Tuổi Trẻ cuối tuần trong tôi.
Tuổi Trẻ Cuối Tuần là
tờ báo tôi được bén duyên rất sớm! Là một người làm công tác nghiên cứu lịch sử
và khảo cổ, khi bắt đầu cộng tác với tờ báo là tôi biết
mình bước vào một không
gian văn hóa và một địa chỉ lan tỏa tri thức. Những cộng
tác viên đồng thời là độc giả lâu năm với tờ báo như tôi hiểu rằng: TTCT dừng lại, không đơn
thuần là sự vắng mặt của một ấn phẩm mà là sự khép lại của một diễn đàn trí
thức đầy bản lĩnh – nơi lịch sử chưa bao giờ bị coi là chuyện của quá khứ
xa xôi mà luôn là mạch ngầm chảy trong đời sống hôm nay.
Nhiều người thường nghĩ viết báo cho đại chúng
là một cuộc dạo chơi nhẹ nhàng của những nhà nghiên cứu. Nhưng với riêng tôi,
mỗi lần nhận lời viết bài cho TTCT là một lần tự đặt mình vào một thử thách,
bởi vì Tòa
soạn không cần những bài luận bàn lý thuyết suông. Áp lực lớn nhất mà các biên
tập viên TTCT luôn đặt ra cho cộng tác viên trước các vấn đề xã hội chính là: Làm
sao để chạm vào số đông? Làm sao để câu chuyện học thuật “cao siêu” trở thành câu chuyện gần gũi của mỗi gia đình?
Với tôi thách thức đó hiện lên ở
mảng đề tài dạy sử và học sử. Trên trang báo TTCT, tòa soạn đã nhiều lần cùng các
chuyên gia đi tìm
lời giải cho câu hỏi nhức nhối: Vì sao học sinh chán sử? Làm sao để việc học sử
không còn là gánh nặng của những mốc thời gian hay những con số khô khốc? Từ câu chuyện nhỏ của một
cậu bé học lớp
5, trước kỳ thi cháu học mãi vẫn không thể thuộc tên các loại rìu đá và nơi
tìm ra chúng. Tôi nhận ra
những kiến thức đời thường khi trở thành lịch sử trong sách giáo khoa lại trở
nên xa lạ và khó hiểu. Khó khăn của người viết lúc này là phải bước ra khỏi
những định kiến thông thường, dùng lăng kính khoa học để lý giải một thực tế:
lịch sử đang tách rời khỏi dòng chảy xã hội và sự quan tâm của người trẻ, nhất
là học sinh phổ thông.
Và cũng từ những trăn trở về
giáo dục ấy, TTCT đã gợi mở, đồng hành cùng tôi đi sâu vào một lát cắt vô cùng
ý nghĩa: Lịch sử gia đình, dòng họ. Các
bài viết của GS Ngô Vĩnh Long, nhà nghiên cứu Phạm Hoàng Quân đã mang lại một
cách nhìn mới: lịch sử đất nước không ở đâu xa xôi, nó được viết nên từ lịch sử
của từng ngôi nhà, từ nếp nghĩ, gia phong, và từ chính những góc phố, hàng cây,
ngôi trường cổ mà ông bà, cha mẹ và con cháu cùng từng đi qua. Khi một đứa trẻ
không còn những không gian vật chất để cùng sẻ chia ký ức với thế hệ đi trước,
sợi dây liên kết thiêng liêng với lịch sử dân tộc sẽ bị đứt gãy. Đó chính là
cách học sử tự nhiên và bền vững nhất.
Nhắc lại điều này để thấy, việc bảo tồn không
gian di sản chính là đang bảo tồn một "giáo cụ trực quan" sống động
nhất cho việc học sử và giữ gìn gia phong. Điều này đã khích lệ tôi giới thiệu
cuốn sách tự thuật “Lưu niên ký sự” của ông nội tôi, một công trình ghi chép tỉ
mỉ về một gia đình, qua đó là một dòng họ ở Nam bộ trong giai đoạn cuối thế kỷ
19 – giữa thế kỷ 20. Qua đó góp phần tìm hiểu lịch sử, văn hóa và con người Nam
bộ.
