1.
Sài
Gòn, ngoài nhiều loại hình di sản đô thị
còn có một loại di sản độc đáo và
quý giá: di sản báo chí.
Có thể xếp báo chí vào di sản phi vật thể, bởi phương tiện thể hiện của nó chủ
yếu bằng ngôn ngữ - ngôn ngữ báo chí, dù trên tờ báo in hay trên báo mạng, “nền
tảng số”.
Đó
là một di sản không nằm yên trong viện bảo tàng, cũng không là một công trình kiến trúc dễ gây chú ý. Nó
hiện diện
hàng ngày trong đời sống: trong
những sạp báo cũ, trong tiếng rao báo buổi sớm, trên bàn nhỏ trong quán cà phê... Nó hiện diện bằng
mùi giấy in còn thơm mực, bằng
những ánh đèn xuyên đêm trong các tòa soạn. Và đặc biệt, nó hiện diện trong lối sống của người Sài Gòn là luôn muốn biết đời sống quanh mình hôm nay thế nào?
Ít
nơi nào ở Việt Nam mà lịch sử báo chí lại gắn sâu với lịch sử đô thị như ở Sài
Gòn. Từ giữa thế kỷ 19, Gia Định Báo ra đời tại Sài Gòn năm
1865, thường được xem là dấu mốc mở đầu cho báo chí quốc ngữ Việt Nam. Không chỉ
là một tờ báo mang lại tin tức
mà còn mở ra cách người Việt tiếp cận thông tin bằng chữ quốc
ngữ, đưa đời sống xã hội, thương mại, học thuật và quảng cáo bước vào không
gian công cộng hiện đại. Từ
đó, có thể nói, Sài
Gòn dần trở thành một “thủ phủ báo chí”, đến mức đã có một đúc kết mang tính đặc trưng “văn Bắc báo Nam”.
Có
thể coi báo chí Sài Gòn là một “di sản sống” (Living heritage): do đất và người
Sài Gòn sáng tạo, lưu truyền, thực hành và luôn thích ứng với đời sống đương đại.
2.
Có
giai đoạn, sáng sớm chỉ
cần đi trên đường thành
phố là có thể cảm nhận nhịp sống báo chí khắp nơi: xe chở báo đi về các tỉnh miền
Tây lúc trời còn chưa rạng
sáng, người chở hàng chồng báo mới phân phát
đi mọi nơi, rồi những người bán báo dạo có mặt trên mọi con đường, các quán
cà phê là nơi người ta đọc báo
và trao đổi về thời
cuộc. Mùa Word Cup những tờ phụ bản chuyên về
tin bóng đá đắt hơn tôm tươi! Bất cứ sự kiện chính trị - xã hội nào báo chí Sài
Gòn cũng kịp thời đưa tin với nhiều góc nhìn độc đáo, rất nhiều tiếng nói của
người dân đã được báo chí quan tâm phản ánh... Báo chí ở Sài
Gòn chưa bao giờ chỉ là nghề,
nó là một phần tính cách của
đô thị
này.
Một
thành phố cởi mở luôn cần
và luôn có một nền báo chí mạnh, bởi vì báo chí không chỉ đưa tin. Nó tạo ra đối
thoại, tranh luận, phản biện...
Người Sài Gòn thích làm báo, đọc báo, nhưng không quá “tôn sùng” báo chí
vì đã quen với
việc đọc nhiều luồng
thông tin, nhận biết nhịp
sống đa dạng của
đời sống đô thị qua nhiều tờ báo,
quen với việc tờ báo sáng nay có thể làm thay đổi một cuộc trò chuyện của ngày hôm qua và cả công chuyện làm ăn của ngày hôm nay.
Nhưng
khi nói tới di sản báo chí, có lẽ cần nhìn thêm một khía cạnh khác: các tờ báo
lớn của Sài Gòn không chỉ là cơ quan truyền thông, mà còn là những tài sản rất
lớn của thành phố, cả
vật chất lẫn tinh thần. Một
thương hiệu báo chí được xây dựng qua hàng chục năm không thể đo lường đơn giản bằng doanh thu hay số lượng
phát hành. Đó là uy tín xã hội, là niềm tin của độc giả, là mạng lưới cộng tác
viên, là kho tư liệu đồ sộ về đời sống đô thị, là văn hóa nghề nghiệp được tích
lũy qua nhiều thế hệ.
Một
tờ báo lớn thực chất là một “thiết chế ký ức”. Từ các thế hệ nhà báo giàu kinh nghiệm, giỏi nghề, trải qua
những giai đoạn vô cùng khó khăn họ đã bươi chải và gây dựng nên tên tuổi tờ
báo, tên tuổi của nhiều nhà báo khác... Trong kho lưu
trữ của các tòa soạn
có lịch sử thành phố thời ngày đầu
hòa bình đến vượt qua thời bao cấp, phát triển trong thời mở cửa và hiện đại
hóa... Có sự kiện từng ngày tác động đến đời sống từng người dân:
những trận ngập lớn, những đợt dịch bệnh, các công trình hạ tầng đầu tiên, những
biến động kinh tế, những đổi thay của xã hội... Đó chính là một “lịch sử xã hội” được ghi nhận từ góc nhìn báo chí, một nguồn
sử liệu quan trọng, kịp thời và khá toàn diện, vô cùng cần thiết cho sử học hiện
đại!
