Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện trên đường. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện trên đường. Hiển thị tất cả bài đăng

Những điều bình thường ở nước Mỹ


Bạn hỏi: sao đi Mỹ về im lặng thế, không thấy viết gì?

Tôi đi Mỹ trong một tâm trạng nhạy cảm đến mức gần như căng thẳng. Nhờ vậy, tất cả những gì mắt thấy tai nghe tim cảm nhận đã làm rung lên trong tôi những cung bậc cảm xúc không dễ gì phai nhạt, tuy chỉ là những điều rất đỗi bình thường.

Có lẽ những gì tôi muốn kể về nước Mỹ chính là những điều bình thường!
Nước Mỹ đến với tôi đầu tiên từ những sân bay. Rộng lớn hiện đại an ninh chặt chẽ, nhưng vẫn mang lại cảm giác thân thiện, nghiêm ngắn và sự yên tâm. Chuyến bay quốc tế hay quốc nội thì thủ tục cũng như nhau, nhanh nhẹn và chu đáo; các nhân viên kiên nhẫn giải thích giải đáp những câu hỏi thắc mắc khiếu nại của hành khách với thái độ nhã nhặn và nghiêm túc mà không cần phải có “nụ cười thường trực trên môi” như phong trào văn minh công sở ở nước ta (Người Việt mình thích cười, ngay trong giao tiếp quan hệ làm việc cũng phải cười với nhau… Hình như trong giờ làm việc không thể có gương mặt bình thường nghiêm túc nhã nhặn được, khi không cười thì chỉ có sự cáu kỉnh lạnh nhạt khó ưa?). Trong chuyến bay từ DC về SF một vali hành lý của tôi bị kiểm tra mà tôi không hề biết. Hai ngày sau cần đến mới mở ra thì thấy khóa bị cắt, bên trong đồ đạc có dấu xáo trộn nhưng không mất gì cả (trong vali có iPad mini mua cho con gái, đồng hồ mua cho ông xã và một số mỹ phẩm làm quà cho bạn). Ngay trên đồ đạc là một tờ giấy in sẵn thông báo về việc kiểm tra hành lý, và cuối cùng xin lỗi đã làm phiền hành khách. Thật ra nếu bay nội địa thì chẳng ai khóa vali hành lý gửi cả, nhưng vì tôi bay về VN qua một chặng chuyển tiếp nên phải lấy của bạn một cái khóa khác để khóa vali.

Ra khỏi sân bay nước Mỹ đến với tôi bằng những con đường cao tốc 8 làn xe chạy vun vút. Quanh những thành phố bao giờ cũng có làn đường dành cho xe chở 2 hoặc 3 người, khuyến khích đi chung xe, đỡ tắc đường giảm ô nhiễm môi trường. Vậy nhưng làn đường này ngay cả giờ cao điểm cũng không nhiều xe chạy. Người Mỹ thích độc lập tự do ngay cả trong việc sử dụng phương tiện giao thông, mặc dù ở nhiều thành phố có hệ thống giao thông công cộng hoàn hảo.

Ðường tốt, xe nào chạy làn đường đó, giờ cao điểm chịu khó nhích từng chút. Có mệt mỏi thì nhìn ra hai bên đường: cây xanh, thảm cỏ, bụi hoa… đều là loại hoang dại nhưng được chăm chút cẩn thận mà trông vẫn tự nhiên. Những con đường bê tông dài hàng trăm ngàn cây số khắp nơi tôi qua gần như đều song hành với màu xanh của cây cỏ. Kể cả trên hoang mạc Nevada cũng dày đặc những bụi xương rồng trổ bông nhiều màu sắc, trên những ngọn đồi bát úp chồng lên nhau suốt vùng California đã phủ lớp cỏ đầu xuân mới nhú. Ðất đai rộng lớn, thiên nhiên hiện diện khắp nơi càng cho ta cảm giác mênh mông của trời của đất. Tầm mắt hun hút theo con đường, tầm mắt ngút ngàn hoang mạc, bờ biển, bình nguyên, trung du… Tự do phóng tầm mắt khắp nơi thấy mình to lớn hơn, tự do hơn, và tự chủ hơn.

Các thành phố Mỹ tôi đến mang lại ấn tượng về quy hoạch đô thị thật khoa học, chính vì vậy mà nó đẹp, cái đẹp của sự giản dị và hợp lý. Những con đường trong thành phố đều có bảng tên đường, bảng hướng dẫn làn đường treo ở độ cao phù hợp cho người ngồi trên xe hơi nhìn thấy, đủ lớn để từ xa đã đọc được, đủ khoảng cách để hướng dẫn xe quẹo phải trái hay quay đầu xe, ở các giao lộ đều có làn đường cho xe quẹo phải. Ðèn giao thông vẫn còn nhiều cái cổ lỗ, cột điện vẫn bằng gỗ với hàng dây điện đen chăng dọc suốt đường (ngay ở Mỹ cũng đâu đã “ngầm hóa” hết được đường điện).

