Hiển thị các bài đăng có nhãn tâm trạng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tâm trạng. Hiển thị tất cả bài đăng

KẾT NĂM 2025 - 1/4 ĐẦU THẾ KỶ XXI

 Thế là năm 2025 đang ở những giờ cuối...

Buổi sáng ngồi ở quán cà phê chếch Nhà thờ Đức Bà. Tại cái bàn quen thuộc được hai anh chị thân quý “đặt riêng” cho nhóm bạn bè, mình đến sớm chờ các anh chị, ngắm nhìn đường phố nhộn nhịp vội vã mà vẫn có gì đó bồi hồi... Thời tiết Sài Gòn mát mẻ, se se hơi gió mang lại không khí tết sớm. Dường như những khoảnh khắc cuối năm bao giờ cũng mang lại cho người ta cảm giác tiếc nuối một điều gì đó...

Các anh chị thân quen là những “người Sài Gòn” đúng nghĩa, dù quê quán ở miền Bắc, xứ Quảng, miền Tây... ngồi với nhau trò chuyện bằng các giọng “quê nhà” nhưng chung những ý tưởng, tình cảm, nghĩ suy, về cuộc sống và những sự kiện xã hội... Thế hệ các anh chị là những trí thức đúng nghĩa, không chỉ ở nền tảng văn hóa, trình độ học thức mà ở thái độ với thời cuộc. Giờ hiếm còn những người như vậy, ngay cả ở Sài Gòn – “cái nôi” của sự năng động, dám nghĩ dám nói dám làm!

Cuộc trò chuyện vui vẻ nhưng không thiếu những khoảng lặng, nửa vui nửa buồn. Là một kiểu bâng khuâng vì ai cũng biết mình đã đi qua rất nhiều thứ: những ý tưởng còn dang dở, những câu hỏi chưa kịp trả lời trọn vẹn, những đoạn đường tưởng quen mà vẫn thấy mới khi ngoái lại. Cuối năm giống như một “điểm dừng” ngắn không để ở lại, mà để nhìn lại cho rõ hơn.

Với mình, sự bâng khuâng ấy còn đến từ việc được đồng hành cùng những người nghiêm túc với tri thức, với ký ức và với giá trị lâu dài. Những cuộc trò chuyện không ồn ào, nhưng có chiều sâu, và chính điều đó làm cho thời khắc cuối năm trở nên có ý nghĩa hơn.

Nếu bạn cũng đang thấy lòng mình chùng xuống một chút thì không sao cả. Bâng khuâng là dấu hiệu cho thấy ta đã sống không hời hợt trong năm vừa qua. Rồi ngày mai, năm mới sẽ đến. Ta lại đi tiếp nhưng đi với một lớp trầm tích cảm xúc, tri thức dày hơn trong lòng.

Có lẽ không cần nói gì thêm nữa. Chỉ mong khoảnh khắc cuối năm này, bạn và tôi cùng thấy nhẹ hơn một chút, ấm hơn một chút, như khi tự tay giở lại vài trang “sách đời”, biết rằng mình đã sống thật và sống hết mình.

Hẹn nhé, 2026.

-----

Chuyến đi cuối của năm 2025: Làng hoa Chợ Lách - Bến Tre, Nhà thờ Cái Mơn, Cúng Miếu Bà và mộ tổ ở P.7 Bến Tre








 


Đám giỗ Má

 Nhanh quá, mới đó mà Má xa tụi con 2 năm rồi...
Nay tụi con làm mâm cơm cúng Má, mời Ba và anh chị Hai về cùng Má. Cả nhà tụ tập đông đủ: con và chị, các cháu nội ngoại, các cháu cố, có cả các em con cậu Chín ở Cao Lãnh lên nữa. Mỗi người một tay nên mâm cúng đầy đủ, có cả những món Má thích. Bữa cơm ấm cúng.

