Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện 100 chữ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện 100 chữ. Hiển thị tất cả bài đăng

XIN TẠ ƠN NGƯỜI…


Biết về Lễ Tạ ơn đã lâu nhưng mình chỉ chú ý đến ngày Lễ này từ khi mình và bạn tìm thấy nhau nhờ thế giới mạng hỗn độn, ảo mà cũng thật - giản - đơn!
Nơi bạn sống Lễ Tạ ơn có lẽ là ngày Lễ lớn nhất trong năm của từng gia đình, như bạn kể, các con đi đâu thì đi, ngày Lễ nào có thể không về nhưng Lễ tạ ơn thì dứt khoát phải trở về nhà, cả nhà tập hợp ở ngôi nhà chung nơi có cha mẹ, ông bà. Mặc dù chưa đến những ngày từ biệt năm cũ đón chào năm mới nhưng trong hình dung của mình, dịp lễ Tạ ơn giống như ngày Tết của quê mình, cũng có những món ăn truyền thống, cũng quây quần cả gia đình, cũng nghi lễ giản đơn mà trân trọng thể hiện lòng biết ơn những ai những gì đã mang lại cho mình một năm có cơm ăn áo mặc, có người thân yêu bên cạnh…
Tất nhiên so sánh nào cũng là khập khiễng, vì mỗi lễ hội truyền thống có nguồn gốc khác nhau, nhất là giữa hai thế giới Đông – Tây, giữa hai dân tộc có quá trình hình thành và tồn tại khác nhau, giữa vô vàn sự khác nhau về lối sống, phong tục tập quán và quan niệm đạo đức… Nhưng qua tất cả, trên tất cả lại là sự giống nhau ở tính nhân văn của những ngày lễ đó. Ở đâu cũng vậy, mình nghĩ, lòng biết ơn là nhân tính đầu tiên và cơ bản của con người. Biết ơn vũ trụ tươi đẹp đã bao dung cho loài người và cho mỗi con người, biết ơn ông bà cha mẹ đã tạo ra hình hài và dạy ta từng tiếng nói đầu tiên, biết ơn thế giới quanh ta cho ta những nhận thức và niềm tin, biết ơn Đất Mẹ cho vụ mùa bội thu, biết ơn từng cơn mưa từng dải nắng mang lại sức sống diệu kỳ cho mỗi rừng cây mỗi bông hoa… Tất cả đã nuôi dưỡng cho ta đủ đầy cả “bánh mì và hoa hồng”… Biết ơn từng ánh mắt dịu dàng từng bàn tay ấm áp từng bờ vai vững vàng ở bên ta mỗi khi khốn khó. Biết ơn sự chia sẻ niềm chung vui với ta trong từng khoảnh khắc của cuộc sống. Biết ơn từng nắm gạo từng hột muối từng cọng rau ta được chia sớt khi đói lòng…
Ở quê mình, lòng biết ơn ít khi được thốt ra bằng lời “cám ơn”, nhưng một nụ cười thay lời muốn nói, một lần thăm hỏi khi nhớ đến nhau, một nén nhang cho người mà ta mang ơn khi họ nằm xuống và nhiều năm sau nữa… Ơn người mang đến cho ta và rồi ta lại dành mang cho người khác… Làm ơn không nên nhớ mang ơn chớ nên quên, đạo lý ông bà cha mẹ đã truyền cho tụi mình như thế, phải không?
Nơi bạn ở, dù lời “cám ơn” và “”xin lỗi” có thể nghe thấy ở mọi nơi mọi lúc, luôn được nói ra với thái độ chân thành, vậy nhưng Lễ Tạ ơn vẫn là ngày Lễ quan trọng nhất của tất cả mọi người bất kể tôn giáo nào sắc tộc nào. Mình đọc ở đâu đó, rằng Lễ Tạ ơn mới hình thành chỉ vài trăm năm, so với nhiều lễ hội của các dân tộc khác đây là khoảng thời gian không dài. Vậy mà nó đã thu phục được những ai đến và sống trên mảnh đất ấy, dù họ thuộc tộc người nào đến từ châu lục nào và mang theo văn hóa truyền thống nào. Bên cạnh sự hòa nhập về lối sống, mình nghĩ, ý nghĩa nhân văn của Lễ Tạ ơn vẫn luôn được cộng đồng dân cư nơi đấy biến thành sự thật bằng những hành xử cụ thể và có hiệu quả để giúp đỡ những người mới đến. Dù con người đến và đi trong cuộc đời này chỉ là khoảnh khắc nhưng lòng nhân từ, sự biết ơn luôn nối tiếp nhau, Tạ Ơn đời đời…
Chừng nào những Lễ hội được cộng đồng dân cư tiếp nối và duy trì như thế, Lễ hội đó thực sự là di sản văn hóa mà không cần đến một sự vinh danh nào đó từ bên ngoài.


