Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng sáu, 2016

Khi di sản của cộng đồng 
là tài sản cá nhân

Hình ảnh
Câu chuyện ngôi biệt thự cổ tuyệt đẹp ở số 237 Nơ Trang Long, Q.Bình Thạnh, TP.HCM bị tháo dỡ trong sự tiếc nuối của nhiều người một lần nữa gợi lại những tồn tại chưa được giải quyết trong việc bảo tồn hồn di sản. 
TS Nguyễn Thị Hậu góp một góc nhìn: Vấn đề đặt ra với ngôi nhà cổ ở đường Nơ Trang Long cũng như nhiều ngôi nhà cổ khác là cân bằng giữa nhu cầu bức thiết về sinh hoạt và đời sống của người dân - cụ thể là chủ sở hữu - và nhu cầu bảo tồn một loại hình di sản văn hóa độc đáo của Sài Gòn xưa, vì nếu để di sản văn hóa mất đi thì không có gì bù đắp được. Nhà cổ ở các thành phố là một ví dụ thường được dẫn ra khi bàn luận về đề tài bảo tồn di sản văn hóa đô thị. Bởi vì hầu hết nhà cổ thuộc về sở hữu tư nhân, tức là giá trị kinh tế của đất, của nhà là của chủ sở hữu; nhưng giá trị lịch sử, kiến trúc nghệ thuật của nhà cổ còn là di sản văn hóa đô thị, nếu có giá trị đặc biệt thì còn là của quốc gia. Vì vậy, hơn mọi loại hình di sản văn hóa vật thể, nhà cổ thể hiện “mâu thuẫn giữa …

Vụn vặt đời thường (115)

@
- Đã tìm thấy mảnh vỡ máy bay và một số thi thể quân nhân trên máy bay CASA. Nhưng vì sao CASA lại bay tìm đồng đội ở vùng biển Vịnh Bắc bộ trong khí máy bay SU rơi ở vùng biển Nghệ An? - Bao giờ thì dân chúng được biết nguyên nhân hai máy bay này bị rơi, cũng như chiếc máy bay rơi ở Hòa Lạc gần hai năm trước? - Phi công Cường may mắn sống sót trở về, nhưng nhiều đồng đội của anh đã mất. Tôi chắc anh Cường đang rất đau đớn cả tinh thần và thể xác! Mong anh bình tâm và không gặp điều gì khó khăn trong thời gian sắp tới! - Mọi đền đáp, tri ân NHỮNG người lính đã mất là cần thiết và phải đạo. Nhưng không có nghĩa là phải "giết chết" người nào bày tỏ không giống số đông. Đã có quá nhiều người chết về thể xác xin đừng để có thêm những người chết về tinh thần!
@ "Tiến hóa" vào phụ thuộc 1950. Thân thể người ta chia làm 3 phần: đầu, mình và tứ chi.
1970. Thân thể người ta chia làm 4 phần: đầu, mình, tứ chi và xe đạp
1980. Thân thể người ta chia làm 4 phần: đầu, mình, t…

Vụn vặt đời thường (114)

Hình ảnh
@ Vì “dùng từ phản cảm” mà phải rút thẻ nhà báo thì e rằng đã và sẽ nhiều “nhà báo” phải bị xử lý như vậy! Không muốn nhưng tôi vẫn phải liên tưởng đến việc nhà báo MPL là một trong số rất ít người được có mặt trong buổi gặp riêng với TT Obama! Nhân tiện, bài trên báo của anh TBT “như chóa” chụp mũ MPL đọc mà mắc ói!
@ Sau khi các anh hy sinh, công chúng mới biết nhiều người trong các anh gia cảnh rất khó khăn! Thời nào cũng vậy “nước sông công lính”, dù có thế các anh mang hàm sĩ quan nhưng là những người trực tiếp huấn luyện và trực chiến thì có bao giờ giàu có được!
@ “Đất nước càng có nhiều anh hùng thì càng nhiều bất hạnh!” – tôi đã đọc ở đâu đó câu này và càng ngày càng thấm thía. Nhưng phải trở thành anh hùng vì nguyên nhân nào không ai và không bao giờ được biết thì còn bất hạnh hơn nhiều lần! Mà trên đất nước này còn biết bao nhiêu sự việc tù mù như thế!