Từ ngày Má mất sao con thấy con ngày càng giống Má :) cũng hay nhắc nhở con cháu cái này cái kia, để nghe tụi nó trả lời: mẹ giống ngoại quá rồi nha :) Ừ thì cũng đến lúc con sẽ như Má, chỉ mong sau này con được bình an tỉnh táo như những ngày cuối của Má.
Nhớ Má...









NHỮNG CHIẾC XE NÔI TRÊN SÂN GA


Những chiếc xe nôi
Đứng bên nhau trên sân ga
Nhưng không có đứa bé nào trong đó
Đoàn tàu thì hãy còn xa
Những chiếc xe nôi đã đứng trên sân ga
Chờ đợi những bà mẹ Ukraina
Chạy khỏi cuộc chiến tranh
Ngỡ rằng chỉ xảy ra từ gần 90 năm trước
Những chiếc xe nôi trên sân ga
Của những đứa trẻ Ba Lan
Nhường cho những đứa trẻ Ukraina
Sau bao ngày vất vả tàu xe
Sau chặng đường dài giữa mùa đông lạnh giá
Lại được nằm vào lòng xe nôi êm ấm
Như đang ở nhà
Những đứa trẻ từng nằm xe nôi
Là người Ba Lan hay Ukraina, người Nga hay người Đức
Sẽ lớn lên và đi khắp thế giới từ những sân ga
Không bao giờ có những chiếc xe nôi không có đứa bé nào trong đó
Như ngày hôm nay
***
Hình: [Tị nạn chiến tranh]:
Những bà mẹ Ba Lan đã đặt những chiếc xe nôi trên sân ga, để những người mẹ Ukraina có thể cần chúng, khi họ đến Ba Lan cùng với những đứa trẻ [của mình].


@ NĂM COVID-19 THỨ HAI ĐÃ QUA!

Mất bốn tháng lockdown nhưng những tháng trước và sau đó đều ở trong tình trạng “bình thường mới”, phần lớn công việc của mình chuyển sang online: dạy học, hội họp tham gia các dự án, tham gia hội đồng đánh giá, nghiệm thu đề tài NCKH hay bảo vệ thạc sĩ, tiến sĩ... Ngoài ra còn tham gia nhiều buổi báo cáo, thảo luận hay trò chuyện online, được biết thêm nhiều lĩnh vực khác và cũng cho mình thêm niềm vui sống.

Vẫn viết đều: tham luận HTKH, tạp bút tản văn cho báo chí... Đặc biệt hoàn thành hai công trình quan trọng là đồng tác giả tập 1 Lịch sử SG – TPHCM và Giáo trình Đại cương KCH, cả hai đều đang chuẩn bị in. Được hai Giải Ba: về báo chí và về sách. Vậy là quá vui rồi 🙂
À, chưa kể những cái #linhtinhlangtang hay #vunvatdoithuong trên Fb nữa. Nói chung là vẫn nhảm đều 😃
Chỉ có việc ĐI là kém hẳn dù người hẹn hò rủ rê lôi kéo... thì vẫn nhiều như mọi năm 😃 Hy vọng năm tới không đến nỗi bị buộc chân bó cẳng như năm nay! Cũng may 3 tháng cuối năm được Trung tâm bảo tồn di tích TP mời tham gia đợt khảo sát các công trình có giá trị để đưa vào Danh mục kiểm kê di tích LS-VH của thành phố. Nhờ đó, qua những di sản văn hóa “chưa xếp hạng” mình nhìn nhận được nhiều điều thú vị từ thực tế đời sống văn hóa của cộng đồng dân cư TP. Ở Sài Gòn 46 năm rồi nhưng chỉ đến lúc này mới có điều kiện đi hầu khắp các quận huyện!
Đọc sách: vẫn tốc độ và số lượng nhưng mọi năm. Sách văn học ngày càng ít mà sách liên quan công việc nhiều hơn, không phải vì ít sách văn học hay mà vì quỹ thời gian ngày càng ít, ưu tiên hơn những việc đang bị "thúc ép". Và "hậu quả" thấy ngay: độ sến giảm hẳn (ít mần thi) 😃
Xem phim cũng nhiều, nhưng ít viết #vaiphimmoixem, những phim buồn hay phản ánh mặt tối của xã hội thì xem rồi bỏ qua, không muốn tâm trạng nặng nề kéo dài. Cuộc sống đã có quá nhiều chuyện mệt mỏi thậm chí bức xúc.
Tuy vậy nhưng năm nay còn có một niềm vui và sự bận rộn thường xuyên: “nhờ covid” mà Sam Sam về ở với bà ngoại vài lần, tính ra cũng gần nửa năm. Cả ngày cứ loay hoay với Sam Sam, rồi vài ngày chạy qua chạy lại với má mình... ngày, tuần, tháng cũng qua mau lắm! Và hôm nay là hết năm!
Từ biệt 2021! Những gì sẽ chờ đợi tôi, và chúng ta, trong năm 2022? Hy vọng là những điều tốt lành và những niềm vui 🙂
31.12.2021