Nhưng tất cả sạch sẽ gọn gàng, dù cũ kỹ nhưng vẫn được chăm nom bảo quản. Lòng đường sạch sẽ, lề đường và những bức tường phủ kín hoa lá, cây xanh, cứ vài con đường lại thấy một công viên nhỏ hay vườn hoa, bãi cỏ, ngày nắng ấm luôn có những bà mẹ đẩy xe đưa con đến chơi, trẻ em ở trường học gần đấy mỗi khi tan học cũng được bố mẹ cho ra đây chạy nhảy vui chơi trước khi về nhà. Bộ mặt đô thị mang lại cảm giác cuộc sống nơi đây quá đỗi bình yên.

Có lẽ tôi thích nhất là những ngôi nhà trong thành phố. Ngoài New York là với vô vàn tòa nhà kính nhiều màu cao chọc trời, Las Vegas cả ngày lẫn đêm rực rỡ ánh đèn và sắc màu của những trò chơi đen đỏ… Các thành phố tôi qua dường như có một quy định ngầm: Ở mỗi khu vực kiến trúc nhà cửa thường cùng một kiểu: giống nhau cả hình dáng, chất liệu xây dựng và bố trí mặt tiền. Mới nhìn cảnh quan khu phố có vẻ đơn điệu vì hầu hết các kiểu nhà hình thức và quy mô trông khiêm tốn, một trệt một lầu hoặc có thêm tầng lửng. Nhà nào cũng có vườn trồng hoa, vài cây cao, đặt ghế xích đu hoặc trồng cột chơi bóng rổ cho trẻ em. Không nhà nào bề ngoài trông nổi bật hơn so với xung quanh, dù có thể nội thất sang trọng. Nhìn những ngôi nhà này đã thấy sự bình đẳng trong cộng đồng và tôn trọng con người. 
Trong những ngôi nhà tôi có dịp đến, khác với cấu trúc nhà ở Việt Nam, nhà Mỹ thường nhỏ so với diện tích đất, trong nhà phòng khách lớn nhất vì còn là nơi sinh hoạt của gia đình, kế đến bếp đồng thời là phòng ăn, các phòng ngủ nhỏ, nhà vệ sinh cũng nhỏ vừa đủ dùng. Tính thực tế của người Mỹ khá rõ, không phô trương ở những nơi không cần thiết. Mỗi ngôi nhà tính theo số phòng ngủ để biết lớn hay nhỏ, có thể định giá trị ngôi nhà. Tất nhiên, những khu nhà của các triệu phú tỷ phú Mỹ thì khác, rất khác. Khác thế nào thì tôi… không thể nói được, vì chưa tận mắt nhìn thấy chưa bước vào, ngoài việc nhìn thấy trên phim ảnh, như nhiều người khác.

Boston là thành phố tôi thích nhất. Cảnh quan như một thành phố Tây Âu thời cận đại, những khối nhà vuông vắn gạch đỏ đằm thắm, những ngôi nhà 1, 2 lầu với bậc tam cấp bên cạnh những khung cửa sổ sơn trắng êm đềm. Hoa mùa xuân nở khắp nơi, sắc hồng thắm trắng tinh khôi giữa xanh ngát lá. Boston còn là một thành phố trẻ bởi hàng trăm ngàn sinh viên của nhiều quốc gia đang học ở đây. Bước chân ra đường là cảm nhận được sức sống mới mỗi ngày từ những bước chân sinh viên nối nhau trên đường, trên xe bus, trong metro… Ngày tôi đến Boston đang chuẩn bị cho dịp lễ tốt nghiệp của các trường đại học nổi tiếng ở đây. Hàng chục ngàn phụ huynh sẽ đến đây tham dự buổi lễ long trọng này.

Ở nước Mỹ có thể nhìn thấy người xếp hàng khắp nơi: đi taxi, mua hàng, lên xe bus, làm thủ tục sân bay, đi ăn trưa ăn chiều ăn tối xếp hàng chờ có chỗ trống, mua cà phê và đồ ăn nhanh“to go,” kể cả đi vệ sinh nếu quá “bức xúc” cũng đừng mong chen ngang. Ai bảo chỉ có xã hội chủ nghĩa mới Xếp Hàng Cả Ngày? Qua nước Mỹ bạn phải làm quen và “chịu đựng” việc xếp hàng trật tự thôi, vì chỉ cần bạn chen ngang là lập tức có người nhắc nhở bạn ngay. Nếu bạn không biết đọc tiếng Anh thì đã có ký hiệu chỉ dẫn rõ ràng. Bạn không tuân thủ thì ý thức bạn quá kém, và như vậy bạn không xứng đáng nhận được ánh mắt tôn trọng của mọi người. Ai cũng có công việc cần, quỹ thời gian ai cũng như ai, xếp hàng là tôn trọng mình và tôn trọng người khác, đơn giản là như vậy.

