Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng mười hai, 2016

ĐÊM NHỚ VỀ SÀI GÒN...

http://nguoidothi.vn/vn/news/van-hoa-giai-tri/xe-do-ra-pho/6429/dem-nho-ve-sai-gon-.ndt Tùy bút, Nguyễn Thị Hậu
Vào khoảng thời gian này, khi khắp nơi nhộn nhịp mừng Giáng sinh và đón năm mới với bản nhạc Happy New Year thì trong tôi lại vang lên giai điệu một bài hát tình cờ được nghe trong một phòng trà trên đường Đồng Khởi, cũng vào một đêm cuối năm…
Lúc ấy, sau mấy tháng thành phố sôi lên vì sự đổi thay bất ngờ, cuối năm tiết trời bỗng se lạnh sau hàng chục năm Nam bộ chưa biết mùa đông, một số sinh hoạt văn hóa của Sài Gòn đã “âm thầm” trở lại: nhà hàng, phòng trà có ca nhạc, ca sĩ hát những bài ca “giải phóng” nhưng thỉnh thoảng, bất ngờ một bài “nhạc cũ” vang lên: Trịnh Công Sơn, Ngô Thụy Miên, Vũ Thành An, Trầm Từ Thiêng, Trường Sa… Tôi, cô gái Hà Nội khi ấy 17 tuổi, bắt đầu từ giai điệu lời ca da diết “để đêm đêm nhớ về Sài Gòn thấy mình vừa trở lại quê hương, đã gặp người một trời yêu thương…” biết mình đã thuộc về Sài Gòn.
Không như Hà Nội hay Huế có cả một dòng nhạc để gọi tê…

SÀI GÒN MÙA GIÁNG SINH

Nguyễn Thị Hậu
Từ đầu tháng 12 thời tiết Sài Gòn mát dần dù đã bắt đầu vào mùa nắng gắt. Không phải là sự mát ẩm của mùa gió chướng mà lẫn trong gió lại có chút khô lạnh, nhất là sáng sớm và chiều tối. Nhiệt độ thấp nhất cũng chỉ khoảng 19, 20 độ thôi nhưng với người Sài gòn, đây là thời tiết “lý tưởng” để có dịp khoác lên mình những chiếc áo lạnh đủ màu đủ kiểu – loại áo trước nay chỉ để bán cho người lâu lâu đi nghỉ ở Đà Lạt hay người miền Trung về quê dịp Tết. Nhớ hồi cuối năm 1975, lần đầu tiên sau hàng chục năm Sài Gòn và Nam bộ mới có một đợt không khí lạnh tràn vào. Năm đó, ai bán áo lạnh thì “trúng mùa” vì được mua rất nhiều mang về miền Bắc. Cùng với tiết trời se lạnh là sự xuất hiện những khu vực bán hàng cho lễ Noel, nhất là ở quanh các nhà thờ: cây thông xanh, giấy trang kim trắng vàng lấp lanh, dây bóng đèn nhấp nháy, những gói quà nhỏ xíu, thiệp Giáng sinh rực rỡ… Nhiều năm trước trên đường phố chưa thấy xuất hiện bộ quần áo và chiếc mũ đỏ của Già Santa Claus, mà hình ản…

TẢN MẠN TỪ “VÀNG SON NHUNG GẤM”

Hình ảnh
http://nguoidothi.vn/vn/news/van-hoa-giai-tri/san-khau-my-thuat/6338/tan-man-tu-vang-son-nhung-gam-.ndt Nguyễn Thị Hậu
Vài năm gần đây sức hấp dẫn của cổ vật Việt Nam ngày càng lan rộng trong xã hội. Không chỉ là các nhà nghiên cứu về khảo cổ hay cổ vật, các nhà bảo tàng, giới sưu tầm đồ cổ… mà còn được nhiều người dân biết đến và quan tâm tìm hiểu. Có thể coi hiện tượng này là kết quả của việc sau nhiều thập kỷ cổ vật bị coi là đối tượng cấm mua bán hay sưu tầm thì nay đã trở thành một loại “hàng hóa” đặc biệt, bước đầu trong nước đã hình thành thị trường đồ cổ, thậm chí Việt Nam còn tham gia nhiều sàn đấu giá đồ cổ trên thế giới.
Kết quả này còn nhờ sự phổ biến của nhiều công trình nghiên cứu về cổ vật dưới nhiều hình thức: sách in, tạp chí, bài báo, các cuộc trưng bày triển lãm của bảo tàng nhà nước và sưu tập tư nhân. Trong đó, ở lĩnh vực trang phục cổ có thể kể đến các công trình khoa học như Ngàn năm mũ áo của nhà nghiên cứu lịch sử - văn hóa Trần Quang Đức, Đại lễ phục Việt Nam …

