Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ 2015

Chuyện tào lao :)

Hình ảnh
Tuổi trẻ cười số ra ngày 1/1/2016. Mại dô bà

 con ơi Biểu tượng cảm xúc smile:D


RUỒI hay KHÔNG RUỒI, vấn đề sống còn 

sinh tử của chúng ta! Yaehhh!



Vụn vặt đời thường (101)

@ NHỮNG TIN TỨC .
- Chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng sáng 23-12 dẫn đầu Đoàn đại biểu cấp cao QH gồm 1 Phó Chủ tịch QH, 6 Chủ nhiệm Ủy ban QH và Bộ trưởng, đã rời Hà Nội lên đường thăm chính thức Trung Quốc tới ngày 27-12.
- Giàn khoan Hải Dương 981 lại vào Biển Đông. Cục Hải sự Trung Quốc thông báo giàn khoan bán chìm Hải Dương 981 sẽ khoan thăm dò ở khu vực có tọa độ 17-29.53N, 110-57.18E từ ngày 28/12 đến 10/2/2016.
- Chiều 27/12, Đại hội đại biểu Nhân dân toàn quốc (Quốc hội) Trung Quốc đã thông qua dự luật chống khủng bố đầu tiên của nước này. Trong cuộc thảo luận lần này, khái niệm "khủng bố" được định nghĩa là mọi ý kiến hay hành động nhằm mưu đồ chính trị và hệ tư tưởng, thông qua bạo lực, hăm dọa, gây hoang mang trong xã hội, phá hoại an ninh công cộng, xâm phạm quyền và tài sản cá nhân và đe dọa các tổ chức chính phủ và quốc tế.
Định nghĩa này đã được mở rộng hơn so với khái niệm trước đó đưa ra hồi tháng 2/2015, khi đó không đề cập đến quyền và tài sản cá nhân cũng n…

Linh tinh lang tang (132). Những ngày cuối năm…

Hình ảnh
Năm nào cũng thế, vào những ngày này khi bóc tờ lịch cuối cùng vẫn cứ nao nao… Còn nhớ ngày xưa có bài hát “Ngày hôm qua đâu rồi” do bé Thanh Phương và Nguyễn Chánh Tín song ca, có câu “em bóc tờ lịch cũ, ngày hôm qua đâu rồi?”. Uh… ngày hôm qua, tháng qua năm qua đâu rồi khi ta nhìn lại năm tháng ngày cũ…
Hồi còn ở Hà Nội, có một lần mình được bạn cùng lớp tặng một cuốn sổ lịch (hồi đó là của hiếm), trang đầu có lời ghi tặng “cả một năm trong tay, chọn một ngày đi chứ”… Sau đó mình và bạn ấy cả tuần không dám nhìn nhau, hihi. Bây giờ gặp lại bạn ấy còn đùa: hồi đó tui ngỏ lời zới bà, sao bà ko trả lời? Mỗi lần đi karaoke, bạn thường hát “Hậu ơi, Hậu ơi, có con chim đa đa nó đậu cành đa, sao không lấy chồng gần mà đi lấy chồng xa…” cả bọn lại cười xòa Biểu tượng cảm xúc smile
Uh, ngày tháng cũ là những ngây ngô thời học trò đấy thôi…
***
Năm cuối phổ thông mình học ở Sài Gòn.…

Chuyện tào lao (5) Tuổi trẻ cười 15/12/2015

CHUYỆN TÀO LAO (5) Mắt và răng Người ta có hai con mắt và hai mươi mấy chiếc răng. Đau mắt hay đau răng đều khó chịu. Mắt ít đau nhưng đau thì khó chữa, còn răng thì ai chẳng vài lần bị đau? Mắt hỏng không thể thay cả hai mắt giả còn răng có thể làm giả cả hai hàm. Hai mắt giả không nhìn thấy gì nhưng cả hàm răng giả vẫn sử dụng được. Mắt giả dễ nhận ra còn răng giả thì khó biết. Hình như, vợ chồng như mắt, bồ bịch như răng?  Món quà của Chúa Một lần cô ngập ngừng thổ lộ “Anh biết không, em vô cùng may mắn vì có tình yêu của Anh - món quà quý giá nhất mà em được Chúa ban tặng”. Sau giây phút cảm động vì sự chân tình của cô, anh bỗng cảm thấy nặng nề. “Món quà của Chúa” sẽ trở thành một gánh nặng của chính anh khi anh trao nó cho vài người đàn bà, cùng lúc.
CỜ QUẠT Ngày xưa cờ chỉ xuất hiện trên kỳ đài trong những dịp trang trọng, mọi người nhìn thấy đều phải cúi đầu. Những lúc ấy quạt tự hào vì được là anh em với cờ. Ngày nay cờ có mặt nhan nhản từ vỉa hè phố thị đến vệ đường thôn quê, từ lễ …