MỘT NGÀY TRONG NHỮNG NGÀY RẤT BUỒN!


MƯA NẮNG SÀI GÒN

http://plo.vn/thi-dan/mua-nang-sai-gon-635571.html Nguyễn Thị Hậu
Mưa Sài Gòn ào đến thật nhanh, thật lớn, rửa trôi bụi đường làm tan khói xe. Nhưng rồi bỗng chốc những vòm lá ánh lên tinh khôi trong nắng nhạt khi tạnh mưa, cũng bất ngờ như khi mưa đến. Và mặt trời dịu dàng tạm biệt phố... Sau vài phút dòng người và xe lại tấp nập trên đường. Bạn còn nhớ không, một ngày nào đó bạn vào Sài Gòn. Tối đầu tiên Sài Gòn đón bạn bằng cơn mưa như muốn sập trời sập đất, bạn nói: lạ thật, mới hồi chiều nắng chói chang như thế, gió nhẹ như thế, Sài Gòn vẫn “thất thường” thế ư? Tôi cười, Sài Gòn đang mùa mưa mà, bất ngờ mưa thì cũng bất ngờ dứt thôi… Đường ào ạt nước, người và xe vẫn ào ạt chạy, quả nhiên chỉ trong chớp mắt những hạt mưa nhẹ dần rồi tạnh hẳn. Không khí đầy hơi ẩm, mát lạnh, phố loang loáng nước, những vòm lá trên cao lấp lánh ánh đèn… Những cơn mưa Sài Gòn với bạn bè miền xa luôn dễ thương như thế. Có những buổi chiều tối cơn mưa đen trời, nhà không có ai, một mình lắc lư trên cái v…

Tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu: Di sản phải quý hơn vàng

Hình ảnh
Không còn công tác tại Viện nghiên cứu phát triển TP.HCM nhưng mối quan tâm dành cho di sản văn hóa nước nhà vẫn luôn đau đáu trong suy nghĩ của Tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu. Ngoài các bài viết hay phỏng vấn trên các báo và tạp chí; mới đây, chị còn ra mắt cuốn sách “Chúng ta sẽ nói gì khi gặp lại nhau?”, như một cách lên tiếng cho vấn đề mà mình quan tâm bấy lâu.
PV:Cuốn sách của chị được phân chia thành 3 phần rõ ràng, tuy nhiên tôi lại chú ý với phần 2 - “Chúng ta để lại gì cho tương lai?”. Cũng với câu hỏi này, để trả lời cho thế hệ tương lai về câu chuyện bảo tồn di sản hiện nay, chị sẽ nói gì?
TS Nguyễn Thị Hậu: Tôi nhớ có lần viết ở đâu đó rằng, mình đang sợ để lại cho tương lai những di sản chắp vá, mà điển hình là di sản phi vật thể lễ hội. Những năm gần đây, việc phục dựng tràn lan, phục dựng sai quy trình, ý nghĩa, mục đích khiến lễ hội không còn là của dân gian nữa. Nó đang bị hành chính hóa, nhà nước hóa; và đó là nguy cơ rất lớn. Nhìn vào nhiều lễ hội ở phía Bắc, tôi thực sự c…

