Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng năm, 2010

BẠCH MÃ SƯƠNG TAN…

Hình ảnh
Bạch Mã là một dãy núi đẹp, ranh giới tự nhiên giữa tỉnh Thừa Thiên-Huế và thành phố Đà Nẵng. Nằm trong vườn quốc gia Bạch Mã, đỉnh Bạch Mã với độ cao 1.450 m so với mực nước biển là đỉnh núi cao nhất của dãy núi này. Núi là một phần của dãy Trường Sơn chạy cắt ra sát biển, nơi đây có đèo Hải Vân nổi tiếng nằm cách Huế 60 km về phía Nam. Trên đỉnh núi hùng vĩ bốn mùa xanh tươi với thác nước, suối, rừng... nơi quy tụ nhiều loại động vật và thực vật quý hiếm ở miền nhiệt đới. Bạch Mã nằm cách biển chỉ có 18 km nên hòa với không khí của rừng núi là chút hương vị của biển.

Vào đầu thế kỷ XX Bạch Mã còn là một khu rừng núi hoang sơ chưa ai khai phá. Nhưng từ khoảng năm 1925, khi thám sát để mở đường qua khu vực này, một kỹ sư người Pháp là Girard đã phát hiện ra đỉnh Bạch Mã và bắt đầu tổ chức khai phá vùng núi này vào năm 1932 nhằm phát triển du lịch của Bạch Mã. Từ đó khu vực này trở thành khu nghỉ mát như Tam Đảo, Đà Lạt, xuất hiện các biệt thự, khách sản và kéo theo đó là phát triển về …

Truyện ngắn của con gái: CÀ PHÊ SỮA VÀ CÀ PHÊ ĐEN

Hình ảnh
Vào quán uống nước, em luôn gọi café đen. Anh luôn gọi café sữa.
Người ta mang nước ra, luôn luôn nhầm lẫn. Anh café đen. Em café sữa.
Em nhanh tay đổi 2 món. Người bồi bàn đứng ngẩn ra, mặt đầy vẻ thắc mắc. Anh cười trừ. Đợi người ta đi, anh trách: “Sao không để người ta đi rồi em hãy đổi? Làm mất mặt anh quá!!!” Em cười phá lên: “Đằng nào cũng vậy. Đâu có gì mắc cỡ!”.
Em con gái mà lại thích café đen.
Anh con trai nhưng rất thích café sữa.
Em bảo café đen nguyên chất, tuy đắng nhưng uống rồi sẽ mang lại dư vị, mà nếu pha thêm sữa thì sẽ chẳng còn cảm giác café nữa.
Anh bảo café cho thêm tí sữa sẽ đậm mùi café hơn, lại còn cảm giác ngọt ngào của sữa…
Anh và em luôn thế. Khác nhau hoàn toàn.
Anh và em không yêu nhau. Đơn giản chỉ là bạn bè. Mà không, trên bạn bè 1 chút. Gần giống như tình anh em.
Nhưng em không chịu làm em gái anh. Em bảo, em gái có vẻ phụ thuộc vào anh trai, có vẻ yếu đuối, có vẻ… hàng trăm cái “có vẻ” và em không đồng tình.
Anh cũng không muốn anh là anh trai của em. Anh trai…

"Happy end"

Hình ảnh
Chiều cuối tuần, xách túi một mình cô đi đến X.
Trong túi, chiếc áo lạnh, cuốn sách đang đọc, máy tính và vài thứ linh tinh... Lên chuyến xe tốc hành, cô ngả lưng ghế, quay mặt ra cửa sổ lơ đãng nhìn những hàng cây vun vút chạy ngược, lơ đãng nhìn đêm như một bình mực tím đang loang dần ngoài kia, tự hỏi, mình đến X làm gì...?
Để làm gì ư? Có những việc ta không thể nói mục đích, lý do, vì chẳng có một lý do mục đích nào rõ ràng cả. Thật ra, cũng có lúc cô đã tự mắng mình: sao lại có thể mất thì giờ (và tiền bạc nữa, híc!) chẳng để làm gì như vậy?!

Gắn tai nghe, cô bật điện thoại. Bài hát thì thầm những lời thật buồn: Lên xe tiễn em đi... chưa bao giờ buồn thế... Những bài hát chia ly bao giờ cũng làm cô thấy xao xuyến và day dứt, cảm giác như mình là người có lỗi trong sự chia ly. Chia tay nhau, đôi khi chẳng vì ai cả, chỉ vì thế thôi, để chấm dứt một sự lưỡng lự có thời hạn và có khi bước vào một cuộc lưỡng lự khác, kéo dài suốt cả cuộc đời.

