Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng tám, 2014

Làm sao bia đá không đau ?

Hình ảnh
PHÚC TIẾN - NGƯỜI ĐÔ THỊ 28/8/2014



Những ngày vừa rồi lại thêm một kiến trúc xưa và đẹp ngay trung tâm Sài Gòn được báo tử . Đó là Thương xá Tax, xa xưa còn có tên là thương xá Charner. Thật bất ngờ tòa nhà này được thông báo sẽ bị đập bỏ hoàn toàn, các cửa hàng của thương xá sẽ bị dời đi để nhường chổ cho một cao ốc mới 40 tầng. Lại thêm một sự đổi thay đột ngột gây tranh cãi lớn như khi người dân một tuần trước đó ngỡ ngàng trông thấy cây xanh và bồn phun nước ở giao lộ Nguyễn Huệ - Lê Lợi bị phá bỏ với lý do xây dựng metro. Người dân Sài Gòn có thể có những cách nghĩ khác nhau, cách phản ứng khác nhau trước hiện tượng khu trung tâm bắt đầu bị thay đổi hàng loạt. Ngày thứ Hai 18/8, tôi chứng kiến nhiều người dân đổ về thương xá Tax để tranh thủ mua hàng đại hạ giá vì sắp “dẹp tiệm” . Nhưng cùng lúc ấy, vẫn có nhiều người dân khác, kể cả những bạn trẻ tuổi đôi mươi mang máy ảnh, máy điện thoại, máy tính bảng đến chụp hình và quay phim tòa nhà từ bên trong đến bên ngoài. Ở quán cà phê H…

VỌNG CỔ TRƯA (TBKTSG ngày 27/8/2014)

Hình ảnh
Tạp bút, Nguyễn Thị Hậu
Đã bao lâu rồi mình chưa nghe một câu vọng cổ ở Sài Gòn, cái nôi của nghệ thuật cải lương? Tôi đã tự hỏi như thế khi bất chợt nghe thấy giọng ca Lệ Thủy ngọt ngào chân chất vang lên trong một trưa hè đứng nắng giữa bạt ngàn xanh miệt vườn Nam bộ. “Hỡi cô đi bán đèn hồng, đèn hồng cô bán má hồng cô bán không… Đèn hồng đã có người mua, má hồng thì đã nắng mưa phai rồi…”
Có lẽ không ở đâu mà một loại hình nghệ thuật lại có sức sống bền bỉ, gắn bó sâu đậm và được người dân yêu thích như cải lương ở Nam bộ. Ra đời mới khoảng gần 100 năm nhưng cải lương đã trở thành “máu thịt” của người Nam bộ, vượt qua những năm kháng chiến chống Pháp bị coi là “ướt át ủy mị”, vượt qua thời gian dài chia cắt Bắc – Nam, ngay ở miền Bắc ngoài Đoàn Cải lương Nam bộ tập kết còn có hàng chục đoàn “cải lương bắc”ở các tỉnh, vượt qua thời kỳ sau 75 khó khăn cùng cực mà sân khấu cải lương vẫn  có những vở diễn trở thành kinh điển… Nhưng cho đến hôm nay thì nhiều người vô Sài Gòn, về miền Tây đ…

Vụn vặt đời thường (48)

Hình ảnh
@ NGÔN NGỮ, TIẾNG NÓI CHUẨN?
Theo mình thì không có tiếng nói (giọng) chuẩn thực sự, vì ngôn ngữ, giọng nói là văn hóa, mà văn hóa thì không thể nói văn hóa này chuẩn hơn văn hóa khác.Tuy nhiên trên Đài phát thanh hay truyền hình quốc gia người ta thường sử dụng tiếng nói Thủ đô, theo quy ước là đại diện chung cho các giọng nói các dân tộc, vùng miền trong cả nướ - và chỉ là đại diện trên đài quốc gia, còn đài địa phương thì vẫn sử dụng giọng nói địa phương đó.
"Dễ nghe" thì lại là cảm nhận chủ quan của từng người, do thói quen, do ký ức, do có cảm tình riêng...
Vì vậy cuộc tranh luận về giọng của PTV trên VTV nếu không cùng suy nghĩ và không dựa trên quan điểm khoa học thì sẽ là vô ích!

