Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng tám, 2013

Vụn vặt đời thường (8)

@ Lính dặn: mai chị nhớ qua văn phòng cúng tháng Bảy nha. Hỏi vui: rồi có mời cô hồn không? - Có chứ, mời đầy đủ cô hồn chính thức cô hồn dự khuyết cô hồn mở rộng, tân cô hồn, cựu cô hồn... cả cô hồn đã được quy hoạch nữa... :)
@Trừ đau bụng mọi nỗi đau khác đều là tưởng tượng. Nhưng ai không hình dung được những nỗi đau ấy thì không phải là người tử tế. hic, phải công nhận là đúng :(
@QUYỀN HẠN - tức là cái quyền nào cũng có giới hạn các bác ạ :)


@ Hồi mình học năm thứ 2 (1977) có một anh chàng theo đuổi mình sát sàn sạt. Chàng đi làm rồi, có xe máy, nhà riêng, quần áo bảnh bao. Mỗi lần chàng đến nhà mình chơi, nói chuyện toàn khoe về nhà, xe gì đấy, mình chả để ý. Một lần chàng đang huyên thuyên về nhà về xe… bỗng ba mình hỏi "cháu đang làm gì, ở đâu?" - "dạ, báo cáo bác cháu là phân cục phó phân cục đường sông phía Nam ạ" - Cha, lều bều dữ há! Ba mình cười cười nói vậy.
Haha, từ đó chàng biến mất tăm. Cám ơn ông già quá, chứ ko thì mình chẳng biết làm cách nào thoát …

Cà phê vỉa hè Sài Gòn

Hình ảnh

Sách bán tại HÀ NỘI nè :)

Hình ảnh
Những cuốn sách này của mình hiện có tại Nhà sách Phương Đông, số 10A9 Đầm trấu quận Hải bà Trưng- HÀ NỘI :)

QÚY BÀ MÙA THU

Hình ảnh
Mùa thu năm nay có những ngày mưa thật lạ lùng…
Ngỡ chỉ ở Sài Gòn còn những cơn mưa cuối mùa sầm sập quất xuống hàng cây ràn rạt lá, quất xuống dòng người câm nín giữa đường kẹt xe, quất lên những mái tôn liêu xiêu trong hẻm nhỏ…
Vậy mà ở Hà Nội cũng vậy.

Buổi sáng, ngồi quán café vỉa hè Lê Thánh Tông nghe hơi thở mùa thu tràn về trên vòm lá xanh mướt, mát mẻ, trong trẻo, nhẹ nhõm… Vậy mà chiều đến không khí lại oi nồng, rồi mây đen kéo đến, bỗng chốc mưa giông ầm ầm, đường phố ngập nước. Chưa lần nào ra Hà Nội vào những ngày chớm thu mà thời tiết lại thất thường như thế, cứ như một quý bà “xinh đẹp và thành đạt” nhưng đã bắt đầu vào cái tuổi “tiền mãn ” gì gì ấy…

Nhưng mặc kệ cái khó chịu, cái khó chiều của quý bà Mùa thu, cốm vẫn thơm dịu dàng, càng dịu dàng hơn trong chiếc lá sen với lạt rơm vàng buộc hờ, trong chiếc thúng nhỏ trên đôi quang nhẹ nhàng sau chiếc lưng thon. Mặc kệ cái thất thường của quý bà Mùa Thu, hồng chín vẫn đỏ rực lên như thế, hồng ngâm vẫn xanh …