CỜ BẠC - TỆ NẠN CỦA CÁ NHÂN VÀ QUỐC GIA

Hình ảnh
Nguyễn Thị Hậu

Từ nửa đầu thế kỷ 20, nhiều trí thức Việt Nam đã lên tiếng về những thói hư tật xấu trong dân chúng. Phan Kế Bính trong Việt Nam phong tục đã dành hẳn chương cuối nói về “cuộc cờ bạc”. Sau khi khảo tả một số loại cờ bạc phổ biến trong dân chúng, ông phê phán sự “nhàn cư vi bất thiện” ham mê cờ bạc, mong muốn giàu có nhưng thực chất chỉ làm hại mình và cả gia đình, rồi sinh ra trộm cắp hại đến người khác. Học giả Đỗ Đức Dục cũng đánh giá: từ người giàu đến người nghèo, từ trên xuống dưới, cờ bạc đã trở nên một tập quán ăn sâu vào đầu óc dân chúng, đó thực là một mối tai ương cho dân tộc ta.

Gần một thế kỷ trôi qua, thế giới đã thay đổi bước sang thời đại mới, vậy nhưng sự mê muội tìm kiếm sự giàu có từ may rủi hiện nay vẫn còn phổ biến trong xã hội Việt Nam. Nạn bài bạc ngày càng có nhiều hình thức: xổ số kiến thiết thì bị biến thành đánh số đề, trò chơi dân gian đá gà chọi gà cũng thành “sới bạc”, rồi sang bên kia biên giới chơi bạc thua nợ đến nỗi bị xã hội đen giữ làm …

@ Vụn vặt đời thường (134)

Hình ảnh
Tình cờ xem chương trình VTV 1 lúc 17.30 - 18g chiều nay, được xem một phóng sự ngắn về cuộc gặp gở sau 37 năm của hai nhân vật trong hình và người chụp bức hình đó. Cảm động, vì hành động bình thường của một người lính - một người phụ nữ trong chiến tranh. Và cảm động hơn vì em bé lúc đó nay đã tìm về "cô bộ đội" để nhận bà là Mẹ!
Nơi cuộc gặp mặt trong phóng sự là địa điểm tấm hình đó được chụp từ 37 năm trước. Chắc chắn sự trở lại đây sẽ làm cho cảm xúc của mọi người càng mãnh liệt.
Chỉ tiếc một điều, một chi tiết nhỏ thôi. Đó là khi đưa người nữ cựu chiến binh ra khỏi chiếc cáng có nệm và chăn ấm trên xe bệnh viện (vì bà bị tai nạn và liệt 2 chân), đặt bà ngồi lên chiếc xe lăn, dừng và quay phim ở giữa đường, không ai nhớ đến việc khoác thêm cho bà chiếc áo ấm, để bà phong phanh áo ngắn tay trong khi mọi người xung quanh đều mặc áo đơn áo kép.
 Một chi tiết nhỏ thôi, nhưng cứ như cái dằm nhói trong tim...



Linh tinh lang tang (162 ). Vài nhời về một Hội thảo

Hình ảnh

Vụn vặt đời thường (133)

Hình ảnh
@ Vài cuốn sách mới đọc.
- Kể cả khi năm mươi triệu người cùng nói về thứ ngớ ngẩn nào đó, thì nó vẫn là thứ ngớ ngẩn (Tư duy rành mạch). Bạn đọc cuốn này đi, để thấy mình mắc khá nhiều lỗi tư duy và hành xử lắm khi vô cùng ngớ ngẩn mà lại tưởng mình vô cùng thông minh  :)


- Giá trị thặng dư: không hề khô khan như kiểu sách kinh tế Mac Lê :) Bạn xem một phần Mục lục đi, hấp dẫn đấy chứ, nhất là với bạn nào làm về truyền thông. Một cuốn sách có kiến thức liên ngành viết cho cộng đồng.


- Người lính kèn về làng. Là cuốn sách rất hay về chiến tranh, người lính và những vùng quê hậu phương miền Bắc. Mình đọc đi đọc lại những câu chuyện giản dị, kể bằng giọng văn cũng giản dị đến nhói lòng... Một phía của Chiến tranh không mang gương mặt người lính, có thể nói về cuốn sách và tác giả này như vậy.


