Nhân
dịp dự buổi kỷ niệm Công ty
nước mắm Liên Thành tròn 120 năm tuổi, tôi bỗng dừng lại khá lâu trước hai chữ ấy: Liên
Thành.
Một
cái tên Việt. Không cầu kỳ, không pha trộn ngoại ngữ, cũng không cố gắng tạo cảm giác
quốc tế. Nó mang ý nghĩa rất cụ thể: “Tên Liên Thành, tức thành
hoa sen, là tên cũ của Bình Thuận, được chọn để thể hiện lòng tự hào với miền đất,
biểu tượng con voi đỏ được chọn để thể hiện mong muốn thức tỉnh dân tộc, vừa bằng
tập tính bầy đàn, vừa bằng sức mạnh của loài voi”. Từ ý nghĩa ấy thương hiệu Liên Thành
đã đi qua hơn một thế kỷ, vượt qua thời thuộc địa, chiến tranh chia cắt và những
biến động dữ dội của lịch sử để tồn tại đến hôm nay. Điều
đáng suy ngẫm không chỉ nằm ở tuổi đời của một thương hiệu, mà còn ở lựa chọn của
những người sáng lập cách đây 120 năm.
Đó
là thời kỳ đất nước còn là thuộc địa của thực dân Pháp. Tiếng Pháp
là ngôn ngữ của chính quyền, của trường học, của tầng lớp có điều kiện tiếp cận
quyền lực và tri thức. Thế nhưng những doanh nhân Việt Nam đầu thế kỷ 20 – những trí thức Hán học, Tây học
vẫn đặt tên cơ sở của mình bằng tiếng Việt, bằng từ
ngữ gắn với văn hóa và khát vọng dân tộc: Liên Thành, Nam Đồng Thư Xã, Đông
Kinh Nghĩa Thục, Minh Tân, hay giản dị như Xà bông Cô Ba...
Những cái tên ấy không chỉ để gọi một cơ sở kinh doanh hay một tổ chức xã hội, mà
là lời khẳng định về sự hiện diện ý chí và tinh thần người Việt trên chính
quê hương mình.
Sau
này, trong những thập niên giữa thế kỷ 20
khi ảnh hưởng văn hóa phương Tây ngày càng sâu rộng, ở miền Nam người
ta vẫn bắt gặp vô số thương hiệu mang tên Việt. Những cái tên ấy hiện diện trên
bảng hiệu cửa hàng, trong các xưởng sản xuất, trên những sản phẩm đi vào đời sống
hằng ngày. Chúng vừa là dấu hiệu nhận diện thương mại, vừa là một phần của ký ức
đô thị: nước khoáng Vĩnh Hảo, nước ngọt Chương Dương, bia Con Cọp, nước tương Nam Dương,
Con Mèo Đen, cà ri Việt Ấn,
bột ngọt Vị Hương Tố, bột Bích Chi, bông Bạch Tuyết, mì ăn liền Hai tôm...
Dù ảnh hưởng văn hóa Mỹ ngày càng mạnh, các doanh nghiệp vẫn không thấy cần phải
khoác lên mình một cái tên ngoại quốc để chứng minh đẳng cấp. Ngược lại, những cái tên Việt tạo nên sự thân thiện với
thị trường rộng lớn khắp miền Nam.
Ngày này
nhiều khách sạn,
cửa hàng, quán cà phê, nhà hàng, tiệm bánh, cửa hiệu thời trang mang những cái
tên hoàn toàn bằng tiếng Anh hoặc một ngôn ngữ nước ngoài nào đó. Chưa kể các khu chung cư căn hộ, khu đô thị mới phần lớn
đều mang tên nước ngoài... Điều
này không có thể không sai
trong bối cảnh hội nhập quốc tế. Một doanh nghiệp hướng đến thị trường toàn cầu
có thể lựa
chọn một thương hiệu dễ tiếp cận với khách hàng nhiều quốc gia. Nhưng
với những sản phẩm chủ yếu phục vụ người Việt và thị trường
trong nước, những cái tên nước ngoài đôi lúc làm người
ta tự hỏi: phải chăng ở đâu đó đang tồn tại tâm lý cho rằng một cái tên ngoại
quốc sẽ hiện đại hơn, sang trọng hơn hoặc dễ thu hút khách
hang hơn? Vì sao không để tên Việt và có thể để tên nước ngoài
phía dưới và chữ nhỏ hơn, như nhiều quốc gia khác vẫn làm?