Vụn vặt đời thường (7) - nhân việc của NS NA9 và ĐVH

@ Mình không hề thích (giọng hát, phong cách...) của ĐVH, nhưng thấy nhiều người nhân bài phỏng vấn bác nhạc sĩ NA9 lại hùa theo chê bai ĐVH như để "đập cho chết hẳn" thì mình thấy chả hay ho gì! Văn hoá - kể cả đọc, nghe, nhìn, đơn giản là sự khác biệt nhau chứ không phải là sự hơn kém. Có cái dành cho số ít có cái dành cho số đông. Dành cho số đông hay số ít thì cứ làm được, làm tốt vai trò của mình, còn hơn cứ đi mà chê bai lẫn nhau.Có thể nào lấy chuẩn của số ít để cho rằng sở thích của số đông là văn hoá thấp lùn, và ngược lại?!
@ NS NA9 nói nhiều điều đúng. Nhưng mình cực ghét mấy người *ăn theo nói leo* *thừa gió bẻ măng*. Muốn chê bai ĐVH hay những *ngôi sao* khác thì cứ chê, việc gì phải mượn oai hùm nhát thỏ? Nhạc *nghệ thuật* hay nhạc *thị trường* đều cần, bởi vì ở đời nếu chỉ toàn người làm *nghệ thuật* thì... chỉ chết vì GATO nhau mà thôi, heheh :))
@ Nhạc "nghệ thuật" và nhạc "thị trường" khác biệt nhau là đương nhiên, khi so sánh hơn kém (như…

Vụn vặt đời thường (6)

@ Đến thăm một người anh/bạn bịnh nặng. Thấy buồn. Vẫn biết trong cuộc sống, mọi cái rồi có lúc phải kết thúc. Điều quan trọng là kết thúc thế nào, nặng nề cay đắng hay nhẹ nhõm thanh thản… mà điều này mình nghĩ lại tùy thuộc vào chính chúng ta. Vậy nên, ai cũng phải đi đến đoạn cuối đời, và sẽ nhẹ nhàng chia tay nhau, dù tiếc nuối và rất buồn, nhưng không trách cứ…
Cũng như đã từng có cuộc chia tay như thế, với con người…
@ Này, cái tâm lý trông chờ ỷ lại vào một ông Bụt nào đó di truyền thật là dai dẳng. Và cũng vậy, hành xử "độc lập" duy nhất của Tấm khi ko có Bụt ban phép là giết mẹ con Cám một cách dã man... có lẽ cũng được di truyền bền vững cho đến bây giờ!
@ Casablanca
Đêm, mất ngủ. Mở "kho" hú hoạ chọn đại 1 phim. Xem lại phim này. Một chuyện tình trong hoàn cảnh hiểm nghèo. Yêu là thật sự nghĩ đến người mình yêu và quên mình làm mọi điều vì người mình yêu. Hãy xứng đáng với tình yêu, tình yêu sẽ còn mãi khi chúng ta vì nhau chứ không chỉ vì bản thân mình. …

Hà Nội ngày chớm thu...

Hình ảnh
Bạn bảo: ra Hà Nội có gì vui kể cho bạn nghe với. Bạn còn hỏi: lần này ở đâu, Hà Nội cũ hay mới?
Hà Nội với tôi bao giờ cũng là Hà Nội của ngày xưa cũ, một Hà Nội dịu dàng sáng chớm gió heo may,
một Hà Nội nhẹ nhàng chiều những con đường lá rụng,
một Hà Nội của tuổi 17 ngày chia xa... 
một Hà Nội của tuổi thơ không bao giờ trở lại…
Có lẽ vì vậy mỗi lần trở về Hà Nội tôi thường chỉ loanh quanh những nơi quen thuộc. Đôi khi cũng có cảm giác quá quen thuộc, cần biết thêm cái gì đó mới mẻ hơn. Nhưng quán tính của ký ức vẫn đủ sức mạnh níu kéo bước chân... Vả lại, một Hà Nội mới cũng chẳng có gì khác nơi tôi đang sống. Vậy thì tại sao lại cần phải biết thêm điều không lạ đó?
Còn Hà Nội mở rộng ư? Với tôi, mãi mãi vẫn là Xứ Đoài với những kỷ niệm thời ấu thơ cô đơn... Mà thật ra, Hà Nội mở rộng còn cả một phần của Hòa Bình miền tây bắc nữa... Nơi ấy cũng có nhiều điều đáng nói...

