https://www.facebook.com/share/p/1EBostJRqR/
“Hồi nhỏ chắc cậu vẫn còn nhớ, chúng mình thường thắc mắc không biết dân phòng rốt cuộc là những ai.
https://www.facebook.com/share/p/1EBostJRqR/
“Hồi nhỏ chắc cậu vẫn còn nhớ, chúng mình thường thắc mắc không biết dân phòng rốt cuộc là những ai.
Hôm nay khi không khí lễ hội đã dần lắng xuống, có thể bình tâm suy nghĩ về những ngày qua, cảm xúc của tôi là gì?
Những ngày trước lễ gần như chiều
tối nào cũng có giờ dạy, và không hôm nào đi/về không bị kẹt xe... hơn ngày thường rất lâu. Đôi lúc càu nhàu với chính mình, nhưng
khi thấy bà con háo hức chờ xem luyện tập diễu bình tôi cũng thấy đỡ bực bội,
thậm chí còn vui vui, giống như hồi còn làm ở Bảo tàng (trong Sở thú), mỗi khi
bà con vào bảo tàng hiếu kỳ hỏi ngay: ở đây có bà già xác ướp phải không? Và
trong khi ngắm nghía thì trầm trồ “ngộ quá hen” hay “ kỳ quá hen” 😊 Nhớ đến đó bất giác tôi mỉm cười dù đang đứng chôn
chân trong đám kẹt xe nghẹt mùi xăng.
Rồi cũng đến ngày lễ. Để có thể đến sớm mà không bị chặn đường, tôi đến cơ
quan cũ - BT lịch sử - ngủ lại đó cùng các đồng nghiệp trẻ, là những học trò của
tôi. Lâu lắm mới có dịp trò chuyện ngoài giờ làm việc với các em, mừng thấy các
em đã trưởng thành, vững vàng về nghề nghiệp... Sáng sớm 30.4 tôi cùng mấy em
đi từ 4g, qua hai vòng kiểm tra an ninh, ngồi vào chỗ của mình và... thong thả
ngắm bình minh đang rạng dần trên Nhà thờ Đức bà. 50 năm ở thành phố này đây là
lần đầu tiên tôi ngồi ở nơi này vào sáng sớm như vậy.
Buổi lễ thì mọi người nói, kể, viết nhiều rồi, cả những điều làm xúc động
và cả sự bực mình vì cái sự truyền hình... Những đoàn diễu hành đi qua, rất đẹp,
rất vui, và vẫn theo thứ tự cũ như nửa thế kỷ trước: quân đội, công an, công
nhân, nông dân, trí thức, văn nghệ sĩ, thanh thiếu niên... Thời đại công nghệ
4.0 với “chuyển đổi số” nhưng lực lượng “trí thức” “công nghệ” vẫn đi sau công
– nông (mà nay nhiều người chắc chỉ còn lý lịch vài đời trước là công – nông). Tội
nhất các em nhỏ - là tương lai của đất nước - phải đi sau cùng khi nắng lên gay
gắt dù các em cũng phải tập kết từ đêm qua.
Với riêng tôi, điều bất ngờ nhất (vì không có trong chương trình ghi trên
Giấy mời) là việc công bố và trao tặng danh hiệu ANH HÙNG LAO ĐỘNG cho TP. HCM,
vì đã có thành tích xuất sắc đột xuất trong chống dịch Covid-19. Giá mà đừng có
chữ “đột xuất”, giá mà Nhà nước ghi nhận thêm sự đóng góp lớn lao bao nhiêu năm
nay của Thành phố...
Xúc động nhất là khi thấy những lá cờ xanh đỏ trên tay những người lính
trẻ và tung bay giữa đường phố, và nhìn thấy lá cờ ấy trên tay một số vị lãnh đạo
cao cấp. Màu cờ thật đẹp, vì có màu xanh của hòa bình, của hy vọng, của tương
lai... Và đoạn cuối khi bài hát NỐI VÒNG TAY LỚN vang lên, trong tôi bật ra một
câu hỏi, một ước mong: bao giờ người Việt bên này bên kia thực sự “nối vòng tay
lớn”?!
