Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng mười, 2014

Trên chiếc xe máy

Trên chiếc xe máy
Ăn cơm xong con gái nói: về thăm ngoại đi mẹ, chủ nhật mẹ đi công tác nên mình chưa về. Ừ, nhưng đứa nào chở mẹ nhé, mẹ bị cảm, đau người quá. – Để con chở mẹ đi, cô Út hăng hái nói, lúc về chị chở mẹ, cho công bằng :)

Nói chung từ khi biết đi xe máy ít khi tui ngồi phía sau, toàn tự đi hoặc chở người khác: đưa đón con đi học, đi chơi, chở bạn, chở chị, chở má… Cảm giác tự chạy xe thấy yên tâm hơn, vì đường xá xe cộ đông đúc, mà tui thì có tới gần 40 năm chạy xe chưa bị tai nạn bao giờ, trừ vài lần đụng xe lặt vặt. Ngồi phía sau xe ai cũng… sợ, mà thật ra thì cũng chẳng có ai đủ tin tưởng để tui có thể luôn ngồi sau xe :(

Ngồi sau xe con gái có một cảm giác thật lạ lùng. Nhớ mới ngày nào chở hai con đứa trước đứa sau, khi ngủ gục ngật ngưỡng, khi mưa lớn áo mưa nhỏ che không hết 3 mẹ con. Ròng rã cả chục năm như thế, trên chiếc xe máy ba mẹ con nói đủ thứ chuyện trong những giờ đưa đón con đi học chính học phụ, học đàn học bóng chuyền… Rồi đi về ngoại đi chơi, lúc nào c…

NÓI VỚI CON TRAI

Tôi có hai cô con gái như hai người bạn, có thể nói với nhau thoải mái về nhiều chuyện, tất nhiên, cả chuyện tình yêu – hôn nhân – gia đình J Đôi khi tôi giống như “chị Thanh Tâm kính mến” hay “chị Hạnh Dung quý mến” không chỉ với con gái mà với cả bạn của con. Nói chung, mối quan hệ của chúng tôi thật dễ chịu, vui vẻ, tất nhiên, trừ những lúc hiếm hoi… không vui.
Tôi không có con trai nên không hình dung được mình sẽ trò chuyện với con trai như thế nào? Khi chúng còn nhỏ mình có nổi nóng không nếu chúng thường xuyên làm rách quần  tung khuy áo, giày đầy bùn đất tất hôi rình nhét vào góc kẹt? Khi chúng ở vào tuổi “vỡ tiếng” có đủ kiên nhẫn mặc kệ chúng im lặng cả tuần không thèm trả lời trả vốn những câu hỏi quan tâm chăm sóc của mình? Khi chúng có bạn gái có đủ tế nhị để nói với con những gì mình lo lắng chỉ do cảm nhận, có đủ bình tĩnh nói rằng hãy dũng cảm lên khi con thất bại trong mối tình đầu, có đủ nhân hậu để yêu thương cô gái mà chính con trai mình đã “bỏ rơi”…? Và mình có đủ…

Vụn vặt đời thường (59)

Hình ảnh
@ Như nước đại việt ta từ trước/ vốn có nền văn hoá đại kinh!!!

@ Bữa trước, khi tham gia bình luận một chương trình ca nhạc của VTV (chương trình này chưa phát sóng), nhân có người nói về sự lạc quan trong các khúc cách mạng... Mình nghĩ thế này: Sự lạc quan trong chiến tranh là điều may và cũng là không may của nước ta! May mắn là nhờ có sự lạc quan ấy mà thế hệ tham chiến đã vượt qua được bao nhiêu đau thương mất mát... Nhưng không may là như vậy thì đối với nước ta chiến tranh không còn là hiện tượng bất thường!
Bốn mươi năm im tiếng súng nhưng chiến tranh chưa chấm dứt trong nhiều người. Một quốc gia mà chiến tranh trở nên quen thuộc thì không chỉ là không may mà còn là bất hạnh!
@  Nếu bạn được nhận điều gì xứng đáng mà bạn khoe thì là bình thường. vậy khi bạn từ chối một điều mà bạn coi là không xứng đáng với bạn thì cũng bình thường, việc gì phải coi sự từ chối như là "sự kiện" để mọi người phải biết?!
@ Từ điển (nhảm) của tui:"Hao gầy" tức là hao nhiều tiền m…

Vụn vặt đời thường (58)

Hình ảnh
@ Đọc/ học Thầy Vượng luôn nhận được nhiều ý tưởng mới mẻ, nói cách khác, Thầy luôn "gợi ý" cho học trò những vấn đề cần nghiên cứu, nghiên cứu tiếp, hay giản dị hơn, những gì cần giải mã, giải thiêng, giải... độc nữa. Có những vấn đề Thầy nêu lên đến nay chưa ai “chứng minh" rằng sai hay đúng, nhưng nhiều người - trong đó có tôi - tin vào sự "mẫn cảm"  khoa học của Thầy. Điều này khác với sự "thần thánh" hóa Thầy, bởi Thầy cực ghét những người luôn "thần tượng" hóa một người hay một điều gì!


Thời điểm Thầy Vượng biết/ nghe những chuyện về ông NSS không phải như bây giờ, nhiều người đã biết và đã phổ biến ngay trong các quán trà lá. Điền dã thật và nó là giai thoại thực sự đấy, và chỉ có ở cái "vỏ" giai thoại thì mới tồn tại được như thế. Mình luôn coi những bài viết của thầy Vượng là công trình về văn hóa - hay là tiếp cận lịch sử từ văn hóa, mà/vì lịch sử là 1 dòng chảy trong dòng chảy văn hóa nói chung. Hiểu lịch sử ko chỉ từ l…

Vụn vặt đời thường (57)

Hình ảnh
@ Trong đám đông, có người nói để nghe người khác nói lại với mình, có người nói để "bắt" người khác nghe mình, hoặc có người nói chỉ để nghe chính mình 
Công nhận, ngồi với người mà mình chỉ được/phải nghe, mệt thiệt.
Cho nên, ngay cả khi lên lớp cũng đừng "điện thoại một chiều", mình vẫn luôn tự cảnh giác như thế 
Dân chủ, không chỉ là để cho người khác nói - mà còn phải biết nghe người khác nói!
Không còn khả năng biết nghe thì đừng nói chuyện dân chủ!

@ Thu Cúc Sài Gòn và Oải hương  của mùa hè nước Pháp







@ Nhiều điều Thầy viết từ năm 2001 về "viễn cảnh KCH VN" đến nay vẫn là viễn cảnh!






THƯ CÁM ƠN (v/v bảo tồn thương xá TAX

Trước tiên, chúng tôi xin gởi lời cảm ơn đến tất cả các anh chị và các bạn, những người đã
ký tên ủng hộ bản kiến nghị của Tổng lãnh sự danh dự Phần Lan về việc bảo tồn những giá trị văn hóa lịch sử của thương xá Tax để gởi đến UBND TP.HCM Hôm nay, 16/10/2014, sau 10 ngày kể từ khi chúng tôi phát động kí tên đã có 3483 người tham gia và con số này vẫn còn tiếp tục tăng. Những người tham gia ký tên đến từ rất nhiều ngành nghề, học vị, học hàm trong xã hội: Sinh viên 703 người Nhân viên văn phòng 341 người Kiến trúc sư 144 người Kĩ sư 122 người Giáo viên 89 người Công nhân viên 53 người Nội trợ 56 người Nông dân 5 người Nhiếp ảnh gia 13 người Nhà báo, phóng viên 40 người Giáo sư 5 người Tiến sĩ 13 người Bác sĩ 24 người Luật sư 20 người ... Và còn nhiều ngành nghề khác. Đây quả thật là một tín hiệu đáng mừng vì vẫn còn rất nhiều người yêu quí lịch sử, văn hóa của Sài Gòn nói riêng và của đất nước Việt Nam nói chung. Việc làm của mỗi người tuy nhỏ nhưng đã góp phần nhóm lên ngọn lửa lớn t…

