Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ 2017

THỦY ĐÀI VÀ GẤU

Hình ảnh
http://nguoidothi.net.vn/pha-do-thuy-dai-va-cuoc-thi-chay-vi-gau-11740.html
Nguyễn Thị Hậu
Chương trình thời sự của VTV chiều 10.12.2017 có hai tin chẳng liên quan gì đến nhau nhưng lại làm tôi chú ý. Cùng ngày này, tại thành phố Hồ Chí Minh đã “quyết định tháo đỡ ba thủy đài lớn xây dựng trước năm 1975, từ lâu bỏ hoang không sử dụng”, còn tại Hà Nội thì tổ chức “tuần lễ bảo vệ gấu” tuyên truyền việc không nuôi nhốt gấu trái phép và kêu gọi người dân không sử dụng mật gấu.
Tin thứ nhất là hình ảnh thủy đài trên đường Nguyễn Văn Đậu quận Bình Thạnh đang lắp giàn giáo để tháo đỡ, còn khu vực “thủy đài đôi” duy nhất ở Sài Gòn trên đường Nguyễn Văn Tráng quận Một đã xuất hiện xe xúc xe cẩu, mặt đất ngổn ngang gạch ngói… Ba thủy đài sừng sững bất lực trước những dòng tin lạnh lùng về số phận của mình và vài thủy đài còn lại ở Sài Gòn.
Tin thứ hai là hình ảnh cuộc thi “Chạy vì Gấu” có hơn 800 người tham gia đến từ 43 quốc gia, số tiền gây quỹ từ Giải chạy sẽ hỗ trợ việc đóng cửa những nơi nu…

ĐỪNG ĐỂ CHÌM CHỢ NỔI

Hình ảnh
(tiếp cận chợ nổi từ giá trị tài nguyên bản địa) Nguyễn Thị Hậu
Hiện nay ở đồng bằng sông Cửu Long, hay miền Tây như cách gọi thông thường, xuất hiện xu hướng tìm về nguồn tài nguyên bản địa để “khởi nghiệp” và phát triển các mô hình sản xuất - kinh doanh, trong bối cảnh tự nhiên “biến đổi khí hậu” và xã hội “cách mạng công nghệ 4.0”. Có thể nói phần lớn những “tài nguyên bản địa” ở đây không phải mới được phát hiện mà là “phát hiện lại” trong mối liên hệ mật thiết với kinh tế, công nghệ, văn hóa, du lịch… nhằm “phát triển bền vững” từ giá trị nhiều mặt của nó.
Một trong những loại hình kinh tế - văn hóa độc đáo, hấp dẫn mang trong nó giá trị của “tài nguyên bản địa” vùng sông nước Nam bộ là chợ nổi. Xuất hiện tại những tuyến giao thông đường thủy chính một số chợ nổi được nhiều người biết đến là chợ Cái Bè (Tiền Giang), Cái Răng, Phong Điền (Cần Thơ), Ngã Bảy Phụng Hiệp (Hậu Giang), Trà Ôn (Vĩnh Long), Ngã Năm (Sóc Trăng), Long Xuyên, Châu Đốc (An Giang), Cà Mau, Năm Căn (Cà Mau), Vĩnh …

Kỷ niệm ngày sinh :)

Hình ảnh
@ Như mọi năm, sinh nhật với mình luôn là một ngày hạnh phúc. Ngày hôm qua mình đã nhận được hàng trăm “bó hoa” và lời chúc tốt đẹp của người thân, bạn bè, học trò… qua điện thoại, email, facebook. Những lời chúc “trẻ, khỏe, đẹp” thì mình sẽ ráng… được hay không thì… tùy J Nhưng lời nhắn nhủ mình hãy “đi nhiều viết nhiều”… coi bộ khả thi hơn J Lời cám ơn chân thành nhất cũng không thể nói hết lòng biết ơn, vì vậy mình quyết định… ký Hợp đồng xuất bản tập tản văn mới, thực hiện ngay một lời chúc của các anh chị và các bạn. Cuốn sách sẽ ra mắt trong tháng 12 này cả nhà nhé J
“Lộc bất tận hưởng”, nhờ sự đồng cảm và chia sẻ của bạn đọc mà mình có thể viết nhiều, nay, một lần nữa san sẻ cùng mọi người <3 font="">

TỰ HỌC LÀ CHÍNH (phỏng vấn của FB Người Nhân Văn)

Hình ảnh
Cô Nguyễn Thị Hậu- TS. giảng viên khoa lịch sử.

