Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng sáu, 2014

RIÊNG TƯ… TRÊN MẠNG?

Hình ảnh
Nguyễn Thị Hậu

Cứ thử hình dung một ngày chúng ta không có Internet. Thì sao nhỉ?
Chúng ta có còn liên hệ với ai không khi mà không email, không mạng xã hội, không báo mạng, không tài liệu ebook, không nghe nhạc xem phim trực tuyến, không game, không status không note không comment không like…?
Có lẽ như vậy cũng không luôn cả máy tính, bởi vì cần gì máy tính khi chức năng nối mạng không còn?
Chúng ta không còn cả cảm giác “cô đơn trên mạng”, bởi vì có còn gì còn ai đâu, ngoài chính mình. Những mối liên hệ “thực” ngoài đời trở nên nhạt nhoà bởi thiếu đi sự lung linh khi giao tiếp với nhau qua mạng.

Ồ, bỗng nhiên chúng ta chợt nhận ra mình có được sự riêng tư – trạng thái rất cần thiết của mỗi con người nhưng phần lớn đã đánh mất từ khi chúng ta hoà mình vào mạng.
Ta không cần “phơi” tâm trạng, “phô” hành động như một thói quen khi nhìn thấy câu hỏi “bạn đang nghĩ gì?” trên FB; buồn vui sến sủa, bực tức cáu giận, chửi đổng mỉa mai, yêu đương hay căm ghét, tâng bốc hay ném đá, đi ăn đi chơi, …

Vụn vặt đời thường (43)

@ Sau Tây Ban Nha là Ý , có sự thất vọng nhẹ về những đội bóng một thời.
Sau HD 981 đã là 2,3,4,5... Ko còn là Thất vọng mà đang tự hỏi: còn không lòng tự trọng?!
@ Cần gì nghị quyết vì các vị nghị sĩ ko ai có sổ đỏ ở biển Đông! Sự dửng dưng cuả nhiều người đối với đất nước cũng có thể coi là một thành công :(
@ Quan chức nhà mềnh, hết bị KHỚP lại MẤT NGỦ. Đề nghị chị Y tế tập trung nghiên cứu chế ra vacxin ngừa các bệnh này.
@ "Đời chúng ta chưa đòi được thì đời con cháu chúng ta sẽ đòi được HS" - Thế này thì "chúng ta" xứng đáng là ông nội AQ. Oách nhá!
@Cái gì cũng trông chờ con cháu, kể cả "có được vẻ vang hay ko", ko phải là đề cao vai trò của lớp trẻ mà là là sự vô trách nhiệm của thế hệ hôm nay!
@ Chớp lấy thời cơ, cướp chính quyền, đi tắt đón đầu… thảo nào lịch sử nước mềnh là những “bước ngoặt” chứ không phải là hình xoáy ốc cao hơn và rộng hơn như quy luật.

@ Đọc XUYÊN MỸ nhưng mình thấy rõ hành trình "XUYÊN VIỆT" của người phụ nữ Việt. Hành…

Linh tinh lang tang (90) KHI ĐAU ĐỚN BẠN GỌI TÊN AI?

Trong cuộc đời không phải khi nào đau đớn ta cũng có thể gọi tên một ai đó, và cũng có thể khi ta đau đớn không có một ai để ta có thể gọi tên, như tìm một sự an ủi, để xoa dịu nỗi đau, hay chỉ đơn giản, gọi tên ai đó để có cảm giác cái đau sẽ theo tiếng gọi mà thoát ra ngoài.
Cũng có khi ta chỉ nhớ thầm, gọi thầm bởi cảm giác nếu gọi thành tiếng sẽ mất đi một phần cảm xúc chất chứa trong lòng. Mất đi, vì không biết nó được đón nhận thế nào, người nhận nó liệu có xứng đáng được biết về cảm xúc đó hay không…
Và cũng có khi ta nghiến răng chịu đựng một mình, cảm giác trái tim sắp vỡ bung ra, nghẹn thở, choáng váng… Không một cái tên nào bật ra từ đôi môi khô nứt đau đớn của ta.

