Hơn 50 năm gắn bó với TPHCM, tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu đã chứng kiến hành trình chuyển mình mạnh mẽ của thành phố, từ một đô thị còn nhiều khó khăn sau ngày thống nhất trở thành trung tâm kinh tế năng động hàng đầu cả nước. Với bà, bên cạnh những đổi thay về diện mạo và tốc độ phát triển, điều làm nên sức sống bền bỉ của thành phố vẫn là con người, văn hóa và tinh thần cởi mở đã được bồi đắp qua nhiều thế hệ.
50 năm đổi thay
Sinh ra ở Hà Nội, tiến sĩ Nguyễn Thị
Hậu thuộc thế hệ “di dân” đầu tiên đến Sài Gòn sau ngày đất nước thống nhất. Từ
cô gái 17 tuổi đặt chân đến thành phố năm 1975, bà đã có nửa thế kỷ gắn bó với vùng
đất này trên cương vị một nhà khảo cổ, nhà nghiên cứu văn hóa và cũng là một
công dân chứng kiến từng bước chuyển mình của đô thị mang tên Bác.
Theo bà, điều dễ nhận thấy nhất là
diện mạo thành phố hôm nay đã đổi khác rất nhiều. Nếu trước đây sự phát triển
chủ yếu tập trung ở khu vực trung tâm thì ngày nay,
quá trình hiện đại hóa đã lan tỏa rộng khắp, từng bước thu hẹp khoảng cách giữa
nội thành và vùng ven. “Bây giờ, sự phát triển diễn ra đồng đều hơn rất nhiều.
Thành phố hiện đại hơn, mới mẻ hơn và mở rộng hơn rất nhiều so với 50 năm
trước” - bà nhận xét.
Không chỉ thay đổi về không gian đô
thị, TPHCM còn có những chuyển biến sâu sắc về con người và đời sống xã hội.
Những ngày đầu đến đây,
bà từng cảm nhận rõ sự khác biệt về ngôn ngữ, nếp sống và văn hóa. Thế nhưng
điều khiến bà ấn tượng là sự lịch thiệp, cởi mở và văn minh của người Sài Gòn
đối với những người mới đến. Theo thời gian, cùng với các làn sóng di cư, những
khác biệt ấy dần được dung hòa, tạo nên một cộng đồng đa dạng nhưng gắn kết. “TPHCM thích nghi rất nhanh với những thay
đổi của xã hội, đặc biệt là người trẻ. Chính khả năng thích ứng ấy đã tạo nên
sức sống và sự phát triển không ngừng của thành phố” - bà chia sẻ.
Điều khiến cho bà yêu thương mảnh đất này suốt gần nửa thế kỷ qua không phải
là những tòa nhà cao tầng hay những con số tăng trưởng kinh tế, mà chính là con
người. Nếu Hà Nội thường gợi nhớ đến chiều sâu lịch sử, Huế gắn với di sản và
văn hóa cung đình thì khi nhắc đến Sài Gòn, người ta thường nghĩ ngay đến con
người. Theo bà, muốn hiểu thành phố này trước hết phải hiểu con người.Trong cảm nhận của bà, người
Sài Gòn là sự kết hợp hài hòa giữa nét văn minh của một đô thị lớn với sự chân
chất, hào sảng của vùng đất Nam Bộ. Từ lời chào hỏi, cảm ơn, xin lỗi đến cách
ứng xử thường ngày đều toát lên sự tự nhiên, chân thành và gần gũi. “Đó là nét
văn hóa đô thị rất đặc trưng của TPHCM -
một đô thị hiện đại nhưng vẫn giữ được sự hồn hậu của người miền Nam” - bà nói.