Ruồi trâu



Vừa đọc lại tiểu thuyết Ruồi Trâu, rồi tìm thấy phim Ruồi Trâu do Liên xô sản xuất khoảng 1980, không có phụ đề hay thuyết minh đành nghe tiếng Nga bập bõm... cũng may vừa xem lại truyện nên cũng hiểu tàm tạm.

Câu chuyện có mối tình của cha cố với một phụ nữ và kết quả là một cậu con trai, và Ruồi Trâu là tiểu thuyết về cuộc đời của người con trai ấy. Bên cạnh còn là mối tình của Ruồi Trâu với Giema người bạn gái thủa thiếu thời. Sự hiểu nhầm, sự thật bị che dấu, hậu quả nặng nề...
“Tuổi mười bảy ai mà chẳng lỡ lầm... Nhưng không phải ai mười bảy tuổi cũng giết chết người bạn tốt nhất của mình” – câu nói này ám ảnh mình từ khi đọc tiểu thuyết lần đầu tiên khoảng 11, 12 tuổi. Và tình yêu chung thủy, tận tụy và lãng mạn của Ruồi Trâu với “Dim thân yêu” qua bức thư cuối cùng còn lưu mãi trong trí nhớ của nhiều cô gái thế hệ của tôi:“Giêma ạ, tôi đã yêu Giêma từ khi Giêma còn là một cô bé xấu xí, từ khi Giêma còn mặc chiếc áo xuyềnh xoàng cổ bẻ và từ khi Giêma còn để bím tóc nhỏ xíu như đuôi chuột. Bây giờ tôi vẫn yêu Giêma. Giêma còn nhớ không? Có lần tôi đã hôn tay Giêma và Giêma khẩn khoản xin tôi “đừng bao giờ làm như thế nữa”. Tôi biết thế là không tốt, nhưng Giêma phải tha thứ cho tôi. Còn bây giờ thì tôi hôn tờ giấy viết tên Giêma. Như thế là tôi đã hôn Giêma hai lần và cả hai lần đều không được Giêma cho phép”.

Bối cảnh của câu chuyện là không khí cách mạng vì “Tự do của nước Ý”, nhưng lồng trong đó chính là cuộc đấu tranh nội tâm giữa hai cha con: Một Hồng Y giáo chủ và một nhà cách mạng. Cả hai đều tin tưởng vào con đường và niềm tin đã chọn, cũng là sự đấu tranh giữa tình cảm cha con ruột thịt và lý trí vì chức trách và nhiệm vụ. Mối tình không thổ lộ giữa Ruồi Trâu và Giema cũng vậy.
Cuối cùng, như nhiều hình tượng người cách mạng hồi cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20, lý trí của các nhân vật đều chiến thắng nhưng họ đã phải trả giá cho điều này bằng sự cay đắng, là vết thương không bao giờ liền trong trái tim họ, và cả cái chết. Sự day dứt ân hận, tình yêu và “hận thù” sâu sắc... thì bộ phim này chưa đạt được, dù ba nhân vật chính đều do các nghệ sĩ tài danh đảm nhận. Nhưng không khí cách mạng và tính cách những nhà cách mạng thì bộ phim dựng lại trọn vẹn. Cũng dễ hiểu điều đó vì phim được dựng ở đất nước “cái nôi của cách mạng vô sản thế giới”.

