Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng chín, 2015

“TRẢ LẠI EM YÊU…”

Tạp bút, Nguyễn Thị Hậu
Ai từng ở Sài Gòn, từng yêu sài Gòn mà không biết đến câu hát “Trả lại em yêu khung trời đại học, con đường Duy Tân cây dài bóng mát…”, mà không nhớ những kiot bán hoa tươi, bưu thiếp, đồ lưu niệm trên đường Nguyễn Huệ, mà không nghe nói về con đường sách cũ Đặng Thị Nhu… Những hình ảnh đó của Sài Gòn chỉ là nét sinh hoạt văn hóa đô thị rất đỗi bình thường nhưng lại có sức sống bền lâu trong tâm tưởng nhiều thế hệ cư dân thành phố.
Thời gian trôi qua, đường Duy Tân (nay là đường Phạm Ngọc Thạch) tuy vẫn còn ngôi trường đại học ở đó (Đại học Kinh tế), hàng cây cao vút còn đó, nhưng không gian êm đềm của những chiều nhạt nắng với tà áo dài vấn vít trên hè phố thì từ lâu đã không còn nữa. Nhiều ngôi biệt thự xinh xắn khiêm tốn lùi sau vỉa hè rộng rãi và bờ tường phủ giàn bông giấy đã biến mất.  Nhà cao tầng ngạo mạn mọc lên như đua chen với hàng cây, những quán hàng nhỏ cơi nới từ khuôn viên các biệt thự chen lấn ra vỉa hè từ … Con đường trở nên nhỏ bé như một con h…

Vụn vặt đời thường (94)

@ Nghe ở quán nhậu:
- Ba mươi tuổi mà đã lấy vợ vài năm rồi thì làm gì mà chả được, sao cứ phải xoắn  - Ờ, khó gì bằng lãnh đạo vợ.
- Chú này chắc thuộc bài "có con chim vành khuyên nhỏ... gọi dạ bảo vâng cũng giống như chúng mình".
Haha, hihi, hehe...
@ Iem xin can ông bà nào (có nhẽ là ông?) làm ơn đừng chăm chăm soi mói đờn bà nữa ạ. Không có việc gì làm đầu óc bị treo máy hay sao mà hết chụp hình mẹ cho con tè đến chụp hình mẹ cho con bú?!
Bộ ông ko từng được mẹ cho bú hay sao? Gứm, hồi trước ở nhà quê còn chả vạch vú cho con bú giữa sân đình, giữa cuộc họp hợp tác xã... thì đã làm sao?
May mà ngày xưa ko có FB nên Bà Triệu còn vắt vú ra sau lưng mà đi đánh giặc!
Kinh dị loại người bạ đâu cũng chụp bạ gì cũng post!
@ Bạn hay hỏi vì sao những người bạn yêu thương cứ dần rời xa bạn? Tình bạn, càng (muốn) thân thiết càng cần những khoảng lặng, để tránh những ảnh hưởng và phụ thuộc không cần thiết. Đôi khí có những mâu thuẫn như một đoạn đường khó khăn, thì hãy coi đó là những khoả…

NHÀ CỔ - TỒN TẠI HAY KHÔNG TỒN TẠI

Hình ảnh
(Một phần bài viết được báo Tuổi Trẻ đăng sáng nay 25/9)
Sự việc nhà cổ ở phố Trần Hưng Đạo – Hà Nội bị sập gây thương vong và làm chết người sẽ khơi lại một vấn đề “Bảo tồn, trùng tu hay phá bỏ những ngôi nhà, công trình cổ đã quá hạn sử dụng?”. Không phải bây giờ câu hỏi này mới đặt ra mà ngay từ sự việc của Bưu điện tỉnh Bình Thuận hay trường Châu Văn Liêm ở thành phố Cần Thơ gần đây dư luận đã có hai luồng ý kiến:
Về phía chính quyền: cần phá bỏ để tránh nguy hiểm cho người sử dụng, đồng thời xây dựng công trình mới phù hợp với quá trình hiện đại hóa đô thị. Về phía cộng đồng, trong đó có những người dân từng có nhiều ký ức gắn bó với địa điểm, công trình, những nhà nghiên cứu lịch sử, bảo tồn di sản văn hóa, kiến trúc sư quy hoạch đô thị… lại mong muốn công trình được trùng tu, phục hồi để bảo tồn cảnh quan “hồn phố”, giữ được lịch sử đô thị cho nhiều thế hệ cư dân sau này.
Đầu tiên cần phải nhìn nhận một thực tế khách quan: Các công trình dân sinh như biệt thự, trường học, bện…

Linh tinh lang tang (127) LOA PHƯỜNG – CÒN CẦN HAY KHÔNG?