Khi tôi đến nước Mỹ vào xuân. Phía Tây đã có những ngày nắng nóng. Mọi người trút bỏ quần áo mùa đông để khoác lên mình trang phục mùa hè, giản đơn, tiện dụng. Ngoài phố các cô gái khoe chân trần vai trần phơi nắng ấm. Dép kẹp, giày thể thao là hai loại phổ biến. Trang phục đơn giản có vẻ “bụi” và thực dụng. Trong các trường đại học cũng vậy, sinh viên ăn mặc nghiêm túc có, “bụi đời” cũng có luôn. Nhưng phong thái ai cũng tự tin, thoải mái. Giống như Sài Gòn, ít ai để ý đến quần áo của bạn nhưng ngày thường đi trên phố không khéo thì mớ quần áo giày dép đắt tiền sẽ làm cho bạn mất đi sự tự tin vì sự “chỉn chu” của mình.
Các thành phố Mỹ cũng gặp vấn nạn về nơi đậu xe, tuy không quá khó khăn nhưng vào giờ cao điểm hay ở những nơi công cộng, trung tâm mua sắm vào ngày cuối tuần thì tìm được một chỗ đậu xe thật sự là một kỳ công. Nhưng không một người bình thường nào đậu xe vào chỗ dành cho người khuyết tật, dù chỗ đó để trống rất lâu, dù phải đi vòng vèo mấy tầng hầm cũng chưa tìm được chỗ. Những cách hành xử theo quy tắc chung của xã hội, của cộng đồng như vậy được duy trì như là đạo đức, vì được củng cố bằng luật pháp, quy định và xử phạt nghiêm minh. Việc bị cảnh sát phạt cũng… bình thường, không phải bình thường vì vi phạm thường xuyên mà ai cũng hiểu mình đã phạm luật thì bị phạt là đương nhiên, mất tiền, mất thời gian đi nộp phạt… để lần sau nhớ đừng tái phạm. Không thấy ai tức tối hay ấm ức vì bị phạt (Ở mình, bị phạt nhiều khi ấm ức tức tối vì sĩ diện, vì mất tiền cho người phạt, chứ không phải vì bị oan). Lại nói, ngoài đường, nơi công cộng hầu như ít thấy bóng dáng cảnh sát, nhưng có việc gì bất thường xảy ra là thấy mấy ảnh xuất hiện liền, giải quyết một cách tự tin, nhanh chóng và chuyên nghiệp. Mỗi người là một cá nhân nhưng cũng là một phần hữu cơ của xã hội. Luật pháp và những quy tắc dành cho tất cả nhưng cũng vì một con người cụ thể. Do đó mọi người đều yên tâm và tin rằng, khi cần mình sẽ nhận được giúp đỡ tận tâm của người có chức trách và sự chia sẻ của cộng đồng.

Hai tháng đã qua từ ngày tôi đặt chân xuống phi trường LAX, nước Mỹ vốn rất xa lạ với tôi trở nên gần gũi hơn chỉ sau ba tuần vội vã lướt qua. Và cái gì còn lại trong tôi nhiều nhất? Không phải là những sôi động hiện đại làm choáng ngợp của một nước Mỹ giàu có mà là cuộc sống bình yên từ tất cả những điều bình thường và giản dị. Nhưng khi đi trên đường phố Boston nơi đã xảy ra vụ đánh bom khủng khiếp một tháng trước, tôi không thể không tự hỏi, tại sao nước Mỹ vẫn xảy ra những vụ xả súng đánh bom điên cuồng vào những người vô tội?Vì sao phim Mỹ hay miêu tả những tội ác khủng khiếp, thảm họa khôn lường? Vẫn biết ở các thành phố lớn đằng sau những tòa nhà chọc trời, đằng sau sang trọng xa hoa, đằng sau cuộc sống bình thản đang diễn ra trước mắt… luôn là những khu ổ chuột, xóm“nhà lá,” những đường phố tệ nạn và tội ác diễn ra hàng ngày. Sự phân hóa xã hội như một quy luật bù trừ, khoảng cách giàu nghèo ở nước Mỹ nằm ở hai cực cách xa nhau, chúng ta chỉ mới nhìn thấy một phần nhỏ của khoảng giữa. Còn có nhiều“cuộc sống” khác nữa của nước Mỹ mà người chỉ “đi qua”như tôi khó có thể biết hết.

