Từ tuần trước đến ngày 30.6.2026, những tờ báo ở TPHCM bị giải thể đã xuất bản những tờ báo in số cuối cùng, ngày mai, 30/6/26 sẽ có những số đặc biệt chào tạm biệt bạn đọc. Là một bạn đọc và ít nhiều là cộng tác viên của những tờ báo đó, lại thân thiết với không ít bạn làm báo từ quản lý đến nhà báo, phóng viên... Thật khó có thể chỉ chia sẻ bằng những lời nói với các bạn!
Báo Phụ nữ TP – những lần đầu tiên
Năm 1998 lần đầu tiên tôi được phỏng
vấn là từ báo Phụ nữ Tp, lúc đó tôi vừa bảo về luận án TS.KCH về Cần Giờ xong
thì chủ trì khai quật Lò gốm cổ Hưng Lợi, và được bổ nhiệm làm Phó Giám đốc
BTLS. Có thể coi đó là sự mở đầu của tờ báo này với những cái “đầu tiên” của
tôi. Thật ra truyện ngắn đầu tiên của tôi được PNTP đăng từ 1981 (sau đó... tôi
không viết gì nữa cho đến khoảng 2005 mới bắt đầu viết lại). Báo PNTP cũng là
tờ báo đầu tiên PV tôi về cuốn sách “Đô thị SG-TPHCM Khảo cổ học và bảo tồn di
sản” khi mới xuất bản, và sau đó khi cuốn sách này được giải thưởng của Hội Quy
hoạch phát triển đô thị VN. Một giải thưởng tôi rất quý vì nó đã ghi nhận vai
trò của KCH đô thị đối với bảo tồn di sản trong quy hoạch phát triển các thành
phố ở VN.
Với PNTP tôi còn có nhiều bài trả
lời PV về các vấn đề xã hội và di sản văn hóa, vài tùy bút, tản văn đăng ở đây,
và sau còn được làm giám khảo một cuộc thi viết về TPHCM, kết quả được in thành
sách. Còn sự yêu thích nhất thì tôi khoái đọc “chị Hạnh Dung” vì sự hóm hỉnh,
hồn hậu và cũng rất đàn bà – hiện – đại. Mọi vấn đề cứ nhìn nhận nhẹ nhàng và
rồi sẽ tìm ra cách giải quyết. Phụ nữ rất cần một cách sống như vậy 😊
Báo Pháp luật TP – những mẩu ký ức Sài Gòn
Khi nhà báo Lê Văn Nghĩa rủ, Hậu
ơi anh em mình viết gì về SG nhé, anh giữ một chuyên mục trên PLTP, thì tôi
nhận lời với chút dè dặt. Em viết được không ạ, vì chỉ mới biết về Sg từ sau
1975? Được chứ, em cứ viết như em cảm nhận, SG luôn thay đổi nhưng vẫn giữ bên
trong hồn cốt của nó, nghề của em là phải nhìn ra điều đó! Lời động viên này
của anh Lê Văn Nghĩa đến giờ vẫn giúp tôi động lực để viết về SG, bởi Sài Gòn
đâu của riêng ai, SG càng không giới hạn ai được viết, được thể hiện tình yêu
với nó!
Từ những bài viết nhỏ về SG trên
PLTP tôi có một tập sách cũng nhỏ “Sài Gòn bao giờ cũng thế”, với đoạn cuối của
Lời mở đầu: “Nếu một lần nữa bắt đầu cuộc sống và được lựa chọn nơi mình muốn
sống, tôi vẫn chọn Sài Gòn. Vì bạn biết không, chẳng bao giờ là muộn để ta có
thể nói với thành phố này: TẠ ƠN ĐẤT LÀNH!” [nguyên văn câu cuối là “Sài Gòn –
Em yêu anh!” – biên tập đọc xong đề nghị sửa lại, chứ không thì khối anh đánh
nhau vì chị đấy 😊 ]
Những năm gần đây hầu như Tết nào
tôi cũng có 1 bài về di sản đô thị “hoành tráng” ở ngay trang giữa của cuốn báo
tết PLTP. Tôi rất cám ơn dụng ý của báo muốn nhấn mạnh về ý nghĩa và giá trị
văn hóa của TP! Nếu tôi không nhầm thì PLTP đã đặt vấn đề “phố của sông – sông
của phố” nhấn mạnh giá trị và vai trò của sông SG với TPHCM từ rất sớm! Kiên
trì quảng bá về di sản đô thị và văn hóa TP bên cạnh nội dung chủ yếu của mình,
đó là điều làm tôi luôn quý trọng ở báo PLTP.
Báo Người lao động – nơi cho tôi cơ hội có nhiều giải thưởng báo chí
Từ khi nghỉ hưu tôi mới có dịp
cộng tác với báo Người Lao động, cũng bắt đầu từ mảng văn hóa – xã hội. Năm
2015, từ đặt bài của nhà báo Dương Quang “đã nhiều người viết về TRịnh Công
Sơn, em muốn chị viết một cách khác về TRịnh, và em biết chị viết được, chị
viết nhé!”, bài viết trên NLĐ “Từ ngày mẹ cho” về nhạc sĩ Trịnh Công Sơn từ ký
ức và cảm nhận riêng tôi về nhạc Trịnh, đã được nhiều bạn đọc đồng cảm.
Hàng năm, các anh chị thường
nhắn, báo đang làm chủ đề này này... chị giúp cho một bài nhé. Chủ đề nào cũng
gắn với nghiên cứu và quan tâm của tôi nên tôi chưa từ chối bao giờ 😊 Và nhờ vậy tôi đã có 3 lần đạt Giải báo
chí quốc gia và thành phố từ báo NLĐ, trong các tuyến bài Nghị luận xã hội.
Ngoài ra còn có nhiều bài về khảo cổ đô thị và các vấn đề văn hóa, tôi cũng
luôn được toàn soạn tin tưởng đặt bài. Năm 2026 tôi còn tham gia 2 cuộc thi
viết ngắn do NLĐ tổ chức, để cám ơn sự đồng hành của báo với nhiều vấn đề gai
góc của đời sống hàng ngày. Báo NLĐ cũng là tờ báo tổ chức nhiều sự kiện văn
hóa và hoạt động xã hội mang lại hiệu quả cao! Bữa hôm phát giải cuộc thi
“Thành phố tôi yêu”, chia tay các anh chị ở báo NLĐ mà buồn quá! Thương những
người lao động thành phố sẽ thiếu vắng một món ăn tinh thần bổ ích!
Còn báo Tuổi trẻ, Tuổi trẻ cuối
tuần/tháng, Doanh nhân Sài Gòn thì mình được các anh chị mời viết bài cho số
cuối. Mình sẽ post sau.
Một lời cám ơn riêng tư: khi má mình mất, những người đầu tiên và những vòng hoa gửi đến viếng đầu tiên là từ các tờ báo của TP mà mình có dịp cộng tác. Không bao giờ mình quên điều này! Đó là một ân tình mà mình luôn cố gắng đền đáp, dù có thể đó chỉ là là phép tắc ứng xử thông thường giữa những con người.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét