Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng tư, 2012

BUỔI TRƯA TRONG QUÁN CÀ PHÊ hay là MƠ GHE

Thỉnh thoảng, buổi trưa ra quán café ăn cơm văn phòng. Nói là ăn cơm nhưng chủ yếu là ngồi với bạn bè, “tám” đủ chuyện để xả  xì-trét, lấy sức cho buổi chiều và cho vài hôm sau nữa.

Cũng thi thoảng, buổi trưa ra quán café, ngồi một mình, có khi ăn cơm có khi không, nhưng bao giờ cũng kêu ly café đá, nhâm nhi. Đọc một cái gì đó, nghe một cái gì đó, và gõ trên máy tính một cái gì đó, như bây giờ chẳng hạn.

Sài Gòn mấy bữa nay nắng rát người, mặt đường hực lên hơi nóng, oi bức quá thể… Ngồi trong phòng máy lạnh nhìn ra dường như ngoài đường mọi thứ đều uể oải: cây im không một ngọn gió, người trùm kín mít, xe phóng nhanh thế mà vẫn không thoát được cái nắng, đứng dưới bóng râm ven đường cũng không thấy mát hơn chút nào…Giờ này không muốn làm gì, chỉ muốn làm biếng, trôi đi đâu thì trôi, mà mắc vào đâu thì mắc (dưới gầm cầu hay dười giề lục bình cũng được nhưng hy vọng không bị mắc dưới kênh đen mà ở dưới sông Sài Gòn, đoạn gần ra đến cửa biển Cần Giờ thì càng hay).

Bỗng nhớ đ…

Đọc sách "Buổi trưa trong quán cà phê"

Hải Anh  (Văn nghệ Tp Hcm Số 196 ngày 5-04-2012)


Buổi trưa trong quán cà phê là tập tản văn thứ 2 của tiến sĩ khảo cổ học Nguyễn Thị Hậu, do nhà xuất bản Văn hóa Văn nghệ in ấn và phát hành quý I, 2012 sau Quay qua quay lại (tản văn, Nxb Tổng hợp TP.HCM, 2010), Đi và tìm trong đất (Ký và tạp bút, Nxb Thanh Niên, 2008), Khảo cổ học bình dân Nam bộ Việt Nam, từ thực nghiệm đến lý thuyết (viết cùng TS Lê Thanh Hải, chuyên khảo, Nxb Tổng hợp TP.HCM, 2010), 100 câu hỏi đáp về khảo cổ học TpHCM (đồng tác giả, Văn Hóa Sài Gòn, 2008).  
Tên gọi của tập tản văn Buổi trưa trong quán cà phêgợi lên một không khí rất Sài gòn. Nghĩa là có…cà phê (dĩ nhiên rồi), tiếng ồn ào bụi mù, có cái nắng hầm hập, rát người, có một Girval của quá khứ và có chủ nghĩa Mackeno. Mỗi ngày lướt web, các tin tức tràn ngập những cướp, giết, hiếp trên mạng hoặc chứng kiến những cảnh tượng đau lòng từ đời thực mà nhiều người lại có lối ứng xử rất “kỳ lạ”, thậm chí còn hôi của, cười cợt trên nỗi đau của người khác. Chị đã k…

Chuyện đi đường

Đi đâu đường dài bằng xe hơi tôi hay chọn ngồi ghế trước cạnh lái xe. Hồi trước là vì hay bị say xe, sau này hết say xe thì thích ngồi trước tiện chụp hình phong cảnh, vả lại khi đi xe hầu như tôi không ngủ nên ngồi đó tiện trò chuyện với bác tài cho vui. Còn lính lác ngồi sau ngủ ngáy như kéo gỗ…

Các chuyến công tác hay đi với nhân viên là nam, phần lớn là học trò của tôi ở trường, vì vậy tuy là “sếp” nhưng kiêm luôn vai trò hậu cần vì chúng nó có biết mua bán gì đâu. Vì vậy đến đâu có chợ là tranh thủ nhảy xuống mua đồ ăn, thậm chí hỏi đường giùm bác tài… Có lần khi đến cơ quan kia mấy người ngồi sau bước xuống trước, trong đó có 1 cậu trông rất nghiêm túc đạo mạo. Cơ quan bạn ra đón, bắt tay cậu kia chào hỏi rối rít vì tưởng là sếp. Tôi thì quần jeans áo thun, lại ngồi phía trước ghế “lơ xe” nên ai cũng nghĩ là nhân viên. Đỡ được màn chào hỏi xã giao, hihi.