Nếu
các tòa soạn không còn, thứ
biến mất không chỉ là một cơ quan báo chí, mà còn là một phần bộ nhớ xã hội của
đô thị. Sau 1975 khi nhiều
tờ báo ngừng hoạt động, thành phố cũng đã mất đi một phần lịch sử và ký ức báo
chí!
Thiệt
hại vật chất cũng không hề nhỏ. Đằng
sau một thương hiệu báo chí là hệ thống tòa soạn, công nghệ, đội ngũ nhân sự, dữ
liệu, quan hệ bạn đọc và cả giá trị thương hiệu được gây dựng qua nhiều thập
niên. Trong kinh tế hiện đại, thương hiệu chính là tài sản. Một tờ báo có uy
tín cao nhiều khi giá trị lớn nhất nằm ở sự tin cậy mà công chúng dành cho nó, thứ cần rất nhiều năm để tạo dựng nhưng
có thể mất đi rất nhanh. Với
TP.HCM, nếu các thương hiệu báo chí lâu đời dần tan biến hoặc bị hòa lẫn đến mức
mất bản sắc, thành phố sẽ mất đi một phần “vốn mềm” rất quan trọng. Một đô thị
lớn không thể chỉ mạnh về tài chính hay hạ tầng; nó còn cần những định chế văn
hóa đủ mạnh để tạo ảnh hưởng xã hội và giữ ký ức cộng đồng.
Còn
với nền báo chí nói chung,
sự mất mát ấy cũng đáng kể không kém. Bởi
báo chí không chỉ cần công nghệ mới, mà còn cần các thương hiệu có chiều sâu lịch
sử để duy trì chuẩn mực nghề nghiệp. Những tờ báo lớn giống như các “trường học
nghề” tự nhiên, nơi nhiều thế hệ phóng viên được đào tạo bằng thực tế, bằng văn
hóa tòa soạn, bằng áp lực phải giữ uy tín của một thương hiệu lâu năm. Nếu những thương hiệu ấy mất đi, báo
chí có thể vẫn còn các nền tảng thông tin mới, nhưng sẽ thiếu đi các cột mốc
văn hóa nghề nghiệp đã từng định hình chuẩn mực làm báo trong xã hội, thiếu đi “cảm xúc nghề nghiệp” được lan truyền giữa những
con người!
3.
Có lẽ vì luôn nhìn mọi việc với chút hoài niệm của người
yêu di sản và đang cố gắng giữ lại chút gì đó cho Sài Gòn, tôi tự
hỏi: những sạp báo cũ đã mất đi, thói quen đọc
tờ báo cũng chỉ còn ở lớp người lớn tuổi, nay nếu những tòa
soạn biến mất, kỹ năng và
ký ức nghề báo tan vào nền tảng số, thì Sài Gòn có mất đi một phần bản sắc? Đó là lúc tôi nhận ra báo chí cũng là một di sản văn hóa của Sài Gòn! Không phải di sản theo
nghĩa hoài niệm đơn thuần mà là di sản phản ánh tinh thần đô thị: tinh
thần khai mở, tinh thần đối thoại, khả năng tiếp nhận cái mới, và khát vọng được kết nối với thế giới.
Di
sản báo chí Sài Gòn không chỉ nằm ở những tờ báo nổi tiếng hay những nhà báo
tên tuổi,
nó còn nằm ở cộng đồng. Đó là văn hóa đọc báo của
người dân, là quán
cà phê, tiệm làm tóc
giữ lại tờ báo mới và chồng
tạp chí cũ cho khách rảnh
rỗi ngồi đọc. Là
những phóng viên chạy xe trong đêm mưa để kịp bản tin sáng hôm
sau. Là một
tòa soạn thức trắng khi thành phố xảy
ra biến cố. Tất
cả những điều đó tạo nên “hồn báo chí” của Sài Gòn.
Có
thể trong tương lai, báo giấy sẽ không
còn, tòa soạn sẽ số hóa những bài báo, phát thanh và truyền hình sẽ hợp nhất
vào các nền tảng truyền thông mới. Nếu vậy thì thành phố càng
cần phải gìn giữ ký ức báo chí của mình từ kho lưu trữ, không gian tòa soạn đến câu chuyện nghề báo, bởi đó là truyền thống của nền báo chí Sài Gòn nhanh nhạy,
linh hoạt và luôn trực diện trong mọi vấn đề. Một thành phố hiện đại có thể được tạo nên bằng bê
tông, cao ốc hay hai, ba con số tăng trưởng. Nhưng một thành phố hiện
đại và nhân văn
phải được tạo nên bằng những gì thành phố từng viết một cách trung thực về chính mình.
Nguyễn Thị Hậu, 29.5.2026
--------
PS. Di sản Sài Gòn đang mất dần. Khi một tòa nhà, một địa danh, mội phương
ngữ mất đi... nhiều người vẫn chưa thấy mất. Thật ra báo chí Sài Gòn cũng đã “mất
dần” từ nhiều năm rồi... Cho đến bây giờ. Chỉ là chút nghĩ ngợi của một người
làm nghề bảo tồn di sản, lại cũng có dây dưa chút ít với nghề báo và nhiều bạn
làm báo tử tế. Nếu anh chị nào không cùng suy nghĩ thì lướt qua và không cần phải
nói qua nói lại. Công đức vô lượng!