Theo bà, sức hấp dẫn của TPHCM còn đến từ tính chất của một
vùng đất mở, nơi từ lâu đã mang đến cơ hội lập nghiệp cho người dân khắp mọi
miền. Nhưng trên hết vẫn là yếu tố “nhân hòa” - những con người nghĩa tình, bao
dung và rộng mở. “Người Nam Bộ nói ‘thương’ là nặng tình nặng nghĩa lắm. Càng
sống lâu ở đây, tôi càng thương con người thành phố” - bà bộc bạch. Bà cho rằng người Sài Gòn sống thực
tế nhưng không thực dụng, sẵn sàng giúp đỡ người khác từ lẽ phải và tấm lòng
hơn là tính toán thiệt hơn. Chính sự chân thành, nghĩa hiệp và tinh thần bao
dung được bồi đắp qua nhiều thế hệ cư dân đã giúp thành phố này luôn rộng mở
với người nhập cư, trở thành nơi nhiều người tìm thấy cơ hội phát triển và cảm
giác được đón nhận, thuộc về. Đó cũng là lý do khiến TPHCM luôn có sức hút đặc
biệt.
Kinh
tế phải song hành cùng văn hóa
Theo tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu, việc
định hướng TPHCM trở thành đầu tàu kinh tế, trung tâm kinh tế lớn của cả nước
là hoàn toàn phù hợp với thế mạnh đã được khẳng định từ trăm năm qua. Tuy
nhiên, theo bà, mục tiêu tăng trưởng kinh tế chỉ thực sự có ý nghĩa khi đi cùng
với sự phát triển hài hòa về văn hóa, xã hội và chất lượng sống của người dân.
Bà đánh giá cao những cơ chế, chính
sách đặc thù mà Trung ương dành cho TPHCM thời gian qua, như Nghị quyết 98 của
Quốc hội, Nghị quyết 260 và gần đây là Nghị quyết 09 của Bộ Chính trị. Đây là
những nền tảng quan trọng giúp thành phố có thêm không gian, động lực và quyền
chủ động để phát huy vai trò đầu tàu trong giai đoạn phát triển mới. Tuy nhiên,
các cơ chế này cần được triển khai hiệu quả trong thực tiễn và phải được xây
dựng trên tầm nhìn dài hạn.
“TPHCM phát triển rất nhanh. Những
vấn đề đặt ra hôm nay có thể vài năm nữa đã không còn phù hợp. Vì vậy, cơ chế
dành cho thành phố không nên chỉ giải quyết nhu cầu trước mắt mà phải đủ rộng
để đáp ứng sự phát triển trong 10 - 20 năm tới, thậm chí xa hơn” - bà nhận định. Theo bà, TPHCM cần
một “chiếc áo” thể chế đủ rộng để tiếp tục phát huy thế mạnh về sáng tạo, tính
linh hoạt và khả năng thích ứng vốn là những đặc trưng của thành phố.
Bên cạnh vai trò đầu tàu kinh tế,
TPHCM cũng cần khẳng định vị thế của một trung tâm văn hóa lớn. Một đô thị hiện
đại không chỉ được nhận diện bằng những công trình hạ tầng hay các chỉ số tăng
trưởng mà còn bởi chiều sâu văn hóa, bản sắc con người và đời sống tinh thần
của người dân. Những
năm gần đây, thành phố đã có nhiều nỗ lực trong việc mở rộng công viên, không
gian xanh và các khu sinh hoạt công cộng, góp phần cải thiện môi trường sống và
nâng cao sức khỏe thể chất, tinh thần cho người dân. Tuy nhiên, để tạo nên bản
sắc và sức sống bền vững cho một đô thị lớn, chỉ như vậy là chưa đủ. “Căn cốt văn hóa của một thành phố
phải được thể hiện qua các thiết chế văn hóa như bảo tàng, nhà hát, trung tâm
nghệ thuật, không gian sáng tạo hay các ngành công nghiệp văn hóa gắn với đặc
trưng của TPHCM và vùng Nam Bộ” -
bà nói.
