Chuyện trên đường (16) – GA HÀNG KHÔNG QUỐC TẾ VINH


Bị delay gần một tiếng từ Vinh về SG, ngồi ở quầy ăn uống trong phòng chờ nghe nhiều chuyện hay đáo để.
Quầy hàng có 3 cô bé xinh xắn, nói giọng Vinh nhưng nhẹ nhõm, dễ nghe. Đồ ăn thức uống cũng giản đơn, có lẽ sân bay tỉnh lẻ ít khách, mà có khách chắc cũng ít dám ăn uống ở sân bay vì sợ đắt. (Lúc lên máy bay có mấy người giở cơm mang theo ăn, làm anh chàng tiếp viên phải nhắc mấy lần: Bác ơi bác ăn nhanh rồi gói lại giùm, mùi thức ăn bay khắp máy bay rồi ạ!).

Chỉ có tủ nước ngọt, mấy tô mi ăn liền , vài cái bánh mì ngọt loại cho con nít, những gói kẹo “cu đơ” đặc sản, vài ký cam Vinh chin đỏ… Tôi vào phòng chờ sớm, không định ăn uống gì, nhưng thấy báo delay nên tính kêu tô mì ăn. Vừa lúc đó một nhóm khách com lê cà vạt kéo vào ào ào như sôi. Họ kéo ghế kéo bàn ầm ĩ rồi gọi các cô phục vụ rối rít: Ở đây có gì ăn không thế? Mỗi mì tôm thôi à? Có thịt bò thịt nợn gì không? Không à, chán thế, sân bay quốc tế mà thế à? Bao nhiêu một bát? Những 30 nghìn á, đắt thế? Thôi cho 6 bát đi, à không bảy, à tám bát. Thằng kia mày có ăn không tao gọi luôn…
Mấy cô bé luôn miệng vâng dạ ngọt ngào, chân đi như chạy luôn tay bê nước uống, bê mì, gạt tàn thuốc…

-       - Này một bát không cho gói mỡ vào nhé! Không hiểu à, cho gói gia vị còn không cho gói mỡ, giời lạnh ăn kinh bỏ mẹ…
-        - Đã bảo rồi sao vẫn mỡ váng thế này? Ông ăn hộ tôi được không?
-        - Dạ, em xin lỗi, em mang cho anh bát khác đây ạ.
-        - Bát kia không được tính tiền đấy nhé!
-        - Dạ… (cô bé tần ngần)
-        - Thôi giả cho nó, bao nhiêu mà…
-        - Các anh uống gì để em làm ạ?
-         - Đen đá, có đá không? Vừa hết à, quán xá gì chán thế?
--        - Dạ trời lạnh ít người uống đá nên tụi em không để lại...
-        - Thế cho 2 lâu lóng nhé, thật lóng, lấu nước sôi vào đấy
-        - Vâng ạ. Còn anh uống gì ạ?
-        - Anh ăn đã, tí nữa anh gọi.
-        - Dạ, em sợ khách đông làm cho anh không kịp…
-        - Đã bảo tí nữa, anh uống gì thì còn tùy xem tình cảm của em với anh thế nào, hí hí…
-        - Sao quầy ăn lại ngay cửa phòng vệ sinh thế này?
-        - Dạ ở đây quầy nào cũng vậy ạ. Phòng vệ sinh chúng em luôn dọn rất sạch sẽ anh à.
-        - Vô duyên,  chắc thức ăn thế nào nên để cạnh phòng vệ sinh cho tiện hả?
-        - Hí hí. He he, ha ha…

Muốn ăn cũng chẳng ăn nổi. Tôi kêu ly nước cam vắt, mở máy tính cắm mặt vô xem bài xem vở, mạng ở sân bay Vinh chập chờn chứ không thì hôm qua đã cho mấy anh khách này lên FB.
Sợ nhất là đàn ông ở nơi công cộng mà thản nhiên cợt nhả, chê bai, mắng mỏ người khác. Có thể họ tưởng thế là thân mật như “trong gia đình”, thậm chí tưởng vậy là đùa rất VÔ tư và DUYÊN dáng!
Chỉ tội mấy cháu phục vụ. Nhưng cũng may, ga tỉnh lẻ nên các cháu còn ngoan. Cảng hàng không Vinh đã thành ga quốc tế, không khéo mai mốt các cháu sẽ thành “đại bàng” như các chị gái ở ga Nội Bài.


Vinh, 6/2/2015

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

“Ảnh hưởng của mạng xã hội đến lối sống của giới trẻ (lưu tư liệu)

MỘT NGƯỜI TRẺ ĐI SUỐT NGÀN NĂM