Vụn vặt đời thường (91)

Cách đây 70 năm, khi đồng ý cho bác Ba và ba mình theo Việt Minh, ông nội đã khấn trước bàn thờ Phật “Hôm nay con đưa 2 con đi theo Cụ Hồ đánh Tây giành độc lập, không để cho thằng Tây ngồi lên đầu lên cổ dân mình. Cầu trời Phật ông bà phù hộ cho con cháu bình an!” Giản dị vậy thôi!

Nhà ông nội mình nghèo nhưng các chú bác và ba mình đều học giỏi, được học bổng của chính quyền Pháp để thành bác sĩ, thầy giáo, công chức… Có học nên hiểu về Tự do, Bình đảng, Bác ái. Vì vậy Độc Lập Dân tộc là ước nguyện của những người trí thức Nam bộ tham gia khởi nghĩa tháng 8 tại Sài Gòn, Nam bộ.

“Độc lập – Tự do – Hạnh phúc”  là mục tiêu của nhà nước ra đời vào ngày 2/9/1945. 70 năm đã qua, khi chưa có hạnh phúc và tự do thực sự thì Độc lập chưa có giá trị trọn vẹn, nhất là với những thế hệ đã hy sinh xương máu và tài sản của cải cho nền độc lập ấy!
Bởi vì,  “hạnh phúc đâu chỉ có cơm ngon và áo đẹp”!


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

“Ảnh hưởng của mạng xã hội đến lối sống của giới trẻ (lưu tư liệu)

MỘT NGƯỜI TRẺ ĐI SUỐT NGÀN NĂM