Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng chín, 2014

CẢNH QUAN ĐÔ THỊ SÀI GÒN – ĐƯỜNG TÔN ĐỨC THẮNG

Nguyễn Thị Hậu

Cảnh quan đô thị là một khái niệm rộng bao gồm các yếu tố cảnh quan tự nhiên (sông nước, địa hình, thảm thực vật tự nhiên…) và cảnh quan nhân văn (gồm quy hoạch, kiến trúc…), cùng với đó là các hoạt động xã hội có tác động và ảnh hưởng đến cảnh quan như thương mại, dịch vụ… Cảnh quan đô thị khu vực trung tâm luôn được coi là tiêu biểu, điển hình, đặc trưng cho lịch sử phát triển đô thị, đồng thời phản ánh thái độ của cộng đồng và chính quyền đô thị đối với lịch sử và văn hóa của đô thị đó.
Đặc điểm cảnh quan đô thị Sài Gòn, theo ý nghĩa trên, gồm 3 yếu tố là: 1/ đô thị sông nước (kinh tàu Hũ, Kinh Đôi, Kinh Tẻ, sông Bến Nghé, Rạch Nhiêu Lộc – Thị Nghè…); 2/đô thị kiểu phương tây (Các tuyến đường chính vuông góc hoặc song song với các con kinh rạch quan trọng tạo thành ô bàn cờ, khu vực trung tâm từng ô phố có chức năng chủ yếu như hành chính, thương mại dịch vụ, cư trú… đi cùng với đó là các kiểu kiến trúc phù hợp); và 3/ đô thị đa dạng văn hóa (có thể …

Vụn vặt đời thường (53)

Hình ảnh
CHƯƠNG TRÌNH GIAI ĐIỆU TỰ HÀO
"20h05 ngày 26/9 (thứ 6 tuần này) chương trình sẽ lên sóng VTV1. Xin được gửi Cô những hình ảnh trên sân khấu. Rất mong Cô chia sẻ cho bạn bè thông tin để mọi người dành thời gian theo dõi.
Phát chính: 20h05 ngày 26/9 (HÔM NAY) trên kênh VTV1
 Phát lại lần 1: 14h05 Thứ 5 tuần tiếp theo ngày 2/10 trên kênh VTV1.
Phát sóng lại lần 2: 14h05 chủ nhật tuần tiếp theo ngày 5/10 trên kênh VTV1" .
Trailer chính thức của chương trình:
http://www.youtube.com/watch?v=c6JabF718r0



HỘI NGHỊ KHẢO CỔ HỌC , HN 25/9/2014, với các đồng nghiệp :)


Thành cổ HN 24/9/2014


Phú Mỹ Hưng, q7 TPHCM 23/9/2014



Cuốn sách sắp phát hành, cuộc chơi của những người ĐÀN BÀ LIÊU XIÊU LẠI TIẾP TỤC. CÁC BẠN ỦNG HỘ NHÉ :)

Vụn vặt đời thường (52)

Hình ảnh
Hy vọng những công trình này tương lai sẽ không trở thành mô hình trong bảo tàng, như tòa nhà Hội trường Ba Đình chỉ còn là mô hình trong bảo tàng Quốc hội ở HN








Con chuồn chuồn không buồn

.
Tạp bút – Nguyễn thị Hậu

Chiều đi làm về, trời chuyển mưa ầm ì. Bỗng đâu một đám chuồn chuồn sà xuống giữa dòng xe cộ đang bị kẹt trên đường như dòng nước đen tù hãm. Lâu lắm mới nhìn thấy “chuồn chuồn bay thấp thì mưa” như thế này.

Hồi còn nhỏ ở nông thôn rất thích dang nắng đi bắt chuồn chuồn. Những con chuồn chuồn lượn lờ ở vệ cỏ đường đi, ven bờ ao, nào chuồn chuồn ngô to đùng, chuồn chuồn ớt đỏ rực, chuồn chuồn kim bé xíu, chuồn chuồn bướm sặc sỡ… những đôi cánh mỏng nhẹ cứ thấp thóang trong dàn mướp, trong đám cỏ, trên mặt ao lặng thinh thỏang tiếng cá đớp mồi… Rón rén, con bé 6 tuổi từ Hà Nội sơ tán về nhón chân đến gần con chuồn chuồn… đôi khi nó như nhìn thấy chính nó trong cặp mắt lộ to của chuồn chuồn. Nhưng nó không biết nó hiện ra ngơ ngác trong cặp mắt chuồn chuồn tinh khôn. Nó không biết chuồn chuồn nhìn thấy nó đến gần, làm ra vẻ vô tư lự đứng im, để rồi khi nó nhón tay tưởng như đã chạm vào đôi cánh mỏng thì… chuồn chuồn nhẹ nhàng bay lên vượt ngòai tầm với…cô bé ngẩn …