Những hành động của chính quyền nước Ý thời đó đối với nhân dân, với những người chống đối... đến nay vẫn còn hiện diện ở nơi này nơi kia trên thế giới. Do đó, chân dung, lý tưởng và sự xả thân vì cách mạng của những nhân vật như Ruồi Trâu chưa hề lạc hậu, nhất là khi xã hội còn nhiều bất công và không có tự do.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, văn bản

P/S. Tác giả Ruồi Trâu và Tiếng chim hót trong bụi mận gai – hai tiểu thuyết có mối tình bi kịch - đều là nữ văn sĩ.
... Từ “Ruồi Trâu” đến “Tiếng chim hót trong bụi mận gai”
Những ông Cha đã trọn đời dâng Chúa
Vẫn nặng nợ trần gian
                                                với một người đàn bà
Huống chi anh
Người trần mắt thịt!
... 30.6.2020

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, văn bản

Tiếng chim hót trong bụi mận gai


Xem lại phim này, suy nghĩ khác hẳn ngày trước.
Trước, cảm động vì mối tình của cha Ralph và Mecghi, cho rằng đàn bà yêu thì phải hết lòng giành lấy tình yêu như thế; còn đàn ông thật nhẫn tâm, chỉ biết sự nghiệp và bất chấp tình yêu của chính mình.
Trước, không thích bà bác chủ nhân đồn điền Drogheta, thấy bà ấy đúng là “quỷ sứ” khi bày ra trò thử thách – mà biết chắc mình sẽ thắng, dù mình chết nhưng người còn sống phải đau khổ mà làm đúng theo tính toán của mình.
Trước, không dành nhiều cảm tình cho bà mẹ Mecghi, cho rằng bà thật vô tâm khi để con gái bơ vơ không có ai làm chỗ dựa về tinh thần.
... Nói chung, trước, chỉ chăm chăm chiêm ngưỡng tình yêu của hai người là cha Ralph và Mecghi, và cũng có chút oán hận tác giả khi kết thúc truyện/phim như thế, như thể tác giả thay mặt Chúa mà “thực thi công lý”. 
Vân vân và mây mây...

Nay. Thấy rằng đàn ông cần phải như vậy, đừng bao giờ từ bỏ con đường mình đi vì một người đàn bà. Đàn bà mà chỉ biết tình yêu của mình thì sẽ không “buông tha”, sẽ nhân danh tình yêu mà nắm chặt trái tim anh. Cho nên, đàn ông thật sự hãy yêu, nhưng đừng đầu hàng :)
Nay, thấy bà chủ Drogheta đã đúng khi trao tài sản cho giáo hội qua tay cha Ralph. Khi đã trải qua sự đau đớn dằn vặt trả giá mới có thể thấu hiểu về “cây thập giá” mình phải vác suốt đời.
Nay, thấy bà mẹ Mecghi là người biết chấp nhận số phận nhưng không đánh mất mình. Sự quý phái của bà thể hiện ngay trong sự chịu đựng. Và bà tìm lại được tình yêu thực sự qua những năm tháng chấp nhận, tuy muộn màng.
Nay, ám ảnh nhiều hơn là mối quan hệ “xa/lạ” giữa hai người mẹ và hai người con gái. Tình yêu thương giữa họ chỉ đến muộn màng sau mất mát lớn... Còn thì suốt đời hai người mẹ đã dành hết cho hai người con trai tình yêu của họ với người cha thực sự của con trai mình.
Nay, thấy mất mát khủng khiếp của Mecghi chính là sự trả giá quá đắt cho tình yêu của nàng. Nghĩ nhiều hơn về sự “được mất” như là “nhân quả”. Chỉ là mình, ở độ tuổi này nhận thức chắc chắn hơn, cái gì không phải của mình thì sẽ không là.