* Thưa cô, được biết cô từng là sinh viên của trường và bây giờ là giảng viên của trường, tính ra cô cũng đã gắn bó với Nhân Văn hơn 40 năm. Cô có thể chia sẻ nhiều hơn về điều này?

- Tôi cảm thấy bản thân mình có duyên với trường Nhân Văn. Tôi vào trường năm 1976, lúc đó trường đang có tên là Văn Khoa. Văn Khoa không chỉ mang nghĩa là “văn chương”, “văn thơ” mà còn là một môi trường đậm chất “nhân văn”. Với thế hệ của tôi thì cái tên này là một kí ức thân thương. Sau khi tốt nghiệp ngành Sử năm 1980, tôi ở lại trường giảng dạy đến năm 1994. Rồi vì công việc chuyên môn của cá nhân và cũng như yêu cầu của thành phố nên tôi có chuyển đi một vài cơ quan khác. Đến năm 2014, tôi lại trở về giảng dạy ở Nhân Văn. Khoảng thời gian 20 năm rời khỏi trường, tôi vẫn gắn bó với trường trong tư cách là giảng viên thỉnh giảng. “Cái duyên” sâu sắc của tôi với trường Nhân Văn là vậy.
*Cô cảm thấy điều gì làm cho sinh viên Nhân Văn khác với sinh viên trường…

Vụn vặt đời thường (148)

Hình ảnh
Báo chí đã nói đến thế này mà không chịu sửa sai thì thật là QUÁ THỂ! 
Tin mới: Tạm dừng thu phí BOT Cai Lậy 30 ngày. Giao BT Giao thông xem xét (thế này đúng là giao...thớt!)
Anh em tài xế cẩn thận! Mong báo chí tiếp tục đồng hành cùng lẽ phải!



@ Ấm ức Ko biết đầu óc nghĩ gì mà đèn đỏ dừng xe lấn vạch quy định. Chú công an bước nhanh ra tay cầm gậy ngoắc vô lề.
Mình dẫn xe lên lề, bỏ kiếng đen, khẩu trang và đang mở cốp xe lấy giấy tờ (không chờ bị hỏi) thì chú cất giọng rất hình sự (không giơ tay chào như quy định): giấy tờ của chị đâu? Mình đưa tất cả giấy tờ liên quan và nói: tôi có lỗi, ko để ý nên lấn vạch dừng.
Chú hơi ngạc nhiên, nhưng rồi trả lại giấy tờ cho mình và dịu giọng “chị lớn tuổi nên tôi chỉ nhắc nhở. Chị đi đi”. Mình cám ơn rồi đi. Kính lão đắc thọ kết hợp với thành khẩn khai nhận nên vui vẻ cả đôi bên.
Nhưng từ lúc ấy cứ ấm ức mãi. Kể ra cứ đứng lại và cãi “tôi ko lớn tuổi, anh phạt gì thì phạt đi” thì chú ấy sẽ xử lý thế nào nhỉ 
@ Những người đàn bà tặng hoa cho nh…

BOT VÀ THAM NHŨNG

Hình ảnh
http://nguoidothi.net.vn/bot-va-tham-nhung-11568.html Nguyễn Thị Hậu

Vụ việc trạm thu phí BOT ở Cai Lậy, Tiền Giang từ đầu tháng 8/2017 qua một thời gian tạm lắng nhưng chưa có dấu hiệu kết thúc thì đến nay lại bùng phát. Bộ Giao thông vận tải đã phải họp để giải quyết nhưng hướng “quyết” của Bộ không “giải” được vấn đề cốt lõi: vì sao trạm thu phí lại đặt ở vị trí “đón lõng” tất cả xe đi qua, bất kể có đi vào “đường tránh” hay không? Từ vấn đề này nảy sinh thêm nhiều câu hỏi khác như, vì sao giá vé ở đây quá cao, vì sao đoạn quốc lộ 1A qua thị trấn Cai Lậy – con đường huyết mạch có từ thời xa xưa – thuộc chức trách quản lý, bảo trì, sửa chữa của nhà nước, cụ thể là Bộ Giao thông, mà nay lại giao cho tư nhân “nâng cấp” để rồi thu phí?...