Vụn vặt đời thường (100)

Hình ảnh
@ Lòng tham có thể là khởi đầu của cái ác, Nhưng lợi dụng lòng tham để đẩy người ta phạm tội thì còn độc ác gấp nhiều lần! 
Tham tiền mà phạm tội thì bị xử lý theo pháp luật, nhưng vì tiền đẩy người khác vào tù tội thì đó là bất nhân! 
Đời bây giờ nhanh lắm, nhân quả có khi không chờ đến kiếp sau!



@ Dù xét xử tội ác thì cũng cần thể hiện, và phải dựa trên sự nhân văn ngay từ hình thức xét xử. Như vậy mới đúng ý nghĩa của công lý.
Rùng minh với không khí "máu kêu trả máu đầu van trả đầu" từ câu hỏi của những người xét xử đến đám đông tham dự. Lại một kiểu "cổ tích" thời hiện đại!
Cám ơn bạn Hà Phạm đã viết rất hay! 

http://danviet.vn/kinh-da-trong/xu-tham-sat-o-binh-phuoc-co-can-4000-nguoi-xem-648791.html

@ Càng ngày càng thấy việc từ bỏ/mất/chia tay/ hay đơn giản hơn là unfollow một người bạn trên FB (và ngược lại, mình là người bị vậy) càng trở nên bình thường, nhẹ nhàng, không có gì quá nghiêm trọng, không như trước đây từng khổ sở nghĩ ngợi mãi Biểu tượng cảm xúc smile

chuyện tào lao (5) THƯ GỬI ÔNG GIÀ NOEL

Hình ảnh
Hậu khảo cổ - Tuổi trẻ cười 15/12/2015 Già Santa Claus kính mến,
Một mùa Giáng sinh lại về trên thế giới rộng lớn mênh mông, trên thành phố bốn mươi mùa hoa và trong hẻm nhỏ khu phố văn hóa của con. Hàng ngàn năm nay, hàng triệu trẻ em đã gửi đến ông những lá thư bảy tỏ ước mơ về một món quà chúng yêu thích nhất, tràn trề tin tưởng sẽ được ông mang tặng vào đúng ngày Noel.  Hàng chục năm nay, nhiều người cũng gửi email đến ông để được ông quan tâm trong ngày lễ trọng. Bởi vì, tuy đã lớn nhưng tâm hồn vẫn rất mong manh dễ rách, cả năm quần quật bức xúc nên cuối năm gửi đến ông một niềm hy vọng, rằng, người lớn ngoan thì cũng có quà. Năm ngoái, vợ của con, và vợ của nhiều đàn ông khác, đã gửi email cho ông để mong ông mang đến cho họ một người đàn ông về nhà vào 7g tối, điềm đạm tỉnh táo, không cáu gắt khi vợ phản ứng vì toàn kể những chuyện tiêu cực hay những chuyện tích cực không thể tin nổi, và sau bữa cơm thì chuyển ngay sang những chuyện giải trí linh tinh khác, đến 10g đêm thì ngoa…

Vụn vặt đời thường (99)

@ mấy bữa nay báo Tuổi Trẻ mở mục hỏi đáp gì đó, nhiều câu hỏi VÀ TRẢ LỜI về NGƯỜI SÀI GÒN rất hay. Đây là ý kiến của Bạn Hoành Hữu Hồ ở FB nhân vấn đề này:

Bởi vì Saigon cũng là đất mới như nước Mỹ, chỉ hơn 300 năm mà thôi. Saigon cũng giống Mỹ ở chổ tứ xứ kéo đến, thuận thiên hợp địa mà chộn rộn phồn hoa. Vì vậy, ở Saigon tính mở và sự hòa nhập, tôn trọng cộng đồng là rất cao. Do đó, nói người Saigon là phải sinh ra và sống ở Saigon thì chỉ tương đối, nó ko đủ để xác nhận tính cách Saigon. Nói đúng là nói đủ khi nói Người Saigon là nói đến Tính Cách Saigon trong một con người nào đó. Và tính cách đó đã hình thành suốt hơn 300 năm qua, đó là: - Năng động nhưng không bon chen - Bình thản và ko ồn ào - Nghĩa hiệp, trượng nghĩa - Hay làm từ thiện, thích giúp người - Vẫn tử tế, vẫn tin người - Ăn xài nhẹ nhàng, ko so đo - Sống và chơi nhiệt tình, hết mình - Về thăm quê, rồi vào lại Saigon mà cảm giác như về nhà - Và cuối cùng là ko lưu manh, ghét lưu manh. Chỉ vậy thôi, bất kể Hà Nội, Quảng Trị, Nghệ…