Cổ tích có câu chuyện, đại khái một nàng côn…

họp họp nữa họp mãi...

Hình ảnh
Hành quân xa đâu có gì gian khổ

Xe máy lạnh đâu có đổ mồ hôi

Mắt ta sáng thấy phong bì là ta mau tiến tới

Đời chúng ta đâu có họp là ta cứ đi

Có tuần họp 5 ngày đủ 10 cuộc. Có tuần tỷ lệ này giảm 50%... hiếm tuần nào giảm xuống dưới 30%. Bạn bảo: họp họp gì họp hoài! Mình bảo: phải có lương tâm tí chứ, lãnh lương thì phải đi họp. Nhưng cũng phải nói ngay, mình đi họp chả mấy khi có phong bì (híc).

Từ kinh nghiệm mười mấy năm hay bị họp, “và ta biết một điều thật giản dị” , phàm việc gì muốn làm được thì… đừng họp. Còn việc gì phải họp nhiều thì sẽ… không làm được/ ko ai làm. Hay nếu ko muốn làm thì cứ họp, hay do cứ họp mà ko phải làm gì, hay do ko làm gì nên cứ phải họp…. Tóm lại cứ quẩn quanh quanh quẩn khứ hồi như thế!

Họp nhiều đầu óc mụ mị, rối tung, lâu dần thành mít đặc.

Họp nhiều không còn lúc nào lang thang café, ngồi nhìn lá rụng mưa rơi tơi bời chim cá cảnh…

Họp nhiều, chiều vỉa hè ly bia đắng nghét, tào lao chuyện này chuyện khác mà không sao cười nổi…

Họp nhiều, mặt mũi lúc đăm ch…

Không đề

Hình ảnh
Ngồi quán cafe quen thuộc chờ đến giờ ra sân bay. Đường giờ tan tầm thật đông, quán vẫn tấp nập như mọi lúc. Mình vẫn một mình như mọi lần...
Những giờ phút như thế này, nếu muốn có ai đó bên cạnh thì đó phải là một người thật đặc biệt, còn nếu không, thì một mình, như bây giờ...
Nhưng với một người đặc biệt thì thật khó khăn để có thể ra đi...
Vì vậy mình nên là người đưa tiễn hơn là người được tiễn đưa.
"Lại một chuyến bay đêm... Ngồi trên máy bay nhìn ra ngoài trời tối đen, bỗng ao ước: giá mà máy bay bay lạc ngược trở về nơi mình vừa ra đi, nhỉ...?"
Hình như đã có lần mình ước ao như thế.

Học trò cũ

Hình ảnh
Đà lạt: thung lũng một ngày chớm đông
Mỗi lần lên dạy ở đại học Đà Lạt lại gặp nhiều học trò cũ bây giờ là giảng viên của trường, có cậu còn làm chức gì to lắm, có xe hơi riêng (điều mà cô đang mơ nhưng chưa có :)). Học trò hay mời cô đi ăn hút, à quên, ăn hát (đi ăn nhà hàng xong đi hát karaoke), nhưng cô thì dạy cả ngày hết cả hơi, vả lại cũng ko muốn học trò cứ vất vả vì tiếp đón mình nên thi thoảng mới cùng đi. Học trò cứ trách, còn cô rất hiểu tình cảm trò nên cũng thân tình "mắng mỏ": cứ lo đón tiếp các thầy cô thỉnh giảng thì có mà quanh năm suốt tháng... (nói vậy chứ cô biết, học trò nào mời mình thật tình, học trò nào… mời lơi thế thôi...)