Phim Tiếng Chim Hót Trong Bụi Mận Gai - The Thorn Birds FULL HD ...

CẢI LƯƠNG TRĂM NĂM NGUỒN CỘI




Lâu lắm rồi tôi mới đi xem cải lương, vì nhiều lý do. Hôm nay đến với chương trình CẢI LƯƠNG TRĂM NĂM NGUỒN CỘI bỗng như sống lại với sân khấu cải lương đầu những năm 1980, khi mà cải lương Sài Gòn có một sức sống mới từ những vở diễn kinh điển đến vở diễn hiện đại, từ thế hệ nghệ sĩ khởi đầu tài hoa đến thế hệ kế tiếp đầy tài năng, từ sự nhuần nhuyễn của năng khiếu bẩm sinh đến sự thể hiện bài bản của đào tạo, truyền nghề... Hơn hết cả là mỗi đêm diễn khán phòng rạp hát là một không gian thiêng – nơi giao hòa cảm xúc của nghệ sĩ và khán giả.

Chỉ là sự hiểu biết hạn hẹp về cải lương – do ba tôi truyền cho – nhưng tôi cho rằng, chương trình thể hiện được và đúng chất cải lương, thấm đẫm từng câu chuyện về cổ nhạc, về kịch bản, về vai diễn... Bản Dạ cổ hoài lang, bản vọng cổ Hàn Mạc Tử, các trích đoạn ca ra bộ “Bùi Kiệm thi rớt trở về” (hay còn gọi là lớp Bùi Kiệm – Kiều Nguyệt Nga), vở Đời cô Lựu – lớp cô Lưu nhận được thư của người chồng vượt ngục, vở tuồng cổ Câu thơ yên ngựa của đoàn Minh Tơ – lớp Xử án Hoàn hậu Thượng Dương là những trích đoạn điển hình, tiêu biểu cho các đặc trưng cơ bản của cải lương cả về loại hình thể hiện, kịch bản, tính cách nhân vật và không thể thiếu là tính xã hội của một nghệ thuật truyền thống đặc biệt như cải lương.
Bằng tình yêu có phần thiên lệch với cải lương – cái nghiệp cả đời sống chết của ba tôi – tôi thật cảm động khi xem chương trình này. Không phải là một vở diễn hoàn chỉnh mà chương trình là một câu chuyện về trăm năm của nghệ thuật cải lương. Từ đờn ca tài tử đến ca ra bộ, từ bản dạ cổ hoài lang tới bản Vọng cổ, từ vở diễn xã hội đến tích tuồng lịch sử... Đặc biệt các thế hệ nghệ sĩ cải lương đã được chương trình trân trọng nhắc nhớ tôn vinh một cách đầy tình cảm, các nghệ sĩ giao lưu gần gũi với khán giả... Chương trình là sự giới thiệu khái quát nhưng sắc nét thế nào là cải lương, và qua đó phần nào lý giải, vì sao cải lương được người Nam bộ yêu quý và tới giờ vẫn phổ biến trong đời sống người Nam bộ.