@ Linh tinh lang tang (161) CÁ VÀ NHỮNG CHUYỆN KHÁC

Chuyện cá chết đến nay vẫn không biết vì sao, thỉnh thoảng lại có tin bắt được những xe chở cá chết đi đâu không biết, những lô hàng cá đông lạnh nhiễm độc. Ngư dân vẫn nhiều gia đình treo lưới, chút tiền gạo cứu trợ đã hết từ lâu.
Những hân hoan với ông Obama cũng đã hết, những ồn ào vì 60 phút mở cũng đã qua, tranh luận mạt sát nhau vì ông BK cũng tạm lắng xuống.
Cá nhiễm độc hay 60 phút mở đều làm cho người dân thấy rõ sự không minh bạch của chính quyền và sự tráo đổi những chân giá trị của cơ quan truyền thông lớn nhất nước.
Người xới ra chuyện ông BK ngay sau chuyến thăm của ông Obama quả là “cao tay”: từ những hân hoan gần như không có thái độ đối lập thì ngay lập tức lại hình thành hai “chiến tuyến” rõ ràng bùm chéo nhau kinh hoàng!
Tình trạng này trong lịch sử gọi là “chuyển mâu thuẫn nội tại thành mâu thuẫn với bên ngoài!” Mà lịch sử cũng cho biết rằng, “ông bạn vàng” láng giềng là “tổ sư” trong nghề “chuyển biến” này!
@ Chó Tây chó Ta (truyện 100 chữ) Đến nhà bạn ở Paris, chó …

SÀI GÒN - VIỆC THIỆN TỪ TÂM

http://nld.com.vn/thoi-su-trong-nuoc/bao-nguoi-lao-dong-doat-6-giai-bao-chi-20160609175402228.htm#first
Trong loạt bài của báo NGƯỜI LAO ĐỘNG  đạt giải NHẤT báo chí TPHCM 2015 - 2016.


Nguyễn Thị Hậu
Có lẽ Sài Gòn là nơi việc làm từ thiện phổ biến và đa dạng nhất. Ngay từ cuối những năm 1980, trong khi đang phải gồng mình vượt qua biết bao thiếu thốn khó khăn, hậu quả của một thời bao cấp “ngăn sông cấm chợ”, Sài Gòn đã là nơi đầu tiên xuất hiện và phát triển phong trào xây dựng “Nhà tình nghĩa” tặng những Mẹ Việt Nam anh hùng sống neo đơn. Tiếp đó là những ngôi “Nhà tình thương” dành cho những gia đình nghèo khó, rồi là địa phương luôn đi đầu trong phong trào “xóa đói giảm nghèo”.
Những năm gần đây hoạt động từ thiện ở Sài Gòn ngày càng nhiều hơn. Không kể những phong trào của các tổ chức, đoàn thể cơ quan nhà nước… thực hiện giúp đỡ đồng bào các nơi khi gặp thiên tai bão lụt, ở Sài Gòn còn có rất nhiều nhóm bạn từ mạng xã hội kết với nhau trong một hoạt động từ thiện vào dịp nào đó. Nhữ…

Báo Tiền phong chủ nhật 5/6/2016

Hình ảnh
Tên con là Hoàng Sa

Cha không về
Từ khi con còn đỏ hỏn
Cha nằm lại ngoài khơi xa
Hơn bốn mươi năm
Mẹ ở nhà
Vẫn chờ một ngày cha trở lại

Con lớn lên
Mang hình hài của cha và nỗi niềm của mẹ
Bao nhọc nhằn vất vả
Không bằng sự ghẻ lạnh đó đây
Nhà vắng cha nhưng tình mẹ luôn đầy
Bù đắp cho con cho ông bà
Bóng dáng người đàn ông đi xa

Năm tháng trôi qua
Hoàng Sa tên con
Giờ đã thành cái tên nhiều người nhắc đến
Thân thương như quê hương mình
Tình nghĩa đồng bào
Một nhịp cầu
Nối lòng người hai bờ chiến tuyến

Trên vùng biển thăm thẳm ngoài kia
Những cái tên Hoàng Sa, Trường Sa, Gạc Ma, Nhật Tảo
Không còn là nỗi đau trong Nam hay ngoài Bắc
Mà là nỗi đau Việt Nam!