Câu
hỏi ấy càng trở nên thú vị khi nhìn sang các nước láng giềng trong khu vực. Tôi
nhớ lần đi Indonesia gần đây.
Tại các thành phố lớn và các khu du lịch, hầu hết bảng
hiệu cửa hàng, nhà hàng, quán ăn, cơ sở dịch vụ đều mang những cái tên
Indonesia. Ngoại trừ một số khách sạn quốc tế lớn hoặc các thương hiệu toàn cầu,
rất hiếm gặp tình trạng phố xá phủ kín những cái tên tiếng Anh như ở nhiều đô
thị Việt Nam hiện nay. Thế
nhưng điều đó không hề cản trở du lịch Indonesia phát triển. Du khách quốc tế vẫn
đến rất đông. Họ vẫn tìm được khách sạn, nhà hàng, điểm tham quan và các dịch vụ
cần thiết. Không ai đòi hỏi người Indonesia phải đổi tên cửa hàng của mình
thành tiếng Anh để trở nên hấp dẫn hơn trong mắt thế giới. Ngược
lại, chính những cái tên bản địa ấy lại góp phần tạo nên cảm giác về một đất nước
có bản sắc riêng. Du khách tìm đến một vùng đất không chỉ để ngắm cảnh đẹp mà
còn để trải nghiệm sự khác biệt. Và ngôn ngữ chính là một phần quan trọng của sự
khác biệt ấy.
Ngẫm
rộng ra, nhiều quốc gia có nền kinh tế phát triển hàng đầu thế giới cũng không
hề từ bỏ ngôn ngữ của mình khi xây dựng thương hiệu. Người Nhật Bản, người Hàn
Quốc, người Pháp hay người Ý đều mang những cái tên bản địa ra thế giới. Họ
không che giấu nguồn gốc của mình. Trái lại, họ biến bản sắc ấy thành giá trị. Điều
làm nên sức mạnh của một thương hiệu chưa bao giờ nằm ở việc cái tên ấy được
phát âm theo ngôn ngữ nào. Điều
quan trọng hơn là chất lượng sản phẩm, sự tử tế trong kinh doanh và niềm tin mà
thương hiệu ấy tạo dựng được với cộng đồng. Và
khi những giá trị đó đã được khẳng định, cái tên lại trở thành một phần của ký ức
xã hội, của văn hóa kinh doanh và của lịch sử dân tộc.
Thương
hiệu bằng tiếng Việt không hề cản trở sự phát triển và cải tiến kỹ thuật mà ngược
lại, nhờ ứng dụng kỹ thuật khoa học mới, nhiều thương hiệu Việt ngày càng có những
sản phẩm đáp ứng nhu cầu tiêu dùng trong nước và quốc tế. Vì thế, câu chuyện
120 năm của công ty Liên
Thành không chỉ là câu chuyện về một hãng nước mắm lâu đời. Nó còn gợi nhắc về
một thời mà những doanh nhân Việt, dù sống trong hoàn cảnh xã hội thuộc địa nhưng
vẫn tự tin để đặt tên doanh nghiệp bằng tiếng nói của dân tộc mình. Điều đó thể hiện lòng tự trọng của một doanh
nghiệp.
Giữa
những bảng hiệu rực sáng của thời đại toàn cầu hóa hôm nay, những cái tên như
Liên Thành vẫn nhắc chúng ta rằng bản sắc không phải là thứ cản trở hội nhập.
Trái lại, có thể đó là
điều khiến một thương hiệu được nhớ lâu hơn, một thành phố, một địa phương thể hiện được cá tính riêng
và một quốc gia trở nên khác biệt hơn giữa thế giới ngày càng có nhiều điều “nhân bản vô tính” giống
nhau.
Bởi vậy tôi ước ao, biết đâu một ngày nào đó điều khiến du khách nước ngoài thích thú không phải là những bảng hiệu tiếng Anh xuất hiện ở khắp nơi, mà là những cái tên Việt đủ hay, đủ đẹp và đủ tự tin để du khách muốn dừng lại, hỏi nghĩa của nó và học cách phát âm cho thật đúng. Không biết điều này có phải là viển vông?
Nguyễn Thị Hậu, Ngày 6 tháng 6 năm 2026
https://nguoidothi.net.vn/tu-lien-thanh-nghi-ve-nhung-cai-ten-viet-53009.html