Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ 2017

Vụn vặt đời thường (147)

@ Chúng ta nghĩ gì?! Khi anh lính Mỹ bế một người phụ nữ Việt vượt qua dòng nước lũ thì hình ảnh được share tràn ngập với những lời ca ngợi sự nhân văn của hành động đó.
Khi trên báo có hình ảnh những người lính biên phòng phía Bắc nhiều ngày quên ăn quên ngủ cứu giúp vùng lũ lụt, bế con trẻ dắt người già phụ nữ, đào bới tìm kiếm những người mất tích, ăn vội gói mỳ trong khi còn dầm mình dưới nước… Thì nhiều người buông lời mỉa mai chửi rủa rằng “đóng kịch, diễn vụng”. Những người lính ở bất cứ đâu làm nhiệm vụ là vì nghĩa vụ, trách nhiệm và vì lương tâm. Vì vậy, hãy có lương tâm khi phán xét những người xả thân trong cơn nguy khốn.
Có cuộc ra đi – như của nhà báo trẻ Đinh Hữu Dư, của những chiến sĩ biên phòng khi làm nhiệm vụ – buộc chúng ta - nếu là người tử tế - phải suy nghĩ về chính mình, về những gì mình đã làm trong cuộc đời này. SG 17.10.2017
@ Trò chuyện với sinh viên. - Học sử để làm gì?
- Học sử để nâng cao lòng tự hào dân tộc về quá trình dựng nước và giữ nước...
- Theo cô, hi…

Vụn vặt đời thường (146)

Hình ảnh
@ NXA vừa bị kỷ luật nặng nhưng nhiều COCC vẫn tại vị và tiếp tục nhận chức vụ cao. Vì sao? - Vì NXA gặp xui xẻo thôi.

@ Chỉ khi nào báo chí nói về hiện tượng Vin &CA như nói về NXAnh thì mới có thể hy vọng chống tham nhũng là thật!

@ Đang nghĩ về "nhất dương chỉ" và "tung cước" ở hai nơi khác nhau có gì giống nhau?

@ Vợ (hát): "kỷ niệm như rêu em níu vào chợt ngã..."
Chồng: Mai nhớ mua vôi bột về chà rêu ở sân không thì té thật đấy! 
Vợ: "tình yêu giờ quá xa..."

@ Một lần nữa nhắc lại, SG đã mang tên khác hơn 40 năm, sao báo chí luôn gọi tên SG cho những gì tiêu cực xấu xa hiện nay?!




@ Có một số đàn ông coi vợ là người để nhận giùm tiền ko rõ nguồn gốc và là lý do khi muốn bỏ bồ!
@ Chỉ nói về tác hại của mối mọt, lẽ ra nên lấy giấy phép của nxb KHKT hoặc Nông nghiệp, sao lấy gp "hội nhả văn" làm chi cho nhiều thị phi
nxb  


🤣




ÁO DÀI – MỘT NÉT TÂM HỒN VIỆT

Hình ảnh
Do nghề nghiệp tôi có dịp đến một số nước ở châu Á, Âu và châu Mỹ. Đi công tác nên tôi thường mang theo trang phục gọn gàng, lịch sự nhưng bao giờ trong vali cũng có một bộ áo dài để nếu có dịp phù hợp thì tôi sẽ mặc. Ở những nơi đó tôi cũng hay gặp các chị em người Việt mặc áo dài trong ngày lễ hội, họp hành... Cảm giác đầu tiên khi tôi mặc áo dài hay nhìn những tà áo dài ở nơi xa là thấy như đang ở quê nhà, quen thuộc gần gũi với mọi người dù chưa quen biết. Và vui hơn vì vẻ đẹp của áo dài mang lại sự thán phục trong ánh nhìn của nhiều người nước ngoài. Hồi nhỏ tôi sống ở miền Bắc trong thời kỳ chiến tranh nên chỉ nhìn thấy áo dài trên những tấm hình xưa của má tôi – một cô gái Sài Gòn những năm 1940, của những thiếu nữ Hà Nội trước năm 1954… Tôi thích lắm nhưng như nhiều bạn bè của mình, cho đến tuổi thiếu nữ chúng tôi cũng không có cơ hội được mặc áo dài. Khi ấy áo dài là loại trang phục hiếm có mặt trong đời sống, nó chỉ hiện diện trên sân khấu hoặc may mắn hơn, trong một đám cư…