Vụn vặt đời thường (93)

@ "Hò khoan chúng em khua mái chèo...", bài hát Qua Sông được đề nghị sử dụng làm nhạc hiệu của Đài truyền hình TPHCM - HTV. TPHCM thực sự trở thành HÒN NGẬP VIỄN ĐÔNG!
Đề nghị các báo không gọi tên SG trong những trường hợp tiêu cực như thế này!!!
@ Một ngày mắc hai trận mưa, trận nào mưa cũng lớn ngập đường. Mưa rát mặt mặc áo mưa cũng chả ăn thua vẫn ướt từ đầu đến chân. Đêm qua gần như thức trắng nên ngày cứ ngơ ngơ như bị ngáo đá. Gặp trận mưa tỉnh hẳn, vừa đi vừa nhớ chuyện hồi trước cũng dầm mưa thế này, nghĩ, đi trong mưa thích nhất là có khóc cũng không ai biết J . Đường về nhà có đoạn ngập hơn nửa bánh xe, may mà về sớm chưa đến giờ cao điểm nên không bị kẹt xe. Đã vậy còn ráng ghé chợ mua đồ nấu hủ tíu xương đuôi heo, trời lạnh lạnh thấy thèm J Dầm mưa một buổi chiều, kết quả được nồi hủ tíu ngon cực, chưa kịp ăn thì người ớn lạnh, nhảy mũi, nặng đầu… Lâu lâu bịnh chút cho… khỏe, hén :D 15/9
@ Một đêm dài hơn một ngày…
Có những cảm giác lờ mờ theo đuổi rất lâu mà ko sa…

SỨC SỐNG CỦA CÁT

Tạp bút, Nguyễn thị Hậu
Sa mạc gợi cho người ta hình ảnh của một thế giới không có sự sống. Chỉ còn sự im lặng ngàn đời của cát và những cơn cuồng phong của gió trước sự im lặng chết chóc ấy.
Trên chuyến bay từ Hồng Kông đến Dubai, khi màn hình chuyển từ màu xanh bất tận của mặt đất, của đại dương sang màu nâu vàng bợt bạt cũng bất tận như thế, tôi biết mình đang đi vào thế giới sa mạc, thế giới của ánh nắng chói chang, của cái nóng bỏng da rát thịt, của những bóng áo choàng trắng và đen dài phủ gót chân, thế giới của những khăn trùm đầu và những đôi mắt đẹp tuyệt trần, đôi mắt từ nghìn lẻ một đêm xa xưa sống lại.
Dubai là một thành phố đồng thời cũng là một trong bảy tiểu quốc của Các tiểu Vương quốc ARập thống nhất . Cùng với tiểu quốc – thủ đô Abu Dhabi, Dubai là một trong hai nước thịnh vượng và phát triển nhất. Khởi đầu một cách khiêm tốn và lặng lẽ từ nửa sau thế kỷ 20, thành phố đã trải qua một sự biến đổi đáng kinh ngạc để có những kỳ quan ngày hôm nay. Một đất nước nổi tiếng …

LINH TINH LANG TANG (128)

Hình ảnh
Chúng ta thường tiết kiệm một thái độ ân cần
Một câu cám ơn một lời xin lỗi
Quên cách tỏ bày yêu thương với người thương yêu nhất
Bởi nghĩ rằng đâu cần khách sáo làm chi? Tự cho mình sâu sắc kín đáo không “sến sẩm yêu đương”
Ta giống lão Grăng-đê có tiền nhưng tiêu xài chẳng dám
Cất kỹ những đồng xu vào hầu bao rồi không sao moi ra được
Ky bo cảm xúc của chính mình
Ta không biết đã nghèo đi biết mấy.
....