Và khi ta có thể gọi tên một ai đó, thậm chí chỉ gọi thầm, bạn hãy chắc rằng, sẽ có người chia sẻ với bạn nỗi đau, sự bất hạnh hay thậm chí, cả sự cùng cực mà đời người không mấy ai bị lâm vào. Người đến bên bạn không hẳn là người bạn đã gọi tên mà có khi là người bạn không hề nghĩ tới trong giây phút khó khăn đó. N…

What I've Learned - Esquire 7/2014

Hình ảnh
Giới thiệu ngắn về bản thân? Tôi là người gốc Nam nhưng nói giọng Bắc. Tính cách của tôi là sự hòa trộn giữa Hà Nội và Sài Gòn, nhưng có lẽ phần tính cách Sài Gòn vượt trội hơn. Tôi rất sung sướng khi vừa nhận quyết định nghỉ hưu cách đây ít ngày. Giờ tôi đã có thời gian để thoải mái làm điều mình thích, là quay lại chuyên môn khảo cổ học. Đa phần người ta chỉ biết đến khảo cổ học qua góc độ "xương khủng long" hay "xác ướp Ai Cập".... vốn là những chuyên ngành rất nhỏ trong môn khảo cổ học. Có thể coi đây là kết quả “tuyên truyền” của giới truyền thông nhưng cũng là “hậu quả” cuả giới khoa học đã   không mang những kiến thức khảo cổ đến cho cộng đồng nói chung. Tôi tin vào may mắn, vì đã chọn được một nghề và xem nó là "nghiệp" của mình, theo nghĩa "toàn tâm toàn ý" với nghề. Hồi mới vào đại học, tôi còn không có khái niệm về ngành khảo cổ, nhưng tôi may mắn đã được học một người thầy rất giỏi, ông đã khơi gợi nơi tôi lòng ham thích lĩnh vực khảo …

HÀNG CÂY LÁ XANH GẦN VỚI NHAU...

Nguyễn Thị Hậu

(TBKTSG) - Câu hát trong ca khúc Mưa hồng của Trịnh Công Sơn đã mang lại cho những cơn mưa vẻ lãng mạn đẹp lạ lùng. Nghe bài hát này tôi luôn nghĩ về cơn mưa Sài Gòn mau tới mau tạnh, gió ào ạt mưa cũng ào ạt làm cho “đường phượng bay mù không lối vào, hàng cây lá xanh gần với nhau”, và con người bỗng nhận ra “Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ”.

Vậy đấy, những hàng cây luôn gắn bó với những con đường, những ngôi nhà, với những con người thành phố.Ai cũng hiểu cảnh quan đô thị không thể thiếu những hàng cây cao vút tỏa bóng mát tạo khoảng xanh bình yên... Mỗi thành phố, vô tình hay hữu ý, có loại cây đặc trưng riêng, như Hải Phòng “thành phố hoa phượng đỏ”, Hà Nội “mùa hoa sữa”, Sài Gòn “cánh hoa dầu xoay tít bay bay”... Trải qua thời gian, môi trường biến đổi, quy hoạch đô thị thay đổi, cây xanh trong thành phố trở thành chứng nhân của sự thay đổi ấy.

Hệ sinh thái đô thị ngoài thành phần hữu cơ và vô cơ còn có thành phần thứ ba là những gì con người xây dựng nên. Đô thị cà…

LINH TINH LANG TANG (89) – 10 PHÚT CỦA NHÀ BÁO NGHIỆP DƯ

Hình ảnh
Sáng nay trong cuộc tọa đàm tại hội quán Cà phê thứ Bảy (19B Phạm Ngọc Thạch, Q3), mình vinh dự được ngồi cùng các anh chị nhà báo nổi tiếng: Chị Kim Hạnh, anh Nguyễn Vạn Phú, anh Xuân Trung, chị Thu Thủy, chỉ có mình tui là người viết báo nghiệp dư. Mỗi người có khoảng 10 phút nói về nghề báo, kỷ niệm, suy nghĩ hay quan niệm… Trong 10 phút đó mình chỉ nói được gần hết những gì mình chuẩn bị dưới đây. -        Nghề nghiệp: giảng viên đại học, từng làm bảo tàng, Viện nghiên cứu. Sắp có thẻ Nhà báo (vì là TBT Tạp chí khoa học của Viện nghiên cứu) thì đến lúc về hưu J -        Bắt đầu viết từ khoảng 7,8 năm nay. Được nhiều báo đặt bài về mảng bảo tồn, di sản văn hóa và một số vấn đề xã hội đô thị. -        Viết báo thích nhất: có nơi để mình bày tỏ chính kiến về vấn đề mình quan tâm, đồng thời giới thiệu những kiến thức chuyên môn đến với công chúng rộng rãi. Ngoài ra còn có nhuận bút để cà phê với bạn bè J -        Viết báo sợ nhất: khi báo đặt bài “phản ứng nhanh” lại quy định số chữ, phải …

Linh tinh lang tang (88) Học trò cũ (2)