CHUYỆN TÀO LAO (4)

Hậu khảo cổ LOA Cái loa, dù "nói" những lời thông thái vẫn chỉ là cái loa. Phát mãi nó quên mất mình là loa. Nhưng nghe mãi, nhiều người tưởng loa là người. Thế là tiếp tục nói lại những gì loa đã phát.
Cứ thế, đến một lúc không thể phân biệt được loa và người. Mạnh ai nấy nói những lời không phải của mình.
Ai có thể đối thoại với (những) cái loa? Ếch nhái Tối mùa hè ếch nhái kêu váng đầu. Ếch chê nhái quanh quẩn bờ ao, chỉ thấy bèo với bọ, biết gì mà lắm mồm. Nhái chê ếch chỉ “ngồi đáy giếng” nhìn trời nắng không hay mưa không rõ mà làm như thông thái lắm. Thế giới luôn thay đổi, từ bờ ao đầy bèo bọ đến bầu trời bình yên hay giông bão. Nhưng chỉ biết trong bèo có bọ hay luôn coi trời bằng vung là vì ếch nhái vẫn chỉ là ếch nhái, đều từ nòng nọc mà ra.
Ông lão đánh cá và con cá vàng (dị bản) Lại nói, sau khi cá vàng cho 3 điều cầu được ước thấy, ông lão bèn thả cá xuống biển. Về nhà, bà vợước được bữa ăn ngon. Lão bực mình mắng “đàn bà óc to như trái nho, ước gì như dở hơi”. Lập tức …

SẾP VỀ HƯU

Hình ảnh
Hậu khảo cổ Cơ quan nhà nước nào cũng từng có sếp về hưu. Có khi làm sếp từ lúc cơ quan được thành lập, trải qua “một chặng đường vẻ vang” cả chục sau năm sếp mới từ từ hạ cánh, có khi mới một nhiệm kỳ sếp đã phải nói lời từ biệt anh em… Sếp nào cũng tìm mọi cách để “hạ cánh an toàn”, đó là nhận quyết định đúng hoặc sau tuổi hưu, các chế độ chính sách còn nguyên, bảo toàn mọi tài sản “trừ bà vợ già” và “quy hoạch”, luân chuyển” con cháu đâu vào đấy. Nói chung, kinh nghiệm cho thấy sếp càng kỳ cựu thì chuyện về hưu của sếp càng quan trọng, càng để lại “di chứng” lâu dài.
Khi sếp nhận thông báo nghỉ hưu, anh em hơi xôn xao, người vui người “buồn”, sếp trở nên “nhạy cảm” hơn, bực tức nhiều hơn, quát nạt nhiều hơn, và tính toán kỹ càng hơn cho mọi “thu nhập” của mình.
Rồi đến ngày đến tháng sếp nhận quyết định. Cơ quan tổ chức liên hoan 5 ngày 3 trận: toàn thể cơ quan, phòng ban chuyên môn sếp trực tiếp chỉ đạo, văn phòng, công đoàn, đoàn thanh niên, hội cầu lông hội ten-nít, hội “chiếc ly…

CHUYỆN TỪ MÔN HỌC CỦA TÔI

Hình ảnh
Chị bạn tôi có cậu con trai học lớp 6, mới sáng sớm chị đã thấy con trai ngồi ngủ gà ngủ gật ở bàn học, hỏi thì biết cậu đang học bài sử vì hôm nay có giờ kiểm tra. Chị hỏi con sao không học từ tối qua, cậu bé uể oải trả lời: con học rồi nhưng mãi không thuộc, nhiều rìu quá ạ! – Sao lại rìu cuốc gì ở đây? Cậu con đưa sách giáo khoa cho chị xem: Bài về Người tối cổ trong đó có nói về rìu đá (làm bằng đá cuội ghè đẽo) tìm thấy ở Mái đá Ngườm… Ngôn ngữ rất khoa học nhưng khô khan, cậu học sinh lớp 6 không hình dung được “ghè đẽo đá” như thế nào? Lại còn phải thuộc tên những di tích tìm thấy rìu đá…
Nhân chuyện dư luận đang bàn việc dạy và học môn lịch sử, chị bạn kể tôi nghe chuyện đó, không bình luận gì nhưng làm tôi giật mình : kiến thức lịch sử có liên quan đến nghề khảo cổ của tôi nếu viết như vậy trong sách giáo khoa thì thật khó khăn cho việc tiếp thu của học sinh! Chưa kể nhà trường gần như không có giáo cụ trực quan mà chỉ có hình ảnh trong sách, làm sao học sinh hình dung ra “…