Vụn vặt đời thường (92)

Hình ảnh
@ Đây là một việc liên quan đến một bạn trẻ đồng nghiệp (là người mình hướng dẫn luận văn cử nhân và luận văn thạc sĩ). Sau khi được phản ánh thì TC Dân tộc học đã xử lý ngay, đồng thời PGS.TS Bính, em Hoa (SV mới tốt nghiệp) cũng viết thư xin lỗi đến tác giả Võ Thị Ánh Tuyết . Nhưng thạc sĩ Nguyễn Văn Bằng (khoa Sử, ĐH Sư phạm HN) - người gửi bài này đến TC Nghiên cứu Đông Nam Á (số 2/2015) thì cho đến giờ, cả anh Bằng và TC ĐNA vẫn im lặng!
Trao đổi với Tổng biên tậpTC Dân tộc học PGS.TS Tinh Vuong Xuan và PGS.TS Nguyễn Duy Bính, mình đã nói: công khai minh bạch những việc "đạo văn" không chỉ nhằm làm trong sạch môi trường học thuật, mà quan trọng hơn, để cho những người nghiên cứu trẻ tin vào sự tử tế những người đi trước"

@ Đành rằng mỗi tổ chức, nhà nước hay tư nhân, đều có những nguyên tắc mà ai vi phạm sẽ không tồn tại trong tổ chức ấy. Nhưng có những "nguyên tắc" (thậm chí không công khai) mà nếu ta ủng hộ hay hả hê vì nó được thực thi thì đó là thái độ…

truyện 100 chữ (tiếp)

 Món quà của Chúa
Một lần cô ngập ngừng thổ lộ “Anh biết không, em vô cùng may mắn vì có tình yêu của Anh - món quà quý giá nhất mà em được Chúa ban tặng”. Sau giây phút cảm động vì sự chân tình của cô, anh bỗng thấy như bị một gánh nặng đặt lên vai!   “Món quà của Chúa” giống một truyện cực ngắn không tìm ra cái kết.

Lời ru buồn
Chồng mất sớm, chị có một con nhỏ. Vài năm sau chị tái hôn. Rồi chị sinh “con chung”. Đứa con của chị hậm hực vì mình không còn là “duy nhất” của mẹ, nó lạnh nhạt thậm chí luôn tỏ thái độ ghét đứa em cùng mẹ khác cha. Buồn lòng, chị thường cất tiếng ru: “Bầu ơi thương lấy bí cùng Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”.

SỢ CHUỘT
Ông sợ chuột. Ngày trẻ, mỗi khi có chuột lọt vào nhà ông bà lại cãi nhau vì không ai chịu đuổi chuột ra, thường thì bà thắng vì bà mau nước mắt. Đêm qua, chuột lại vào nhà, sục sạo cả đêm bà không ngủ được. Sáng dậy, thấy ông vẫn bình thản, bà hỏi mấy lần “Đêm qua có chuột, ông ngủ được không ?” mà ông cứ ậm ờ. Bà quay đi, giấu ngấn nước trên…

Viết cho Tháng chín

Sinh nhật 70 năm, thế là lên lão. Buồn hay vui thì cũng tùy người! Mình luôn nhớ lời người ta thường nói Tuổi càng cao không phải là kinh nghiệm nhiều hơn Mà có khi là sai lầm dài hơn!
Khai giảng năm học mới, học sinh và phụ huynh vui hơn vì buổi lễ…vui hơn J. Không vì quan chức lắm lời mà vì con trẻ được thảnh thơi.
Một người đàn anh đột ngột ra đi. Mình chưa được hân hạnh quen biết, nhưng quý mến anh vì tư cách nhà báo của anh. Một bạn FB vì đùa vui mà mất chức trong một tờ báo, nhưng cái nghề rất giỏi của bạn thì chẳng ai có thể lấy mất.
Hình em bé ngủ ngoan ngàn đời trên bãi biển. Bình yên nơi thiên đàng, con nhé! Những chuyến đi tị nạn của hàng trăm ngàn cha mẹ của những em bé khác…
Những cái chết đột ngột vì đủ mọi nguyên nhân Thảm sát tự tử tai nạn… đều không ai biết trước
Thế giới với hàng triệu tin tức mỗi ngày Sao tin buồn nhiều hơn tin vui? Sao bất an nhiều hơn sao mất mát nhiều hơn?
Em bé nằm ngủ say trên bãi biển và từ em là hàng triệu người tìm được cơ hội sống ở nhữ…