Có lần đi ăn cơm bụi với một cậu học trò mà cô làm giáo viên chủ nhiệm từ cách đây... lâu lắm rồi. Nhớ lại hồi xưa cậu này là lớp trưởng, rất nhanh nhẹn. Học môn khảo cổ xong cô đưa cả lớp đi thực tập, lớp trưởng giúp cô được bao nhiêu việc. Từ việc lo nơi ăn ở đến việc phân công từng nhóm người nào việc nấy. Lúc ấy cô mới ra trường…

CON CHUỒN CHUỒN KHÔNG BUỒN

Hình ảnh
Giờ cao điểm mà đường thì đầy lô cốt từng đọan dài. Năm ngóai năm kia khi mới có kiểu dựng lô cốt đào đường, lô cốt chỉ rào khỏang nửa đường. Còn bây giờ họ rào đến 4/5 mặt đường, không cần biết dân sẽ đi lại thế nào…
Bỗng đâu một đám chuồn chuồn sà xuống giữa dòng xe cộ đang bị kẹt trên đường như dòng nước đen tù hãm. Lâu lắm mới nhìn thấy “chuồn chuồn bay thấp” như thế này.
Hồi còn nhỏ ở nông thôn rất thích dang nắng đi bắt chuồn chuồn. Những con chuồn chuồn lượn lờ ở vệ cỏ đường đi, ven bờ ao, nào chuồn chuồn ngô to đùng, chuồn chuồn ớt đỏ rực, chuồn chuồn kim bé xíu, chuồn chuồn bướm sặc sỡ. Những đôi cánh mỏng nhẹ cứ thấp thóang trong dàn mướp, trong đám cỏ, trên mặt ao lặng thinh thỏang tiếng cá đớp mồi. Rón rén, con bé 6 tuổi từ Hà Nội sơ tán về nhón chân đến gần con chuồn chuồn… đôi khi nó như nhìn thấy chính nó trong cặp mắt lộ to của chuồn chuồn. Nhưng nó không biết nó hiện ra ngơ ngác trong cặp mắt chuồn chuồn tinh khôn. Nó không biết chuồn chuồn nhìn thấy nó đến gần, làm r…

Truyện dịch của con gái Mai Quyên đã phát hành :)

Hình ảnh
Doãn Đa Lâm và Hàn Thừa Tầm là đôi bạn thanh mai trúc mã từ thủa nhỏ. Cả hai đã sớm nảy sinh tình cảm yêu đương nam nữ nhưng đều một mực che giấu vì chỉ sợ đối phương từ chối.
Thừa Tầm tuy trong lòng rất quan tâm đến Đa Lâm nhưng bên ngoài lại luôn tỏ ra lạnh nhạt, cậu còn tỏ ra thân thiện với cô bạn gái học giỏi, xinh đẹp tên Thành Vũ Tuyết trước mặt cô. Còn cô, những tưởng Thừa Tầm chẳng để ý gì đến mình nên cũng cố kìm chế tình cảm, trong khi tiền bối Khương Tải Hoán - học sinh trên cô một khóa ra sức săn đón. Cứ thế, hiểu lầm nối tiếp hiểu lầm dẫn đến hai người phải xa nhau ba năm trời. Ba năm sau, Đa Lâm đã hiểu Thừa Tầm đã làm nhiều việc ngốc nghếch chỉ để được ở bên cô, vượt qua nhiều thủ đoạn để được bảo vệ cô, thậm chí đã bị đưa vào trại giam thanh thiếu niên suốt ba năm trời cũng là vì cô.
Khi tất cả sự thật đã được sáng tỏ, Đa Lâm nhận thấy mình và Thừa Tầm thật sự là những kẻ ngu ngốc, không dám đối diện với tình cảm của mình để rồi không ngừng làm tổn thương nhau. Cô quy…

Những mảnh vỡ (6)

Hình ảnh
16. Say bờ
Nó rất sợ đi tàu xe vì hay bị say. Ngày nọ nó phải đi tàu biển dài ngày. Ngày đầu say sóng tưởng chết đến nơi, ngày thứ hai vẫn say, ngày thứ ba không còn sức để mà say, ngày thứ tư, thứ năm, thứ n… nó quen dần với sóng.
Khi tàu cập bến, lên bờ nó lại nôn nao tưởng như bắt đầu một cuộc hành trình mới.
Cho đến giờ nó vẫn chưa hết say bờ, vì nó luôn nhớ biển…

17. Lô cốt

Khắp thành phố, đường nào cũng từng đọan dài lôcốt. Kẹt đường. Xe hơi nhích từng mét, xe máy lao lên lề, chui vào hẻm, nhưng rồi trên lề hay trong hẻm cũng vậy… Khói, bụi, mệt mỏi, cáu kỉnh, và cam chịu.
Hàng tháng sau lôcốt mới được dỡ bỏ. Mặt đường nham nhở những vết thương dài, xấu xí.
Đến với nhau, anh và em cũng phải vượt qua biết bao lôcốt ta vô tình dựng lên. Để rồi cuộc sống chung cũng như đọan đường mới được tái lập, nhưng không ai chắc rằng nó sẽ không bị đào xới, vào một ngày kia.