Có đứa trẻ sinh ra mang tên Hoàng Sa
Như bao đứa trẻ mang tên Hòa Bình, Thống Nhất
Những cái tên là ước ao khát vọng
Nhưng có cái tên là nơi cha nằm lại không về…

Dù năm năm, mười năm, trăm năm
Còn đất còn trời còn biển
Hôm nay đã một lời tuyên thệ
Ngày mai sẽ gặp lại Hoàng Sa!

Sài Gòn 19.1.2016


Miền Tây tháng tư

Tháng tư nóng gắt
Miền Tây khô nứt nẻ mặt người
Đất mặn s…

ĐƯỜNG RAY QUA THÀNH PHỐ

http://nld.com.vn/van-hoa-van-nghe/duong-ray-qua-thanh-pho-20160528215232859.htm Tạp bút, Nguyễn Thị Hậu
Sài Gòn bây giờ còn mấy “xóm đường rầy”? Hồi ga Sài Gòn nằm ngay trước chợ Bến Thành thì tuyến đường sắt vắt ngang hơn nửa thành phố. Hai bên đường ray là những xóm lao động, nhà mái tôn mái lá san sát nhỏ bé và nhếch nhác, từ đường Lương Hữu Khánh (bây giờ) xuyên qua khu chợ Vườn chuối, qua Hòa Hưng, khu Cống bà xếp, qua vùng Phú Nhuận rồi Bình Thạnh với cầu Bình Lợi ra đến ga Bình Triệu ở Thủ Đức. Cặp theo đường sắt là con đường nhỏ chỉ vừa một chiếc xe máy, nhà cửa nhô ra thụt vào nhưng “mặt tiền” vẫn mở hàng quán ăn uống, tiệm sửa xe, nhà may… Người bán người mua là dân lao động nên giá cả mềm hơn hàng quán bình dân ở nhiều đường hẻm khác dù chất lượng có khi không thua kém. Còn nhớ quán bò bảy món Ánh Hồng nổi tiếng từ trước 1975 nằm kế đường ray cổng xe lửa đường Nguyễn Minh Chiếu (nay là đường Nguyễn Trọng Tuyển) Phú Nhuận, mỗi khi xe lửa sắp chạy qua chủ quán liền kêu phục v…

VỤN VẶT ĐỜI THƯỜNG (113)

@ Ngày cuối của tháng Năm 2016 - một tháng có quá nhiều sự kiện sôi sục trên FB: cá chết hàng loạt, biểu tình ôn hòa, đàn áp, mẹ đưa con đi biểu tình, áo dài với hoa của em gái đón ông Ô. ; bún chả, bà chủ tịch cho cá ăn, diva hát quốc ca… Kết thúc bằng 60 phút mở toang của VTV mà rất tiếc, nếu những người thực hiện đừng chủ quan và đánh giá thấp mạng xã hội thì chương trình này sẽ có tác động khác! Từ nhóm MỞ MIỆNG xuất hiện gần 20 năm trước ở Sài Gòn đến thông điệp ĐỪNG IM LẶNG trên facebook cả nước là một bước tiến dài cả về quy mô ảnh hưởng và ý thức về DÂN CHỦ.
Vâng, bước tiến dài nhưng... hơi chậm. Thôi, chậm mà chắc :D
@ Mềnh cứ théc méc hoài vì sao võ dân tộc của VN cứ mềm mại uyển chuyển "hoa thơm bướm lượn" mà không có tính đối kháng mạnh mẽ như quyền anh, võ của Thái Lan và một số môn thể thao khác?
Nghĩ mãi... Người mình lỡ lời một câu còn "bát nước hất đổ hốt lại sao đầy" huống gì một đòn mạnh, cái đau nơi sàn đấu sẽ thành "thù muôn đời muôn kiếp kh…