Điều tiếc nhất của tôi là... à mà thôi!
Những ngày lễ đã qua. Mọi cảm
xúc bàn tán lên án khen ngợi... sẽ dần đi vào quên lãng vì những sự kiện mới,
trend mới trên MXH luôn như những lớp sóng mới.
Nhưng 50 năm rồi
Ngày này vẫn chưa khác ☹
Niềm vui bên chiến thắng
Nỗi buồn người thất bại
Tháng tư lại khứ hồi
Và tất cả đều đau!
SG 3.5.2025
Ngày này mình thường thay những cuốn lịch mới: lịch treo tường và lịch để bàn. Nhìn lại lịch bàn và cuốn sổ tay ghi chép chi chít việc cần làm, những cuộc họp, những chuyến đi... Năm nay hơi ít những cuộc hò hẹn cà phê, chắc vì ai cũng như mình, làm nhiều hơn để bù lại hai năm covid công việc đình trệ, rồi kinh tế chung khó khăn, người về hưu như mình ráng thêm chút nào cũng tốt, sau đỡ phải nhờ con cháu 😊
Năm nay viết lách vẫn OK. Giữa năm ra cuốn tản văn – tùy bút THƯƠNG NHỮNG MIỀN QUA qua được nhiều bạn đọc thích thú. Giáo trình KHẢO CỔ HỌC ĐẠI CƯƠNG được phát hành trong đó mình viết một phần nội dung chính yếu. Bài viết cho báo không nhiều như các năm trước nhưng trung bình cũng 2 bài /tháng. Báo Tết cũng tạm ổn hy vọng không bị “đổ” bài nào 😊... Nói chung vẫn miệt mài luyện phím khi có anh em bạn bè nhắn nhe: chị ơi cho em bài.. chữ vào ngày này nhé, về a,b,c... Có một số lần từ chối viết và trả lời phỏng vấn vì không thuộc phạm vi hiểu biết của mình, không dám nói đại.
Những chuyến đi khá dày, và hậu quả là 2 lần vào bịnh viện vì... đuối sức. Hoàng a mã và hai công chúa nhắc nhẹ: 65 rồi nha bà ngoại, không phải 45 đâu nha! Ơ thế mình tưởng mình mới 35 😊 Nói vậy thôi chứ tự biết “bây giờ không như hồi xưa”, chỉ là vẫn ham việc, ham đi, ham vui mà quên mất. Chủ yếu là tham gia đi khảo sát, hội thảo và viết một số báo cáo khoa học, về chủ đề quen thuộc là khảo cổ, di sản văn hóa, du lịch... Kết nối và quen biết thêm nhiều đồng nghiệp, nhất là các bạn trẻ, học được nhiều điều mới và thú vị. Giảng dạy và nghiên cứu nhờ đó cũng tốt hơn và khác hơn năm trước.
Tham gia một số công việc của thành phố (như thành viên hội đồng tư vấn thực hiện NQ 98), thấy vui những kiến thức của mình có ích cho việc chung, và mình không đến nỗi lạc hậu với nhiều lĩnh vực khác trong sự phát triển của thành phố. Mong sao thành phố qua được những khó khăn cả vật chất và tinh thần, phát triển thực sự bền vững, mau chóng trở thành một “thành phố đáng sống” như nhiều người mong đợi!
Má mất hồi tháng 8, cảm giác trống
trải đến nay chưa bớt mà ngày càng nhiều hơn... Ở tuổi nào mất mẹ thì ta cũng vẫn
là một đứa trẻ. Hàng ngày về thắp nhang cho má, nhìn căn phòng trống lại rưng rưng...
Biết má được gặp lại ba, anh chị Hai sẽ vui nên mình cũng... bớt buồn.
