Tản văn, Nguyễn thị Hậu
Một buổi sáng cuối năm tôi ngồi trong quán cà phê quen thuộc. Quán nhỏ
trong con hẻm vắng, không bày biện “Mừng giáng sinh” hay “Chúc mừng năm mới”, không nhạc xuân rộn ràng như nhiều
quán lớn mặt tiền đường phố, chỉ có mùi thơm cà phê, vài chiếc bàn gỗ đã sẫm màu theo năm
tháng. Nhưng tôi vẫn thấy mùa xuân đang đến, không phải ở cảnh sắc ngoài phố mà
trong cảm giác bâng khuâng của lòng người.
Sài Gòn có nhiều quán cà phê như thế, không nổi tiếng nhưng luôn là nơi
người ta tìm đến để ghi dấu một chuyến đi, ghi nhớ một câu chuyện, thương nhớ một con người. Chỉ là một con hẻm trên con đường có hai hàng cây sao cao vút, tán
không còn đều, rễ đội lên mặt vỉa hè những vết nhăn thời gian. Buổi sáng xe cộ
vẫn ồn ào qua lại, cả ngày cũng chẳng
khi nào vắng. Con hẻm nhỏ cũng như cả thành phố này, cuộc sống ở đây không phô
bày, nó sống động, bình thản và giản dị. Sống ở Sài Gòn đã 50 năm, tôi luôn nhận ra mùa
xuân ở Sài Gòn hiếm khi được nhận ra bằng thời tiết. Nó không đến bằng cái rét
cuối cùng hay những đợt nắng ấm đầu tiên. Xuân đến bằng tín hiệu rất mỏng: buổi sáng nào đó bước chân ra đường phố, bỗng một cảm giác bồi hồi là lạ rất khó gọi tên, như thành phố chợt chậm lại một nhịp thở sau một năm dài sôi động.
Vào buổi sáng như sáng nay, quán cà phê vẫn như mọi ngày nhưng đã nghe
mùa xuân ghé vào quán nhỏ, tạo nên một nhịp điệu rất riêng. Người ra vào không
vội, câu chuyện cũng không cần kết thúc. Mỗi người ngồi đó đều như đang tạm
dừng trong “khoảng giữa” năm cũ và năm mới, giữa điều đã qua và điều chưa kịp
tới. Tôi nhận ra, mùa xuân có lẽ đã “chạm” vào mỗi người chính ở khoảng giữa
ấy. Mỗi lần ngồi trong quán cà phê quen tôi đều nghĩ rằng, Sài Gòn chính là
những quán cà phê như thế này. Không cần trang trí theo mùa, không cố tái tạo vẻ cổ xưa cũng không
quá hào hứng với cái mới. Nó để mọi thứ cùng tồn tại một cách tự
nhiên. Bàn cũ đứng cạnh bàn mới, người
trẻ ngồi bên người già, khách mới trò chuyện cùng khách quen… Ký ức và hiện tại không tranh giành không gian, chỉ lặng lẽ đan xen vào
nhau, chồng xếp lên nhau. Sài Gòn đã được “giữ lại” bằng cách đó.
Vào khoảng thời gian giao mùa, năm cũ gần qua năm mới
đang đến, nhiều thành phố chào
đón bằng lễ hội, bằng bông hoa trang trí rực rỡ và những náo nhiệt thúc giục người ta đổ ra đường phố... Nhưng Sài Gòn luôn đón xuân bằng thói quen uống cà phê mỗi sáng, thói quen ghé quán quen trước khi bắt đầu một ngày mới, thói quen
ngồi yên vài phút giữa dòng chảy vội vã của đô thị. Mùa xuân ở Sài Gòn vì thế không
làm người ta quá nôn nao mà làm lòng người mềm lại. Sau một năm bươn chải, người ta cho phép mình chậm hơn một
nhịp, cho phép mình nhớ lại những việc đã qua, những điều chưa kịp làm, những
dự định từng được viết ra rồi gấp lại. Nhưng nghĩ đến những điều ấy lúc này
không thấy nặng nề. Ngồi quán cà phê lúc này, dễ tha thứ. Tha thứ cho những
chậm trễ, cho những thiếu sót, cho cả những giấc mơ chưa kịp gọi tên. Xuân làm người ta nhân ái hơn với
chính mình, với mọi người.