Linh tinh lang tang (94) - MÙA THU

Bạn nhắn, bên này trời chưa lạnh nhưng lá vàng đã bắt đầu rụng. Thu rồi đấy. Sao chưa lần nào mình gặp nhau vào mùa thu? Những hình ảnh mùa thu vàng, lá phong đỏ ngập tràn trên mạng. Tưởng rằng khi nhìn thấy cảnh tượng quyến rũ đó quá nhiều thì trái tim sẽ bớt xao xuyến. Nhưng không, khung cảnh ấy càng làm ta thấy sẽ là cô đơn nếu chỉ có một mình nơi ấy, càng rất cô đơn nếu phải chia tay một người thân yêu trong sắc trời xanh đến thế và lá vàng ngập tràn lối đi như thế… Mùa thu, như người ta mặc định, là mùa chia ly. Mình hay đi xa vào mùa thu nhưng chưa lần nào phải chia tay với ai đó, có chăng chỉ là chia tay với mùa hè như chia tay quá khứ của mình - vừa – mới – đi – qua.
Ở tuổi chúng ta mùa hè không trở lại nữa.
Cũng may, chúng ta chưa bao giờ gặp nhau vào mùa thu… 10.2014
Thích

Vụn vặt đời thường (56)

Hình ảnh
@ NGẬM TĂM

Hôm qua ngồi nhậu với anh Đỗ Phấn, Lê Anh HoàiĐinh HươngMeo Mèo... nhân nói chuyện món ăn và cách ăn của HN, mình bảo:
- Sao giờ ra đường thấy lắm ông ngậm tăm thế, trông bảnh bao sáng sủa mà miệng cứ nhá nhá cây tăm, đèn đỏ dừng xe còn thò tay cầm tăm xỉa xỉa chọc chọc lại quẹt quẹt vào răng rồi mới phun phèo ra đường! Sợ thế không biết!
Bác Đỗ Phấn tủm tỉm kể: 
- Có lần đi từ HN lên Bắc Cạn, giữa đường cậu lái xe hỏi có dừng lại nghỉ uống nước không? Mình bảo "dừng lại đi, cho mày thay cái tăm, chứ mày ngậm từ HN đến đây không khéo nó thành măng rồi 
Nghe đến đây mình bảo: thôi xong, từ giờ em hết dám ăn măng :(


@ Hôm nay mới gặp được những nhà văn mà mình thích đọc tác phẩm của họ. Mỗi người mỗi kiểu viết nhưng đều viết về Hà Nội rất hay. Riêng Lê Minh Hà, mình gọi chị là "người viết vọng về HN" :)
Từ trái qua là các nhà văn : Trương Quý, Nguyễn Ngọc Tiến, Đỗ Phấn, Lê Minh Hà, Nguyễn Việt Hà



