Bài đăng

KHỐN KHỔ NƯỚC TÔI (Khalil Gibran, Từ Linh dịch)

Hình ảnh
Khốn khổ nước tôi
Mê tín thì vô hạn
Tôn giáo thì nông cạn Khốn khổ nước tôi
Mặc áo mình không dệt
Ăn gạo mình không trồng
Uống rượu mình không làm Khốn khổ nước tôi
Ca ngợi côn đồ là anh hùng
Gọi kẻ xâm lăng là bạn vàng Khốn khổ nước tôi
Trong mơ thì ghét cay ghét đắng
Tỉnh dậy lại đầu hàng Khốn khổ nước tôi
Chỉ dám nói năng khi đưa tang
Chỉ dám khoe khoang di sản hoang tàn
Chỉ dám phản kháng khi đầu sắp lìa khỏi cổ Khốn khổ nước tôi
Chính khách xảo quyệt như chó sói
Triết gia tung hứng chữ làm xiếc
Nghệ thuật bắt chước chắp và vá Khốn khổ nước tôi
Kèn loa tưng bừng rước kẻ cai trị mới
Rồi tống cổ chúng bằng la hét phản đối
Rồi lại tưng bừng kèn loa đón kẻ cai trị khác Khốn khổ nước tôi
Vĩ nhân càng nhiều tuổi càng lú
Thánh nhân chờ mãi chưa ra đời Khốn khổ nước tôi
Cứ chia năm xẻ bảy chơi
Phe nào cũng xưng mình là nước (The Garden of the Prophet - 1934)
...
@ PITY THE NATION
( Khalil Gibran )
"Pity the nation that is full of beliefs and empty of religion.
Pity the nation that wears a cloth it does not we…

Linh tinh lang tang (159)

Hình ảnh
@ Ông Obama Lúc nãy xem trên kênh History một bộ phim tài liệu về TT Obama. Phim quay sau khi ông đã hết nhiệm kỳ, trong phim có những lời nhận xét, đánh giá của nhiều người nhiều giới: dân thường, quan chức, nhà báo, nhà nghiên cứu... về thời kỳ tại vị của Obama, nhận xét của chính ông về những điều làm được và chưa được.
Những đánh giá đều dựa trên phân tích, chứng cứ mặc dù từ nhiều góc nhìn khác nhau. Khen chê thằng thắn và công bằng, nhưng khen nhiều hơn chê. Obama rời chính trường hơn một năm. Hầu như không thấy ông xuất hiện trên truyền thông để nói về thời mình làm TT. Như ông nói, ông chỉ là một vận động viên chạy tiếp sức và đã cố gắng hết sức đề hoàn thành vòng chạy của mình một cách tốt nhất. Trong phim luôn là hình ảnh ông TT có nụ cười rạng rỡ mang lại sự tin cậy và thân thiện cho mọi người. À, khi người ta hỏi, điều đầu tiên ông muốn nói về 8 năm qua? ông hóm hỉnh trả lời cũng với nụ cười tươi: Tóc tôi bạc đi nhanh quá :)
Rời khỏi chức vụ và nghỉ ngơi, làm những công việc …

Tiếc nuối về một sự “từ chức”

Hình ảnh
http://nguoidothi.net.vn/tiec-nuoi-ve-mot-su-tu-chuc-12174.html Đó là việc từ chức của ông Đoàn Ngọc Hải, Phó Chủ tịch quận 1, sau khi “chiến dịch dọn dẹp vỉa hè” của ông kéo dài cả năm nhưng chỉ có kết quả nhất thời và không đạt hiệu quả lâu dài, dù khá tốn kém về công sức, thời gian và cả về kinh phí. Tôi là một trong số không nhiều người ngay từ đầu đã lên tiếng phản biện cách thức tiến hành “chiến dịch dọn dẹp vỉa hè” của ông Hải. Phải nói rõ rằng, mục tiêu làm cho vỉa hè sạch đẹp, an toàn, thông thoáng là hoàn toàn đúng nhưng phương pháp thực hiện của ông Hải là nóng vội, không khoa học và chưa nhân văn. Có thể nói vắn tắt là: - Không khoa học: chưa có điều tra xã hội học dù là “thí điểm” ở một phường hay một tuyến đường để có các số liệu về tình trạng buôn bán ở nhà mặt tiền, buôn gánh bán bưng trên vỉa hè, nhu cầu chỗ để xe của các cửa hàng, nhà hàng… cùng với số lượng khách hàng đến đó, số lượng người, gia đình phụ thuộc vào việc kinh doanh ấy. Vì vậy không có căn cứ để đưa ra…

Vụn vặt đời thường (151)