18. Tấm và Cám
Nhà có hai chị em. Tấm ngốc nghếch, làm gì cũng phải hỏi, nhưng chăm chỉ. Cám tinh quái, gì cũng biết làm, nhưng…

Bảo tồn và phát triển: để hai bên cùng thắng

Công trình nút giao thông Hoàng Hoa Thám – Văn Cao – Hồ Tây phải tạm dừng thi công thì không còn gì phải biện-minh-bàn-cãi, khi mới đây các nhà khảo cổ học đã phát hiện một số hiện vật được cho là từ thời Lý, Trần, Lê, và được xác định đây là một đoạn tường thành – La thành thời Lý, Trần (văn bản số 3229/UBND-VHKG ngày 10.5 tạm dừng thi công nút giao thông này để xem xét, nghiên cứu việc bảo tồn, bảo vệ và khai quật khảo cổ các di vật, di tích mới phát lộ).

Thế nhưng chiều ngày 13.5, Uỷ ban Nhân dân thành phố Hà Nội lại có văn bản số 3363/UBND-GT về việc tiếp tục thi công dự án đường Văn Cao – Hồ Tây. Theo đó, các nhà thầu sẽ tiếp tục hoàn thành nút giao thông, ngoại trừ một phạm vi nhỏ để các nhà khoa học nghiên cứu, thu thập hiện vật. Cũng trong văn bản này, thành phố Hà Nội giao sở Văn hoá – thể thao và du lịch chủ trì, phối hợp với viện Khảo cổ học, sở Giao thông vận tải tiến hành nghiên cứu thu thập hiện vật trong phạm vi đã phát lộ. Công việc này phải xong trước ngày 20.5, tạo đ…

Cho H.

Hình ảnh
Có đêm ở Sài Gòn, một mình, và chờ đợi…
Thời gian không chậm, không nhanh, vẫn tích tắc đều đặn từng giọt đồng hồ cát. Ngòai kia là bầu trời ẩm nước, chỉ cần một chút gió thôi mưa sẽ vỡ òa, cuốn đi cái ngột ngạt của sự mỏi mòn không muốn có…
Mình ngồi đây và đọc lại những gì bạn đã viết. Mỗi lần đọc lại mình thấy thêm một điều gì đó mà bạn chưa viết ra hay bạn không muốn nói ra. Nhưng bất chấp, nó vẫn cứ hiển hiện trước mắt mình. Dường như một người khác và lạ hơn người bạn mà mình vẫn biết. Như vậy là hay hơn hay dở hơn?

Vậy ai là bạn? Người mình vẫn luôn tin cậy hay trang viết làm mình chông chênh mỗi khi đọc?
Vậy bạn là ai? Người đã mang lại cho mình sự ấm áp mỗi khi cô đơn hay là trang viết làm mình bỗng chạnh lòng?

Giá mà bạn ở đây để mình có thể hỏi bạn như thế.
Nhưng có cần phải biết điều đó không… Bởi giữa hai ta có quá nhiều khác biệt!

bên nội và bên ngọai

Hình ảnh
Chàng trai và cô gái, sau vài năm, vài tháng quen nhau/ yêu nhau một đám cưới sẽ diễn ra, với những nghi thức rườm ra theo kiểu “công nghệ hoành tráng” tại các nhà hàng lớn nhỏ, hay theo những thủ tục giản dị nhưng cần thiết ngay tại gia đình. Mọi đám cưới dù giản đơn hay cầu kỳ đều không thể thiếu nghi thức dâng rượu của cô dâu chú rể cho cha mẹ hai bên. Và bao giờ cũng vậy, hai ly rượu đầu dành cho cha mẹ chú rể, rồi sau đó mới đến lượt cha mẹ của cô dâu.
Nhóm bạn bè chúng tôi ngồi cùng nhau, nhìn đi nhìn lại thấy khá nhiều “ông bà ngoại chung thân” vì chỉ “sinh con một bề” toàn là những “vịt giời” (mà bây giờ nhiều đứa đã thành các nàng “thiên nga” xinh đẹp!). Chợt thấy chạnh lòng: MC đám cưới mời cô dâu chú rể cùng lúc, nhưng giới thiệu đàng trai trước đàng gái sau, rồi chúc rượu cha mẹ chú rể trước cha mẹ cô dâu sau. Chắc hẳn tục lệ này “trước bày sao sau làm vậy” với quan niệm “con gái là con người ta”, “dạy vợ từ thủa bơ vơ mới về” để cô dâu phải biết yêu kính vâng lời cha mẹ c…

