Bài đăng

Bảo tồn di sản đô thị: rất cần sức ép dư luận từ cộng đồng

Hình ảnh
Trước tình trạng một số di sản đô thị ở TP. HCM đang biến mất nhanh chóng hoặc “lọt thỏm” và dần bị “bức tử” bởi các khu đô thị mới, TS. Nguyễn Thị Hậu cho rằng, chỉ khi ý thức cộng đồng được nâng cao mới có thể tác động và buộc nhà quản lý phải có động thái gìn giữ di sản.

Đó là một trong những quan điểm của TS. Nguyễn Thị Hậu, Phó tổng thư ký hội Khoa học Lịch sử Việt Nam về thực trạng không ít di sản đô thị tại TP.HCM như khu Ba Son, đường Đồng Khởi, đường Nguyễn Huệ, cảnh quan ven sông, biệt thự … đang biến mất hoặc bị biến dạng. Trao đổi với các chuyên gia, học giả và công chúng tại tọa đàm “Bảo tồn di sản đô thị trong quá trình hiện đại hóa” do Tia Sáng tổ chức ngày 3/7, TS Nguyễn Thị Hậu đã chỉ ra, phong trào bảo vệ di sản từ phía cộng đồng cư dân có ảnh hưởng gần như mang tính quyết định tới các nhà quản lý trong các trường hợp như Thương xá Tax hay quần thể di tích ở khu vực Chợ Lớn, và vì vậy sẽ ngày càng đóng vai trò quan trọng trong việc bảo tồn di sản đô thị. Tư duy “một c…

NGỒI Ở SÂN BAY

Nghĩ ngợi đường xa trên báo SGGP

Hình ảnh
http://www.sggp.org.vn/nghi-ngoi-duong-xa-455824.html Trong giới nghiên cứu, cái tên Nguyễn Thị Hậu rất quen thuộc, mọi người còn đặt cho chị cái tên thân thiết là “Hậu khảo cổ”. 
Cái tên này không chỉ để phản ánh chuyên môn, một tiến sĩ khảo cổ học, Phó Tổng thư ký Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam, Tổng thư ký Hội Sử học TPHCM, mà còn thể hiện một niềm đam mê lớn của chị: đam mê về những giá trị của các di sản, các công trình liên quan đến lịch sử. Những đam mê đó được chị thể hiện rõ nét qua cuốn tùy bút, tản văn mới nhất có nhan đề Nghĩ ngợi đường xa vừa ra mắt bạn đọc. Sách do NXB Văn hóa Văn nghệ TPHCM xuất bản đầu tháng 7-2017.

Với bạn đọc, nếu mới chỉ đọc những tùy bút, tản văn đầu tiên của cuốn sách, có thể sẽ dễ nhầm lẫn đây là một cuốn sách viết về Sài Gòn xưa vốn xuất hiện khá nhiều thời gian qua. Tuy nhiên càng đọc, bạn đọc sẽ càng thấy rõ sự khác biệt của tác phẩm. Cuốn sách chia làm hai phần, phần đầu có nhan đề Mưa nắng Sài Gòn viết về TPHCM, về con người, về nh…

Tạp văn Sài Gòn và ý tưởng hòa giải từ di sản...

Hình ảnh
http://tuoitre.vn/tin/van-hoa-giai-tri/van-hoc-sach/20170710/tap-van-sai-gon-va-y-tuong-hoa-giai-tu-di-san/1349047.html Nghĩ ngợi đường xa, tập tạp văn mới nhất của TS Nguyễn Thị Hậu có nhan đề gợi những chuyến đi xa, nhưng buổi ra mắt sách chiều 9-7 lại được các bạn đọc dẫn dắt để cùng gặp nhau trong dòng tâm sự về Sài Gòn...
Khách mời cùng dẫn chuyện cho buổi ra mắt sách là nhà văn Nguyễn Đông Thức – một cư dân Sài Gòn nặng tình với những trang viết. Ông kể lại một kỷ niệm về buổi khởi đầu viết lách của cô Nguyễn Thị Hậu mà theo ông là “đã làm bớt đi một nhà văn nữ nhưng bổ sung cho Sài Gòn một tiến sĩ khảo cổ với lợi thế viết tạp văn và các bài nghiên cứu đầy trách nhiệm”.
Và trong hai phần nội dung của tập Nghĩ ngợi đường xa, nhà văn Nguyễn Đông Thức cho rằng ông thích phần hai bao gồm những câu chuyện về bảo tồn di sản Sài Gòn – một đô thị từng hiện đại sầm uất và có bề dày văn hóa dẫn đầu khu vực. Thế nhưng, thành phố ấy “đang bị huỷ hoại hàng ngày bởi việc đô thị hoá đầy tính thự…