Tôi không biết “khen-chê” nước Mỹ như nhiều người (lần đầu đi Mỹ về) đã viết, bởi vì ở đâu chẳng có điều tốt và cái xấu. Tất cả những gì làm tôi có cái nhìn mới hơn, khác hơn về nước Mỹ là từ những điều bình dị hàng ngày. Như những ngôi nhà có hàng rào thấp sơn trắng mà tôi đã nhìn thấy khắp nơi, như góc phố hiên nhà đầy hoa lá, như con đường chạy giữa hai hàng cây xanh phía trên là bầu trời xanh thắm, giữa ruộng nho bạt ngàn lấp lánh ánh mặt trời buổi bình minh hay giữa hoang mạc trong mặt trời đỏ ối buổi chiều tà… Cuộc sống mà tôi thấy ở nước Mỹ là gương mặt bình yên trong muôn mặt đời thường ở xứ sở mà nhiều người đã ước mơ một lần được đến, được sống, như ước mơ di trú đến chốn Thiên đường sau ngày giã từ cõi tạm.

Nhưng ngay cả Thiên đường cũng luôn có Ðịa ngục song hành; nếu không, mấy ai biết giá trị của hạnh phúc nơi Thiên đường?

Sài Gòn, hai tháng sau ngày đến nước Mỹ (7 tháng 5 – 7 tháng 7, 2013)




Linh tinh lang tang (190)) TAXI HÀ NỘI (chuyện trên đường)


Nhiều lần đi taxi và sau này là grap ở HN, tôi hay gặp các bác tài vui tính, hay chuyện.
Mới đây, buổi sáng đầu tuần có hẹn đến công sở kia làm việc. Đường kẹt xe kinh khủng còn hơn Sài Gòn, ngồi trong xe tôi nhấp nhổm và theo thói quen đi xe máy, tôi lầu bầu khi thấy ai đó đi ẩu. Rồi lại sốt ruột nhìn đồng hồ...
Anh tài liếc nhìn qua gương chiều hậu, hỏi: chị có việc gấp ạ? – Vâng, kẹt xe thế này chắc trễ giờ làm việc.
- Chị ở Tp HCM ra à?
- vâng, sao anh hỏi vậy?
- là vì chỉ có các bác ở SG ra mới lo muộn giờ làm việc. Ngoài này chả ai sợ muộn đâu ạ. Rồi anh tuôn một tràng: 9g đến công sở, trà lá cà phê xong hơn 11g kéo nhau ra quán rồi có người đi “chăn rau sạch” đâu đó.
- Vâng... tôi không mặn chuyện nên trả lời để ngắt. Vừa lúc đó có một xe máy tạt ngang đầu xe hơi, anh tài thắng gấp và buộc miệng chửi đm. Rồi quay lại vừa xin lỗi vừa nói: ngoài này “tham gia giao thông” kém ý thức hơn trong SG chị ạ. Em vào trong kia đi ít khi phải chửi bậy, vì người ta đi đứng đúng luật hơn. Kẹt xe chẳng qua vì đường chật người đông thôi.
Như để đỡ sốt ruột, anh bật FM giao thông. Ngoài tin về nơi này tắc đường nơi nọ ùn tắc, FM còn đưa tin chính trị xã hội. Chống tham nhũng, lò đang nóng, củi tươi củi khô cành già cành trẻ... Anh tài lại vui chuyện:
- Cán bộ như chị có tin là chống tham nhũng không chứ dân chúng em chả tin.
- Thế nào thì dân tin hả anh? Tôi thấy cũng quyết liệt ra phết đấy chứ? Anh tài hăng hái nói luôn một tràng:
- Để dân tin á, cứ phải là rõ ràng: bắt, xử tham nhũng thì tịch thu ngay tiền của tài sản của bọn tham nhũng, trả ngay cho dân, bằng cách như: xăng đang tăng giá hả, bù ngay vào giá xăng. Nơi nào bệnh viện quá tải, trường học đổ nát: lấy tiền ấy xây ngay, công bố ngay hết bao nhiêu... Cứ thế dân chúng em mới tin là chống tham nhũng. Chứ cứ thế này chả biết chống kiểu gì vì dân có được lợi gì đâu? Các bác còn đi làm, đương chức đương quyền mà chả nói đỡ cho dân một tiếng?
- Tôi giờ cũng là dân như anh thôi, cán bộ gì đâu. Nghỉ hưu rồi đi làm thêm cho vui, thêm ít tiền còm đỡ phiền con cháu...
- Ôi giời chị đã nghỉ hưu á? Thế chắc cũng phải ngang tuổi mẹ vợ... cháu, mà sao... cô trẻ thế ạ?
May quá, xe đã đến nơi. Kết thúc các chuyến đi luôn “có hậu” khi mình (lại) được khen trẻ 
HN, tháng 6.2018
Hình: Một góc HN xưa như tôi từng biết.
Không có văn bản thay thế tự động nào.