NHÂN MẠNG

Hình ảnh
Một ngày bạn bỗng nhận ra địa chỉ email của một người bạn không còn tồn tại
Một ngày bạn bỗng nhận ra nick chat của một người bạn biến mất khỏi friendlist
Một ngày bạn bỗng nhận ra tên một người bạn không bao giờ xuất hiện trên tường FB của mình. Tìm FB bạn thì, ồ, bạn đã bị chặn từ bao giờ Bạn bỗng phải tự hỏi, chuyện gì đã xảy ra?
Chắc bạn sẽ cố nhớ lại xem lần cuối hai người liên lạc với nhau là khi nào, như thế nào, và sau đó là gì…
Chắc bạn sẽ phải lục lọi từng cm trí nhớ như lần theo sợi chỉ mỏng manh để tìm ra đầu sợ chỉ là lần gần nhất mà hai người còn gặp nhau trên mạng
Thường thì ký ức cho bạn biết, chẳng có chuyện gì bất thường trong lần gặp nhau cuối cùng ấy, vẫn bình thường, thậm chí còn vui vẻ là khác
Bạn vẫn cứ tự hỏi, vì sao “tự nhiên” lại như thế? Bạn cố tìm ra lý do để giải thích nhưng rốt cục cũng không tin vào lý do mà mình nghĩ ra.
Bạn sẽ tặc lưỡi, ừ thì thôi vậy. Chắc bạn mình có chuyện gì đó “khó ở”. Chắc vài bữa nữa sẽ liên lạc lại, chắc… Mà nói cho cùng chỉ là một n…

VỈA HÈ – BAO GIỜ TRẬT TỰ VĂN MINH?

http://theleader.vn/tien-sy-khao-co-hoc-nguyen-thi-hau-via-he-thanh-pho-bao-gio-trat-tu-van-minh-20170928081152478.htm
Nguyễn Thị Hậu
“Chiến dịch vỉa hè” sau thời gian rầm rộ ở quận Một và lan sang nhiều quận huyện khác, một số vỉa hè được thông thoáng và nhiều vỉa hè bị đập phá ngổn ngang cả dưới lề đường và trên những mái hiên… hàng quán đua nhau “sơ tán” vào ngõ hẻm, lùi vào trong nhà, có nhiều hàng gánh xe đẩy phải nghỉ bán. Nhưng việc “lập lại trật tự vỉa hè” không duy trì được lâu. Gần đây ông Phó Chủ tịch quận Một lại tiếp tục đích thân “ra quân”, tuy không ồn ào như trước vẫn tạo ra cú sốc như việc dẹp bãi xe dành cho đường sách Nguyễn Văn Bình, và gần đây là phát ngôn đanh thép “Ở quận 1 là phải biết luật, không biết thì về rừng U Minh”.
Vì sao việc lập lại trật tự vỉa hè thành phố lại khó khăn như vậy? Hiện trạng này bắt nguồn từ hai nhân tố: về phía người dân: lối sống sinh hoạt kinh tế - văn hóa từ hàng chục năm nay là buôn bán ở nhà mặt tiền hay trên vỉa hè tiện mua thuận …