Thế đấy, bạn có muốn về Hà Nội với tôi không...?




Với Trần Quang Đức, tác giả "Ngàn năm áo mũ"

Vụn vặt đời thường (5)

@ Đôi khi nhận thấy người mình yêu thương ko yêu thương mình như mình mong ước, nghĩ, ko phải người ta ko yêu mình mà người ta đang yêu mình theo cách của người ta.
Nhưng, yêu thương cách gì mà không làm cho trái tim người mình yêu thẩm nhận được tình yêu ấy, thì... tình yêu ấy chỉ là sự tự yêu mình...

@ Đười ươi.
Hồi làm việc ở BTLS, có lần BT Hòa Bình mang bộ di cốt đười ươi Pongo vô trưng bày ở SG, sau vài tháng mình mang trả. Đi bằng máy bay, đóng thùng cẩn thận, giấy tờ đầy đủ. Ở sân bay khi qua cửa an ninh, cán bộ an ninh hết nhìn máy soi lại nhìn mình, rồi lại nhìn máy soi, rồi lại hỏi”pongo là con gì hả chị?” rồi lại băn khoăn nhìn mỉnh… Sốt ruột vì sắp trễ giờ bay, mình nhã nhặn nói: thưa anh, Pongo là con ở trong thùng chứ ko phải là tôi đâu ạ! Thế là ảnh cười toe, nói “thôi đi đi, cái bà di cốt này”

@ Lượn FB like dạo, lâu lâu buồn một chút cho zui :
@ Mỗi lần tắm cho mấy con Cún nhà mình là phải tháo mấy cái vòng cổ. Trong khi chờ cho lông khô, không có vòng cổ nhìn cứ như chún…

Tiễn biệt một người Bạn :(

Hình ảnh
TS Phạm Quang Sơn, người Anh, người đồng nghiệp thân thiết của tôi mới mất. Tiễn biệt Anh… không biết nói gì hơn, post lại note cũ, nhớ một sinh nhật Anh năm nào…
Một lúc nào đó gặp lại, anh em mình sẽ vẫn vui như xưa, anh Sơn nhé…


ĐỒNG NGHIỆP (1)

Mấy bữa trước bạn nhắn: chiều nay 6g đến 14 TĐ nhé, có mấy anh X,Y,Z… nữa đấy. Sau giờ lên lớp nhận tin ấy, bèn nhắn lại OK mà không cần hỏi lý do của cuộc tụ họp này… Quá giờ một chút, đến nơi đã thấy bạn ngồi cùng vài người bạn khác. Lúc ấy mới hỏi: hôm nay có gì mà trịnh trọng thế ạ? Uh, hôm nay sinh nhật anh 60 tuổi! Ôi, xin chúc mừng anh, một trong những người đồng nghiệp rất đáng quý của HKC tui!

Đến đây cần phải thanh minh ngay, không phải “hỗn hào” mà gọi người vừa tròn một hoa giáp, hơn mình nhiều tuổi là bạn, mà vì anh và các anh có mặt hôm ấy là những người bạn vong niên của HKC tui, đã cùng nhau lang thang dọc đường gió bụi có đến gần 30 năm! Từ ngày ra trường tới nay tui vẫn làm cái nghề mà người trong ngành, hầu hế…

HTV 7 - "CHÀO NGÀY MỚI" lúc 6g30 ngày 20/8 (thứ ba) :)

Hình ảnh

Vụn vặt đời thường (4)

Ai biết chỉ giùm ạ! GẤP!

http://khaoco-top.blogspot.com/

Đây là một trang mà toàn bộ bài trong này là từ blogspot.com.haukhaoco. Không biết trang này của ai và để làm gì? Ai biết xin chỉ giùm/ giải thích cho khổ chủ Hậu Khảo cổ tui với! Xin cám ơn nhiều!

Nếu do ai đó lập ra thì tui cũng xin nói rõ: tui không chiụ trách nhiệm về nội dung của trang trên.

huhu :(

Copyright © 2012 by Khảo Cổ.All Rights Reserved.