Bay đêm

Hình ảnh
Tất nhiên, không phải chuyến “Bay đêm” của tác giả “Hòang tử bé”.
Chỉ là một chuyến bay đêm như nhiều lần, từ nơi ấy trở về. Nhưng đây là lần đầu tiên bay đêm vào một ngày trăng tròn, trăng 16.
Bên ngòai cửa sổ máy bay bầu trời như dát bạc. Mà cũng không hẳn, cái ánh trắng bàng bạc mà ấm áp chứ không phải là ánh sáng lấp lánh lành lạnh.
Bay trong ánh trăng dường như là không bay. Miên man nghĩ về những cái gì đó rất khó nắm bắt. Lướt qua nhưng không mờ nhạt, trôi nhanh mà vẫn có những điểm dừng đậm nhạt khác nhau. Sự việc, con người, câu nói, nét mặt, thóang một ánh mắt, ngỡ ngàng một cử chỉ…

Uh, sau một buổi tối vui lại là cảm giác bay đêm...

Vẫn chỉ là một chuyến bay đêm
một giờ bốn mươi lăm phút
thời gian như vô tận

Có tin nhắn nào đón
khi máy bay đáp xuống đường băng
mở điện thọai
Có dòng mess, có email nào chờ
ở nhà
khi laptop bật lên

Giữa không gian tràn ngập mess, email và tin nhắn
những lời bâng quơ
này em có nhớ…

Lặng lẽ như thế
ra đi rồi trở về
và ước ao được một lần
bay ngược

Về phía mùa …

ĐI QUA MÙA ĐÔNG

Hình ảnh
“Ngòai phố mùa đông
đôi môi em là đốm lửa hồng…”

Năm ấy ra Hà Nội không ngờ cô lại có những ngày đầu đông đẹp đến thế! Tối đầu tiên trời se lạnh, anh gọi cho cô và bảo rằng, trong một đêm Hà Nội đẹp thế này mà ngồi nhà thì thật phí! Rồi hai đứa đi uống cà phê. Quán vắng, chỉ có tụi mình và một đôi người yêu (chắc vậy) ngồi đến khi quán đóng cửa…Bao nhiêu điều định nói với nhau bỗng đi đâu mất, hai người mải mê chuyện trò về không gian cộng cảm của bếp lửa. Chợt nhớ ra, cô kể anh nghe về dã quỳ vàng rực Đà Lạt ngày đầu đông. Ánh mắt anh nhìn cô thật lạ, rồi anh hẹn sẽ đưa cô lên Ba Vì xem dã quỳ nở giữa mùa hè…
Hôm sau, chiều muộn, anh và cô lên quán càphê cheo leo trên mấy tầng gác một ngôi nhà gần Hồ Gươm lộng gíó! Ngồi đó nhìn xuống Tháp Ruà đèn giăng mờ trong sương mù đầu đông, cô kể cho anh nghe về tuổi thơ êm đềm đã trôi qua, về đêm cuối thu Hà Nội ngợp hương hoa sữa, cô chia xa tuổi thơ bằng cái nắm tay vụng về lần đầu tiên của người bạn trai cùng lớp. Đêm, gió mùa Đông Bắc về. T…

Tam Đảo

Hình ảnh
Vào một ngày hè một năm nào…
Khóa học về KHXH&NV với khoảng gần trăm người, từ SG, HN, Huế... các giảng viên từ Pháp qua, trong đó có nhiều nhà nghiên cứu nhân học dày dạn kinh nghiệm từ Châu Phi, từ các nước ĐNA. Sau 2 ngày nóng nực ở HN, lớp học được tổ chức tại Tam Đảo. Sống ở HN, miền Bắc bao nhiêu năm nhưng đây là lần đầu tiên tôi lên Tam Đảo, một thị trấn nhỏ cách HN khoảng 80km.
(Hồi xưa, có lần xem một cái tranh vui: trên con đường núi dốc ngoằn nghèo, ông chồng hớn hở đi trước miệng tấm tắc: Tam Đảo thật mát mẻ... phía sau bà vợ tay xách nách mang lỉnh kỉnh túi giỏ, mồ hôi mồ kê nhễ nhại...).

