Hiển thị các bài đăng có nhãn nhạc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhạc. Hiển thị tất cả bài đăng

PHÚT CUỐI

 


@ Phút cuối
Vài năm nay Bolero trở lại, đáp ứng nhu cầu “hoài niệm” của nhiều người. Phổ biến trên truyền hình, trên sân khấu đến những phòng trà ca nhạc rồi ra vỉa hè nhạc “kẹo kéo” hay karaoke với tất cả mọi giọng hát già trẻ lớn nhỏ hay dở…
Sự trở lại của Bolero phản ánh một phần sự “khủng hoảng” tinh thần của xã hội, vì vậy chẳng việc gì phải ra sức chê bai nó. Cũng đừng khoác cho Bolero cái áo quá rộng là “đại diện, biểu tượng” của thời đã qua. Bởi vì cái gì càng “quá” thì càng “qua” nhanh. Cứ để Bolero sống cuộc đời bình dị của nó, con người còn những tâm trạng cô đơn buồn bã nhớ nhung thậm chí sến súa… thì còn Bolero, có sao đâu nhỉ?
Riêng tôi, không thể phủ nhận ảnh hưởng lớn từ những ca khúc của nhạc sĩ Lam Phương đến sự yêu thích của tôi với Bolero. Phút Cuối là bài hát tôi biết đầu tiên, lúc đó ở HN, đâu chừng 12, 13 tuổi và nghe lén một bản tân cổ giao duyên từ đài Sài Gòn. Vọng cổ thì khá quen thuộc với tôi vì ba tôi là dân cải lương, nhưng “tân nhạc” kiểu bolero này thì lạ lẫm và... quyến rũ quá. Cho đến khi về SG nghe nhiều mới biết Lam Phương là tác giả của những Thành phố buồn, Phút cuối, Bài tango cho em, Kiếp nghèo...
Mới mấy ngày trước đã có Nghị định Bỏ việc cấp phép phổ biến bài hát sáng tác ở miền Nam trước 1975. Và tin Lam Phương mất cùng với những bài viết thương tiếc và đánh giá công tâm gia tài âm nhạc của ông tràn ngập trên báo chí trong nước.
Tôi nghĩ rằng, những tác phẩm của Lam Phương đã góp phần không nhỏ vào tiến trình nhận thức lại nền văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975.
Từ biệt ông, những giai điệu ngọt ngào day dứt và đầy ắp nhân tình của ông sẽ còn mãi, sau tất cả những gì làm cho người VN bỗng thành thù hận với nhau.



SẾN CHÚT COI



Đi từ Long Xuyên về Sài Gòn vào buổi chiếu. Khoảng 5 tiếng đồng hồ trên xe Mai Linh. Bác tài còn rất trẻ và trông lịch sự như một VIP nhưng chiêu đãi hành khách bằng các CD tòan nhạc sến. Hoàn toàn ko có định kiến gì với dòng nhạc này, nhưng quả thật 1 tiếng đầu gần như không chịu nổi những "nếu lỡ chúng mình hai đứa xa nhau...", với "tình đẹp mùa chôm chôm" rồi sang "cây trứng cá" rồi lại đi đào ao thả cá gì đấy... Đến tiếng đồng hồ thứ 2 thì bớt khó chịu, chỉ thấy lời ca và cách hát luyến láy buồn cười, rồi thấy giai điệu cũng buồn buồn, tự hỏi hay là vì nghe nhạc sến vào lúc hoàng hôn??? Rồi đến lúc lẩm nhẩm hát theo vì giai điệu đơn giản dễ thuộc... Khi xuống xe rồi, về đến nhà rồi mà trong đầu vẫn cứ văng vẳng mấy cái bài hát ấy. Khiếp thật là cái sự đơn giản nhưng dễ thuộc lặp đi lặp lại cứ bị nhồi vào tai đúng cái lúc chỉ có một mình ko nói chuyện được với ai .
Thật ra ngồi trên xe cũng có lúc nhớ đủ thứ chuyện linh tinh. Ví như nhớ hai nhóc lúc nhỏ. Xin cho con mèo về thì lại đặt tên là CÚN, suốt ngày cún ơi cún à... con mèo thì cứ đi theo kêu mèo meo, ai cũng phải buồn cười. Dọn cơm ra cứ phải trông vậy mà có khi vẫn bị con cún mèo hất lồng bàn tha mất khúc cá. Tức quá bèn lấy lồng bàn... úp con mèo lại. Hehe, thế là cún ta lê cái lồng bàn khắp nhà, chui cả vào gầm giường mà ko sao ra khỏi lồng bàn được... À ừ, cái kiểu "tư duy" gọi mèo là chó, ko đậy thức ăn mà đậy... mèo thì có thể gọi là HẬU HIỆN ĐẠI đấy nhỉ!!!
Rồi nghĩ miên man sang chuyện khác... những nơi đã qua, những người đã gặp, dù thoáng qua hay thân thiết...
Vậy mà lời ca giai điệu của chôm chôm với trứng cá với cây cầu dừa với rau đắng sau hè... các kiểu cây trái các kiểu dối lừa đau lòng hờn dỗi, các kiểu chim sáo mồ côi hay chim trắng cô đơn... vẫn chui qua tai vào đầu, cho đến giờ ko chịu đi ra.
Hay có khi mình sến như con sên từ trong óc cũng nên :))

Cho ngày 1 tháng 4


Bạn có biết bài hát đầu tiên của Trịnh Công Sơn tôi biết, và thuộc, và cho đến bây giờ vẫn thường nghe là bài nào không? Có thể bạn sẽ đoán là Diễm xưa, hay Cát bụi, hay Nắng Thủy tinh, hay ...
Có nhiều bài hát mà mọi người sẽ nhắc đến khi nói về Nhạc Trịnh. Nhưng với tôi, "Nghe những tàn phai" chính là "mối tình đầu" của tôi với Nhạc Trịnh Công Sơn.
Chiều nay em ra phố về
thấy đời mình là những chuyến xe......
thấy đời mình là những đám đông......
thấy đời mình là những quán không...
Những ca từ ám ảnh tôi từ lần nghe đầu tiên, mỗi lần nghe lại, và mỗi lần hát lại...Lạ lùng, khi tôi buồn, những ca từ ấy, giai điệu ấy mang lại sự an ủi, sự bình yên, và lau khô những giọt nước mắt cho tôi...
Khi vui, cũng những ca từ ấy, giai điệu ấy lại mang đến cho tôi chút gì như sự tiếc nuối, nỗi buồn ngọt ngào, nỗi nhớ mơ hồ một điều gì tốt đẹp đã qua, hay là còn chưa đến... Từ tuổi 17 nghe những tàn phai, ngày đi đêm tới đến nay đã quá nửa đời người, thấy mình vẫn chỉ là một dấu chấm thật nhỏ nhoi ở chốn hư không...

TÂM THỨC MÕ, HÀNH XỬ MÕ (tạm đặt, bài từ FB Le Quang)

  https://www.facebook.com/share/p/1EBostJRqR/ “Hồi nhỏ chắc cậu vẫn còn nhớ, chúng mình thường thắc mắc không biết dân phòng rốt cuộc là nh...