CHUYỆN ĐI ĐƯỜNG (18)


 
Bữa hổm đi từ HN về SG bằng Jetstar, thấy máy bay không mới,  không đẹp bằng Vietjet, không to và hiện đại như VNA, hành khách hầu hết cũng bình dân hơn, có lẽ vì đây là hãng có giá vé rẻ nhất hiện nay nên nhiều bà con ít xiền vẫn có thể bay vèo vèo. Nhưng một điều rất hay là dân tình lên máy bay trật tự, không lộn xộn đi lại, không nói chuyện điện thoại, không nói to, trẻ con không gào khóc, không đứng lên lấy đồ đạc khi máy bay chưa dừng… nói chung là văn minh lịch sự. Ngạc nhiên chưa?

Hóa ra tiếp viên của Jesta là mấy anh chị (có khi phải gọi là cô/bác ấy) người TÂY, chả biết nước nào. Họ đi đi lại lại, chỉ cần nhìn hay xua tay thôi, tất cả đâu vào đấy!

Lại nhớ lần đi Pháp, lúc đi bằng vé VNA nhưng bay chuyến bay của Air France kết hợp. Tiếp viên TÂY nên dù đông khách Việt nhưng trật tự, hành khách Việt đi nhẹ nói khẽ cười duyên, giống  như bay các chuyến nội địa của nước ngoài vậy. Nhưng lúc về máy bay của VNA thì thôi rồi, y hệt chuyến bay nội địa VN.

Hóa ra nhiều người không chỉ “thần tượng” TÂY mà còn sợ nữa! Hay là các hang máy bay của TA cứ thuê TÂY làm tiếp viên, phục vụ. Có thế thì các chuyến bay của ta sẽ văn minh lịch sự hơn chăng?
Sài Gòn 27.2.2016
 

Chuyện trên đường (16) – GA HÀNG KHÔNG QUỐC TẾ VINH


Bị delay gần một tiếng từ Vinh về SG, ngồi ở quầy ăn uống trong phòng chờ nghe nhiều chuyện hay đáo để.
Quầy hàng có 3 cô bé xinh xắn, nói giọng Vinh nhưng nhẹ nhõm, dễ nghe. Đồ ăn thức uống cũng giản đơn, có lẽ sân bay tỉnh lẻ ít khách, mà có khách chắc cũng ít dám ăn uống ở sân bay vì sợ đắt. (Lúc lên máy bay có mấy người giở cơm mang theo ăn, làm anh chàng tiếp viên phải nhắc mấy lần: Bác ơi bác ăn nhanh rồi gói lại giùm, mùi thức ăn bay khắp máy bay rồi ạ!).

Chỉ có tủ nước ngọt, mấy tô mi ăn liền , vài cái bánh mì ngọt loại cho con nít, những gói kẹo “cu đơ” đặc sản, vài ký cam Vinh chin đỏ… Tôi vào phòng chờ sớm, không định ăn uống gì, nhưng thấy báo delay nên tính kêu tô mì ăn. Vừa lúc đó một nhóm khách com lê cà vạt kéo vào ào ào như sôi. Họ kéo ghế kéo bàn ầm ĩ rồi gọi các cô phục vụ rối rít: Ở đây có gì ăn không thế? Mỗi mì tôm thôi à? Có thịt bò thịt nợn gì không? Không à, chán thế, sân bay quốc tế mà thế à? Bao nhiêu một bát? Những 30 nghìn á, đắt thế? Thôi cho 6 bát đi, à không bảy, à tám bát. Thằng kia mày có ăn không tao gọi luôn…
Mấy cô bé luôn miệng vâng dạ ngọt ngào, chân đi như chạy luôn tay bê nước uống, bê mì, gạt tàn thuốc…