Lâu rồi mới gặp lại học trò cũ. Tôi dạy lớp em từ năm 1984, em là cậu lớp phó có gương mặt thông minh, hay hỏi thầy cô những câu cắc cớ, rất nhiệt tình và chủ động trong những hoạt động chung của trường, lớp. Tốt nghiệp, khoa giữ lại làm giảng viên nhưng cậu “không dám” và ra đời, trở thành phóng viên của một tờ báo nổi tiếng. Rồi trải qua vài nghề, bây giờ có thể nói em là một doanh nhân thành đạt nhưng vẫn dính dáng ít nhiều đến nghề báo. Cách đây vài năm hai cô trò gặp lại trong một nhóm sưu tầm tư liệu về Sài Gòn xưa.  Từ đó nối lại liên lạc bằng email, điện thoại…  Một buổi trưa em mời cô giáo cũ đi ăn trưa để xin ý kiến vài việc liên quan đến chuyên môn của mình. Tôi thật sự vui vì đã 30 năm mà em vẫn còn nhớ và trân trọng gọi bằng “cô”, tất nhiên, cũng có chút tự hào vì vẫn được sinh viên cũ “nể” vì công việc chuyên môn của mình.
Hai cô – trò gặp nhau trong một quán cà phê đặc phong cách Paris ở trung tâm Sài Gòn, em nói: em đọc những gì cô viết, biết cô hay ngồi cà phê và rất yê…

Vụn vặt đời thường (42)

DANH THIẾP

Hồi còn đi làm có lần văn phòng cơ quan in cho mình... 5 hộp danh thiệp, mình thấy phí quá: in nhiều thế, có mang rải như truyền đơn cũng không dùng hết! Quả nhiên 6 năm sau đến khi về hưu cũng vẫn còn, vì mình chỉ dùng danh thiếp khi nào thật cần thiết! Khi nghỉ hưu mình bỏ hết vì là phó thường dân dự khuyết thì cần gì nữa 

Bây giờ thi thoảng đi đâu làm gì đó lại thấy cần danh thiếp để tiện trao đổi điện thoại, địa chỉ, email... Mình đi in 1 hộp với thông tin rất đơn giản, người nhận in tròn mắt nhìn: sao chị ko ghi chức vụ gì thế? Có người in cả chục hộp mà chức vụ kín hết cả hai mặt chị ạ, chữ nhỏ xíu không biết có ai đọc được? Mình cười: sao em không tư vấn cho họ in danh thiếp khổ A4 cho dễ đọc 

BÀI TRÊN MẠNG

@ Những gì mình viết và bỏ trên FB và vài trang mạng khác ai cũng có thể sử dụng, link về, nhưng làm ơn ghi rõ nguồn. Đã có trường hợp mình được nhắn (qua mess) là "sao bài của chị lại giống bài này bài này... " và cho link, hoá ra bài đó là của mình. 

@ Tình…

Linh tinh lang tang (46) NGÀY CỦA CHA

@ Dù bây giờ vẫn còn những người trọng nam coi thường nữ, thích có con trai, thậm chí phải có con trai bằng mọi cách, thì cũng có nhiều người vẫn nghĩ rằng, nếu chỉ có con gái thì vẫn tuyệt vời làm sao! Này nhé, con gái còn nhỏ thì nhõng nhẽo cha mà cha thì luôn cưng chiều con gái, con gái khi lớn thì biết lo cho cha mà cha thì luôn *nghe lời* con gái. Thậm chí mẹ muốn cha làm gì cứ để con gái *đòi* là xong ngay. Nếu có hai con gái chúng cũng yêu thương nhau hơn và chia sẻ với nhau nhiều điều, từ nhỏ đến lúc cha mẹ già cả ốm đau hay khi không còn cha mẹ, kể cả những việc lớn trong gia đình thì các chị em gái bây giờ cũng giải quyết ngon lành. Với các chàng rể *khách* thì (hình như) bố mẹ vợ cũng dễ cư xử hơn là với các nàng dâu.
Ở nhà tôi “tình hình” là như thế 

@ *Ngày của Cha* là một ngày Lễ mới du nhập vào VN nhưng trong quan niệm dân gian từ xưa vai trò của người Cha rất lớn. Không kể những quan niệm gia trưởng, ông bà mình vẫn nói * con gái hưởng đức Cha con trai nhờ lộc Mẹ*. Vì vậ…

Linh tinh lang tang (84) Mưa chiều

Chiều. Cơn mưa trút xuống ào ào, rồi tạnh thật nhanh, đúng là “sau cơn mưa trời lại không mưa” như thi nhơn Bùi Chát chiêm nghiệm. Ô, lâu rồi mới thấy “mưa Sài Gòn”. 
Bây giờ Sài Gòn có những ngày nóng hầm hập như chảo rang, ngột ngạt như ngày hè Hà Nội. Đâu rồi hơi gió sông gió biển lao xao trên phố ngay cả trong những ngày nắng nhất?