Tôi ngồi lắng nghe con phố dài xao xác lá ngoài kia, nhận ra, dù Sài Gòn đổi thay từng ngày nhưng có
những thứ rất khó mất, như cách người ta chào nhau bằng ánh mắt, bằng nụ cười, bằng lời nhắc nhau trên
đường, bằng câu xin lỗi, cám ơn. Tất cả điều đó
mang lại cảm giác rằng dù
thành phố có lớn đến đâu thì mỗi người vẫn có một chỗ để quay về. Đô thị nào
cũng phát triển, cũng phức tạp khó lường, nhưng không phải đô thị nào cũng như Sài Gòn, giữ được những khoảng dừng cho từng con người khi thành công và cả khi thất bại. Những quán cà phê quen thuộc chính là một khoảng dừng như thế. Ở
đó, người ta không cần phải trở thành ai khác, không cần phải nhanh
hơn, giỏi hơn hay mới hơn. Chỉ cần ngồi xuống, gọi một ly cà phê, và để thành
phố đi ngang qua chính mình.
Mỗi năm, mùa xuân ghé lại những quán nhỏ ở thành phố này, khẽ khàng, dịu
dàng. Không báo trước
không gõ cửa, chỉ ngồi xuống cạnh bạn giữa tiếng thìa chạm vào ly và tiếng xe
ngoài đường phố. Chỉ chạm nhẹ vào bạn bằng hơi gió dịu mát để nhắc rằng một năm nữa sắp bắt đầu. Mùa
xuân không đòi hỏi bạn phải đổi mới, nó chỉ cần bạn đủ mở lòng. Và thế là ta chợt thấy lòng nhẹ đi một chút. Chỉ một chút
thôi, đủ để tin rằng năm
mới luôn đáng để chúng ta bước tiếp.
Trên những con đường khắp Sài Gòn vẫn luôn sống
động, vội vã mà vẫn ung dung. Người giao hàng dừng xe trước tiệm tạp hoá đầu
hẻm. Một bà cụ bán vé số ngồi nép dưới tán cây. Quán hủ tiếu bên đường đang
đông khách… Thành phố không đợi Tết để nhộn nhịp, cũng không thúc giục người ta
bước sang năm mới. Nó cứ đi, đều đặn và bền bỉ, như cách nó đã đi suốt hàng
trăm năm qua, dung chứa đủ mọi nhịp sống, đủ mọi phận người.
Khi ly cà phê cạn dần, tôi đứng lên và bước ra đường. Thành phố vẫn thế, không khác buổi sáng hôm qua, không khác
những buổi sáng đã qua, nhưng lòng người thì đã nhẹ hơn một chút. Mùa xuân đến
mang lại cho người Sài Gòn cảm giác chờ đợi những cuộc đoàn tụ, gặp gỡ và kết
nối... Sài Gòn vào xuân
không ồn ào, không hứa hẹn mà là sự bình an để người ta tin rằng, mình có thể bước tiếp chậm rãi nhưng
vững vàng, trong một năm mới đang chờ phía trước.
Ở Sài Gòn, đôi
khi ta chỉ cần một khoảnh
khắc giao hòa giữa
hương thơm ly cà
phê, hơi gió chướng rất nhẹ và ý nghĩ phiêu lãng rất riêng. Ấy là mùa xuân đã đến trong lòng mình
trước khi hiện diện trên thành phố. Đó là một đặc ân mà Sài Gòn luôn
rộng rãi mang đến cho mỗi người.
Sài Gòn 5.1.2026