THƯ CHỊ U MINH GỬI EM TRAI

Em thân mến,
Đã lâu rồi chị em mình chưa liên lạc với nhau, nhưng nhờ có internet mà chị vẫn thường xuyên theo dõi công việc và cuộc sống của em “nơi thành đô trong ánh điện quang…”. Nhất là gần đây, hoạt động dọn dẹp vỉa hè ở trung tâm thành phố do em khởi xướng và thực hiện đã nổi tiếng vì khắp nơi vang lên những “tiếng nấc nghẹn câu cười”, như lời một bài hát hồi đó mình thường nghe, em còn nhớ không? Mấy bữa nay chị cảm động hết sức khi báo chí và mạng xã hội đồng loạt đăng câu nói của em “ở quận 1 không hiểu luật thì về U Minh sống". Em vẫn còn nhớ đến mảnh đất quê hương xa xôi (mà bây giờ xe đò chỉ chạy một đêm là tới), nơi cha mẹ sinh ra chị em ta trong những ngày chiến tranh. Hồi đó, ở rừng U Minh buộc phải biết và sinh hoạt theo những quy luật của chiến tranh để bảo toàn sự sống còn. Nhưng dù theo quy luật nào thì có một điều luật mà người dân luôn tuân thủ. Đó là luật về tình nghĩa với đồng bào, với bạn bè, đồng chí. Làm gì cũng phải nhớ ơn nghĩa trước sau. Đấy là điều …

TIẾNG ĐÀN BÀ

Hình ảnh
Tôi đọc Ubee Hoàng từ facebook đã nhiều năm nay, không thường xuyên nhưng hầu như ít bỏ sót những cái note ngăn ngắn đủ các cung bậc cảm xúc và sự biểu hiện của ngôn từ: ngọt ngào có, cay đắng có, hiền dịu có mà đanh đá cũng có… Không thiếu đoạn hài hước kiểu Nam và cũng chẳng thiếu dòng châm biếm kiểu Bắc… Nay tập hợp trong một tập tản văn xinh xinh, trang viết của “Ubee hiền nhứt Sài Gòn” hiện lên muôn mặt cuộc sống nhưng trong một tone màu trầm như tiết trời mùa thu bên ngoài một ngôi nhà luôn sáng ngọn đèn ấm áp. Bốn phần của tập sách này dù viết về đề tài gì cũng là những mảnh đời mảnh tình của đàn bà, với đàn bà, với con, với đàn ông, với người dưng. Tình yêu không có nhiều ở đây dù vẫn có những mối quan hệ đàn bà – đàn ông. Những mối quan hệ ấy trọn vẹn hay không thì cái thứ “tình” mà Ubee Hoàng kể lại chính là tiếng lòng của đàn bà. Đàn bà dễ bị tổn thương, sau mỗi tổn thương do người khác gây ra (đôi khi chỉ vì vô tình, vô tâm) đàn bà còn lại gì ngoài nỗi tự thương mình và thư…

The Vietnam War

Hình ảnh
Cám ơn hai nhà làm phim người Mỹ về nhiều sự thật trong bộ phim này. Nhưng, ai có quyền nói về cuộc chiến tranh vừa qua hơn những người ở cả hai phía đã nằm xuống?! Vì vậy, những người còn sống dù bên nào cũng làm ơn hãy ngẫm nghĩ về những điều bộ phim đặt ra hơn là tiếp tục nói những gì đã nói hơn 40 năm qua!
Link xem bộ phim có phụ đề tiếng Việt đây:

http://www.pbs.org/video/deja-vu-1858-1961-vietnamese-yhieqx/



Người đàn bà chọn cách khóc trong mưa...

Hình ảnh
Chiều nay đến dự buổi ra mắt cuốn sách Art Life của Đỗ Hương. Ghi vội vài dòng.
Đỗ Hương, người đàn bà hồn nhiên như tôi viết tư nhiều năm trước – vẫn hồn nhiên như thế! Hương yêu hết mình, sống hết mình cho những gì chị thích. Và khi có điều gì không như ý xảy ra, khoảnh khắc buồn qua nhanh tiếp đến là sự biết ơn, biết ơn cả những người đã không thể “đi hết ngày tháng đắm say” cùng chị. Để có thể “lạc quan” như vậy thì cần một tình yêu đủ vô tư, đủ lớn để “làm bạn” với cả người yêu mới của người yêu cũ. Tình yêu và sự “sở hữu” đi liền với nhau như hình với bóng, Hương chọn tình yêu, khác với nhiều đôi lứa dù họ chọn tình yêu nhưng thực ra quan hệ giữa họ chỉ là sở hữu.
À, khi thấy buồn Hương tìm đến tình yêu và… bếp để nấu những món ăn ngon. Đúng thôi, cả hai đều ấm áp, đều ngon lành nếu khéo chế biến, và đều cần “vừa đủ” để không làm người khác chán ngán :)
Lúc ra về mình chỉ dặn Hương thế này: Này, nếu phải khóc thì đừng chọn cách khóc trong mưa nữa nhé, ok? Và Hương cười, lấp lánh đ…