Đây là một trang mà toàn bộ là

KHẮC NHẬP KHẮC XUẤT

Hình ảnh
Câu “thần chú” này xuất phát từ truyện/ chuyện cổ Cây tre trăm đốt. Đại khái phú ông kia hứa gả con gái cho một anh nông dân hiền lành chăm chỉ làm anh ta ra sức cày cấy làm giàu cho bố vợ tương lai. Nhưng phú ông lại lật lọng đem con gái gả cho người khác. Vào ngày cưới còn bảo anh nông dân đi vào rừng tìm được cây tre có đủ trăm đốt về làm đũa dùng trong đám cưới thì sẽ gả con gái cho. Thế mà anh chàng cũng tin như thế, vào rừng tìm mãi không thấy cây tre nào đủ trăm đốt, ngồi khóc huhu.  Bụt hiện lên hỏi cớ sự làm sao, rồi bảo anh ta chặt mấy cây tre và hóa phép cho các đốt tre liền nhau thành cây tre đủ trăm đốt. Nhưng cây tre dài quá không vác về được, chàng ta lại khóc, Bụt bèn dạy câu thần chú “khắc nhập khắc xuất”. Anh nông dân về đến nhà phú ông thì đám cưới đã tàn lại còn bị mọi người xúm lại chê cười. Chàng bèn đọc câu “khắc nhập” thế là cả vợ chồng phú ông lẫn khách khứa dính chặt vào cây tre. Cả bọn van xin mãi, cuối cùng phải cho anh ta cưới con gái phú ông thì anh ta mới…

Ngôi nhà có hàng rào sơn trắng

Hình ảnh
http://baotreonline.com/Van-hoc/Truyen-chon-loc/ngoi-nha-co-hang-rao-son-trang.html
Tiến sĩ khảo cổ học Nguyễn Thị Hậu, tên thân quen trong giới văn nghệ Sài Gòn là “Hậu khảo cổ”, còn là một nhà văn viết rất đều tay. Bà vừa ra mắt cuốn sách 101 truyện 100 chữ. Sở trường của bà là thể loại truyện cực ngắn và tạp bút với những đề tài về xã hội VN đương đại. Bà có văn phong nhẹ nhàng, duyên dáng và trong sáng, với những ý tưởng tinh tế, ý nhị. Truyện dưới đây được viết từ cảm hứng của chuyến du hành sang Mỹ mới đây của bà.





Dọc những con đường trải dài tôi qua ở nước Mỹ, bất cứ nơi đâu cũng có thể bắt gặp ngay bên đường, hoặc thấp thoáng trong cánh rừng thưa, hay trong một thị trấn nho nhỏ nào đấy… những ngôi nhà có hàng hiên rộng, vài chậu hoa xinh xắn trên bệ cửa sổ rèm buông lay nhẹ, bãi cỏ xanh nho nhỏ và bên ngoài là hàng rào thưa sơn màu trắng.
Không hiểu sao khi nhìn thấy những ngôi nhà như thế, trái tim chợt lỡ nhịp, một tình cảm dịu dàng tràn ngập như khi gặp lại mối tình không trọn…

MẬT KHẨU (truyện 100 chữ)

Hình ảnh
Mật khẩu

Bây giờ cái gì cũng cần mật khẩu: thẻ tín dụng, máy tính, điện thoại, tài khoản ngân hàng, những email, các mạng xã hội... Nhiều thứ thường xuyên đổi mật khẩu để bảo mật. Dùng nhiều thì mật khẩu thuộc lòng. Ít dùng sẽ quên mật khẩu, rồi mất tài khoản, khó khăn lắm mới sử dụng lại được.
Một ngày cô đột ngột ra đi. Anh chợt nhận ra từ lâu mình đã quên “mật khẩu” đăng nhập vào trái tim cô.
Đơn giản chỉ là “anh yêu em”.