Có chuyến đi xe ra miền Bắc, khi trở về tự nhiên hai chân tôi rất mỏi và đau nhức. Tôi nói với cậu lái xe: tòan ng…

MỘT GÓC PHÚ MỸ HƯNG (3/2012)

Hình ảnh

EM KỂ CHUYỆN NÀY

Sáng nay đi đường gặp 1 chuyện giống y như chuyện của mình mấy tháng trước, bỗng thấy ngán ngẩm cho đờn ông thời nay (xin lỗi các bạn đàn ông xịn :)
Chuyện của mình hồi tháng 1/2012 là thế này:


“Em kể chuyện này”
Sáng có việc hẹn bạn ở cà phê sau Dinh Thống Nhất. Lúc ra về, mình từ trong đi xe máy ra đến cổng thì có 1 xe hơi cua gấp từ Huyền Trân công chúa vô, Bảo vệ nói: xe hơi  dze chút đi, nhưng xe vẫn lách vào ép mình sát lề xém té.  Mình phải thả 2 chân để giữ thăng bằng cho xe máy. Xe hơi dừng, chàng (hao hao diễn viên hài Quốc Khánh) bước xuống, quát (giọng bắc): em đi kiểu gì thế? – Sao anh hỏi vậy, em đi từ trong ra trước, đáng lẽ anh phải dừng lại chứ! Chàng chăm chú nhìn xe hơi: xe chàng quệt vào đuôi xe mình bị trầy chút xíu bằng đốt tay, quay lại mình: đi đứng mắt mũi để đâu thế? – Mắt anh để đâu, nếu tôi ko chống chân xuống thì tôi té rồi đấy! Mọi người xung quanh: anh kia ch…

Trên "Tủ sách tuổi trẻ" của báo Tuổi trẻ

Hình ảnh
Thứ Sáu, 13/04/2012, 00:05 (GMT+7)
Tin sách Buổi trưa trong quán cà phê với Nguyễn Thị Hậu TT - Tập tản văn thứ hai của tiến sĩ khảo cổ Nguyễn Thị Hậu tập hợp các bài tản văn chị viết đăng trên các báo và các trang blog. Dù là bài dài, bài ngắn thậm chí rất ngắn, thì bao trùm vẫn là tâm thế của một người luôn đau đáu trách nhiệm xã hội qua những quan sát cá nhân. Từ cách sống thờ ơ, vô cảm với các tệ trạng quanh mình đến những vấn nạn đô thị ngập lụt mà con người đồng phạm với thiên nhiên gây ra. Sách do NXB Văn Hóa - Văn Nghệ ấn hành - Ảnh: Thuận Thắng Từ cái cách có thể xây đắp cho hạnh phúc gia đình mà chưa cần tới thật nhiều tiền bạc đến cái cách chạy theo các hư danh đến nỗi đánh mất cả ý nghĩa đích thực của sự bình đẳng. Dễ dàng nhận ra trong từng bài viết cái cách bộc lộ tâm trạng không màu mè, không làm dáng của một cây bút sống chân thành và viết chân thành về những gì bản thân trải nghiệm. N.T.T.

Phục sinh, vâng, hy vọng thế.

Hình ảnh
Biết về lễ Phục sinh là từ tiểu thuyết cùng tên của L. Tolstoi, mà cũng chỉ biết qua loa, đại khái đây là một ngày lễ của Thiên chúa giáo, mừng Chúa sống lại. Còn thì tòan nhớ về mối tình trong trắng của cô hầu gái Maxlova với chàng sinh viên Nekhliudov, về số phận bị rơi xuống tận đáy xã hội rồi “phục sinh” trở lại con người tốt đẹp của cô.  Hồi đó, khi xem tiểu thuyết này đã rất cảm phục Nekhliudov vì chàng đã tự nhận trách nhiệm, rằng tình cảnh đau khổ và tội lỗi của nàng Maxlova là do chính mình gây ra; chàng ăn năn hối hận, tìm cách chuộc tội. Nekhliudov quyết tâm tìm mọi cách xin ân xá cho Maxlova, chàng hứa với Maxlova sẽ cưới nàng để chuộc lại lỗi lầm xưa.

