Sơn. Trên con đường này ba tôi và anh tôi đã có lần tình cờ gặp nhau, khi hai chiếc xe cùng qua ngầm phà Xuân Sơn với cọc tiêu là những cô gái thanh niên xung phong mặc áo trắng trong đêm...
Qua con sông Cà Tang năm nào xảy ra vụ đắm đò tang thương... Con sông trông hiền lành thế vì chưa phải mùa lũ.
Đến Phong Nha - di sản văn hóa thế giới. Hệ thống hang động núi đá vôi. Nhớ Vịnh Hạ Long, Bích Động, Hương Tích... nhưng với tôi tuyệt vời nhất vẫn là những hang động ở tỉnh Hòa Bình có những di tích văn hóa cổ đến 10.000 năm. Chút băn khoăn, cảnh quan nhân tạo xung quanh khu Di sản văn hóa Phong Nha chả khác gì Hạ Long, hay một nơi du lịch nào đó, kể từ nhà cửa, các cửa hàng, đồ lưu niệm... và những người dân nơi này cũng vậy. Tiếng là di sản thế giới, khu du lịch nổi tiếng mà sao trông họ vẫn lam lũ quá...
Giá mà chính quyền tập trung lo cho đời sống người dân như lo cho việc "bầu chọn di sản thế giới" nhỉ? Có ai lo đời sống của dân bị "xuống hạng" không???
Chiều xuống, tháp chuông nhà thờ nổi bật trên nền núi rừng xanh ngắt. Đàn trâu tắm sông, những chú bé vùng vẫy bơi lội... tiếng chuông lan xa hơn trên mặt sông...

Một ngày đi theo những câu hát của một thời đã qua, từ Đi mô cũng nhớ về Hà Tĩnh... đến Quảng Bình quê ta ơi...
Còn ngày mai, Ai đã tới miền quê em Quảng trị Thừa thiên, qua đường chín...

Đôi bờ Thạch Hãn
Đúng ngày rằm tháng Bảy tôi đến Nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn. Hơn 10.000 ngôi mộ liệt sĩ được quy tập về đây, hơn mười ngàn chàng trai tuổi đôi mươi, quê từ 64 tỉnh thành đang quây quần tại đây… Đi qua nơi yên nghỉ của những chàng trai Hà Nội, của các tỉnh phía Nam, của Hà Bắc, Hà Tây, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình… chỉ kịp thắp vội vài nén nhang, lòng cầu mong các anh thông cảm vì không thể đến với từng người… Lướt qua những dòng bia mộ, có anh nhập ngũ được vài năm, có anh nhập ngũ chỉ mới vài tháng, nhiều anh còn chưa tìm thấy tên tuổi… Nghĩa trang Liệt sĩ Trường Sơn giờ đã khang trang hơn xưa, nhưng vẫn nắng Quảng Trị, vẫn gió miền Trung, vẫn xào xạc lá rừng Trường Sơn, vẫn những tên tuổi năm tháng ấy, thời gian ở đây như ngập ngừng không muốn trôi qua để giữ mãi tuổi thanh xuân của những người đã yên bình nơi đây…
Thành cổ Quảng Trị, 81 ngày đêm đỏ lửa. Nắng hôm nay có dội lửa như những ngày năm ấy? Gió hôm nay có thiêu đốt như những ngày năm ấy? Sông Thạch Hãn, 81 ngày đêm đỏ máu… “đáy sông còn đó bạn tôi nằm”… Sông ơi, sông hôm nay có quặn dòng như những ngày năm ấy…?
Trên đất nước này còn biết bao nghĩa trang như thế? Trên đất nước này còn biết bao con người chưa tìm được sự bình yên như thế?
Bên này, bên kia… như hai bờ của dòng sông quê mẹ, lỡ chia đôi nhưng một chuyến đò ngang cũng đủ nối liền. Sao hơn 30 năm rồi mà vết cắt vẫn còn đau…?

(Đã in trong tập tản văn Quay qua quay lại, 2010)

TÂM THỨC MÕ, HÀNH XỬ MÕ (tạm đặt, bài từ FB Le Quang)

  https://www.facebook.com/share/p/1EBostJRqR/ “Hồi nhỏ chắc cậu vẫn còn nhớ, chúng mình thường thắc mắc không biết dân phòng rốt cuộc là nh...