Bây giờ đường lên Tam Đảo vẫn dốc núi ngoằn nghèo như thế, nhưng xe hơi đủ loại đủ kiểu lên xuống , ở những đoạn cua gấp khúc vẫn phải nhường đường tránh nhau.

Thị trấn Tam Ðảo rộng hơn 300ha, nằm gọn trong một thung lũng nhỏ của dãy Tam Ðảo, đồng thời cũng là một trong những vườn quốc gia lớn nhất miền Bắc. Ðầu thế kỷ XX, người Pháp phát hiện ra Tam Ðảo và đã xây dựng ở nơi đây một …

Bốn thế hệ nhà thơ và một quán cà phê vỉa hè

(TT&VH) - Có lẽ cũng khá lâu rồi mới thấy một tập sách văn chương có cái tên nghe nghộ nghĩnh: Bông & giấy (NXB Lao động, 5/2010), gồm “30 tác giả hôm nay” - như tiêu chí của tuyển tập này đề ra.

Ban đầu những người chủ trương chỉ định mời những tác giả thường ngồi ở quán cà phê có cái dàn bông giấy phía trước (53bis Trần Quốc Thảo, TP.HCM), nhưng sau thì mời luôn các tác giả từng ngồi hay từng biết đến quán cà phê vỉa hè này - thành ra 30 tác giả, chủ yếu là các nhà thơ. Họ, có người từ thế hệ 4X như Nguyễn Đạt, Lê Văn Ngăn, Từ Hoài Tấn, Vũ Trọng Quang...; 5X như Nguyễn Quang Thiều, Inrasara, Phùng Tấn Đông, Mai Văn Phấn, Trần Hữu Dũng, Nguyễn Khương Bình...; đến 6X như Trần Tuấn; 7X như Nguyễn Hữu Hồng Minh, Lê Vĩnh Tài, Phan Huyền Thư, Đinh Thị Như Thúy, Huỳnh Lê
Nhật Tấn, Phan Trung Thành, Liêu Thái, Trúc Ty, Chiêu Anh Nguyễn...; và cả 8X như Đoàn Minh Châu, Đồng Chuông Tử, Nguyệt Phạm, Khương Hà, Lưu Mê Lan, Tiểu Anh, Bỉm...

Đặc biệt trong tập sách này còn sự xuất hiện của…

Hình ảnh
Má tôi là một người phụ nữ Nam bộ.
Ông ngọai có một nhà máy xay lúa ngay con rạch Cái Tôm ở Hòa An, gần chợ Cao Lãnh. Mỗi ngày thợ làm công có đến vài chục người. Cả nhà, từ ông bà ngọai đến các dì các cậu đều làm việc ở nhà máy này. Người lo máy móc, người lo điều thợ, người lo nhận, giao lúa gạo… Bà ngọai và mấy cô con gái lo chợ búa cơm nước cho cả nhà và đám thợ, cho cả khách hàng từ xa tới lỡ con nước chưa về được. Má tôi được giao việc đi chợ mua đồ ăn và phụ dì Hai nấu cơm. Bữa cơm chung chủ thợ ngon lành và đầm ấm như người trong một nhà. Nhờ vậy nhà máy xay luôn đông khách, làm ăn khấm khá.

Quê nội và quê ngọai tôi chỉ cách nhau một nhánh sông Tiền, có bến đò nhỏ nối liền làng Mỹ Hiệp bên Cù Lao Giêng, huyện Chợ Mới, An Giang với làng Hòa An, Cao Lãnh, Đồng Tháp. Xưa, dân Cù Lao Giêng vẫn qua chợ Cao Lãnh đi chơi, mua bán, nhất là vào ngày lễ tết. Các bà cô của ba tôi đã “tìm thấy” cô con dâu tương lai là má tôi trong những lần qua chợ Cao Lãnh như thế. Tiêu chuẩn tìm dâu của c…

VÍ DỤ NHƯ SÁCH

Hình ảnh
Bạn hỏi, sao không bao giờ mình viết về những cuốn sách mình từng nghiền ngẫm, những bài thơ mình yêu thích, những bộ phim mình say mê, những bản nhạc bài hát đã cùng mình những lúc cô đơn…?