-       - Này một bát không cho gói mỡ vào nhé! Không hiểu à, cho gói gia vị còn không cho gói mỡ, giời lạnh ăn kinh bỏ mẹ…
-        - Đã bảo rồi sao vẫn mỡ váng thế này? Ông ăn hộ tôi được không?
-        - Dạ, em xin lỗi, em mang cho anh bát khác đây ạ.
-        - Bát kia không được tính tiền đấy nhé!
-        - Dạ… (cô bé tần ngần)
-        - Thôi giả cho nó, bao nhiêu mà…
-        - Các anh uống gì để em làm ạ?
-         - Đen đá, có đá không? Vừa hết à, quán xá gì chán thế?
--        - Dạ trời lạnh ít người uống đá nên tụi em không để lại...
-        - Thế cho 2 lâu lóng nhé, thật lóng, lấu nước sôi vào đấy
-        - Vâng ạ. Còn anh uống gì ạ?
-        - Anh ăn đã, tí nữa anh gọi.
-        - Dạ, em sợ khách đông làm cho anh không kịp…
-        - Đã bảo tí nữa, anh uống gì thì còn tùy xem tình cảm của em với anh thế nào, hí hí…
-        - Sao quầy ăn lại ngay cửa phòng vệ sinh thế này?
-        - Dạ ở đây quầy nào cũng vậy ạ. Phòng vệ sinh chúng em luôn dọn rất sạch sẽ anh à.
-        - Vô duyên,  chắc thức ăn thế nào nên để cạnh phòng vệ sinh cho tiện hả?
-        - Hí hí. He he, ha ha…

Muốn ăn cũng chẳng ăn nổi. Tôi kêu ly nước cam vắt, mở máy tính cắm mặt vô xem bài xem vở, mạng ở sân bay Vinh chập chờn chứ không thì hôm qua đã cho mấy anh khách này lên FB.
Sợ nhất là đàn ông ở nơi công cộng mà thản nhiên cợt nhả, chê bai, mắng mỏ người khác. Có thể họ tưởng thế là thân mật như “trong gia đình”, thậm chí tưởng vậy là đùa rất VÔ tư và DUYÊN dáng!
Chỉ tội mấy cháu phục vụ. Nhưng cũng may, ga tỉnh lẻ nên các cháu còn ngoan. Cảng hàng không Vinh đã thành ga quốc tế, không khéo mai mốt các cháu sẽ thành “đại bàng” như các chị gái ở ga Nội Bài.


Vinh, 6/2/2015

CHUYỆN TRÊN ĐƯỜNG (15)


Đi từ Nội Bài về Hà Nội bằng xe Hàng không.
Ra khỏi nhà ga thấy chiếc xe Hàng không đang đón khách. Đến gần thấy chưa có ai, tôi hỏi anh lái xe: xe đi ngay chưa anh? Xe về đâu? – Đi ngay đi ngay, về Deawood, Quang Trung. – Bao nhiêu tiền ạ? – 40 nghìn, chị lên xe đi, ngồi trước cho khỏi say xe (chắc thấy mặt mình mệt mỏi quá, hic).
Chờ một lúc lâu xe mới đủ người, 16 người cả bác tài, hành lý để chật hết cả chỗ lên xuống, dưới gầm ghế. Rút cục tôi cũng không ngồi ghế trên, vì có một cặp đã leo lên ngồi khi tôi đang xếp hành lý, bất chấp bác tài nói ghế đó đã có người.