MẸ CON VÀ BỮA CƠM

Ngày còn nhỏ ở nông thôn, đi học về có thể theo bạn vào xóm ra làng hay lang thang trên đồng ngoài bãi. Mải chơi nên hay về muộn, cả nhà ăn cơm rồi nhưng mẹ vẫn chờ, ngồi ăn cùng con chỉ để nhắc con gái ăn uống phải từ tốn, xong bữa nhớ dọn dẹp bếp núc gọn gàng. Cũng có bữa ăn bị mẹ mắng vì một lỗi lầm nào đó, nước mắt chan cơm nhưng nhớ đời từ đó về sau không bao giờ tái phạm. Lớn lên, mấy anh em đi đâu thì đi cũng phải có đứa về sớm, sợ “mẹ chờ đứa nào về ăn cho vui”. Con gái đi lấy chồng may mà anh trai đã lấy vợ, mâm cơm của mẹ có thêm chị dâu ngồi cùng. Bữa ăn có mẹ có con trở thành nền nếp gia đình…
***
Mấy hôm nay truyền thông xôn xao vụ án mà bị cáo là cô gái trẻ đã bị tạm giam gần hai năm, nguyên cáo là một người đàn ông đã có gia đình và thành đạt. Họ lôi nhau ra tòa vì “tình – tiền”, kết quả thế nào chưa biết nhưng có một điều chắc chắn là hậu quả của vụ án này không chỉ hai con người đã trưởng thành kia lãnh chịu mà gia đình họ cũng bị ảnh hưởng nặng nề. Tôi không biết gì v…

MỜI CÁC BẠN THAM DỰ BUỔI TRÒ CHUYỆN Ở HÀ NỘI

Hình ảnh
http://tiasang.com.vn/-tin-tuc/TS-Nguyen-Thi-Hau-noi-chuyen-ve-bao-ton-di-san-do-thi-trong-qua-trinh-hien-dai-hoa--10767

TS Nguyễn Thị Hậu nói chuyện về bảo tồn di sản đô thị trong quá trình hiện đại hóa
26/06/2017 15:32 - Một thành phố hiện đại cần được xây dựng từ sự hiểu biết và trân trọng quá khứ, và sự hiện hữu của di sản văn hóa sẽ luôn đảm bảo cho tương lai bền vững của nó.
TS. Nguyễn Thị Hậu (ảnh NVCC).
Tiến trình đô thị hóa ở Việt Nam nói chung và TP. Hồ Chí Minh nói riêng không phải là một đường thẳng, bằng phẳng với xu hướng tích cực mà như con đường bị đào xới và dựng nhiều “lô cốt” làm phát sinh không ít những vấn đề nan giải, đòi hỏi các nhà quản lý đô thị phải có tầm nhìn và chính sách để “phát triển bền vững”. Một trong những vấn đề quan trọng nhất là làm thế nào để xây dựng thành phố văn minh hiện đại nhưng không mâu thuẫn với việc bảo tồn những di sản văn hóa của đô thị? Thực trạng “hiện đại hóa” ở các đô thị bằng cách xóa bỏ những dấu tích xưa cũ là “…

Vài phim mới xem: Hoàng tử bé

Hình ảnh
(Phim hoạt hình Pháp của Đạo diễn Mark Osborne, chiếu tại Viện Văn hóa Pháp Idecaf TP. Hồ Chí Minh)
Thú thật, tôi chưa từng đọc hết cuốn truyện mỏng của Antoine de Saint-Exupéry dù rất nhiều lần bắt đầu, dù đọc bằng bản dịch của những người khác nhau trong đó có bản của Bùi Giáng được nhiều người khen ngợi nhất. Hình ảnh bầu trời đêm đầy sao hay hành tinh nhỏ bé xanh mướt là hình ảnh yêu thích nhưng cứ đọc được một nửa thì tôi không thể tiếp tục nữa… “Hoàng tử bé” có lẽ sẽ mãi là một “món nợ” của tôi đối với văn học nói chung và văn  học Pháp nói riêng. Bộ phim hoạt hình “Hoàng tử bé” của Pháp đã giúp tôi trả được món nợ này, một cách trọn vẹn.
Bộ phim đan xen giữa hiện tại của một cô bé “không có tuổi thơ” vì phải học, học và chỉ có học do những kỳ vọng của cha mẹ và câu chuyện về Hoàng tử bé của ông già từng là phi công mà lối sống kỳ cục khác những người xung quanh. “Không phải là trưởng thành mà là sự lãng quên” –  bi kịch lớn nhất của con người thời hiện đại. Ai cũng phải lớn lên…