Tôi nhớ lại hồi trước có lần gặp nhà nghiên cứu Trần Bạch Đằng, ông nói với tôi: hồi kháng chiến ở khu 9, bản vọng cổ bị hạn chế vì “ảo não, làm nản lòng chiến sĩ”. Thằng cha mày (ông gọi ba tôi một cách thân thiết như vậy) cứng đầu lắm, vẫn cho đoàn hát của nó ca vọng cổ. Nhờ vậy mà mang được vọng cổ tập kết ra Bắc.
Tôi nhớ Ba tôi, người dành cả đời mình cho ánh đèn sân khấu cải lương. Khi tôi còn nhỏ, hiếm hoi những giây phút ông không đi biểu diễn xa, khi ở nhà ông đều ru tôi ngủ bằng bản Dạ cổ hoài lang... với ông, bản Dạ cổ hoài lang không chỉ là tiếng lòng người thiếu phụ vọng phu mà đó là nỗi lòng nhớ quê hương của ông trong thời gian dài ngày Bắc đêm Nam.
Tôi nhớ Ba tôi những ngày đầu về Sài Gòn đã không mệt mỏi đi nói chuyện về “Lịch sử và đặc điểm của sân khấu cải lương” ở Nhà văn hóa Thanh niên số 4 Duy Tân, ở các trường đại học... Và cho đến cuối đời ông vẫn luôn mơ ước có một Viện nghiên cứu sân khấu cải lương, một Bảo tàng nghệ thuật cải lương, để ghi ơn những thế hệ tiền bối và lưu giữ một tinh hoa văn hóa của  Nam bộ.

Hôm nay, nếu Ba tôi còn sống chắc Ba sẽ vui lắm. Cải lương Nam bộ sẽ không mất đâu Ba, một thế hệ trẻ đã biết yêu quý và gìn giữ cải lương bằng cách thức mới.
Một chương trình nghệ thuật mang lại nhiều cảm xúc đẹp. Rất đáng được thưởng thức!

THÔNG TIN CHƯƠNG TRÌNH  https://www.facebook.com/CLTNNC/

























Khoảnh khắc



6.
Có một ngày Sài Gòn lạ lùng
Nửa mùa xuân nửa mùa lá rụng
Nửa nắng nửa mưa ngọn gió đùa cũng nửa
Một nửa thành phố ngủ quên
Chiều thôi mà ngỡ đã thiên thu rồi.

7.
Những khối beton chắn ngang thành phố
Ngoài kia là sông
Xa hơn là biển
Gió lách qua từng ô cửa kính
Đường xưa
Người
Nẻo tình đã chia...

8.
Tháng Bảy rơi rớt mưa ngâu
Phố phường mờ mịt... nhìn đâu cũng buồn...

14.

Chợt một ngày nhận ra
Sài Gòn mùa lá rụng
Chiều công viên nắng đổ
Vàng cả bóng người qua...

Hình ảnh có liên quan

Khoảnh khắc



1.
Say vẫn chán
càng say càng chán
Làm cách nào
để tỉnh, đỡ say?

2.
Ngày thu mưa rây bão rớt
Nỗi buồn Chức Nữ – Ngưu Lang
Một mình đi về lối cũ
Bóng nghiêng đổ ngọn đèn vàng

3.
Quán xưa chập chờn ánh nến
Giấu những gương mặt vào đêm
Bên nhau không có tình yêu
Đâu cần mắt nhìn say đắm

4.
Chopin dịu dàng thánh thót
Mình tránh nhìn về phía nhau
Đôi tay hững hờ vai lạ
Bỗng chốc như là người dưng

5.
Cánh cửa đã đóng lại rồi
Anh đứng bên ngoài ngôi nhà của em
Không còn mỗi lần đi qua nhìn vào vội vã
Mà chẳng nhận ra em luôn ở đó, và chờ...

6.
Có một ngày Sài Gòn lạ lùng
Nửa mùa xuân nửa mùa lá rụng
Nửa nắng nửa mưa ngọn gió đùa cũng nửa
Một nửa thành phố ngủ quên
Chiều thôi mà ngỡ đã thiên thu rồi.

7.
Những khối beton chắn ngang thành phố
Ngoài kia là sông
Xa hơn là biển
Gió lách qua từng ô cửa kính
Đường xưa
Người
Nẻo tình đã chia...

8.

Rồi anh cũng sẽ như đã từng
Bỏ người bây giờ theo người khác
Khi nhận ra trò chơi này độc ác
Trái tim anh có còn chỗ quay về...?