Hành khách đều từ Sài Gòn ra nhưng tất cả đều nói tiếng Bắc, chắc đều là người Bắc (trừ tôi). Bắt đầu là màn chào hỏi nhau: bác ra Hà Nội về quê à hay đi có việc, bác ở trong Sài Gòn lâu chưa, chú vào chơi với các cháu à, cô vào công tác hay thăm người nhà hay đi chơi… trừ cái đôi ngồi ghế trên cùng có tuổi chênh lệch khá nhiều nhưng mức độ âu yếm nhau thì ngang nhau, rất teen Biểu tượng cảm xúc grin
Câu chuyện ngày càng rôm rả giữa hai người đàn ông và ba người phụ nữ ngồi băng ghế sau cùng. Ừ trong miền Nam cái gì cũng không ngon bằng ngoài mình nhỉ. Hoa quả cũng thế, rau thì nhiều loại nhưng không ngon, không thơm, gà vịt thịt cá cũng vậy! Chỉ được cái nhiều, đi chợ trăm nghìn ăn cả nhà không hết.
- Đúng dồi, em vào Sài Gòn ăn cái gì cũng không được. Chả món nào ra món nào, cái gì cũng có giá đỗ với rau thơm. Ăn kinh chết đi được.
- Vì con tôi nó chuyển vào làm việc trong ấy thì tôi vào chứ ở đấy chán lắm.
- Thế bác ở quận mấy?
- Tôi ở quận Gò Vấp. Xung quanh toàn người Bắc mình thôi. Mới vào Sài Gòn á, toàn tay trắng. Thế mà cứ mua bán đất đai bây giờ ai cũng giàu sụ. Chỉ có mình đi làm nhà nước nghỉ hưu là nghèo thôi.
- Thế chú ra Hà Nội ăn tết à?
- Không, em ra chơi thôi bác ạ. Các cháu lâu lâu mua vé cho em ra chơi, mua giá rẻ nhưng em chỉ mua việt lam enai thôi, không đi các hãng khác việt dét với dét ta gì, toàn bị đì nay thôi.
- Các cháu nhà chú chắc thu nhập tốt nhỉ?
- Vâng, tất cả các cháu nhà em đều có công ty riêng, mua nhà ở Phú Mỹ Hưng gần nhau hết, em chả phải xa đứa nào. Dưng mà họ hàng ngoài này hết nên thỉnh thoảng ra chơi.
- Ừ trong đấy với con nhưng anh em ngoài này cả nên tôi chỉ thích về Hà Nội ăn tết. Tết Sài Gòn chả ra tết gì cả. Nóng bức, lại chỉ toàn mai vàng choét, thức ăn thì mau thiu.
- Ấy trong Sài Gòn người ta sống tây lắm, chả ăn tết như ngoài mình. Ai lại cứ tết là cả nhà kéo nhau ra biển chơi thế chứ? Tầm một tuần nữa là Sài Gòn vắng tanh ấy mà, người Trung người Bắc về hết thì Sài Gòn cũng chả còn ai…
- Ấy chú tài cho tôi xuống chỗ Hàng Bông nhé.
- Không xuống đấy được ạ, thế bác xuống gần Cửa Nam nhé?
- Từ đấy bắt xe về Khâm Thiên dễ không nhỉ? Thôi chú cứ cho tôi về luôn Quang Trung vậy. Mải chuyện quá lại quên cả chỗ xuống.
- Vâng thế các bác đi xe em thấy vui không ạ? Đi taxi ngồi một mình chán chết.
Đôi ngồi ghế trên vẫn mải miết dựa đầu nhéo má vuốt tóc rờ tai nhau. Đến Quang Trung họ cũng không xuống, chắc thuê xe đưa đi tỉnh nào đấy. Loáng thoáng nghe thấy nói với bác tài như vậy.
Kéo chiếc va ly đi về khách sạn gần đó mà bỗng nhớ thương Sài Gòn quá chừng!