Những cánh đồng vắng bóng nông dân

Tạp bút, Nguyễn Thị Hậu

Cuối tháng Bảy. Trải dài những con đường tôi đi qua nước Pháp là cánh đồng mênh mông lúa mì đang vào mùa thu hoạch. Một màu vàng nâu ấm áp của ruộng lúa chín, của rơm được bó ép thành những cuộn tròn khối vuông rải rác trên đồng vắng lặng. Thi thoảng nhìn thấy một hai chiếc máy gặt liên hợp thong thả làm việc, vậy thôi, không thấy bóng dáng người nông dân nào dù những ngôi làng nhỏ liền kề cánh đồng vẫn đông người qua lại…

Mùa này cũng là mùa hướng dương nở rộ. Vẫn những cánh đồng vàng rực rỡ sáng chiều ngả theo ánh mặt trời. Vẫn thi thoảng có vài chiếc máy chạy giữa cánh đồng hoa bạt ngàn, và không thấy ai ngoại trừ người lái máy.
Cánh đồng khô ráo với những sắc vàng in trên nền trời xanh đắm đuối của mùa hè nước Pháp, khắp nơi là màu xanh của lá và sắc màu rực rỡ của hoa, từ thành phố đến nông thôn, từ dọc đường quốc lộ đến đường làng, từ ban công vỉa hè phố cổ đến khung cửa sổ ngôi nhà làng quê bình yên. Thiên nhiên khắp nơi, con người như lọt thỏm vào màu sắc …

VỤN VẶT ĐỜI THƯỜNG (51)

@ Đờn ông, nếu đã đố kỵ với đờn bà thì còn kinh khủng hơn giữa đờn bà với nhau.
@ Nhân cách một người không được xác lập bởi những đại ngôn nhưng nhiều khi được xác định bằng vài hành xử vô cùng nhỏ mọn.
@ Ngôn từ cũng ác độc, tất nhiên, với người nghe biết nghĩ. Khi người ta nói ác mà mình biết họ chỉ phát như loa thì hãy coi chỉ như muỗi cắn :)
@ Nói đến loa mới nhớ, mấy con cún nhà mình nghe tiếng rao mua bán không sao nhưng hễ  nghe loa của mấy ông đi mua máy móc đồ cũ là chúng tru tréo lên. Đến cún cũng không chịu được tiếng loa :)

@ Bạn nói: Này, thỉnh thoảng có người hỏi tui về bà.
Mình: hỏi sao?
- Bà HKC là người thế nào nhỉ?
- Thế ông trả lời sao?
- Tui nói: bà ấy tử tế, chơi được.
- Rồi họ nói sao?
- Ho nói: sao bà này... chơi với cả lề phải lề trái?
Tui mém sặc cà phê  nói với bạn: 
- Lần sau ai hỏi ông nói: bà HKC giống như các cô hoa hậu ấy, luôn "yêu hòa bình ghét chiến tranh", và bất kể lề phải lề trái, bả thích chơi với những người không làm cho ai phải rơi nước mắt.
Nhá 

Nhân ngày giỗ thứ 29 của Ba.

Hình ảnh
Ba ơi. Con nhớ Ba!

NHẬT KÝ DỌC ĐƯỜNG LƯU DIỄN
LỜI GIỚI THIỆU

Nghệ sĩ Ưu tú Nguyễn Ngọc Bạch sinh ngày 12-3-1922, tại xã Mỹ Hiệp, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang. Tham gia Cách mạng từ “mùa thu rồi, ngày hăm ba…”, từ năm 1945 đến ngày ông mất, 1 – 10 - 1985, đối với ông sáu mươi ba tuổi đời và bốn mươi năm tuổi nghề thật khó có thể tách rời lý lịch nghệ sĩ và lý lịch chiến sĩ.
Gia đình nghèo, ông thân sinh dù phải mướn ruộng của địa chủ để làm nhưng vẫn ráng chắt bóp cho Nguyễn Ngọc Bạch được đi học. Với sự giúp đỡ của người anh lớn là Bác sĩ Nguyễn Văn Hưởng (1), Nguyễn Ngọc Bạch theo học trường Lasan Taberd tại Sài Gòn và trở thành thày giáo trẻ.
Từ nhỏ ông đã ham thích “hát xướng” và tình yêu thời thơ bé đó cứ lớn dần, lớn dần trong giấc mộng đẹp của thầy giáo trẻ Nguyễn Ngọc Bạch. Năm 1941 khi là thầy giáo ở trường huyện Chợ Mới, chỉ với cây măng-đô-lin ông đã say sưa dạy học trò các ca khúc của nhạc sĩ Lưu Hữu Phước sáng t…