Vụn vặt đời thường (98)

Hình ảnh
@ Ở đáy giếng, mảnh trời xanh dù chỉ bằng cái vung cũng đáng quý vì đó là ánh sáng, là không gian bao la… Nhìn vào đó để sống, để tìm cách leo ra khỏi giếng chứ không chỉ nhìn quanh quẩn bằng lòng với đáy giếng ẩm ướt hay chỉ than thở “bức xúc” vì thành giếng cao quá nhiều rêu trơn quá…
“Ếch ngồi đáy giếng coi trời bằng vung” đã tệ, nhưng ra khỏi giếng rồi bèn nhổ nước miếng xuống vì coi thường “bọn ngồi đáy giếng” còn tệ hơn! Có ngồi ở cái bờ ao thì cũng chả hơn gì mà chửi bọn trong giếng. Mình thật, bạn như thế thì tiễn cho nhanh!
@ Nghe nói bài thơ "Tổ quốc gọi tên mình" lại tiếp tục bị tranh chấp, tự nhiên nhớ đến câu cửa miệng của dân nhậu miền Tây "ai kêu tui đó".
Hỏi câu đó mà hổng ai trả lời thì quê độ.
Mà lỡ có ai nói "đâu ai kêu ông" thì... có nước nhào xuống mương mà trốn Biểu tượng cảm xúc grin @ Lại còn "Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Hùng Mạnh" bị bắt sang Tàu khi về cũng không biết bố mẹ là ai! Sao đặt tên gì hay quá thể :D

@ Đ…

KẾT NHƯNG CHƯA HẾT!

Hình ảnh
Đọc tin Quốc hội “lệnh” giữ môn lịch sử, tôi cũng chẳng thấy vui hơn, dù tôi phản đối chuyện “tích hợp môn sử và chuyển thành môn tự chọn ở cấp phổ thông trung học”. Cũng không coi đây là “thắng lợi” của phe “bảo thủ” (có người bạn nói những người phản đối tích hợp là bảo thủ). Bởi vì tất cả chỉ cho thấy, một lần nữa Bộ GDĐT rất chủ quan khi muốn cải cách giáo dục. Và còn em chúng ta lại sẽ tiếp tục chịu hậu quả! Trong cuộc tranh luận (tích hợp hay ko, bỏ hay dạy sử…) tôi nghĩ không bên nào thắng! Không giữ môn Sử độc lập thì tương lai gần môn sử sẽ chết hẳn (trong trường học) vì không còn là môn sử; còn nếu giữ môn sử mà không thay đổi quan điểm về nội dung, cách dạy và học thì môn sử tiếp tục... chết lâm sàng (như hiện nay)!
Bây giờ “quyết định giữ môn sử” chỉ như được tiêm liều thuốc hồi sức cấp cứu, phải tiếp tục cứu chữa thậm chí phải đại phẫu để môn sử không thể tồn tại như đã! Trước đó, về tình trạng môn sử quá bi đát, nhiều bạn đã nói "trách nhiệm đó thuộc về giới làm sử&…

XIN TẠ ƠN NGƯỜI…

Hình ảnh
Biết về Lễ Tạ ơn đã lâu nhưng mình chỉ chú ý đến ngày Lễ này từ khi mình và bạn tìm thấy nhau nhờ thế giới mạng hỗn độn, ảo mà cũng thật - giản đơn!
Nơi bạn sống Lễ Tạ ơn có lẽ là ngày Lễ lớn nhất trong năm của từng gia đình, như bạn kể, các con đi đâu thì đi, ngày Lễ nào có thể không về nhưng Lễ tạ ơn thì dứt khoát phải trở về nhà, cả nhà tập hợp ở ngôi nhà chung nơi có cha mẹ, ông bà. Mặc dù chưa đến những ngày từ biệt năm cũ đón chào năm mới nhưng trong hình dung của mình, dịp lễ Tạ ơn giống như ngày Tết của quê mình, cũng có những món ăn truyền thống, cũng quây quần cả gia đình, cũng nghi lễ giản đơn mà trân trọng thể hiện lòng biết ơn những ai những gì đã mang lại cho mình một năm có cơm ăn áo mặc, có người thân yêu bên cạnh…
Tất nhiên so sánh nào cũng là khập khiễng, vì mỗi lễ hội truyền thống có nguồn gốc khác nhau, nhất là giữa hai thế…