@Quốc gia lào cũng lấy tiếng thủ đô nước ý làm chuẩn

Khép lại tháng bảy với nhiều mất mát về di sản văn hóa SG, nhiều chuyện nực cười như "kỷ niệm sinh nhật Hai Bà Trưng, và nhiều chuyện tào lao không kém như "giọng chuẩn" theo kiểu trên 
@ Đừng để con cháu chúng ta bị "ăn thịt…

HOÀI CỔ KHÔNG PHẢI LÀ NỆ CỔ!

Trả lời chung vài lời nhắn riêng: Xin cám ơn một số bạn đã nhắn nhủ tôi rằng không nên "nệ cổ", rằng muốn thành phố hiện đại thi cần "đánh đổi" những tòa nhà xưa cũ, những hàng cây xanh trăm năm... và ...!
Nói ngay và luôn: tôi hoài cổ nhưng không nệ cổ! Trong phạm vi sự hiểu biết và kiến thức nghề nghiệp của mình tôi hiểu rõ thế nào là một thành phố hiện đại và thế nào là sự phá hoại di sản! Ở TPHCM, ít nhất khu trung tâm PHẢI được coi là "khu vực cảnh quan di sản văn hóa" của đô thị Sài Gòn trên 100 tuổi, vì bề dày lịch sử của việc xây dựng cũng như giá trị nhiều công trình kiến trúc và thiết kế cảnh quan đô thị nói chung.
Một vài công trình ở đó hiện giờ không còn đẹp như lúc xây dựng đầu tiên thì đó cũng không phải là lý do để phá đi xây cái khác, bởi vì làm như vậy chính là lặp lai sai lầm của người đi trước. Cách "sửa sai" tốt nhất là, ví dụ như thương xá TAX nếu nhất thiết phải xây lại, hãy xây dựng lại như lúc đầu, hay còn gọi là "…

MỜI CÁC BẠN ỦNG HỘ SÁNG KIẾN VỀ BẢO TỒN KHU VỰC TRUNG TÂM SÀI GÒN!

Gửi toàn thể các bạn sinh viên kiến trúc và những người yêu không gian kiến trúc trung tâm Sài Gòn,
Thương xá tax được người Pháp xây dựng cách đây 130 năm, cùng thời với những công trình lớn đậm tính biểu tượng như Nhà Hát Lớn Thành Phố và Uỷ ban nhân dân.
        Xét về khía cạnh riêng lẻ, nó nằm sâu trong ký ức người dân những dịp lễ Tết, Giáng Sinh, khi họ đi bộ dọc những biển quảng cáo trang trí rực rỡ ánh đèn, khi họ đi xuyên qua nó để đi tắt giữa các đường Nguyễn Huệ, Lê Lợi. Trải qua bao nhiêu thời kỳ thay hình đổi dạng, tuy nét duyên dáng xưa không còn, bị thay thế bằng những vỏ bọc khác nhau nhưng thương xá Tax ít nhất vẫn còn giữ nguyên được cấu trúc lúc ban đầu. 
       Nhìn một cách tổng quát, người dân khi đi vào khu trung tâm Quận 1 đều có một cảm giác cổ kính với một không gian rất Tây, rất Pháp, và đồng thời rất thân thiện với những nét văn hoá buôn bán và sinh hoạt của người Việt ở đây. Chúng ta tri kỷ với khu vực trước nhà hát thành phố, uỷ ban nhân dân, tư…

THÁNG BẢY CÒN MÃI!

Nguyễn Thị Hậu
Tháng Bảy năm nay Sài Gòn ít ngày mưa, hầu như không thấy rỉ rả mưa Ngâu nhưng hễ mưa thì sập trời sập đất. Dường như ngàn năm qua vợ chồng Ngưu lang Chức nữ thổn thức mãi mà vẫn chia cắt đôi nơi nên giờ gặp nhau họ phải òa khóc nức nở mới trút hết nỗi niềm thương nhớ?
Thật trùng hợp, đúng vào ngày hàng cây trăm năm phía trước Nhà hát lớn Sài gòn bị đốn ngả nghiêng la liệt “để xây dựng ga metro ngầm” trời cũng đổ mưa tầm tã; rồi ngày báo đăng tin “di dời thương xá tax hơn 130 năm tuổi để xây dựng cao ốc 40 tầng” lại một cơn mưa kéo dài ngập đường kẹt xe hàng giờ. Chẳng biết nỗi niềm của ông bà Ngâu có bằng sự luyến tiếc nhớ thương của người Sài Gòn với những di tích trên trăm năm tuổi đang bị phá hủy ngay trước mắt hay không mà ông trời cũng phải động lòng như vậy…
Tuyến đường Đồng Khởi – Lê Lợi – Nguyễn Huệ  được coi là trung tâm của Sài Gòn. Trong đó đường Đồng Khởi và khu vực vòng xoay Nguyễn Huệ với các công trình kiến trúc đã trở thành tiêu biểu của thành phố như Nh…