9.
Tháng Bảy rơi rớt mưa ngâu
Phố phường mờ mịt... nhìn đâu cũng buồn...

Sài Gòn tháng 8.2018

Kết quả hình ảnh cho khoảnh khắc

CHÙM CHÌA KHÓA NHÀ


Nguyễn Thị Hậu

Về đến Sài Gòn mới thấy trong túi vẫn còn chùm chìa khóa nhà bạn, nhắn, bạn trả lời: không sao, em vẫn còn một chìa khác, chị cứ giữ lấy mai mốt ra Hà Nội lại đến ở nhà em nhé!  Bần thần, lâu lắm mới lại giật mình lo người khác không có chìa khóa vào nhà. 
Không biết từ bao giờ các gia đình ở thành phố không còn nỗi lo lắng về chìa khóa nhà nữa nhỉ? Hồi xưa, mà cũng không xưa lắm đâu, vài chục năm trước thôi, ở Hà Nội hầu như mỗi gia đình chỉ có một chùm chìa khóa, trong đó có chìa khóa nhà, cổng (nhiều gia đình cùng ở trong một căn biệt thự cũ nên có cổng chung, hoặc chung nhau làm một cửa sắt ở đầu hành lang nếu ở nhà tập thể). Có khi có cả chìa khóa tủ quần áo hay chìa khóa xe đạp… Đa số là ổ khóa nội dùng ít lâu thì bạc màu thậm chí hoen rỉ, chìa khóa thì cong vênh. Hiếm hơn là ổ khóa Trung quốc màu vàng chóe, về sau có nhà dùng dây khóa xe đạp (được những “nghiên cứu sinh” mang về từ Liên xô, Đức, Tiệp) để khóa cửa… 

Trong gia đình luôn có một người “chịu trách nhiệm” giữ chìa khóa, thường là mẹ. Mẹ chú ý cửa nẻo khi ra khỏi nhà hay đêm hôm, mẹ thường về sớm đón con, đi chợ nấu cơm và ít khi đi đâu trừ khi đi làm… Vậy nên mẹ là “tay hòm chìa khóa” đúng nghĩa. Mẹ cẩn thận làm một sợi dây chắc chắn để buộc mấy chiếc chìa khóa thành một chùm, thời ấy đâu có những móc khóa tiện dụng như bây giờ, lại thêm một sợi dây dài để có thể đeo vào cổ hay quấn vào cổ tay. Thỉnh thoảng đi đường thấy có người buộc chùm chìa khóa vào ghiđông xe đạp, nó va vào xe lách cách lách cách như thay thế cái chuông xe đã mất hoặc được tháo ra cất đi vì… sợ mất. 

Nhiều gia đình con cái học khác buổi nên có cảnh đứa nào học chiều thì sáng bị nhốt trong nhà, đứa đi học sáng chờ đến trưa mẹ về mở cửa vào nhà “thay ca” chiều. Mẹ khóa cửa đi làm thì anh em “trong ngoài cửa sắt” thò tay qua cửa cấu chí lẫn nhau. Có gia đình bố mẹ đi làm giờ giấc thất thường nên chùm chìa khóa lủng lẳng “thường trực” trên cổ đứa con. Ở khu tập thể không hiếm cảnh nhà nào đó bị mất chùm chìa khóa, thôi thì náo loạn tiếng mẹ mắng con khóc bố quát tháo cả mẹ lẫn con. Bực mình vì không vào nhà được hay không khóa được cửa để đi làm chứ ít ai sợ mất chìa khóa vì sợ trộm lấy đồ, nhà nào cũng như nhà nấy, có gì đâu ngoài cái xe đạp quý nhất thì luôn bên người. Hồi đó có câu “thân thể người ta chia làm bốn phần: đầu, mình, tứ chi và xe đạp”, đêm ở trong nhà mà xe đạp vẫn phải khóa lại, thậm chí dây khóa xe còn buộc vòng vào… chân giường.