HN 27.1.2015

Chuyện trên đường (5) Bay cùng Hãng delay không thèm sorry.



Bữa trước mình có việc đi HN họp gấp. Mua vé chuyến 6g30 sáng của VNA. 5g30 ra sân bay TSN  thì được biết chuyên bay này hủy, không ai thông báo lý do, chỉ biết là không làm thủ tục được, nhiều người phải nhận lại hành lý đã gửi. Mọi người ngơ ngác. Hỏi nhân viên làm thủ tục thì biết: không còn chuyến nào gần nhất, chưa biết giải quyết thế nào?
Một lúc có một anh ra nói: nếu ai muốn đi sớm thì ra quầy trả vé nhận lại tiền và qua Vietjet mua vé chuyến 7g. Mấy người đi qua quầy trả vé thì… đã có một hàng dài. Sáng hôm đó VNA hủy 2 chuyến SG - Đà Nẵng, 1 chuyến SG-Hà Nội, 1 chuyến SG-Vinh… Khu vực trả vé và đăng ký vé chờ đông người nháo nhác… Cô nhân viên ngồi ở quầy trả vé mới sáng sớm mà mặt nặng như chì, làm thủ tục một cách chậm chạp, ai hỏi gì cũng không thèm mở miệng trả lời, lại còn lườm lườm mấy người ngơ ngác đến hỏi trả vé thế nào… Rất lạ là hủy nhiều chuyến bay thế mà không hề có loa thông báo mà chỉ có 1 nhân viên đến nói với khách đang xếp hàng.
Anh nhân viên lúc nãy bảo: bên Vietjet chỉ còn khoảng 10 – 15 vé HN ưu tiên cho khách của VNA và sắp khóa sổ, mà phải có hóa đơn trả vé của VNA. Mọi người lại sôi lên vì sợ không kịp mua vé bên Vietjet. Mấy ông Tây, Nhật, Hàn không thể hiểu việc gì đang xảy ra, kiên trì hỏi vì sao họ có vé mà không được đi? Cũng chẳng ai trả lời rõ ràng cho họ biết.
Đã có người bực quá to tiếng “tôi đến từ 5g sáng, xếp hàng đã đời không ai nói gì, bây giờ lại bảo hủy chuyến là sao?! Hôm qua tôi bận đột xuất phải đổi vé sáng nay thì bắt đóng bù mấy trăm ngàn, bây giờ hủy chuyến thì phải đền lại tiền vé cho tôi, cả tiền phạt hôm qua nữa!”. Anh nhân viên lúc này mới nói “vì lý do kỹ thuật nên hủy chuyến, vì vậy theo luật là không phải đền bù cho khách hàng”. Ôi trời, lúc này mình điên hết cả người, đang xếp hàng mình bỏ đấy, đến trước anh ta mình nói (giọng rất từ tốn):
-         Chuyện vì lý do kỹ thuật thì chỉ các anh biết với nhau, chúng tôi không thể biết chính xác. Vì vậy nói thế nào chúng tôi nghe thế! Nhưng bây giờ các anh phải giải quyết cho chúng tôi đi chuyến sớm nhất vì ai cũng đi công việc chứ không ai mất vài triệu đồng đi chơi. Có người ra HN làm việc trong ngày, tối về ngay nên không thể nào chuyển qua chuyến trưa hay chiều được!
-         Thì chúng tôi đang giải quyết với Vietjet.
-         Đề nghị anh nói rõ bên đó còn bao nhiêu vé? ở đây hàng chục người xếp hàng trả vé, nếu không mua được bên đó thì sao?
-         Thì các anh chị đăng ký vé chờ…
-         Này, đáng ra các anh phải chủ động mua vé Vietjet hay hãng khác cho chúng tôi và trả lại tiền chênh lệch, chứ không phải bắt chúng tôi làm việc đó! Các anh bán vé chứ không phải chúng tôi đi xin!
-         Các anh chị thông cảm…
-         Chúng tôi lỡ việc thì ai thông cảm cho chúng tôi?!
Có mấy người lẳng lặng qua Vietjet mua được vé chuyến 7g. Mình cũng bỏ không xếp hàng nữa, chạy qua đó thì: hết vé, chỉ còn chuyến 12g trưa!
Qua Air Mekong: có chuyến 9g nhưng bay lên Pleiku rồi 14g mới đến HN. Thế thì lỡ hết việc còn gì!
Qua Jestar: hết vé, chỉ còn chỗ chuyến 18g. Xong phim!
Quay lại quầy checking hỏi thăm, vì có thẻ Titan nên đăng ký được chuyến 10g30. Nhân viên nói: chị chờ đến 8g thử xem còn chỗ chuyến 8g30 không? Đành phải ra ghế ngồi chờ… Mới có 6g15, thôi thì mở máy vào FB than thở vậy. 
8g quay lại quầy, cô nhân viên nói: chuyến 8.30 không còn chỗ chị ạ. Mình chán quá, không nói câu nào, lấy điện thoại gọi ra HN báo không ra được nên… thông cảm vì tôi không dự họp! Thấy mình cứ thanh minh thanh nga lý do lý trấu… anh nhân viên hồi nãy nói với cô kia “em hỏi xem ghế 11c còn không, chị này có thẻ Titan đấy”. Cô kia bảo: em cứ xuất vé trước cho chị ấy nhé? Rồi vừa làm vé cô vừa gọi tới gọi lui một hồi mới được sự đồng ý của ai đó “mở ghế 11c”. 8g25, cầm vé trên tay (may mà không gửi hành lý) mình vội cám ơn rồi chạy hộc tốc lên lầu, qua cửa an ninh cũng phải chen ngang vì gần đóng cửa ra máy bay. Mà cửa ra tận số 14, chạy gần… đứt dép. Lên máy bay ngồi chưa kịp gài dây an toàn thì máy bay lăn bánh.
Ngồi trên máy bay mới nhớ lại thấy thái độ mấy anh chị ở quầy checking thật nhã nhặn kiên trì… Ai quyết định hủy, chậm chuyến thì họ cũng là người hứng chịu toàn bộ sự bực tức của khách hàng. Thật là quýt làm cam chịu đó mà.
Hồi trước có viết cái note “đi máy bay khổ thật”. Càng ngày càng thấy đúng là đi máy bay cũng chả sung sướng gì J
Một lần trục trặc: uh thì lỡ rồi thôi bỏ qua. Hai lần: chắc tại số mình "trục trặc". Ba lần: a hoá ra ko phải tại số mình. N lần: chán cả muốn nói! Nhưng ko lẽ cứ phải chịu đựng mãi?! 
Nhưng, có phải mình chỉ phải chịu đựng cái hãng VNA dù phải trả tiền những vẫn luôn bị coi thường này đâu?!

TÂM THỨC MÕ, HÀNH XỬ MÕ (tạm đặt, bài từ FB Le Quang)

  https://www.facebook.com/share/p/1EBostJRqR/ “Hồi nhỏ chắc cậu vẫn còn nhớ, chúng mình thường thắc mắc không biết dân phòng rốt cuộc là nh...