Rất nhiều câu hỏi vì sao đã được đặt ra từ phía người dân. Nhưng về phía nhà quản lý là Bộ giao thông thì ngay một câu hỏi đơn giản nhất cũng không được đặt ra và trả lời nghiêm túc: Vì sao người dân bức xúc và phản ứng? Cụ thể là những lái xe qua đoạn …

NHÌN VỀ “VÙNG ĐẤT MỚI”

Hình ảnh
http://www.thesaigontimes.vn/265262/Nhin-ve-vung-dat-moi.html
Nguyễn Thị Hậu Từ lâu chúng ta đã quen thuộc với thuật ngữ “Tân thế giới” - vùng đất mới - được sử dụng để chỉ châu Mỹ. Vào thời điểm thế kỷ 16 châu Mỹ hoàn toàn mới đối với người châu Âu, bởi vì lúc đó người ta chỉ biết thế giới bao gồm châu Âu, châu Á và châu Phi (gọi chung là Cựu thế giới). Thuật ngữ này sau đó phổ biến cùng “chủ nghĩa thực dân cũ” xâm chiếm lục địa châu Mỹ. Tuy nhiên hiện nay thuật ngữ "Tân thế giới" thường sử dụng trong bối cảnh lịch sử chuyến đi của Christopher Columbus hồi cuối thế kỷ 15, vì chúng ta đã biết rằng Châu Mỹ là vùng đất đã có con người và những nền văn minh từ rất lâu trước khi người châu Âu đến và khám phá ra nó. Như vậy “tân thế giới” là châu Mỹ “được người châu Âu lần đầu biết tới” chứ không phải là vùng đất hoang “mới được con người đặt chân tới”. Sự thay đổi nội hàm cho thấy một nhận thức quan trọng: mỗi vùng đất đều có quá trình lịch sử bởi những thế hệ cộng đồng dân cư tr…

TẢN MẠN VỀ BIỂU TƯỢNG VĂN HÓA

Hình ảnh
http://nguoidothi.net.vn/tan-man-ve-bieu-tuong-van-hoa-11410.html
Nguyễn Thị Hậu
Mỗi một vùng đất, nơi chốn, mỗi thành phố đều có biểu tượng riêng. Mục đích của biểu tượng là để nhận biết và truyền một thông điệp có ý nghĩa về nơi chốn ấy.
Biểu tượng là hình thức cao của nhận thức, giúp ta lưu giữ lại trong đầu óc sau khi tác động của sự vật vào giác quan ta đã chấm dứt. Biểu tượng không nhất thiết phải mang ý nghĩa chính trị hay tư tưởng cao siêu mà nhiều khi là ước mong, hy vọng bình thường của loài người: chim bồ câu là biểu tượng của hoà bình, chẳng hạn. Một công trình kiến trúc hay tác phẩm là “hình ảnh sáng tạo nghệ thuật có ý nghĩa tượng trưng”, một đặc trưng tự nhiên tiêu biểu cho nơi nào đó hay thậm chí là một món ăn độc đáo… đều có thể được coi là biểu tượng. Qua thời gian nhiều biểu tượng đã trở thành di sản văn hóa quốc gia hoặc di sản thế giới.
Biểu tượng và nơi chốn có mối quan hệ hai chiều: Biểu tượng chỉ thuộc về một nơi chốn và ngược lại, nơi chốn tồn tại trong ký ức cộng…

NHỮNG CON SỐ 9 “NỔI TIẾNG”

Hình ảnh
Nguyễn Thị Hậu
Trong những truyền thuyết của 18 (bội số của số 9) đời vua Hùng có truyện Sơn Tinh Thủy Tinh. Những món thách cưới nổi tiếng của vua Hùng “Voi chín ngà gà chín cựa ngựa chín hồng mao” toàn là “đặc sản” trên cạn trong rừng, nhờ đó mà Sơn Tinh đã thắng trong cuộc đua trở thành phò mã. Vô tình hay cố ý, sự thiên vị trong việc ra “đề thi” của vua Hùng đã tạo ra sự cạnh tranh không công bằng cho “thí sinh”. Do đó Thủy tinh bị thua nhưng không “tâm phục khẩu phục”. Chuyện sau đó thế nào ai cũng biết.
Nhớ đến chuyện con số 9 nổi tiếng là nhân việc Bộ Giáo dục và Đào tạo trình và được quốc hội thông qua đề án đào tạo 9000 tiến sĩ với số tiền khổng lồ 12.000 tỷ đồng, trung bình mất 1,3 tỷ đồng để có 1 tiến sĩ, lại thêm tỉnh Đắc Nông xin ngân sách hỗ trợ 900 tỷ đồng xây quảng trường trung tâm thành phố Gia Nghĩa. Từ mấy chục năm nay Bộ Giáo dục và Đào tạo đã triển khai nhiều đề án đổi mới, nâng cao chất lượng giảng dạy, học tập của các cấp học từ Đại học, cao đẳng đến phổ thông cơ …