Vậy thôi, hy vọng sang năm có đủ sức khỏe và những cơ hội, điều kiện làm việc như năm nay. Như vậy có là nhiều quá không nhỉ 😊
Vài hình ảnh cuối năm :)
#linhtinhlangtang
Sài Gòn những ngày cuối năm tiết trời chuyển từ dịu mát sang nắng gắt, nhưng sáng sớm lại se lạnh... chẳng mấy ngày nữa là tết tây rồi tết ta. Quay qua quay lại là hết một năm. Dường như thời gian ngày một nhanh hơn khiến con người cũng vội vã “nhìn lại” đời mình. Như chu kỳ của tự nhiên, cuối năm cũng là thời điểm kết thúc nhiều việc để đầu năm bắt đầu những công việc mới, với những kỳ vọng và nỗ lực mới.
THỨC ĐÊM
1. Thức đêm, mới biết đêm không dài như mọi người vẫn nghĩ. Nhất là khi có ly cà phê và internet 
2. Trên giá sách, các cuốn sách của hai bên "thua thắng" bình thản đứng cạnh nhau. Sự chống đối, lên án, tranh luận, đồng thuận, phân vân, tán thành... đều diễn ra trong im lặng. Chỉ có những cuộc chia ly, nỗi nhớ quê hương, những ám ảnh quá khứ, cả những viên đạn ngôn từ nữa... là cứ vang mãi trong đầu người đọc.
3. Quan sát nhiều hiện tượng xã hội,không thể không tự hỏi: Bao giờ chúng ta thôi chỉ "nhìn vào nhau" để cùng nhìn ra bên ngoài hay chí ít là tự nhìn lại mình?
4. Mọi nỗi đau, ngoài đau bụng, chỉ là sự tưởng tượng (đúng thế không biết, híc!). Vì vậy đừng (làm mình) đau vì những gì không đáng!
NỘI DUNG CỦA BUỔI TRÒ CHUYỆN
Về lý thuyết, nhìn chung, hệ thống giá trị cơ bản được cấu thành bởi 3 loại giá trị: (1) Giá trị phổ biến; (2) Giá trị nhóm; (3) Giá trị cá nhân [1].
Giá trị phổ biến (hay giá trị nhân loại) là những giá trị được sản sinh qua quá trình phát triển lâu dài của nhân loại, là kết tinh của những phẩm chất về đạo đức, văn hoá, lẽ sống, ứng xử... và được cả nhân loại thừa nhận bất kể dựa trên lập trường nào. Đó là tự do, bình đẳng, bác ái, hòa bình, độc lập, dân chủ, trung thực, trách nhiệm, khoan dung, yêu thương… Luôn hướng đến, thừa nhận và thực hành những giá trị nhân loại thể hiện một lí trí lành mạnh, không đi ngược với xu thế phát triển tất yếu của nhân loại.
Giá trị nhóm. Mỗi người đồng thời thuộc về nhiều nhóm xã hội khác nhau. Các nhóm xã hội có thể được hình thành từ địa vị xã hội, nghề nghiệp, hoàn cảnh sống, lứa tuổi, quyền lợichung... Trong quá trình tồn tại, các nhóm xã hội sản sinh ra những giá trị
riêng của nhóm. Nhóm còn là những giai cấp trong xã hội. Nếu giai cấp nào xác lập
giá trị phù hợp giá trị chung, thể hiện vai trò trách nhiệm của nhóm đối với xã
hội, các thành viên của nhóm hướng đến và tuân theo giá trị nhóm mình, thì nhiều
khả năng trở thành nhóm tiên tiến đóng góp vào vai trò dẫn dắt xã hội phát triển.
Nhóm nhỏ “hạt nhân” của xã hội là gia đình có những giá trị chung như yêu thương, hiếu thuận, gắn bó, đùm bọc giúp nhau… Từ gia đình hình thành dòng họ, làng xã là những nhóm cộng đồng có nét văn hóa riêng và chung… tất cả hợp thành và tạo nên bản sắc dân tộc, quốc gia,.
Giá trị cá nhân. Mỗi người từ sự hiểu biết riêng của mình và từ tâm lí cá nhân mà có những đánh giá riêng, sở thích riêng, mô hình riêng... Từ đó hình thành những phẩm chất/giá trị riêng. Dù giá trị cá nhân hay tâm lý cá nhân có khác nhau nhưng những phẩm chất/giá trị cơ bản phù hợp với giá trị nhóm và giá trị phổ biến sẽ giúp cá nhân luôn hướng thiện và hoàn thiện bản thân. Tuy nhiên trong thực tế mỗi cá nhân là một thực thể, vì vậy chịu ảnh hưởng từ gia đình, môi trường xã hội, những giá trị nhóm hay giá trị phổ biến được các cá nhân coi trọng, hướng đến với mức độ khác nhau.