Theo đó, thành phố cần tiếp tục đầu tư các
công trình văn hóa có tầm vóc, đồng thời xây dựng cơ chế phù hợp để thu hút
nguồn nhân lực chất lượng cao trong lĩnh vực văn hóa - nghệ thuật, tạo điều
kiện cho các đơn vị ngoài công lập, nghệ sĩ và doanh nghiệp văn hóa tham gia
phát triển đời sống văn hóa đô thị. Đối với các khu vực vùng ven, có thể bắt
đầu từ những mô hình gần gũi như nhà văn hóa đa năng, trung tâm sinh hoạt cộng
đồng hay không gian biểu diễn quy mô vừa, giúp người dân có điều kiện tiếp cận
văn hóa thường xuyên hơn. Theo
bà, văn hóa luôn là một nhu cầu thiết yếu của đô thị hiện đại. Khi được tiếp
cận thường xuyên với các hoạt động văn hóa, nghệ thuật, người dân sẽ dần hình
thành thói quen thụ hưởng các loại hình văn hoá, nghệ thuật. Đồng thời nâng cao
dần trình độ thưởng thức và thẩm mỹ văn hoá nghệ thuật. Đây một phần không thể
thiếu trong đời sống tinh thần đô thị. “TPHCM luôn tự hào về những đóng góp cho
nền kinh tế cả nước, nhưng văn hóa cũng phải phát triển song hành với kinh tế, sao
cho thành phố không chỉ giàu mạnh mà còn là một đô thị nhân văn giàu có về văn
hoá” -
bà nói.
Gìn giữ ký ức
đô thị
Theo tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu, khi
TPHCM bước vào giai đoạn phát triển mới với không gian đô thị ngày càng mở
rộng, một trong những thách thức lớn nhất là làm sao vừa phát triển nhanh, vừa
giữ được những giá trị làm nên bản sắc của thành phố. Theo bà, di sản không chỉ
là những công trình cổ hay các địa danh nổi tiếng mà còn là những dấu tích ghi
lại từng chặng đường phát triển của đô thị, từ kiến trúc, cảnh quan đến những
ký ức gắn với đời sống của người dân qua nhiều thế hệ. “Nếu những dấu tích ấy mất đi, thành
phố cũng sẽ mất đi một phần lịch sử và ký ức của mình” - bà nói.
Bà cho rằng TPHCM từ lâu đã mang trong mình tinh thần đổi mới
sáng tạo. Điều đó không chỉ thể hiện ở vai trò đầu tàu kinh tế mà còn bắt nguồn
từ lịch sử của một đô thị cảng thị luôn cởi mở, biết tiếp nhận cái mới và thích
ứng với những thay đổi của thời cuộc. Chính tinh thần năng động, dám đổi mới và
khả năng hội nhập đã tạo nên sức sống đặc biệt của thành phố trong suốt nhiều
thập niên qua.
Tuy nhiên, khi hướng tới mục tiêu
trở thành trung tâm đổi mới sáng tạo của khu vực, thành phố không thể chỉ dựa
vào công nghệ hay tăng trưởng kinh tế mà phải đặt con người và văn hóa ở vị trí
trung tâm. Bởi suy cho cùng, mọi đổi mới đều do con người tạo ra và phục vụ cho
con người. Văn hóa không đứng ngoài sự phát triển mà chính là nền tảng nuôi
dưỡng tư duy sáng tạo, khả năng thích ứng và bản lĩnh của một đô thị hiện đại.
Theo bà, tiềm năng văn hóa của TPHCM
còn rất lớn, từ các giá trị lịch sử, truyền thống, sự đa dạng của các loại hình
di sản văn hoá đến những ngành công nghiệp văn hóa đã hình thành từ rất sớm như
báo chí, xuất bản, nghệ thuật biểu diễn hay giao lưu quốc tế. Điều quan trọng
là cần có những cơ chế phù hợp để khơi thông và phát huy đồng thời gìn giữ nguồn
lực này, thay vì chỉ nhìn văn hóa dưới góc độ khai thác hiệu quả kinh tế trước
mắt.
Kỳ vọng về tương lai, tiến sĩ Nguyễn
Thị Hậu mong TPHCM sẽ trở thành một siêu đô thị hiện đại, nhân văn và đáng
sống. Thước đo quan trọng nhất của sự phát triển không chỉ là những con số tăng
trưởng mà là chất lượng sống của người dân. Đó là khi người dân có cơ hội an
cư, được sống trong môi trường an toàn, được chăm sóc sức khỏe tốt, được thụ
hưởng các giá trị văn hóa và cảm thấy gắn bó với cộng đồng nơi mình sinh sống. “Tôi mong TPHCM không chỉ là một thành
phố giàu mạnh về kinh tế mà còn là nơi người dân cảm thấy an tâm, hạnh phúc và
tự hào khi được sống, làm việc và cống hiến” - bà chia sẻ.