Linh tinh lang tang (126) - ĐỤNG XE

Hôm bữa ngồi cà phê với vợ chồng Chat Chit, tình cờ chứng kiến một việc vừa tức vừa buồn cười.
Trên đường Trần Quốc Thảo, hàng xe hơi dừng chờ đèn đỏ phía đường Điện Biên Phủ. Một bà dẫn xe đạp từ trên lề xuống chen vào giữa hàng xe hơi bất ngờ định băng ngang đường. Một anh đi chiếc xe máy chạy qua không nhìn thấy nên va vào bánh trước của xe đạp khiến cả chiếc xe và bà kia ngã xuống đường, chiếc xe máy cũng đổ văng cả thùng hàng phía sau. Nói chung là cả hai đều té nhưng nhẹ nhàng. Mọi người dựng xe lên đi vào lề. Tưởng xong việc.
Nhưng không, bà kia xông đến la lối:
- Thằng kia mày đi ngược chiều mày làm tao ngã mà không nói gì à?!
Thực ra anh kia không đi ngược chiều mà đi ra phía ngoài hàng xe hơi vì giữa đường có vạch đứt, nghĩa là có thể lấn tuyến trong trường hợp này. Anh kia trả lời
- Thì tui dựng xe lên cho bà rồi, tui cũng bị đổ hết đồ nè, bà đi qua đường thì phải nhìn ngó chứ.
Anh này nói đúng, bà kia đi bộ không đúng chỗ vạch ngang cho người qua đường.
- Mày phải nói gì chứ, ta…

CHỈ TẠI BỘ GIÁO DỤC (Phạm Thị Hoài)

Hình ảnh
Thích bài này của Phạm Thị Hoài quá Biểu tượng cảm xúc smile
Cái sự "thối nát" của giáo dục nước ta - như một em học sinh 14 tuổi lớn tiếng tuyên bố và được bao nhiêu người nhớn tung hô, phải chăng chỉ do thể chế Biểu tượng cảm xúc grin

 CHỈ TẠI BỘ GIÁO DỤC

Giáo dục Việt Nam thối nát, điều đó tôi đã biết từ kiếp trước. Cá nhân tôi, có cha mẹ đều là giáo viên - đã nghỉ hưu, một chị ruột - còn đang đứng lớp, và khá nhiều người trong họ hàng tham gia vào hệ thống đó, thấy nó cùng lắm chỉ thối ngang với tất cả các ngành khác chứ không thể đòi xếp đầu bảng. Song OK, tôi đồng ý là nó thối và gửi một nụ hôn cho cái mũi khắt khe của mình. Đồng ý là Bộ trưởng Bộ Giáo dục phải từ chức và Facebook có thể tiến cử ngay lập tức ba mươi triệu nhà chiến lược giáo dục xứng đáng ngồi ở vị trí ấy hơn. Nói chung nhiệm vụ chính của tất cả các bộ trưởng ở Việt Nam là từ chức, trừ Bộ trưởng Bộ Chính trị. Đồng ý là ngành giáo dục Việt Nam phải chịu tránh nhiệm về tai nạn giao thông và sự…

Vụn vặt đời thường (91)

Cách đây 70 năm, khi đồng ý cho bác Ba và ba mình theo Việt Minh, ông nội đã khấn trước bàn thờ Phật “Hôm nay con đưa 2 con đi theo Cụ Hồ đánh Tây giành độc lập, không để cho thằng Tây ngồi lên đầu lên cổ dân mình. Cầu trời Phật ông bà phù hộ cho con cháu bình an!” Giản dị vậy thôi!
Nhà ông nội mình nghèo nhưng các chú bác và ba mình đều học giỏi, được học bổng của chính quyền Pháp để thành bác sĩ, thầy giáo, công chức… Có học nên hiểu về Tự do, Bình đảng, Bác ái. Vì vậy Độc Lập Dân tộc là ước nguyện của những người trí thức Nam bộ tham gia khởi nghĩa tháng 8 tại Sài Gòn, Nam bộ.
“Độc lập – Tự do – Hạnh phúc”  là mục tiêu của nhà nước ra đời vào ngày 2/9/1945. 70 năm đã qua, khi chưa có hạnh phúc và tự do thực sự thì Độc lập chưa có giá trị trọn vẹn, nhất là với những thế hệ đã hy sinh xương máu và tài sản của cải cho nền độc lập ấy! Bởi vì,  “hạnh phúc đâu chỉ có cơm ngon và áo đẹp”!