Biết nói thế nào nhỉ?

Truyện, thơ, phim, nhạc hay những tác phẩm nghệ thuật khác, với mình luôn là, và chỉ là cảm xúc.

Cảm xúc từ lần đầu tiên tiếp xúc, cảm xúc thôi thúc mình tìm lại, cảm xúc theo mình đến những lần sau.

Cám xúc, với mình không dễ nói thành lời rành mạch. Cảm xúc, với mình không dễ viết thành dòng rõ ràng khúc chiết. Có cảm giác rằng khi nói ra, viết ra, những điều đẹp đẽ mà nó mang lại cũng theo lời nói, chữ viết rời khỏi đầu óc mình. Và hoặc là mọi cái trở nên nhạt nhẽo, hoặc có gì như không còn chân thực. Có lẽ mình kém cỏi không biết cách trình bày, không biết đứng cao hơn cảm xúc để nhận xét, phân tích, khái quát về một tác phẩm văn học…

Những tác phẩm nghệ thuật đích thực luôn mang lại cho con người lý do để sống, và sống đẹp, như cảm xúc thanh sạch mà nó đem lại khi ta đọc, n…

BÔNG & GIẤY

Hình ảnh
Hôm nay tập BÔNG & GIẤY của "30 tác giả hôm nay" ra mắt tại cà phê Bông Giấy. Tập thơ dày dặn hơn 300 trang của các tác giả Sài Gòn, Hà Nội, Đà Nẵng và một số tỉnh khác được anh em "giang hồ" Sài Gòn chọn in chung, nhà xuất bản Lao Động ấn hành tháng 5/2010.
Giới thiệu cùng bạn bè 2 trong số 5 tản văn của Hậu khảo cổ tui được chọn in trong tập này, như lời người tuyển chọn, là "thơ văn xuôi"

Quý bà Mùa thu
Mùa thu năm nay có những ngày mưa thật lạ lùng…

Ngỡ chỉ ở Sài Gòn còn những cơn mưa cuối mùa sầm sập quất xuống hàng cây ràn rạt lá, quất xuống dòng người câm nín giữa đường kẹt xe, quất lên những mái tôn liêu xiêu trong hẻm nhỏ…

Vậy mà ở Hà Nội cũng vậy.

Buổi sáng, ngồi quán café vỉa hè Lê Thánh Tông nghe hơi thở mùa thu tràn về trên vòm lá xanh mướt, mát mẻ, trong trẻo, nhẹ nhõm… Vậy mà chiều đến không khí lại oi nồng, rồi mây đen kéo đến, bỗng chốc mưa giông ầm ầm, đường phố ngập nước. Chưa lần nào ra Hà Nội vào những ngày chớm thu mà thời tiết lại…

Một ngày lại một ngày...

Hình ảnh
Một ngày mệt mỏi… vẫn chưa qua.
Đầu tuần bao giờ mà ko lắm việc. Nhưng ko phải đầu tuần nào cũng có những việc làm cho mình phải mệt mỏi thế này. Đấy là những việc làm mình nhận ra thêm sự ích kỷ đến tàn nhẫn của con người. Không ảo tưởng về ai cả, nhưng sao khi người ta bộc lộ sự tầm thường như thế mình vẫn cứ ngỡ ngàng, ngỡ ngàng đến tội nghiệp, tội nghiệp cả người ta, và tội nghiệp chính mình… khi nhận ra đấy là lúc con người ta bộc lộ bản chất thật nhất, cái phần ẩn sâu bên trong mà người ta đã che dấu có khi một cách vô thức.

- Thôi mà, chỉ là những quan hệ công việc, việc gì mà bức xúc thế?
- Không, chả bức xúc gì, chỉ thấy buồn.
- Buồn gì, việc ấy cũng thường thôi. Ai mà chả muốn tranh giành lợi ích cho mình?
- Biết thế. Nhưng sao lại cứ phải đạp lên người khác để giành lấy một chút lợi lộc cỏn con… Có sống cả đời nhờ vào cái đó ko?
- Kệ chứ, ít nhiều cũng là lợi. Người này ko tranh người khác cũng tranh. Ai cũng xông đến cái lợi và cương quyết “không cho chúng nó thoát”!
- Ôi trời,…