Tạp chí Nghiên cứu phát triển số 1/2014

Hình ảnh
Số tạp chi cuối mình là Tổng Biên Tập bây giờ mới phát hành :) Trong mỗi số tạp chí mình làm bao giờ cũng có 1 bài tư liệu của các học giả là người Việt Nam đang sống và làm việc ở nước ngoài. Những bài này giúp bổ sung cho người nghiên cứu trong Viện những vấn đề cơ bản và vấn đề mới trong lĩnh vực KT - XH mà họ chưa được tiếp cận. 




VỀ MIỀN TÂY, THƯƠNG…

Tản văn, Nguyễn Thị Hậu

Quê tôi ở miền Tây. Còn tôi sống ở Sài Gòn.
Quê ngoại tôi chỉ cách quê nội một nhánh Tiền Giang nối liền nhau bằng bến đò Mỹ Hiệp, xưa ghe chèo nay là chiếc phà có thể chở xe tải nhẹ hay xe hơi 16 chỗ. Mỗi ngày hàng chục lượt phà qua lại nối liền Cù Lao Giêng với thành phố Cao Lãnh, dân cù lao buôn bán quanh năm hay chợ búa hàng ngày từ lâu đã quen thuộc với thị tứ bên này. Nhiều gia đình kết sui gia với nhau, ngày rước dâu chiếc phà rực rỡ sắc màu chạy trên sông, lẫn trong tiếng máy nổ đều đều là tiếng nhạc rộn rã và tiếng con nít chỉ trỏ í ới...

Những đám rước dâu, đưa dâu trên sông gợi nhớ bài hát “Ngẫu hứng Lý qua cầu” của nhạc sĩ Trần Tiến. Người nhạc sĩ tài hoa của Hà Nội đã cảm nhận được sự bình dị và lời ăn tiếng nói của người miền Tây để chuyển thành những câu ca nghe chạm vào tận đáy lòng “bằng lòng đi em về với quê anh, một cù lao xanh một dòng sông xanh… Đóa hoa tím trôi líu riu, dòng sông nước chảy líu ríu… anh thấy em nhỏ xíu anh thương… Những đêm ng…

Vụn vặt đời thường (47)

@ Trong mọi hoạt động của đời sống xã hội hiện nay, nếu thấy ai đó hành xử không như thói thường của số đông mà bạn vội vã đánh giá, kết luận người ta “làm điều đó vì tiền” thì chỉ cho thấy cái chứng bệnh mê tiền rất nặng của chính bạn mà thôi. 
Sống mà trước mắt lúc nào cũng chỉ thấy phấp phới tờ giấy bạc, thì cả thế giới cũng chỉ nhỏ bằng tờ giấy bạc!

@Thần tượng gì đi nữa cũng chỉ là của một thời, đừng bắt họ phải gánh vác trách nhiệm làm thần tượng mãi mãi.
Quá khứ luôn đẹp trong ký ức. Nhưng "bao giờ cho đến ngày xưa" là bịnh của người già, hay là của một quốc gia không còn (khả năng) trẻ nữa :D

@  Tin từ VTV1: để giảm số lượng lớn các loại súng mà người dân đang lưu giữ, một thành phố ở Mỹ quyết định đổi súng lấy máy tính. Dân tình khoái trá mang đổi quá nhiều 
Chính quyền Tp này ko sợ toàn dân chơi FB nhỉ 

@ Cái kiểu tặng "quà lưu niệm" của ông Nghị HN tặng ông nghị Mỹ thật là kinh dị. Trình ứng xử ngoại giao ngày càng "tiểu nhân". Vì sao mà một tiến sĩ,…

SÁCH

Hình ảnh
Nhà thấm dột đã lâu, rồi chỗ này hư chỗ kia hỏng… chần chừ mãi rồi cũng phải thu xếp mọi việc để có thời gian sửa nhà. Tưởng chỉ sửa chữa nhẹ, ai ngờ đụng vào đâu cũng thấy... có vấn đề. Vậy là phải đóng gói đồ đạc gọn gàng. Nhà không lớn, cứ tưởng mỗi ngày đều đã dọn dẹp thì chắc một hai ngày sách vở quần áo đồ đạc linh tinh sẽ vào hết những thùng giấy, vali túi xách… Vậy mà hai ngày cuối tuần cả nhà cật lực cũng chỉ xong chỗ sách vở - tài sản nhiều nhất sau hơn 30 năm cả hai vợ chồng dạy học và nghiên cứu.