Từ năm
2010 trên trang báo này,
tôi đã chia sẻ về sự biến mất của những "không gian công cảm"
– những không gian công cộng, những công trình kiến trúc cổ nơi lưu dấu ký ức
chung của nhiều thế hệ. Hai nhà báo Phan Cầm và Khổng Loan đã
đặt câu hỏi cho tôi trong bài phỏng vấn đầu tiên về di sản đô thị Sài Gòn: Khi những không gian công cộng, những di sản
vật thể quanh ta bị xóa bỏ, người trẻ sẽ tìm đâu ra cái "neo" để gắn kết với quá khứ? Vai trò
cũa những nhà khảo cổ, nhà nghiên cứu như chúng tôi đang ở đâu trong tình trạng
di sản ngày càng hao hụt, biến dạng? Đó không chỉ là một câu hỏi mà tôi hiểu,
đó là vấn đề trách nhiệm của giới nghiên cứu khi vẫn loay hoay trong không gian
học thuật hàn lâm, mà chưa bước ra tiếp cận thực tiễn và giải quyết các vấn đề
một cách trực diện!
Đáng buồn là nhiều vấn đề được đặt ra từ ngày ấy đến
nay vẫn còn nguyên tính thời sự, thậm chí trở nên “bình
thường” khi tốc độ và quy mô xâm hại di sản thiên nhiên ngày càng lớn, di sản
văn hóa bị khai thác thương mại hóa ngày càng nhiều.
Nhiều năm cộng tác với Tuổi Trẻ Cuối Tuần tôi hiểu viết về di
sản văn hóa chưa bao giờ là việc dễ dàng, bởi vì tòa soạn luôn đòi hỏi một cái
đầu lạnh của người nghiên cứu và một trái tim nóng của người yêu văn hóa. Chính
sự khắt khe ấy đã giúp nâng tầm những bài viết về văn hóa gia đình, về phương
pháp dạy sử từ chỗ tưởng như là góc nhìn cá nhân trở thành một vấn đề xã hội có
tầm ảnh hưởng nhất định. Viết về di sản rất dễ đụng chạm đến vấn đề
bất động sản, nhưng Tòa soạn đã cho những người làm nghiên cứu một điểm tựa
truyền thông vững chắc, để chúng tôi hiểu rằng mình không hề cô độc trong nỗ
lực bảo tồn các di tích lịch sử, chỉ ra nguyên nhân của những
xâm hại phá bỏ di sản... Từ đó đưa những giá trị di
sản gần với
đời sống, về với giá trị cốt lõi của xã hội.
Bên cạnh đó tòa soạn còn
nâng tầm nhiều bài viết không chỉ ở mức thông tin, mà trở thành những tiếng
chuông cảnh tỉnh, góp phần giữ lại từng
di tích, từng lễ hội, từng sinh hoạt cộng đồng với những giá trị nguyên vẹn của
nó. Tôi nhớ mãi TTCT đã đặt tựa cho một bài viết của tôi “Đừng để chìm chợ nổi”
mang tính hấp dẫn của báo chí đồng thời cũng là lời cảnh báo khẩn thiết cho một
di sản văn hóa sông nước ở đồng bằng sông Cửu Long.
Tôi và nhiều người vẫn
quen với thương hiệu TTCT dù báo đã chuyển qua cuối tháng từ đầu năm 2026.
Nhưng rồi TTCT cũng đi đến số cuối, những trang báo in thơm mùi mực, những
trang online quen thuộc rồi sẽ trở thành một phần di sản của báo chí đương đại. Nhưng
với tôi, tinh thần khoa học, sự tử tế và cái tâm giữ gìn "ký ức lịch
sử" mà Tuổi Trẻ Cuối Tuần thắp lên sẽ không bao giờ lụi tàn.
Nó đã kịp bén rễ sâu trong lòng độc giả và trong hành trình nghề nghiệp của
những cộng tác viên. Từng trang báo đã nhắc nhở chính chúng ta cách
ứng xử với quá khứ và đối thoại với tương lai.
Tháng 6. 2026. Nguyễn Thị Hậu