Đọan kết

Hình ảnh
Cổ tích thường có một câu chuyện, đại khái có nàng công chúa xinh đẹp dịu hiền, được làm vợ một chàng hoàng tử đẹp trai, giàu có, tài giỏi. Nàng luôn được chồng yêu thương chiều chuộng… nói chung là nàng có một cuộc sống vô cùng hạnh phúc. Chàng hoàng tử còn đưa nàng giữ chùm chìa khóa của tất cả các căn phòng trong lâu đài to lớn họ đang sống. Và chàng dặn rằng, nàng có thể mở cửa mọi căn phòng, những căn phòng chứa toàn vàng bạc châu báu, hoa thơm cỏ lạ, là niềm vui, là sự hài lòng, là những điều tốt đẹp… Duy chỉ có một căn phòng ở cuối lâu đài là nàng không được phép mở, nhưng chàng cũng không bao giờ nói với nàng trong căn phòng đó có gì… Rồi một lần, tình cờ đứng trước căn phòng đó, lại có chìa khóa trong tay, lại không bao giờ nghĩ rằng chồng mình có điều gì bí mật, lại không thắng được sự tò mò rất đỗi đàn bà, nàng công chúa bèn mở cửa căn phòng bí mật… và tất nhiên, nàng nhìn thấy đầu lâu của những nàng công chúa khác…Kết thúc câu chuyện thế nào mọi người đều đã biết…

Kết lu…

Ừ, thôi em về…

Hình ảnh
Lối về, có khi là con đường giữa hai hàng cây cao vút, gió chiều xào xạc bay từng cánh hoa chong chóng nhỏ xíu…
Lối về, có khi là ngõ nhỏ rợp dàn bông giấy, thi thoảng một chiếc xe chạy ra từ tốn nhập vào dòng xe đang chảy trên đường phố…
Lối về, có khi là con đường ra khu dân cư ở nơi mà mới đây còn là ngoại ô, nay đường cao tốc 8 làn xe, dải phân cách thảm cỏ xanh mướt mát.
Lối về, có khi là vỉa hè phố cổ, khập khiễng từng viên đá cũ, đi bên nhau sao trái tim vấp ngã...
Lối về, có khi là con đường quê dưới tán dừa, hàng rào bông bụt xao động tiếng gà trưa…
Lối về, có khi là một chiều trên bãi biển, dấu chân in trên cát, nhẹ mà sâu, sóng ùa vào cũng không làm mất dấu, thật đấy…
Lối về, có khi là một đêm dài sự yên tĩnh vò nhàu ký ức tưởng như đã được an bài…
Lối về, có khi là một sáng quán nhỏ café, ngồi gần mà bỗng nghe xa ngái…
Lối về, có khi chỉ là một lần ra đi không ngoái lại…
Và mọi cái bỗng dưng biến mất.
Đơn giản thế
Ừ thôi em về...

Những mảnh vỡ (6)

Hình ảnh
16 VỈA HÈ

Vỉa hè quán café quen vừa được lát gạch. Những viên gạch vuông màu đỏ sẫm được xếp cạnh nhau tạo thành hoa văn sặc sỡ vui mắt. Nhưng chỉ được vài bữa nhiều viên gạch đã bong tróc, khập khiễng, rồi vỡ mẻ. Ông chủ quán bảo: họ làm ẩu lắm, đổ có một lớp hồ mỏng rồi dán gạch lên, cũng chẳng có tí xi măng nào giữa các viên gạch mà chỉ quét cát qua cho lấp đầy kẽ hở.

… Ngẫm lại, anh và em, và những mối quan hệ của chúng ta cũng giống như những viên gạch trên cái vỉa hè nọ mà thôi…

17. Tu

Vợ chồng ly dị. Buồn. Hắn lên ở một ngôi chùa trên núi, vui với thiên nhiên, nghiền ngẫm kinh kệ và giáo lý nhà Phật. Qua vài tháng hắn quyết định xuất gia.
Trở về thành phố hắn gặp bạn bè thông báo sự việc. Mọi người thông hiểu và chia sẻ: thôi mày cứ làm theo những gì mày thấy cần thiết. Cần gì mail về bọn tao sẽ lên thăm hay gửi cho nhé.
Hắn ngẩn người, rồi thảng thốt nói “uh nhỉ, trên đó không có NET, làm sao tao tu?!”.
Bèn thôi không tu nữa.

18. Không đề

Trời mưa. Cô mơ màng: bây giờ ngồi quán nghe…