(8.2013

Vụn vặt đời thường (3)

@ Lấy vợ lấy chồng như sút vào cầu môn: khung thành rộng thế mà lại sút trúng… cột dọc

@ Taxi Nội Bài: Hôm nọ em chở một bác kia, gớm bác ấy bước lên chùng cả xe của em. Nhưng hai bác đây thì vừa xinh J

@“Loại ấy nói làm gì! Cái đồ cả nhà không biết đọc sách” – câu miệt thị hay nhất mà tôi được nghe!
@Vừa lúc nãy nằm với nhau anh còn thề thốt yêu em… - Ôi dào, lúc lên dốc thằng đếch nào chả phải dô hò!
@ Đàn ông phải là cụ chột trong gia đình! (á quên, trụ cột…)
@ Mình đang định đổi nick ở FB vì có người chê “ko còn làm khảo cổ mà vẫn lấy tên HKC”. Nhưng nhờ nick này mà mềnh được nhiều bạn khen trẻ so sánh mềnh với cổ vật,di cốt cổ xưa. Bèn thôi ko đổi nick nữa J

@ Đứa trẻ khi sinh ra đã biết nắm chặt bàn tay... Bởi vậy sống mà biết buông tay là rất khó...

@ Bạn bức xúc: cư xử như thế thì là chó chứ ko phải là người! Mình bảo: đừng sỉ nhục chó như thế, thằng ấy nó chỉ xứng là ve chó thôi!

ÔNG LÃO ĐÁNH CÁ VÀ CON CÁ VÀNG (dị bản)

Hình ảnh
(truyện 100 chữ)

Lại nói, sau khi cá vàng cho 3 điều cầu được ước thấy, ông lão bèn thả cá xuống biển. Về nhà, vợ lão ước có một bữa ăn ngon, bữa ăn lập tức hiện lên. Lão bực mình mắng “đàn bà óc to như trái nho, ước gì như dở hơi”. Thế là bà vợ thành người dở hơi. Lão hối hận “ước gì lại bắt được cá vàng”.
Quả nhiên bắt được cá vàng, nhưng nó không còn 3 điều ước để cho lão nữa vì lần trước đã dùng để đổi lấy mạng sống.

HKC qua mắt nhiếp ảnh gia Đỗ Ngọc, bạn gái thân thiết :)

Hình ảnh

Tạp chí số mới ra :)

Hình ảnh

Giới thiệu sách "ĐỒ ĐỒNG TRUNG QUỐC"

Hình ảnh
Công trình ĐỒ ĐỒNG TRUNG QUỐC của nhà nghiên cứu LÝ TÙNG nằm trong bộ sách giới thiệu những thành tựu của nền văn minh Trung Hoa thời cổ và trung đại. Đây là những công trình dành cho đại chúng, khái quát nhưng đầy đủ và khoa học, nhằm giúp bạn đọc có thêm những kiến thức về văn hóa Trung Hoa trong từng lĩnh vực cụ thể.

Có thể nhận thấy công trình được viết bằng ngôn ngữ giản dị, dễ hiểu, cấu trúc các phần đều nhằm cung cấp những hiểu biết khoa học cơ bản nhưng gần gũi với người đọc, hình ảnh minh họa đẹp và tiêu biểu. Có thể nói, bất cứ ai chưa từng có một khái niệm nào về CỔ VẬT ĐỒNG Trung Quốc thì khi đọc xong cuốn sách này chắc chắn sẽ có được những hiểu biết cơ bản về lịch sử cổ đại Trung Hoa qua các thời kỳ phát triển rực rỡ từ Hạ - Thương kéo dài tới thời Tần – Hán. Tri thức được đúc kết trong công trình này rất hữu ích cho những người nghiên cứu, giảng dạy, sinh viên lịch sử, khảo cổ, văn hóa... và những người yêu thích và sưu tầm cổ vật…

Công trình ĐỒ ĐỒNG TRUNG QUỐC giới thiệu…