MÔN LỊCH SỬ CHỈ LÀ “TRƯỜNG HỢP ĐIỂN HÌNH”

http://www.thesaigontimes.vn/138686/Mon-Lich-su-chi-la-truong-hop-dien-hinh.html


(TBKTSG 19/11/2015)
Quanh việc Bộ giáo dục đưa ra Dự thảo chương trình giáo dục phổ thông tổng thể, trong đó Lịch sử sẽ tích hợp với Giáo dục công dân và Giáo dục quốc phòng để thành một môn mới “Công dân và Tổ quốc” với yêu cầu nhằm giáo dục chính trị tư tưởng, dư luận xã hội lại một lần nữa “sôi lên” vì môn học này. Những ý kiến đồng thuận hay không với việc tích hợp, thậm chí có ý kiến khá cực đoan khi cho rằng nên… bỏ luôn môn học này… đều được phân tích, lập luận, lý lẽ, dẫn chứng chứ không chỉ là ý kiến mang tính cảm xúc nhất thời… Điều đáng nói là phần lớn các ý kiến gặp nhau ở một điểm: môn sử với chức năng và ý nghĩa quan trọng của nó cần có vị thế độc lập, nhưng không thể tiếp tục dạy và học lịch sử như cũ, cả về nội dung và phương pháp.  
Kết luận cuối cùng của bản Dự thảo này thế nào còn phải chờ “hạ hồi phân giải”, nhưng điều cần đặt ra là vì sao từ nhiều năm qua tình trạng dạy và học môn lịch s…

Chuyện tào lao (3)

Hình ảnh
HẠ CÁNH AN TOÀN
Trên khoang VIP hai ông quan chức ngồi cạnh nhau. Câu chuyện của họ xoay quanh công việc, cơ chế, nhân sự “cấp cao” rồi thời sự trong và ngoài nước… Cuối cùng sang chuyện họ sắp về hưu.
Những kinh nghiệm để “hạ cánh an toàn” được họ trao đổi với nhau rất tâm đắc.
Vừa lúc ấy máy bay chao đảo dữ dội vì vào vùng thời tiết xấu. Hai ông hoảng sợ nhận ra mọi mánh khóe gian tham đều không thể giúp họ “an toàn hạ cánh” nếu có sự cố xảy ra.
TRANH THỦ
Đầu năm bà đưa cho ông một danh sách để tổ chức kỷ niệm: ngày sinh nhật của ông, bà, của quý tử và công chúa, thượng thọ cha mẹ hai bên, giỗ ông bà nội ngoại, ngày “đám cưới vàng”… Lại có cả dự kiến ngày đám cưới con trai đám gả con gái, rồi thôi nôi cháu nội đầy tháng cháu ngoại…
Ông ngạc nhiên: năm nay gia đình mình có lắm ngày thế?
Bà: cuối năm ông hạ cánh rồi, kiểu gì cũng phải thực hiện hết cái danh sách này, biết chưa?
LÊN SÀN
- Chị nhà sắp nghỉ hưu, anh sẽ bị “kiểm soát chặt chẽ” hơn đấy.
- Phải có cách đối phó chứ!
- Cách gì?
- Anh …

VỀ NHỮNG NGÔI TRƯỜNG THÂN YÊU

Hình ảnh
Có lẽ tôi đã từng đọc tập truyện mang đậm tính hồi ký này nhưng không thể nhớ ra đã đọc trong thời gian nào? Nhưng điều đó không quan trọng vì lần này tôi vẫn có một cảm giác thật quen thuộc qua tất cả những gì các tác giả viết lại, chân thực và tràn đầy tình cảm với Mái trường thân yêu, với Thầy giáo của những học sinh giỏi toán.
Truyện dài Mái trường thân yêu kể về một ngôi trường miền trung du, qua đôi mắt một cậu học sinh Hà Nội sơ tán về đó vào những năm chiến tranh phá hoại của Mỹ ở miền Bắc. Những trang sách làm tôi được sống lại thời gian đó, quen thuộc quá chừng và nhớ quá chừng những lớp học đơn sơ mái lá, hào giao thông ngay dưới chân bàn, mũ rơm trên lưng mỗi ngày theo đường làng, men theo cánh đồng, ven đồi đến trường, tiếng trống trường khi khoan thai báo hiệu giờ học, khi dồn dập báo động máy bay Mỹ… Và con người bình dị của làng quê, trong đó có thầy cô giáo và những người bạn mới. Thế hệ trẻ em thành phố như chúng tôi có tuổi thơ và lớn lên trong chiến tranh, có thể tự…