SAU LỄ TẠ ƠN
Lễ Tạ ơn mọi người quây quần bên gia đình, náo nức mua sắm trong ngày Black Friday. Ai cũng email, gửi thiệp tới người thân với những lời chúc mừng ấm áp. Anh cũng vậy.
Đầu tuần đi làm anh mới nhớ đến cô, người luôn bên anh khi anh cần chia sẻ. Chút áy náy... nhưng rồi: thân thiết mà, cần gì phải khách sáo! Nghĩ vậy anh bình thản lái xe và bấm máy gọi cô mấy lần nhưng chỉ nghe:
"Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được..."
@ Black Friday
Tình yêu hạ giá/khuyến mãi nỗi buồn
Tặng nhau cuộc đời/khuyến mãi cô đơn

truyện 100 chữ

LỊCH SỬ

Xưa mẹ Âu đẻ trăm trứng, truyền rằng 50 con theo mẹ lên núi có giai trưởng làm vua, anh em làm Lạc hầu Lạc tướng. Còn 50 con theo cha ra biển chắc chỉ làm dân nên không thấy nhắc?
1. “nước, biển” không quan trọng bằng “đất, núi”.
2. Sử miệng cũng chỉ nói về dòng dõi của vua, còn dân thì… miễn, huống hồ sử viết!
3. Con cháu đã đi ra biển rồi thì… biến.  “Bán anh em xa mua láng giềng gần”, là thế!

ĐÊM MƯA Ở TOKYO

Đêm mưa lạnh. 
Tàu dừng lại. Một người đàn ông bước lên, nhìn quanh, bất giác ông bước tới ngồi xuống bên cạnh người phụ nữ đang chăm chú vào chiếc Ipad. Không ngẩng lên nhưng chị nhận biết ánh mắt ông lướt qua... cảm giác quen thuộc lạ lùng. 
Ông nhắm mắt. Gương mặt nhìn nghiêng với đôi môi dịu dàng kia thoang thoảng hương thơm ấm áp. 
Đến ga, chị nhẹ nhàng đứng dậy bước xuống. Khi tàu chuyển bánh ông còn kịp ngoái lại. Họ nhìn nhau và biết đang lạc mất nhau.

DAO

Lưỡi dao luôn nghĩ mình sắc bén mới được việc còn cán dao bằng gỗ nhẵn nhụi chả làm được gì, vì vậy nó hay chòng choẹ với cán dao. Một ngày kia lưỡi bị gãy rời khỏi cán. Người bèn vứt cả cả hai vào thùng rác.
Tưởng là hết chuyện.
Nhưng không. Bà ve chai lượm được đem bán. Chúng lại gặp nhau trong lò sắt vụn, cán dao làm củi nấu chảy lưỡi dao. Lần này thì hết hẳn J


LOA
Cái loa, dù "nói" những lời thông thái vẫn chỉ là cái loa. Phát mãi, quên mất mình là loa. Nghe mãi, nhiều người tưởng loa là người. Thế là tiếp tục nói lại những gì loa đã phát.
Cứ thế, đến một lúc không thể phân biệt được loa và người, cả hai đều chỉ biết nghe và phát. Chẳng còn có sự “đối thoại” nào cả.
Ai có thể đối thoại với (những) cái loa?