Ví dụ, nhóm nghề nghiệp viết sử xác lập giá trị/phẩm chất là sự trung thực, sự tường minh, thông tin lịch sử chính xác, khách quan, khoa học. Đấy là những phẩm chất riêng của từng cá nhân đồng thời cũng là giá trị chung của một nghề nghiệp, cũng là những phẩm chất tốt đẹp của con người, của nhiều nghề nghiệp mà xã hội thừa nhận.
Ba loại giá trị trên đây hợp thành một hệ thống giá trị thể hiện trong mỗi con người, mỗi nhóm, mỗi quốc gia. Cũng từ hệ thống này mà con người xem xét, đánh giá, nhận thức… mọi hiện tượng xã hội. Từ đó đưa đến những ứng xử giữa cá nhân với nhau và với cộng đồng, hay ngược lại, cộng đồng ứng xử với cá nhân/nhóm.
Do vậy, hệ giá trị quốc gia, văn hóa hay gia đình đều dựa trên nền tảng hệ giá trị cá nhân – con người luôn là nhân tố quyết định! Hệ giá trị cá nhân lại được xây dựng thông qua “di truyền văn hóa” ở gia đình, qua xã hội từ hệ thống giáo dục, hệ thống luật pháp. Kinh nghiệm và bài học của nhiều quốc gia đã cho thấy, gìn giữ và bảo vệ truyền thống tốt đẹp của lịch sử - văn hóa dân tộc là một trong những cơ sở, nền tảng quan trọng nhất cho quốc gia phát triển bền vững. Bởi vì đó là những thành tố quan trọng góp phần hình thành và xây dựng hệ giá trị chuẩn mực của từng quốc gia.
Chỉ khi nào hệ giá trị xuất phát từ bản sắc văn hóa dân tộc trong hoàn cảnh xã hội mới, tích hợp giá trị của thời đại, hướng đến khát vọng của dân tộc và nhân dân thì khi ấy, những giá trị tốt đẹp sẽ “thẩm thấu” vào cuộc sống, những “giá trị” lý luận cao siêu mới mang tính thực tiễn, trở thành đạo đức, lối sống hàng ngày trong xã hội. Khi ấy đất nước sẽ thực sự thay đổi vì mỗi con người có đầy đủ phẩm chất và phẩm giá con người.
Không có tầng lớp tinh hoa thì việc xây dựng các "hệ giá trị mang tính nhân văn, toàn cầu" là không tưởng.
[1] http://lichsu.tnus.edu.vn/chi-tiet/519---NHAN-THUC-KHACH-QUAN-TRONG-SU-HOC
Quanh chuyện 300 sinh viên ĐH kỹ thuật Y Hải Dương vào TPHCM hỗ trợ chống dịch, việc tổ chức luộm thuộm rất đáng chê trách của một cty lớn "tài trợ" cho việc này đã làm nổ ra những tranh luận và tiếc thay, lại sa vào những định kiến, kỳ thị nam - Bắc!
Mình có vài ý kiến.
@ Ông bà mình nói:
Thật sự thấy hơi buồn về em, nhân vài stt gần đây, trong đó có stt này! Nhưng thôi, tùy từng
người có cách nhìn và thái độ khác nhau về 1 sự kiện – nhất là sự kiện liên
quan đến kỳ thị nam - bắc, một cố tật đáng ghét, đáng sợ của người Việt.
Vì stt này của em liên quan đến lịch sử nên chị muốn nói đôi điều, từ sự hiểu
biết và trải nghiệm của mình.