Sách có khắp nơi, cái giá sách lớn đóng lúc mới xây nhà đã đầy ắp, vậy là cứ có thêm sách thì phải mua thêm giá để sách. Rồi các con lớn dần, sách vở mỗi ngày nhiều lên… vì Internet có Google đấy nhưng không thể mất thói quen đọc sách. Đọc để tìm tài liệu cho công việc, đọc để đắm mình vào cảm xúc chỉ riêng mình có với những tác phẩm văn học, đọc để hiểu hơn con người và cuộc sống quanh mình… Mỗi cuốn sách cầm lên là thấy một kỷ niệm, một thời đã qua. Nhiều cuốn sách in từ những nă…

Hóa ra Pháp không chỉ có Paris :D

Hình ảnh
Tạm vài tấm hình, sẽ post tiếp và nếu chăm thì sẽ viết một chút :)

Linh tinh lang tang (93) - XANH XA

Tháng Tám mùa thu mới bắt đầu, lá còn xanh mướt, hồ nước cũng xanh lặng lờ. Vài đội thiên nga trắng, một bầy vịt xám... Công viên với bãi cỏ và những hàng cây xanh, chỉ một màu xanh không hề có thêm một sắc hoa nào cả, dù chỉ bước ra khỏi nơi đây thì dọc những đường trong thành phố ta luôn nhìn thấy những bồn hoa muôn màu khoe sắc trong nắng cuối hè vàng như thể cả bầu trời là một rừng hướng dương...
Hai chị em lang thang gần hết buổi sáng cũng chỉ đi hết non nửa công viên, và cũng chưa hết những chuyện muốn nói... Đâu đây là Hà Nội và những kỷ niệm xưa cũ, đâu đây là Sài Gòn và những người bạn văn...
Và cả hai chị em đều ước gì HN, SG có một công viên xanh như thế này, chỉ trồng một đời nhưng cây xanh sẽ dành cho nhiều đời...
Haizzzz.... Vì lợi ích 10 năm trồng cây, chỉ 10 năm thôi, ai cần nhiều hơn 10 năm cơ chứ?!
"hàng cây lá xanh gần với nhau...", sau này nghe bài hát này con cháu mình sẽ nghĩ TCS viết về Paris hay bất cứ nơi nào khác, không phải SG không phải HN....
Buồn thế…

Vài nơi ở Paris (4) - CẦU TÌNH YÊU

Hình ảnh
Khóa tình yêu (1)

Cầu cũ chi chít những chiếc khóa nhiều lọai nhiều màu. Chàng và nàng trịnh trọng bấm ổ khóa có khắc tên hai người vào thanh sắt, chìa khóa - theo phong tục - được vứt xuống sông. Họ thề thốt: không ai có thể chia lìa hai ta. Nhưng :
1. Chỉ vài tháng thì đường ai nấy đi. Cả hai đều không biết người kia còn dấu một chiếc chìa của “khóa tình yêu”.
2. Vừa qua khỏi cầu họ đã cãi nhau vì vứt nhầm chìa khóa xe hơi xuống sông. Thế là chia tay.

(Truyện 100 chữ, Paris - 10/2010)




Khoá tình yêu (2)

Nhiều năm sau cô trở lại Paris. Ở cầu tình yêu cô không sao tìm thấy chiếc khóa của anh và cô ngày trước. Có lẽ nó đã bị phá lấy đi, nhường chỗ cho khóa của những cặp tình nhân khắp thế giới đến đây mỗi ngày.
Cô lại khóa vào cây cầu một chiếc khóa mới, chìa khóa không vứt xuống sông Seine mà cẩn thận cất vào túi xách. Đây là khóa cô dành cho Paris, thành phố của mối tình đã qua…

(truyện 100 chữ, Paris 7/2014)