Bây giờ mùa mưa Sài Gòn có khi còn vào tháng chạp, có khi tháng tư “tắm Phật” rồi mà vẫn chẳng thấy mưa đâu. Đâu rồi bầu trời nặng nước và hơi gió lành lạnh báo hiệu mùa mưa về khi mùa nắng tháng ba đang còn gay gắt.
Bây giờ Sài Gòn có những cơn mưa dai như… mưa Huế. Đâu rồi những cơn mưa ào đến ào đi, để mặt trời lại vui vẻ ló ra và dịu dàng những tia nắng cuối chiều tạm biệt phố.

Bây giờ Sài Gòn còn có cả mùa đông. Mỗi sáng cuối năm vẫn cần áo lạnh khăn ấm, dù có vẻ như để diện nhiều hơn. Mỗi tối trên phố đôi lứa nép sát vào nhau hơn. Đâu rồi… mà thôi, có cái này cũng hay, vì Sài Gòn trở nên lãng mạn hơn…
Mọi người bảo: do biến đổi khí hậu. Sự bất thường k…

ĐI TÌM TẤM BẢNG CHỈ ĐƯỜNG

Hình ảnh
NguyỄn Thị Hậu

Đi đến đâu tôi cũng hay để ý đến bảng tên đường, và cùng với nó là những bảng báo giao thông.
Ví dụ, cách đây vài năm tôi đến Huế, đi trong khu vực Thành Nội tôi hỏi cậu lái xe của cơ quan: này, bảng tên đường ở đây có gì là lạ nhỉ? Cậu ta buông ngay một câu đầy vẻ “ngoa ngoắt”: thành phố thì nhỏ xíu đường thì ngắn ngủn nhưng bảng tên đường thì to đùng, có khi to nhất nước! Ừ thật, là vì trên bảng tên đường có thêm biểu tượng “Di sản văn hoá thế giới” khá lớn nằm ở một góc.

Gần đây, một vài đô thị đã có sáng kiến là bảng tên đường còn kèm theo “lý lịch” vắn tắt của nhân vật được đặt tên đường. Chưa kịp vui với sáng kiến hữu ích cho du lịch và cho việc biết/nhớ lịch sử của người dân thì đã phải buồn (cười) vì cái bảng “Tiểu sử đồng chí Ngô Thời Nhiệm (Bính Dần 1746 – Quý Hợi 1803)” không biết ở thành phố nào mà cư dân mạng tung lên Facebook.

Có lần đi qua khu Phú Mỹ Hưng (quận 7, TPHCM), cả bác tài taxi và tôi đều không biết đường cần đến nằm ở đâu. Đô thị mới, tuyến đường c…

truyện 100 chữ (p.3) 3/2

Ý NGHĨA LỊCH SỬ Xưa mẹ Âu đẻ trăm trứng, người nay chỉ nhắc 50 con theo mẹ lên núi có con giai trưởng làm vua, anh em làm Lạc hầu Lạc tướng, chả thấy nhắc gì đến 50 con theo cha ra biển (chắc chỉ làm dân). 1. Biển không quan trọng như núi (“lên rừng xuống biển”, Sơn tinh Thuỷ tinh) 2. Sử miệng cũng chỉ nói về dòng dõi của vua, còn dân thì… miễn, huống hồ sử viết! 3. Con cháu đã đi ra biển rồi thì… biến, nhé. “Bán anh em xa mua láng giềng gần”, là thế!
ĐÊM MƯA Ở TOKYO

Đêm mưa lạnh.
Chuyến tàu dừng lại. Một người đàn ông bước lên, nhìn quanh, bất giác ông bước tới ngồi xuống bên cạnh người phụ nữ đang chăm chú vào chiếc Ipad. Chị không ngẩng lên nhưng nhận thấy ánh mắt ông lướt qua... cảmgiác quen thuộc lạ lùng.
Ông nhắm mắt. Gương mặt nhìn nghiêng với đôi môi dịu dàng kia thoang thoảng hương thơm ấm áp.
Đến ga, chị nhẹ nhàng đừng dậy bước xuống. Khi tàu chuyển bánh, ông còn kịp ngoái lại. Họ nhìn nhau và biết đang lạc mất nhau.