- LS SG tính 300 năm là kể từ khi chúa Nguyễn đặt nền hành chính, còn từ hàng
ngàn năm trước đã có những tộc người khác Việt, khác Hoa tồn tại và sinh sống. Hậu
duệ của họ vẫn còn ở vùng đất Nam bộ. Cho nên, lịch sử dài với dân bản địa, còn
người đến sau đừng coi chỉ từ khi có mình mới có lịch sử. Hãy coi lịch sử nơi mình
sinh sống là lịch sử của mình, sẽ có cách ứng xử khác!
- “Hòn ngọc viễn đông” là “mỹ từ” người Pháp gọi SG thời họ cai trị. Cũng chỉ là
“hòn ngọc” ở trung tâm thôi, hệt như “HN phố cổ” và những vùng xung quanh. Cho
nên, tự hào về điều đó hay mỉa mai về điều đó đều buồn (và) cười, vì đô thị nào
mà chẳng có trung tâm/ngoại vi?
- Khai khẩn phát triển SG và nam bộ có công lao của lưu dân Ngũ quảng (từ gốc gác Thanh Nghệ),
của cả người Hoa... Nhưng vì sao phát triển được vùng đất này? Ko chỉ vì “thiên
nhiên ưu đãi” mà chủ yếu vì người đến sau biết hòa hợp với người bản địa, học ở
họ cái hay để thích nghi với phong thổ, rồi yêu thương giúp đỡ nhau, rồi “người
đi trước rước người đi sau”... cứ thế hình thành lớp cư dân nam bộ/ SG.
- Sau 1954 nhiều tinh hoa trí thức miền bắc vô SG, góp phần làm cho văn học nghệ
thuật và tầng lớp tri thức SG giàu có hơn. Vì sao? Vì mảnh đất và con người ở đây
không chấp nê vụn vặt, không dòm ngó “tinh tướng”, ko chê cười người sai quấy,
lại nâng đỡ những gì mới mẻ, yếu thế... (Chưa kể sự dân chủ nhất định của thể
chế).
Cho nên, người Việt ở đâu cũng cùng giống nòi, nhưng cá tính khác biệt là bình thường, do lịch sử, do hoàn cảnh xã hội. Hợp thì sống, ko hợp thì thôi. Đừng vì ko thích hay có
định kiến mà so sánh kiểu bề trên... Gần 50 năm rồi vẫn còn đó tâm thức thắng –
thua của cuộc chiến ác liệt và thời hậu chiến kinh hoàng ở SG, ở miền nam.
Vì vậy, vun vào cho sự hòa hợp được thì vun, còn không, xin đừng khoét sâu sự
chia rẽ, đôi khi chỉ từ vài lời “vô tư” ở FB - nơi mà chỉ cần “một tia lửa cũng
bùng thành ngọn lửa” kỳ thị bắc – nam.
Lời nói có thể ko vừa ý em, nhưng là lời chân thật từ chị - một dân tập kết, luôn yêu quý
cả hai quê SG – HN.
4.7.2021
1.
@ Nhân việc nhà báo NHN nổi tiếng
trong lĩnh vực chống tiêu cực vừa bị bắt, với cái tội nghe “dễ sợ”, đọc một số
tựa báo, rồi những stt của bạn bè là nhà báo, chợt nhớ đến những băn khoăn của
mình từ vài năm nay. Đó là tình bạn – tình đồng nghiệp.
Trước hết phải nói rằng, một số nhà báo tôi quý mến đã có những stt công bằng, khách quan và thể hiện tình nghĩa với đồng nghiệp vừa lâm nạn. Tôi nghĩ, điều đó là nguồn động viên rất lớn với nhà báo NHN, vì có nhiều vụ tiêu cực mà người tố cáo thường bị cô độc trong đồng nghiệp! Nó cũng cho tôi thấy, không phải lúc nào và không phải ai cũng quay lưng khi bạn bè gặp khó khăn.
Nhưng
cũng có những nhận xét, cách đưa tin theo “thông tin chính thức” làm cho nhiều
người hiểu rằng, NHN một phạm tội mà nhiều người sẽ phải ngại ngần khi bày tỏ sự
thông cảm. Trên con đường chính trực của nghề nghiệp, nhiều khi chỉ một sự việc
xảy ra cũng làm ta hiểu về những người đồng hành hơn nhiều năm cùng làm việc.