VỀ TRƯỜNG CŨ

Hình ảnh
Là trường mình học đại học, rồi ở lại làm giảng viên hơn 12 năm, rồi chuyển vài cơ quan nhưng vẫn là giảng viên thỉnh giảng, sau khi về hưu thì quay về làm giảng viên “hợp đồng”. Đó là trường Khoa học xã hội nhân văn TPHCM. Khi mình thi vào đại học (1976) trường còn mang tên Đại học Văn khoa Sài Gòn. Mình thi ngành Sử nhưng điểm văn cao hơn (đâu như 9 điểm thì phải). Mình nhớ mang máng đề văn là “Em hãy viết thư cho bạn giới thiệu…” gì đó. Ngày học phổ thông nếu được chọn thể lọai văn để trình bày một vấn đề nào đó mình luôn chọn văn viết thư, vì dễ mở bài và kết luận, còn thân bài cũng thỏai mái viết như nói chuyện với bạn. Có lẽ vì “đúng tủ” thể loại “văn viết thư” nên điểm văn của mình cao hơn điểm sử, địa – lúc đó còn nặng về thuộc lòng. Khi nhận giấy nhập học thấy ghi là Khoa Văn, mình lo lo vì có biết viết văn làm thơ gì đâu! A, hồi trước ai cũng nghĩ học khoa Văn tổng hợp đương nhiên sẽ trở thành nhà văn nhà thơ, đâu biết còn nhiều ngành rất hay như Văn học dân gian, Ngôn ngữ,…

TỘI ÁC VÀ SỰ NHÂN DANH TRỪNG PHẠT

http://nguoidothi.net.vn/toi-ac-va-su-nhan-danh-trung-phat-11320.html Nguyễn Thị Hậu Cũng như nhiều người, tôi đọc truyện Tấm Cám từ hồi nhỏ xíu, sau này có phim hoạt hình rồi truyện tranh nhưng tôi không thích vì thấy giả tạo thế nào ấy. Tuy nhiên kịch Tấm Cám của nghệ sĩ Thành Lộc hay truyện tranh của bọn trẻ vẽ lại theo lối “hậu hiện đại” thì tôi cực thích. Hình như nghệ thuật của ta diễn tả những bi kịch không tới thành ra xem bực mình, có khi làm hài kịch mà lại thành công! (đúng thôi, trong cuộc sống cái bi và hài chỉ cách nhau có một sợi tóc!).
Cùng motif “mẹ ghẻ con chồng” nhưng phim Ba hạt dẻ dành cho Lọ Lem của Tiệp Khắc (trước đây) thì làm tôi say mê. Hồi đó đi xem bao lần ở rạp, rồi sau này chiếu ở TV hay bây giờ trên mạng vẫn có thể xem đi xem lại, vì diễn viên xinh ơi là xinh, cảnh thì đẹp ơi là đẹp… Các nhân vật ai cũng dễ thương, kể cả bà mẹ ghẻ và hai cô em thì có ác đấy nhưng hành vi của họ lại (được nhìn thành) hài hước nên chỉ thấy tội nghiệp, buồn cười chứ không thấy…

Linh tinh lang tang (150)

Hình ảnh
@ Tổng thống Mỹ nhắc tới Hai bà Trưng, Thủ tướng Canada uống cà phê sữa đá lề đường, Thủ tường Úc ăn bánh mì ở quán vỉa hè. Sau khi ồn ào vì những chuyện ấy chúng ta lại tiếp tục sống mòn như trước!
@ Một tín đồ chở một tu sĩ đi trên đường thiên lý. Đến ngã ba, một con đường đi đến niết bàn, con đường kia đi về địa ngục. Tín đồ hỏi: Thưa Thầy chúng ta đi theo đường nào? Thày tu suy nghĩ rồi trả lời: con để ta xuống đây, còn con đi đâu thì... tùy!
Hay là dân chúng mình cũng nên nói với lãnh đạo thế nhỉ 
@ Trên máy bay: một bác gái làm rơi mất cmnd ở phòng vệ sinh, người ta cho bác lên máy bay và dặn bác cách liên hệ tại sân bay TSN để nhận lại. Thế là suốt chuyến bay bác luôn miệng nhắc đi nhắc lại với anh con trai và cô cháu gái "Lúc vào đấy đáng lẽ đút vào túi quần thì đút mẹ nó ra ngoài mà không biết". Nói rất to giọng sang sảng hai từ "đi đái, nhà vệ sinh" hàng chục lần ngay cả khi đang là bữa ăn. Rồi khi uống cà phê thì xin thêm 3,4 gói đường vì đắng quá, anh …