Một tin vui :)

Hình ảnh
http://hcmussh.edu.vn/?ArticleId=765a6ddb-cc92-40da-b087-e5c6606884af
Công bố 60 cựu sinh viên tiêu biểu Trường ĐH KHXH&NV, ĐHQG-HCM giai đoạn 1957-2017
Sáng 12-9, Trường ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn (ĐHQG TP.HCM) đã tổ chức buổi gặp gỡ báo chí thông tin về chương trình kỉ niệm 60 năm hình thành và phát triển nhà trường. Tại buổi gặp mặt các cơ quan báo chí, Nhà trường đã công bố danh sách 60 cựu sinh viên tiêu biểu Trường ĐH Văn khoa - Trường ĐH Tổng hợp - Trường ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn trên các lĩnh vực Khoa học - Giáo dục, Chính trị - Xã hội, Kinh tế, Văn hoá - Nghệ thuật.  60 cựu sinh viên tiêu biểu là những tấm gương sáng, tiêu biểu cho thành tựu đào tạo của nhà trường. Các cựu sinh viên tiêu biểu sẽ được Nhà trường tuyên dương tại Lễ kỷ niệm 60 năm hình thành và phát triển Trường ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn vào sáng ngày 20-11. Thông tin của các cựu sinh viên tiêu biểu sẽ được xuất bản trong Kỷ yếu trường, đặt ở vị trí trang trọng trong Phòng truyền thống trường...

@…

BẢO TÀNG VÀ SỰ THẬT

Hình ảnh
Do thói quen nghề nghiệp (trước đây) nên đi đâu tôi cũng chú ý đến bảo tàng. Nhiều lần tham quan các bảo tàng lịch sử, văn hóa, mỹ thuật… về thời quá khứ xa xưa nhưng “nghệ thuật trưng bày” các chủ đề thì khác nhau, tạo nên sự hấp dẫn riêng của mỗi bảo tàng. Tất nhiên lịch sử văn hóa mỗi nước đều có đặc trưng riêng, nhưng ngay cả những sự kiện, hiện tượng mang tính toàn cầu thì vẫn được trưng bày khác nhau tạo nên những góc nhìn đa chiều, phong phú, qua đó lịch sử được phản ánh toàn diện hơn. Sự khác biệt rõ nhất về “góc nhìn” chính là các bảo tàng về thời hiện đại. Ví dụ: loại hình bảo tàng quân đội (hay bảo tàng về chiến tranh, bảo tàng lịch sử hoặc nghệ thuật quân sự, bảo tàng sự kiện chiến tranh…), tại một số bảo tàng thường trưng bày toàn vũ khí nhất là vũ khí hiện đại: xe tăng máy bay súng ống tối tân đủ loại đủ kiểu; các sự kiện chiến t…

CÀ PHÊ PARIS

Hình ảnh
Khi đến bất cứ thành phố nào tôi cũng thường chú ý đến những quán cà phê. Không phải là một tín đồ trung thành của lọai nước uống màu nâu thơm phức này nhưng cà phê luôn “quyến rũ” tôi, trước hết là vì nó giúp cho tôi tỉnh táo sau chặng đường dài hay chuẩn bị cho một ngày quay cuồng vì công việc. Và, điều này quan trọng hơn, quán cà phê là nơi tôi thường gặp gỡ bạn bè, đồng nghiệp, và những người bạn mới quen.  Có thể đó là một tiệm cà phê sang trọng danh tiếng khắp thế giới, có thể là một tiệm nhỏ bên đường có bán cả bánh ngọt và thức ăn nhanh, mà cũng có khi là quán hàng bàn ghế bày ngòai lề đường dưới những cây dù màu sắc nhã nhặn hay sặc sỡ. Sự khác nhau giữa nơi này và nơi khác có lẽ là ở hương và vị ly cà phê, là phong cách phục vụ, là cách trưng bày trang trí, là những người cùng ngồi với tôi ở đó. Sự khác nhau còn ở thời gian tôi đến đó ngắn hay dài ngày, vào mùa nào trong năm. Và bạn có tin không, hương vị cà phê mỗi mùa mỗi khác đấy, nhất là ở những nơi có đủ bốn tiết Xuân, Hạ…