Hình ảnh
@ Từ FB nhà báo Vũ Kim Hạnh:
Mời tham khảo thêm từ bảng số liệu share từ FB của TS Vũ thế Dũng, hiệu phó ĐH Bách Khoa TPHCM, bạn mình. Hehe, cũng cám ơn bạn Dũng đã minh oan cho Sài Gòn, trường hợp này là làm "người tốt việc tốt", đóng góp cho cả nước. THẤY GÌ TỪ SỐ LIỆU THU VÀ NỘP NGÂN SÁCH SÀI GÒN 1. Năm 2017 ngân sách toàn quốc thu khoảng 58 tỷ USD, trong đó dân Sài gón đóng 15 tỷ (26%), Hà nội: 9 tỷ (16%)
2. Thế Sài gòn được giữ lại bao nhiêu để đầu tư cho dân? 5 tỷ, 10 tỷ, hay 15 tỷ? Đừng mơ: 2,6 tỷ. Hay thu từ SG lớn gấp gần 6 lần chi cho SG. 3. Nếu vậy anh bạn HN thì sao? Anh ta thu ít hơn thì chắc chi cũng ít hơn? Nhầm to: anh ta thu chỉ 9 tỷ nhưng được giữ lại đến 3,3 tỷ USD. 4. Vậy mỗi người dân SG đóng góp thế nào trong số thu này? Với dân số hơn 8,2 triệu, thì trung bình mỗi người dân SG đóng khoảng 42 triệu cho ngân sách. Còn người dân HN đóng góp 26 triệu/ năm, so với trung bình toàn quốc là 13,7 triệu đồng. 5. Đóng góp nhiều thế thì họ có được nhận lại phần đầ…

HƯƠNG MIỀN TÂY

Hình ảnh
Nguyễn Thị Hậu
Từ Sài Gòn đi về quê ngoại Cao Lãnh bây giờ có thêm một con đường đi qua huyện Mộc Hóa (Long An) và huyện Tháp Mười (Đồng Tháp). Đây là con đường đi qua một phần Đồng Tháp Mười, có từ lâu nhưng là đường nhỏ ngoằn nghèo và không liền lạc, gần đây được nối liền, nắn thẳng và nhiều đoạn được đắp mới.
Cũng như những con đường ở miền tây Nam bộ, trên đường có hàng chục cây cầu lớn, rất đẹp, tĩnh không cao, hầu hết bắc qua những dòng “kinh xáng” thẳng tắp, nước phèn trong xanh hai bên bờ còn chưa mọc kín dừa nước cỏ lác - những dòng kinh thoát nước và xả phèn vào mùa nước nổi của miền hạ lưu Mê Kông. Với độ tĩnh không cao như thế những con kinh xáng là đường giao thông nối liền vùng sâu của Đồng Tháp Mười ra đến đường lộ mới. Ghe xuồng chở lúa, chở phân bón, hàng hóa xuôi ngược trên kinh, và rồi không lâu nữa, ngay dưới chân cầu trên con đường tạm đi vòng khi xây dựng cầu sẽ là nơi đổ hàng lên xuống xe vận tải, về thành phố hay trở vô vùng bưng biền, đúng theo “quy luật” hình …

Linh tinh lang tang (158) Ngày cuối năm.

Hình ảnh
Ngày cuối năm, nhìn lại timeline FB, thấy mình đi nhiều, làm được nhiều việc, mà nói nhảm cũng nhiều khiếp :D     Năm nay vẫn không phải bị họp hành cuối năm kiểm điểm bầu bán góp ý tự phê các kiểu. Xin chân thành chia sẻ cảm thông với tất cả những ai còn phải chịu đựng các thể loại thủ tục hình thức rắc rối (và giả dối) này. Ngày cuối năm, nhìn những tấm hình những nơi đã qua những người đã gặp…Tất cả đã trở thành một phần ký ức… Ký ức dày lên cuộc đời mỏng dần. Nhưng có sao đâu, cái gì mà chả là hữu hạn, nhất là đời người. Khi còn sống mà được sở hữu "vốn ký ức" giàu có thì khác nào đang được sống thêm một cuộc đời khác? Ngày cuối năm… lang thang trên mạng, bắt gặp đâu đó một câu chuyện buồn, bất giác nhớ câu thơ của mình từ lâu rồi, một lời trách cứ một tiếng thở dài "Rồi cũng thế thôi, như anh đã từng/ bỏ người bây giờ đi tìm người khác… Khi nhận ra trò chơi này độc ác/ trái tim anh có còn chỗ quay về…?" Ngày cuối năm. Con gái viết “Thế giới này nhỏ bé là thế,…

SÀI GÒN BAO GIỜ CŨNG THẾ

Hình ảnh
Nguyễn Thị Hậu
Trên một chuyến bay dài từ Paris về TP.HCM tôi đã xem vài cuốn phim về Sài Gòn. Đó là những bộ phim mà báo chí gọi là “phim giải trí” nhưng với tôi nó rất hấp dẫn. Có lẽ nhờ đạo diễn là người trẻ nên phim là câu chuyện đời giản dị, lạc quan, các nhân vật chính thì hiền hậu và diễn viên từ chuyên nghiệp đến người lần đầu vào vai đều hồn nhiên… Những bộ phim kể lại những gì đúng như tôi biết về mảnh đất và con người Sài Gòn.
Vài năm gần đây nhiều tập tản văn, tùy bút, công trình khảo cứu mới được xuất bản cùng với những quán ăn, quán cà phê, phim ảnh… mà tên gọi có hai chữ “Sài Gòn” đã tạo thành trào lưu “hoài cổ” về nơi một thời là “Hòn ngọc Viễn Đông”. Những gì mà cộng đồng nhắc nhớ thật ra cũng không cổ xưa quá đâu, chỉ là Sài Gòn của gần một thế kỷ trước. Đó là các công trình kiến trúc kiểu Pháp, con đường “cây xanh bóng mát”, bùng binh vòng xoay xe cộ nối nhau chảy qua đêm ngày, gánh hàng rong quán cà phê… qua ký ức của thị dân sống gần cả đời ở đây hay người chỉ mới …