Ngày ấy ở Hà Nội cũng có thợ làm chìa khóa, bác thợ thường ngồi ở một góc phố, trước mặt là cái tủ gỗ nhỏ bên trên có mấy sợi dây thép xâu những chiếc chìa khóa cũ và mấy dụng cụ sửa khóa như giũa, đục, cưa cái nào cũng xinh xinh. Khi cần thì mang chìa khóa ra đó “đánh” thêm một hai chiếc dự phòng chứ ít khi gọi thợ vào mở khóa, vì thật ra phần lớn khóa cũng dễ mở nếu không có chìa, “khóa người ngay chứ ai khóa kẻ gian” là thế. Có lúc thợ sửa khóa đạp xe đi khắp phố phường, vòng dây thép nặng những chiếc chìa khoá xúc xắc vang lên, nhưng đến khi có việc cần thì lại chẳng thấy tăm hơi tiếng rao “khóa ơ…” đâu cả.

Bao lâu rồi trong gia đình không còn người phải lo lắng nếu mình không về thì người khác không có chìa khóa vào nhà? Bao lâu rồi mẹ không phải nóng lòng nghĩ đến con phải đợi ngoài cửa trong cái lạnh cái đói cái nắng? Bao lâu rồi chồng về khuya không còn áy náy lo vợ phải thức chờ mở cửa? Bây giờ khóa an toàn hiện đại, nhiều chìa cho một ổ khóa nên mỗi người một chiếc, thậm chí có người ở nhà cũng không phải “phiền phức” gọi cửa. Cả ngày chẳng nhìn thấy nhau vì tự khóa tự mở, tự đi tự về… chiếc chìa khóa tiện lợi mà vô tình làm cho không ai cần ai nữa… Cũng có chỗ treo chùm chìa khóa của các cánh cửa trong nhà nhưng chỉ để dự phòng, lâu ngày không dùng nên không biết chìa nào của khóa nào cửa nào nữa.

Có chuyện thế này, chị bạn tôi giận chồng vì anh có bồ bịch nên đưa con về bên ngoại. Nhưng mỗi khi thấy chùm chìa khóa nhà chị lại nhớ những ngày mặn nồng bên nhau. Được vài bữa chị thấy nhẹ lòng hơn và quay về. Mở cửa mãi không được. Nhìn lại, ổ khóa đã bị thay. Chị điếng người. Anh chị mỗi người đều có chìa khóa nhà… Nhìn chùm chìa khóa vô dụng chị hiểu anh đã dứt tình.
Nhưng cũng với chùm chìa khóa mà ai đó dặn dò “người dưng”: em/anh cầm chìa khóa nhà nhé, là thay lời muốn nói hãy coi đây là tổ ấm để bắt đầu một cuộc sống mới. Bước vào ngôi nhà mới không ai muốn một lúc nào đó ra đi mà phải để lại chìa khóa ngôi nhà. Chùm chìa khóa nhà khi ấy là tượng trưng cho hạnh phúc… 

Bây giờ bọn trẻ không cả nghĩ như mình đâu chị ạ - bạn nói – bây giờ có khóa từ, khóa vân tay, khóa điện tự động… máy móc hiện đại giúp người ta quên nhanh lắm. Không như chúng mình cứ nhớ hoài về chùm chìa khóa ngày xưa…

Hà Nội - Sài Gòn tháng 12/2017. 
TC PHỤ NỮ MỚI TẾT MẬU TUẤT 2018. Minh họa: Họa sĩ Đỗ Phấn
 Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

TÂM THỨC MÕ, HÀNH XỬ MÕ (tạm đặt, bài từ FB Le Quang)

  https://www.facebook.com/share/p/1EBostJRqR/ “Hồi nhỏ chắc cậu vẫn còn nhớ, chúng mình thường thắc mắc không biết dân phòng rốt cuộc là nh...