Dao (2)

Lưỡi dao luôn nghĩ mình sắc bén mới được việc còn cán dao nh…

TRUYỆN 100 CHỮ (P.3)

Tự do
Cô giáo hỏi: Vì sao Nữ thần Tự do lại cầm cây đuốc mà không cầm thứ khác? Các học sinh lần lượt trả lời những lý do khác nhau. Đến một em kia: Thưa cô, vì bà ấy là nữ thần tự do nên muốn cầm gì mà chả được!
Ra vậy, nhiều người cũng hiểu Tự do là muốn làm gì nói gì mà chả được, thảo nào cái “làng mình” nó thế!
Ai khổ?

Ông giám đốc kia có anh lái xe tâm phúc. Mọi việc công tư của ông anh ta đều biết và thường được sai/nhờ nhiều chuyện phục vụ cho những việc khuất tất của sếp. Khốn nỗi anh chàng lái xe đúng là loại “nhiệt tình + ngu dốt” nên đã làm hỏng nhiều việc thì chớ lại còn cho thiên hạ thấy bao điều xấu xa của sếp.
Làm lính cứ than khổ khi sếp dốt, mấy ai biết nỗi khổ của sếp khi có lính ngu!
 THỊ
"Thị ơi thị rơi bị bà, bà để bà ngửi chứ bà không ăn" - Thị rất cảnh giác nên bám chặt vào cành nhưng con giai của bà lão đã vác dao ra chặt. Kết quả: không chỉ 1 thị mà còn vài thị khác rụng rơi.
Từ đó “Thị” được dùng để chỉ đàn bà và làm tên lót cho con gái, vì họ cảnh giác đến…

CÙNG CON ĐỌC SÁCH MỖI NGÀY

Nguyễn Thị Hậu

Thiên hạ giờ cứ kêu ca: bọn trẻ không biết đọc sách, bọn trẻ chỉ biết mạng miếc chả biết sách vở là gì, bọn trẻ toàn đọc truyện tranh sách ngôn tình linh tinh… tóm lại là “hiện nay văn hoá đọc xuống cấp”. 
Thế nhưng có bao giờ người lớn tự hỏi, chúng ta đã dạy con trẻ đọc sách như thế nào?

Xưa nay thường là ru con ngủ bằng ca dao, truyện thơ, bằng kể truyện cổ tích… những gì ta được nghe hồi nhỏ đến lượt mình sẽ lại “mẹ kể con nghe” (đến bài học lịch sử mà còn “anh kể em nghe chuyện Mỵ Châu…” nữa là). Thói quen của chúng ta là người lớn nói – trẻ em nghe, người lớn dạy – trẻ em (phải) nghe. Người lớn, nếu có đọc sách, thì dạy lại trẻ em những gì mình biết từ sách vở, và trẻ em, tiếp nhận qua sự truyền đạt của người lớn, bằng cảm quan và bằng cả thái độ của người lớn. Thói quen này vô hình trung làm cho trẻ thụ động tiếp nhận, rồi lười suy nghĩ, rồi… chỉ biết nói theo, nói lại những gì đã được/bị nghe. “Truyền miệng” có lẽ là đặc điểm mang tính truyền thống nhất và quan trọ…

ĐA DẠNG ĐỂ CÓ SỨC ĐỀ KHÁNG

Hình ảnh
TS. Nguyễn thị Hậu

Nhiều nhà nghiên cứu lịch sử - văn hoá đã nhận định rằng, trong số các quốc gia ở Đông Nam Á, Việt Nam có thể coi là quốc gia chịu ảnh hưởng văn hoá Hán mạnh nhất. Tất nhiên sự hấp thụ văn hóa Trung Quốc của Việt Nam không giản đơn là kết quả của thời kỳ 1000 năm “Bắc thuộc” hay là hệ quả tất yếu của giao lưu tự nhiên do gần gũi về địa lý “núi liền núi sông liền sông”. Thực tế quá trình “tiếp biến văn hoá” diễn ra phức tạp hơn nhiều.

Trên đại thể, quá trình giao lưu giữa Văn hoá Việt Nam và văn hoá Trung quốc diễn ra trong một thời gian rất dài và chịu sự chi phối của tình thế chính trị nên luôn ở hai trạng thái: bị đồng hoá và chống đồng hoá, giao lưu tự nguyện và giao lưu cưỡng bức. Mức độ và cường độ của các trạng thái này khác nhau ở mỗi thời kỳ, mỗi giai đoạn lịch sử. Có thể thấy rằng những thành tựu của văn hoá Việt Nam có được từ sự giao lưu với văn hoá Trung quốc chính là quá trình tiếp nhận và sáng tạo, chọn lọc những gì phù hợp, đồng thời sắp xếp lại những g…