@ "Hai người đàn bà trong quán cà phê" (1919) - Ernst Kirchner

ĐỖ PHẤN – DẰNG DẶC TRIỀN KÝ ỨC

Hình ảnh
Nguyễn Thị Hậu Nếu như trong âm nhạc những bài hát về Hà Nội không bao giờ vắng mặt trong các giai đoạn lịch sử và đã tạo được dấu ấn riêng “bài ca Hà Nội” thì trong văn học, một thời gian dài thập kỷ 1960 – 1990 tác phẩm về đời sống đô thị Hà Nội khá thưa thớt. Phải từ khoảng đầu những năm 2000 đến nay có thể nói dòng văn học về “thị dân Hà Nội” mới tái xuất sau những tác phẩm nổi tiếng trước năm 1954. Diện mạo của Hà Nội và “người Hà Nội” nửa thế kỷ qua hiện ra như những nét chấm phá hay như bức tranh toàn cảnh, đậm nhạt mảng màu hay sắc sảo ký họa trong từng tác phẩm của Nguyễn Việt Hà, Nguyễn Bình Phương, Nguyễn Ngọc Tiến, Nguyễn Trương Quý, Lê Minh Hà, Đỗ Phấn… Với tôi, một người đã có trọn tuổi thơ ở Hà Nội nhưng đã sống xa Hà Nội gần 40 năm, tác phẩm của họa sĩ, nhà văn Đỗ Phấn dù là tiểu thuyết, truyện ngắn hay tản văn thực sự là những triền ký ức dằng dặc khôn nguôi… Đời sống đô thị Hà Nội được ông khai thác ở hầu hết các tác phẩm, nhất là trong bộ sách 5 cuốn mà Nhà xuất bản…

Vụn vặt đời thường (55)

HÀ NỘI HÀ NỘI :)

@ Tối hôm kia, từ Nội Bài về phố Tràng Tiền, bác tài ta xi đi đường Lý Thái Tổ đến đầu đường Ngô Quyền bỗng... quay xe, miệng lẩm bẩm
- sao mình lại đi nhầm đường nhỉ?.
Tôi nói - sao anh không đi thẳng Ngô Quyền đến Tràng Tiền luôn?,
bác trả lời - Vâng, tôi cũng định đi đường Ngô Quyền mà lại nhầm.
- Nhầm đâu, đường Ngô Quyền đấy thôi!
- Sao trông khác thế, nhận không ra?!
Hóa ra vì những chùm đèn xanh xanh đỏ đỏ treo kín phía trên con đường, kín hàng cây hai bên. Không còn nhìn thấy Tòa nhà Bắc bộ phủ đẹp thế, những khách sạn sang trọng ở đó nữa!
Đường Tràng Tiền, Tràng Thi cũng vậy. Tiếc nhất là Nhà hát Lớn hoàn toàn bị những hoa hòe chắn ngang tầm mắt, mà đó là "điểm nhấn" đẹp nhất của con đường này.
Giá mà thay thế những dây hoa lòe loẹt khắp các con đường giống hệt nhau bằng việc chiếu sáng nghệ thuật các công trình kiến trúc tiêu biểu của HN thì sẽ đẹp và sang trọng biết bao nhiêu!
Nhưng không, trang trí bao năm nay vẫn là kiểu "đẹp …

ĐÔ THỊ SÀI GÒN, NHỮNG GÌ CÒN MẤT?

Nguyễn Thị Hậu
Sài Gòn là đô thị sông nước
Sông Sài Gòn là giao thông đường thủy quan trọng nhất, cảng Sài Gòn là cửa ngõ thông thương với nước ngoài. Hệ thống kênh rạch dày đặc là những con đường huyết mạch để vận chuyển lúa gạo và các loại nông sản, hàng hóa khác từ đồng bằng sông Cửu Long lên Cảng Sài Gòn để xuất khẩu. Thương cảng Sài Gòn, từ góc độ lịch sử có thể coi là đặc điểm chủ yếu của đô thị Sài Gòn.
Hệ thống đường sông, kênh rạch ở Sài Gòn phục vụ cho sự phát triển của nghề thủ công làm gốm nổi tiếng là “Xóm Lò Gốm” còn lại nhiều dấu tích như kênh Lò gốm, đường Lò Siêu, khu lò lu, bến mảnh sành, cầu lò chén… Từ đầu thế kỷ XX do quá trình đô thị hoá nên vùng gốm Sài Gòn không còn điều kiện để phát triển sản xuất, truyền thống và kỹ thuật sản xuất “gốm Sài Gòn” sau đó phát triển ở vùng gốm Biên Hòa (Đồng Nai), Lái Thiêu (Bình Dương)…
Hệ thống sông rạch làm nên cảnh quan “trên bến dưới thuyền” của Sài Gòn: những con sông, kênh rạch với những bến sông nổi tiếng sinh họat buôn bán…