Vụn vặt đời thường (50)

Hình ảnh
@ Từng làm bảo tàng - một ngành "trưng bày lịch sử" cũng như là làm dâu trăm họ. Vì vậy mình trân trọng việc làm của các đồng nghiệp ở BTLS, dù chính mình cũng chưa hài lòng với nội dung trưng bày về CCRĐ, vì mình hiểu những khó khăn của đồng nghiệp... Cám ơn suy nghĩ của bạn Huong Hatrong stt này.
Mình đã từng là "nạn nhân" của những cuộc họp không khác gì "đấu tố" dù chẳng liên quan gì đến ruộng đất đến tội ác cũng chẳng do ai do cấp nào chỉ thị, chỉ đơn thuần do chưa làm hài lòng một ai đó (hay như bạn mình an ủi: tử vi của chị nói "số bị thị phi"!).
Nhiều lời nhận xét về cuộc trưng bày này, mình thật, về bản chất không khác gì cảnh đấu tố hồi xưa!

@ Định viết vài chữ về quy trình của một cuộc trưng bày bảo tàng (từ sưu tầm hiện vật đến lên kế hoạch, nội dung, các cấp thẩm quyền cho phép ra sao, xét duyệt từ đề cương đến lời thuyết minh, có khi cả từng chú thích... thế nào. Nhưng thôi chẳng cần nữa,  cuộc trưng bày CCRĐ cũng bị/được (tạm thời) đ…

Bảo tồn và phát triển: ‘Tôi cực kỳ bi quan’

http://plo.vn/thoi-su/bao-ton-va-phat-trien-toi-cuc-ky-bi-quan-494435.html

Tất cả những người góp ý cho thành phố này đều với tư cách đầu tiên là một công dân của một đô thị. Quan điểm của tôi về đô thị, trước hết nó phải là của cộng đồng người dân, sau đó mới là của các nhà quản lý.

“Giá mà trước khi giải tỏa thương xá Tax, các cấp quản lý quy hoạch đưa lên báo chí cho người dân hiểu toàn cảnh câu chuyện, rằng chúng tôi từng đặt ra vấn đề vào năm đó, hiện tại chúng tôi có những băn khoăn gì khi tiến hành quy hoạch. Sau đó chính quyền có làm theo góp ý của người dân hay không thì còn tùy thuộc vào những tính toán cụ thể nhưng ít nhất người dân cũng được biết thông tin. Đó mới là sự minh bạch, công khai và dân chủ” - TS Nguyễn Thị Hậu, Tổng Thư ký Hội Khoa học lịch sử TP.HCM, tâm sự.

Xóa bỏ cảnh quan là góp phần… xóa bỏ lịch sử

. Phóng viên: Ẩn đằng sau bộ mặt quy hoạch khu vực trung tâm TP là cái hồn, là ký ức, những câu chuyện. Bà có tiếc nuối điều gì khi những “nét” của Sài Gòn cứ bị đậ…

Vụn vặt đời thường (49)

Hình ảnh
@ Sáng nay đi qua nhiều trường thấy cảnh khai giảng, có lẽ chỉ tấp nập hơn ngày thường ở tiếng loa oang oang mấy bài hát, vài bangron treo trên ban công và trước cổng trường "chào mừng quý đại biểu". Học trò đi học đã nửa tháng rồi (chưa kể học hè), ngày khai giảng chỉ còn là hình thức. Ngày khai giảng không còn sự hồi hộp đến mất ngủ của các bé lần đầu tiên đến trường, nỗi vui mừng của học sinh sau mấy tháng hè sẽ được gặp lại bạn bè, và sự xúc động đầy trách nhiệm của cha mẹ đưa con đến trường, của thầy cô trong bài giảng đầu năm học mới.
Mình vào lớp và lời đầu là chúc mừng sinh viên nhân dịp khai giảng. Các em ngơ ngác... Mất đi ý nghĩa đích thực của Ngày Khai Giảng chắc chắn sẽ làm mất đi một ký ức đẹp của học trò.
... Mà bây giờ ai cần những thứ xa xỉ ấy nữa cơ chứ... 


@ Ngày xưa Chí phèo nói "ai cho tao làm người tử tế?!", nay thì Hào Anh nói "con bây giờ làm người tốt cũng khó" - đừng chỉ đổ thừa xã hội khi mà cha mẹ không nuôi dưỡng và giáo dục con …

ĐÍNH HÔN CON GÁI DENNIS QUYÊN :)

Hình ảnh