DI SẢN VĂN HÓA “SỐNG” CÙNG THÀNH PHỐ

Hình ảnh
Hình như tôi “có duyên” với mùa thu châu Âu nên những ngày cuối tháng Chín vừa qua tôi lại được đến đây để tham dự một cuộc hội thảo về di sản văn hóa tổ chức tại Krakow – Ba Lan vào giữa những ngày thu đẹp nhất. Sau đó, “hành trình” nho nhỏ của tôi bắt đầu từ Warsaw – thành phố hồi sinh từ đổ nát sau chiến tranh thế giới thứ hai, rồi đến Krakow kinh đô cổ xưa của Cộng hòa Ba Lan, sang Budapest –  “Hòn ngọc bên sông Danube” của Cộng hòa Hungary, qua Prague - Cộng hòa Sec, “thành phố tình yêu”; và Wien - Cộng hòa Áo, “kinh đô âm nhạc Châu Âu”. Chỉ là “đi qua” thôi, nhưng những “thủ đô di sản văn hóa” đã để lại cho tôi ấn tượng khó quên, bởi sự hòa hợp kỳ lạ giữa cuộc sống hiện đại và sức sống “cổ tích” từ di sản văn hóa hiện diện mỗi ngày trong thành phố.

Những thành phố này đều là thủ đô  từ thời trung cổ, vì vậy hệ thống thành cổ, cung điện lâu đài, công trình công cộng được xây dựng trong một thời gian d…

Thưa bà bộ trưởng y tế.

Hình ảnh
Khi có những trẻ em chết vì "sốc vac xin" tôi không thấy bộ trưởng y tế có một lời xin lỗi hay ít nhất, đến chia sẻ an ủi với một trong số những gia đình không may mắn ấy. Tôi đã đặt câu hỏi, nếu những đứa trẻ ấy là con cháu của bà thì bà nghĩ gì? Nay, một tội ác lớn như thế trong ngành dược liên qua đến biết bao sinh mạng người bịnh ung thư và gia đình họ, liên quan đến y đức của bao nhiêu bác sĩ... bà vẫn kiên trì im lặng! Có người nói với tôi: bộ trưởng là chính khách nên cần giải quyết công việc trước khi thể hiện tình cảm, nếu cần. Nhưng, Chính khách cũng là con người, một người có chức trách nhiệm vụ cao (nhất) trong một lĩnh vực nào đó. Nhưng trước hết, có "chính trị" nào quan trọng hơn là làm an dân?
Khi bộ trưởng y tế là một phụ nữ, đó là điều cần thiết ở bà hơn những chính khách khác! Thưa bà bộ trưởng, dịch sốt xuất huyết đang làm chết người khẩn cấp, nhưng mong bà hãy dừng chỉ một bước chân đi thị sát, dừng lại và cúi đầu tạ lỗi không chỉ với gia đình n…