Cho đến bây giờ vẫn luôn tự hỏi, hình như trong văn học Việt Nam không có nhân vật nào như thế…?!

Sau này khi chị gái đi học ở Hungary, mỗi mùa Phục sinh hay gửi về những tấm bưu thiếp hình quả trứng Phục sinh trang trí rất đẹp, thực sự là những vật phẩm mỹ nghệ tuyệt tác.

Sau nữa mới để ý, lễ Phục sinh là vào khỏ…

CÀ PHÊ ở SÀI GÒN :)

Hình ảnh
Từ trong quán ra vỉa hè, mà vỉa hè thì thường xuyên hơn, vì có nhiều bạn bè, vì rẻ, vì thỏai mái và vì... rất Sài Gòn :)

HẬU TÂM KHẢO

Đọc BUỔI TRƯA TRONG QUÁN CÀ PHÊ – TẢN VĂN củaNGUYỄN THỊ HẬU, Nxb Văn hóa  - Văn nghệ, 2012
Đọc hết cuốn tản văn, tự nhiên trong tôi bật ra cái “tít” nghe ngồ ngộ HẬU TÂM KHẢO. Thực ra, tôi mới quen biết tác giả này chừng hai năm nay, chưa có mối quan hệ thân thiết. Nguyên là tôi cũng hay tham gia, nhưng không thường xuyên, những câu chuyện, những đề tài liên quan tới đa ngành văn hóa ở quán Cafe Thứ Bẩy.Tôi gặp chị tại buổi chị giới thiệu cuốn sách mới phát hành về khảo cổ của chị. Tôi mài mại nhớ buổi đó, chị, với sự nhiệt thành, tâm huyết, đã nêu những vấn đề khoa học và thế sự nóng, nhạy cảm, bức thiết của đất nước thông qua chuyên nghành khảo cổ học của chị. ….. Qua tập tản văn Buổi trưa trong quán cà phê, như tôi nghiệm ra, trong chị có hai con người: một con người khoa học “Khảo” cổ sắc sảo, Tâm huyết, tỉ mỉ, chính xác, hệ thống và quy luật, một con người làm văn tinh tế, Tâm thiện, tinh tế, mộng mơ, bao dung và khái quát. Cả hai con người này cùng có TÂM: tâm huyết, tâm thiện, còn…

THÁNG TƯ VỀ

Tháng Tư Trên những con đường Hà Nội gánh hàng rong thong thả màu vàng mơ chùa Hương, vòng xe đạp tinh khôi những bông loa kèn trắng… Tôi gọi tháng Tư Hà Nội là mùa dịu dàng, khi đông đã qua mà hạ còn ngập ngừng chưa đến. Tháng Tư. Mỗi sáng mỗi chiều sương giăng mờ đường phố. Quán bên đường thơm mùi café… Tháng Tư ơi sao vẫn làm người ta ngần ngại khi muốn ngồi xích lại gần nhau... Tháng Tư. Đêm bên Hồ Gươm vừa quen vừa lạ. Lòng vẫn mềm khi nhắc về chuyện cũ dù lời nói như bông đùa. Bạn chắc đã quên sao mình còn nhớ mãi…? Tháng Tư. Một lời nhắn vu vơ… hẹn rồi nhưng không gặp. Ừ, cuộc đời đôi lúc cũng là mạng ảo mà thôi… Tháng Tư đi… nhớ hẹn tháng Năm về…
Tháng Tư… Trên những con đường Sài Gòn hoa lẫn trong nắng vàng đầu hạ. Cánh điệp vàng bay theo từng làn gió mát. Hoa bò cạp rực rỡ từng chùm đong đưa theo dòng xe hối hả. Tôi gọi tháng Tư Sài Gòn là mùa thương nhớ, khi người ra đi và người ở lại mãi mong một ngày được về lại bên nhau…
Tháng Tư. Cái nắng cuối mùa oi bức làm người ta chỉ mong t…