THÊM MỘT LỜI CHIA TAY

http://nguoidothi.vn/vn/news/hon-pho/ky-uc-do-thi/6155/them-mot-loi-chia-tay.ndt
Đã bao lần tôi phải viết lời chia tay xót xa với những công trình văn hóa ở Sài Gòn –không chỉ là những kiến trúc đẹp mà nó còn đẹp hơn trong ký ức rất nhiều người Sài Gòn, bởi ở đó là kỷ niệm, là hồi ức, là tuổi thơ, là một phần đời đã qua…
Cà phê Givral trên đường Đồng Khởi - con đường nổi tiếng nhất trong những con đường đẹp, buôn bán sầm uất và có tuổi đời xưa nhất của Sài Gòn - vài năm nay được nhớ đến bởi ca khúc “Vĩnh biệt Givral” – C’est fini Givral mỗi khi vang lên làm cho bao người Sài Gòn rưng rưng nước mắt. Khi dự án xây tòa nhà Vincom B ở vị trí khu Eden được công bố, dư luận đã lên tiếng đề nghị được giữ lại Givral ở đúng vị trí cũ như lưu giữ một di tích lịch sử. Sau khi tòa nhà Vincom B khánh thành, Cà phê Givral được giữ lại ở vị trí đó như lời hứa nhưng nhiều người rất thất vọngvì trang trí nội ngoại thất của Givral hầu như không còn chút gì của một thời nổi tiếng. Rồi, dù thất vọng cũng đ…

HẺM HOA LAN SÀI GÒN

http://plo.vn/xa-hoi/hem-hoa-lan-sai-gon-667754.html Nguyễn Thị Hậu
Hẻm nhỏ này không phải là đường Hoa Lan bây giờ ở khu Phan Xích Long, Phú Nhuận. Nhiều người sống ở Sài Gòn trước năm 1975 biết con hẻm ngắn này, nó nằm trên đường Trần Quý Cáp (nay là đường Võ Văn Tần).
Hồi đó hẻm Hoa Lan tuy là đường dẫn vào nhà một “ông lớn” nhưng trong hẻm vẫn sinh hoạt bình thường. Phía đầu hẻm là một quán cơm bình dân bán vào buổi trưa, bên cạnh là xe bán cà phê nước ngọt. Đối diện có “vựa” nước đá là những chiếc kệ gỗ lớn bên trên chất đầy nước đá cây, phủ bạt. Rồi thời gian sau ở đầu hẻm có thêm ông sửa xe máy xe đạp, xe trái cây cóc ổi xoài mía ghim… Buổi sáng khách ngồi uống cà phê đọc báo, buổi trưa quán cơm đông khách, bàn ăn dọn cả dưới tán cây điệp khá lớn trong hẻm. Thỉnh thoảng có chiếc xe hơi màu đen sang trọng từ từ ra vô, chờ cho khách đứng lên đẩy lui mấy bộ bàn ghế nhựa cho xe đi qua, dù hẻm đông người bác tài cũng không bấm còi giục giã mà còn vui vẻ gật đầu cám ơn mọi người. Khách…

MÙA CÚC HỌA MI

Hình ảnh
Tản văn, Nguyễn Thị Hậu
Mới chừng mươi năm nay vào những ngày chớm đông người Hà Nội lại thấy những chiếc “xe hoa” đầy cúc họa mi bồng bềnh trôi trên đường phố. Màu trắng giản dị và tươi tắn của những cành hoa mới rời bãi đất ven sông Hồng làm cho phố xưa nhà cổ thêm sức quyến rũ những ai lần đầu đến đây. Với người Hà Nội đi xa, mùa cúc họa mi lại gợi nhớ về cả một thời thơ ấu…
Khi gió Đông Bắc đầu mùa tràn về nhưng chưa mang theo cái lạnh tê tái  mà chỉ làm cho không khí dịu lại sau những ngày cuối thu thất thường nắng gió, buổi sáng đến trường đi trong làn sương dày hơn và không khí lành lạnh trong lành, bọn trẻ chỉ mong được nghỉ học để kéo nhau ra bãi ven sông Hồng.  Ở đó có những vạt hoa dại mọc rậm rạp kết vào nhau dày đặc, mỗi khi gió từ sông Hồng ào lên vạt hoa lại nghiêng mình mềm mại. Đứng trên cầu Long Biên nhìn xuống xa xa như có những mảnh lụa trắng nhẹ nhàng bay trên màu xanh của bãi ngô và ruộng rau vụ đông... Không thấy ai gọi tên hoa là gì, cũng chẳng thấy ai mua bán ha…

Vụn vặt đời thường (132)

Hình ảnh
... Những người đàn bà tặng hoa cho nhau
Hồng thơm, Ly, Cúc họa mi, Violet
Những loài hoa chỉ một mùa ngắn ngủi
như hạnh phúc của chúng ta
Những người đàn bà 
Qua mỗi mùa hoa
lại nhớ đến nhau
Từng câu chữ dịu dàng
Nhẹ nhàng chia sẻ...
@ Cám ơn em gái, một bạn đọc thầm lặng, từ Sài Gòn nhờ điện hoa Hà Nội gửi tặng chị bó cúc họa mi rất đẹp này <3 p="">