LẠI NÓI VỀ BOLERO

@ Bolero phổ biến ở miền Nam trước 1975, nhưng phần lớn ở miền quê. Những năm mình mới về Sài Gòn (1975 – 1980) ở thành phố hầu như chỉ thấy nhạc Trịnh, Phạm Duy, Vũ Thành An, Ngô Thụy Miên (có người gọi là dòng nhạc đô thị)… Bạn mình lúc đó ai thích nghe bolero hay cải lương đều bị gọi “quê, lúa”. Nhưng chỉ cần bước chân lên xe đò về miền Tây ra miền Trung là bắt đầu nghe borero, giống như sau này những năm 1990 – 2000 phổ biến dòng nhạc quê hương mang âm điệu dân ca. Cũng như mọi yếu tố văn hóa, mỗi thời có một dòng nhạc phù hợp tâm trạng phổ biến của con người thời ấy. Nó phản ánh một phần của xã hội đương thời. Gần đây Bolero quay lại đáp ứng nhu cầu “hoài niệm” của nhiều người, nó tràn lan trên truyền hình, trên sân khấu đến những phòng trà ca nhạc rồi ra vỉa hè nhạc “kẹo kéo” hay karaoke với giọng ca già trẻ lớn nhỏ… Nhưng xin đừng khoác cho nó cái áo “đại diện, biểu tượng” của thời đã qua. Bởi vì cái gì càng “quá” thì càng “qua” nhanh, chẳng việc gì phải ra sức chê bai hay ca …

THỜI CHƯA QUA VÀ SỰ CHÍNH DANH

Từ sau 75 cho đến nay trong gia đình mình tuyệt nhiên không bao giờ có hai từ “ngụy” và “cộng sản” kiểu gọi kỳ thị hay xếch mé. Đơn giản vì hai bên nội ngoại đều có người bên này bên kia trong cuộc chiến hơn hai mươi năm. Những ngày có đám giỗ chạp hiếu hỉ, gặp nhau không thể tránh khỏi chuyện thời cuộc, nhất là trong những năm 1975 – 1980, người ở cả hai bên có thể tranh luận thậm chí cãi nhau, nhưng không bao giờ sỉ nhục hay miệt thị nhau là “bọn ngụy” hay “thằng cộng sản”, mà thường nói vui là nhà mình có hai phe “cách mạng” và “liều mạng”, vì một bên từ bỏ sung sướng đi kháng chiến còn một bên liều mình vượt biên. Người hai bên thương nhau vì cùng một nhà, vì thương nội ngoại không muốn đàn con gặp nhau sau bao năm xa cách lại thù ghét nhau, và vì hiểu, mỗi người có sự lựa chọn, cả do thời thế, để đi con đường của mình. Và một điều quan trọng nữa, người “trở về” như nhà mình không coi tài sản ông bà nội ngoại là “tài sản” của mình, "ba má đi làm cách mạng không phải để về - …

CỘT CỜ THỦ NGỮ - MỘT DẤU CHỈ HIỆN ĐẠI CỦA ĐÔ THỊ SÀI GÒN CUỐI THẾ KỶ 19

Hình ảnh
NGƯỜI ĐÔ THỊ số ra ngày 18.8.2017 Nguyễn Thị Hậu
Theo tài liệu lịch sử, sau khi chiếm Sài Gòn (1859) Pháp xây dựng công xưởng hải quân (tức xưởng Ba Son) ngay sát Xưởng Thủy của triều Nguyễn, nơi được coi là vị trí rất tốt cho việc đặt các ụ sửa tàu, có khả năng tiếp nhận nhiều loại tàu thuyền vào cập bến. Bên cạnh công xưởng hải quân chính quyền Pháp cũng thiết lập một hải cảng thương mại quốc tế mới ở sông Sài Gòn phía cửa rạch Bến Nghé. Chỉ một năm sau (1860) Pháp đã quyết định mở thương cảng cho tự do thông thương và khu vực cảng này hoàn tất vào năm 1863, đánh dấu bằng sự hiện diện của tòa nhà trụ sở Công ty vận tải đường biển Pháp (Messageries Maritimes) tức Bến Nhà Rồng. Khoảng từ 1870 bắt đầu có tàu thủy chạy bằng hơi nước từ nhiều nơi ghé bến Sài Gòn. Cột cờ Thủ Ngữ được xây dựng vào tháng 10 năm 1865 tại khu vực ngã ba rạch Bến Nghé gặp sông Sài Gòn, đối diện với bến Nhà Rồng, nay ở đầu đường Hàm Nghi. Cột cờ là một bộ phận kỹ thuật của cảng Sài Gòn, có chức năng gắn liền với v…