Truyện 100 chữ (p.2 108-110)



108. Chó sủa

Nhà nuôi một bầy chó, ban đêm hễ có động tĩnh gì thì chúng đồng thanh sủa ầm ĩ… Nhờ vậy không chỉ nhà yên tâm mà cả hàng xóm cũng được nhờ.
Thế nhưng ban ngày chúng cũng luôn nhấm nhẳng gầm gừ lẫn nhau… Chủ nhà bực lắm, mắng: chúng mày sủa gì lắm thế? Bọn ch tranh nhau mách: tại vì ban đêm thằng Vện với con Vàng sủa không giống “ai”.

109. Từ chức

Đại gia Cáo tỏ ra mình là người có văn hóa, quyết định từ chức Chồng. VCáo cương quyết không cho Cáo li dị vì đã gây hậu quả nghiêm trọng là tiêu xài hết tuổi thanh xuân của nàng!
Cáo bèn từ chức Cha. Kết quả: 100 % phiếu tín nhiệm Cáo tiếp tục làm Cha, từ những cô bồ Hồ ly tinh.
Chán nản, Cáo xin từ chức không là Cáo nữa. Các con vật trong rừng đồng loạt phản đối.

110. Kính cẩn
Trong rừng. Cả bộ tộc kính cẩn đi theo ông tộc trưởng. Bỗng nhiên ông nhảy lên một cái rồi từ từ quỳ xuống. Đoàn người cũng quỳ rạp đầu xuống đất.
Ông tộc trưởng lấy tay bới đất một lúc rồi đứng lên. Ông quay lại phía sau ngạc nhiên hỏi: sao các người lại quỳ? Mọi người im lặng. Ông tộc trưởng

bỗng hiểu bèn giải thích: ta bị vấp vì cái rễ cây nên ngồi xuống nhổ nó lên cho mọi người không bị vấp thôi mà.



Truyện 100 chữ (P.II)



105.  LẠM PHÁT

Đầu năm học đi họp phụ huynh về, vợ nhăn nhó: năm nay tiền trường nhiều hơn năm ngoái anh ạ. Chồng: Ừ thì lạm phát, cái gì mà chả tăng.
 –Thế lương mình có tăng đâu?
-        Thôi mình chịu khó giảm chi tiêu em ạ.
-        Mua sắm ăn mặc… cái gì cũng giảm. Chỉ có tiền trường là tăng, tiền quỹ phụ huynh “lễ tết” thầy cô cũng tăng theo. Nhà chường sướng nhỉ, chả biết lạm phát là gì?!

106. ÔSIN KHÔNG LƯƠNG

Bà mất, ông đau ốm luôn. Các con về quê tìm một phụ nữ nhỡ thì cưới về “làm bạn cho bố cháu vui”. Họ hàng khen ông có phúc, con cái hiếu đễ.
Lên thành phố ai hỏi các con cũng nói: đây là ôsin thuê để chăm ông. Ông phiền lòng: chúng mày có trả bà ấy đồng nào không mà ăn nói thế?!
 “Ôsin” gạt nước mắt, thôi thì vì “chồng”…

107. Xem giờ

Họ thường xuyên liên lạc với nhau nên nó có thói quen khi xem đồng hồ luôn cộng thêm 1, vì đó là giờ nơi anh ở. Những số giờ cộng 1 làm cho thời gian trôi nhanh hơn, dường như nhờ thế mà họ gần nhau hơn.  
Một ngày khi xem đồng hồ nó chợt nhớ ra bây giời thời gian nhanh chậm không còn ý nghĩa gì nữa dù anh vẫn ở nơi ấy.
Bây giờ 12 giờ chỉ là 12 giờ.

TÂM THỨC MÕ, HÀNH XỬ MÕ (tạm đặt, bài từ FB Le Quang)

  https://www.facebook.com/share/p/1EBostJRqR/ “Hồi nhỏ chắc cậu vẫn còn nhớ, chúng mình thường thắc mắc không biết dân phòng rốt cuộc là nh...