Tản văn, Nguyễn Thị Hậu
Những ngày cuối năm, nhịp sống ở đâu
cũng hối hả hơn. Các
cơ quan, công ty chạy nước rút những kế hoạch chỉ tiêu, dòng xe cộ trên đường
phố cũng đông hơn vội vã hơn... Ai cũng cảm thán “nhanh quá, mới đó đã sắp hết
một năm”, nhưng không thể
“chậm lại” một giây, dường như tất cả đều
bị mọi thứ xung quanh cuốn đi không sao cưỡng lại được...
Vậy nhưng ai cũng có lúc nhìn lại một
năm đã qua của mình. Phút lắng lòng bên ly cà phê buổi sáng, ngồi một mình để cảm
nhận khoảng thời gian chậm như từng giọt cà phê, sau đó tiếp tục ra đường với
bao công việc đang chờ. Hay lúc đêm về, đối diện với màn hình máy tính dày đặc
các files công việc trong năm, chợt thấy mỗi file như một sự kiện của cuộc đời,
có việc đã khép lại, có việc còn dở dang không biết bao giờ mới có thể kết
thúc... Thường xuyên hơn là khoảnh khắc “dừng lại” khi mỏi mệt lúc cô đơn mỗi
ngày. Những giây phút như thế tựa như một “trạm dừng” của cuộc đời, dù muốn hay
không ai cũng đã trải qua.
Đó có thể là trạm thất bại,
khi một cánh cửa tưởng như chắc chắn bỗng khép lại. Lúc ấy, ta đứng giữa khoảng
trống, nhìn con đường mình tin là đúng bỗng trở nên mơ hồ. Dừng ở trạm này, nhiều
người mới hiểu: thất bại không lấy đi điều gì, nó chỉ buộc ta bỏ những ảo tưởng
không cần thiết. Có sự đổi hướng quan trọng trong đời không đến từ can đảm, mà
đến từ việc chấp nhận mình đã sai. Có thể là trạm mất mát. Đó là khi một người ra đi, khi một
mối quan hệ kết thúc, khi một phiên bản quen thuộc của chính mình không còn nữa.
Ở trạm ấy thời gian không chữa lành ngay, nhưng chính trong những ngày tưởng
như không thể đi tiếp, ta học được cách sống chậm hơn, nói ít hơn và nghe nhiều
hơn. Dừng lại ở trạm thất bại hay mất mát, con người không mạnh lên theo cách dễ
nhận biết, mà sâu hơn là một sự vững vàng trong tâm hồn.
Rồi có những trạm rất lạ: mọi thứ
bên ngoài đều ổn nhưng lòng thì không yên. Công việc ổn định, đời sống không
thiếu thốn, vây mà mỗi sáng thức dậy lại có cảm giác trống rỗng khó gọi tên. Đó
là trạm lặng, nơi nhiều người chọn cách đi nhanh hơn để quên, thay vì dừng
lại để nhớ. Nếu đủ can đảm ở lại trạm này sẽ phải đối diện với câu hỏi không dễ
trả lời: mình đang sống cuộc đời của ai? Câu hỏi ấy, dù đau, lại là khởi đầu của
những thay đổi thật sự. Tất cả các trạm dừng ấy, sau đổ vỡ hay thất bại, khi
thành công lúc hạnh phúc… đều làm ta suy nghĩ nhiều hơn về việc sẽ đi tiếp như
thế nào, bằng cách nào, theo con đường nào để thoát khỏi tình trạng tiêu cực
hay để giữ được trạng thái tích cực.
Nhưng trước khi nói đến chuyện đi
tiếp, có lẽ ít người tự hỏi: mình đã dừng lại đủ chưa? Bởi vì dừng không chỉ vì
mỏi mệt hay phấn khích, mà dừng để nhìn lại mình, để hiểu những gì đã qua không
chỉ là chuỗi sự kiện nối nhau một cách vô tình. Đó là những “nhân quả” ở mức độ
khác nhau trong cuộc đời mỗi người. Từng có lúc ta đi rất nhanh. Nhanh vì nghĩ
rằng không được phép dừng, vì sợ bị bỏ lại, nhanh vì nghĩ rằng thành công chỉ
dành cho những ai không ngoái đầu. Nhưng rồi trong hành trình ấy, có những thời
điểm buộc ta phải dừng chân, không theo kế hoạch, không báo trước, và cũng
không xin phép. Sau “trạm dừng” ấy ta vẫn tiếp tục bước đi, dù lòng đầy hoang
mang. Bởi vì sau cả thành công hay thất bại, không ai có thể đứng mãi ở “đỉnh
cao hay vực sâu” mà cần phải đi tiếp, bằng một con đường khác, hay ít nhất bằng
một cách khác! Đó là chính là “khúc ngoặt” của dòng
chảy cuộc đời.
Không phải ai cũng dám dừng. Bởi dừng
lại đồng nghĩa với việc nhìn thẳng vào những điều mình né tránh. Nhưng ai đã dừng dù chỉ ở một vài trạm, thường
sẽ đi tiếp rất khác. Họ không còn chạy theo mọi lời so sánh, họ chọn kỹ hơn những
gì đáng giữ. Họ hiểu rằng không phải thay đổi nào cũng cần ồn ào mà có những đổi thay chỉ cần đủ lòng
trung thực. Dám dừng lại ở một vài trạm không khiến ta chậm hơn người khác mà
chỉ giúp ta đi đúng hướng hơn với chính mình. Sự thay đổi đến sau những lần dừng lại thường không phô trương nhưng bền
chắc. Ta thay đổi cách làm việc, cách lựa chọn, cách đối xử với người khác, và
quan trọng nhất là cách đối xử với bản thân. Sự trưởng thành đến từ những lần
dám dừng chân để sau đó vững vàng bước tiếp.
Giữa thời điểm chuyển giao của năm
cũ và năm mới, có lẽ điều đáng chúc nhất cho nhau không chỉ là thành công, mà
là đủ bình tĩnh để dừng lại khi cần, và đủ can đảm để thay đổi khi đã hiểu
mình. Cuộc đời không đòi hỏi chúng ta phải luôn “tiến lên hàng đầu” không ngừng nghỉ. Đôi khi nó cần ta
dám đứng lại ở một trạm, nhắm mắt lại và hít
thở thật sâu, rồi từ từ đi tiếp, với tâm thế nhẹ nhõm hơn,
rõ ràng hơn, và có thể mỉm cười với
chính mình.
Cuối năm là một trạm đặc biệt, vì nó cho phép ta nhìn lại mà không
bị xem là yếu đuối. Trong những ngày ấy nhiều người nhận ra: mình đã được giúp
đỡ nhiều hơn mong muốn, đã được
bao dung nhiều hơn mình nghĩ, mình đã tử tế hơn mình có thể, và nhờ đó đã đi xa hơn những gì từng hy vọng.
Nhận ra điều đó, ta bước sang một trạm khác: trạm biết ơn, biết ơn người biết
ơn đời. Và ở trạm này con người không còn quá bận tâm chứng minh những điều được
mất mà học cách trân trọng hơn với những gì mình đang có!
TP. Hồ Chí Minh 20.12.2025