Có dạo tôi nhận được khá nhiều lời nhắn hỏi, đại ý là tôi “có chỗ dựa nào không mà nói ghê thế”. Tôi nói thế nào mà là ghê nhỉ, chả lẽ bày tỏ thái độ trước những cái xấu xa trong xã hội lại là điều không nên làm? Đóng góp cho xã hội tốt hơn trong phạm vi hiểu biết, trình độ của mình không phải là việc của tôi? Tôi chỉ nghĩ một điều đơn giản: ủng hộ lẽ phải thì sao lại cần điều kiện có “chỗ dựa” hay ô dù? Hay chỉ ủng hộ khi không bị thiệt hại, bất lợi cho bản thân? Mà cách nói của tôi cũng ôn hòa đấy chứ (thậm chí cón bị mắng là viết hiền thế để khỏi bị sao à?!). Thực ra cách nói, cách viết là theo “tạng’ từng người, tôi ko thể quá sắc sảo “đanh đá” như vài người viết khác cũng là điều bình thường.
Ví như,
nói mãi về việc bảo vệ di sản văn hóa thì có đụng chạm đến một số công ty, nhà đầu
tư địa ốc. Tôi không khó để nhận ra một vài công việc của tôi liên quan ít nhiều
đến nơi này nơi khác đã bị cản trở theo kiểu này kiểu khác. Tôi biết tất cả những
gì phía sau nhưng không phân vân hay nghĩ lại về việc mình đã làm. Chỉ có điều
thỉnh thoảng băn khoăn chút về một số người đã đồng hành cùng mình... thế thôi.
Là người
tôn trọng bạn bè và trong điều kiện có thể luôn giúp bạn khi bạn còn khó khăn
hay cần thiết, nhưng khi bạn “vững vàng”, “tỏa sáng” rồi thì sẽ có những người
bạn mới. Nếu bạn thực sự là người tình nghĩa thì mọi cái sẽ không có gì thay đổi,
còn nếu bạn thay đổi, điều đó cũng bình thường. Tin người và cùng làm được vài
việc có ích nào đấy vẫn lớn hơn những gì mà họ đã không phải với mình.
@ "Tôi
khá ngạc nhiên là cuộc biểu tình đòi dân chủ của người dân Hongkong hai năm
trước tạo được lan tỏa mạnh mẽ trên mạng xã hội Việt Nam, cho dù ít thương vong
hơn rất nhiều. Trong khi đó, những thảm kịch tại Myanmar, một đất nước thuộc
Đông Nam Á và chỉ cách chúng ta hai giờ bay, mạng xã hội khá vắng lặng.
Điều gì đã
xảy ra? Tôi không lý giải nổi." - trích stt của nhà báo Lê Hồng Lâm.
Bất công với
ai với quốc gia nào cũng là điều không thể chấp nhận. Khi người nghèo bằng lòng
nhìn người nghèo khác chịu bất công thì chính mình cũng không bao giờ thoát
khỏi sự bất công ấy!
Tất nhiên, trừ khi chính mình nhắm mắt bằng lòng chịu sự bất công!
Sự lên tiếng vì bất công hay ít nhất là bày tỏ thái độ
chia sẻ với “phía nước mắt”, với những người bênh vực lẽ phải. Đó là lòng trắc
ẩn ở mỗi con người. Mạnh hơn là lên án bạo lực, không đồng tình với điều sai
trái...đó là lương tâm, sự chính trực của con người.
Còn nếu ủng hộ
lẽ phải mà cần điều kiện, nhất là điều kiện: tôi ủng hộ khi đó là kẻ thù của tôi;
tôi chỉ ủng hộ lẽ phải khi quyền lợi của tôi ko bị ảnh hưởng, hoặc tôi sẽ im lặng
để có quyền lợi... Thì đừng trông mong ai sẽ ủng hộ bênh vực mình khi mình gặp tai họa.
Một người hay một quốc gia cũng vậy.
https://www.facebook.com/share/p/1EBostJRqR/ “Hồi nhỏ chắc cậu vẫn còn nhớ, chúng mình thường thắc mắc không biết dân phòng rốt cuộc là nh...