Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng ba, 2011

tình yêu của tui :))

Hình ảnh
Đây là tình yêu của HKC tui :)) Lẽ ra nàng phải gọi tui tới bằng Bà, vì mẹ nàng chỉ bằng tuổi con gái tui thôi. Nhưng nàng luôn gọi tui là Má Hậu :)
Nàng có một vài thú vui vô cùng tao nhã, như vớ điện thọai di động của bất cứ ai và mang vào nhà tắm, vặn vòi nước vào điện thọai. Hoặc xỏ vào giày của mẹ, đi 2,3 bước và hất tung giày ra cửa, hoặc tìm bút vẽ lung tung lên bất kỳ cuốn sách nào. Nghe dọa "con gián kìa" thì nàng có vẻ sợ hãi, nhưng nhìn thấy con gián thật thì nàng cầm dép đập luôn... ... Nếu như bị ba mẹ la thì nàng leo lên giường và buông mình nằm lăn ra, mặt đầy đau khổ... trong 5 phút. Sau đó bắt đầu lại những trò quậy mà không ai có thể biết trước là gì :)) :))

Những mảnh vỡ (27)

Nhà không có đồng hồ Một ngày nhìn quanh chị chợt phát hiện ra trong nhà không có một chiếc đồng hồ nào cả! Đầu tiên chị ngỡ ngàng rồi hốt hoảng: không biết bây giờ là lúc nào???Hôm qua, hôm nay, ngày mai…là bao giờ?Nhưng rồi lòng bỗng bình yên. Có cần phải đo đếm thời gian không, khi đã, đang và sẽ sống hết mình, với cuộc đời, với con người…?Quay lưng ra cửa Nó có thói quen hay ngồi quay lưng ra cửa. Ít ai có một thói quen lạ lùng như thế, vì luôn sợ rằng mối nguy hiểm nào đó đang/ sẽ đến ngay sau lưng làm mình không kịp trở tay. Vì vậy họ luôn chọn cách ngồi nhìn ra cửa một cách an tòan.Còn nó, không phải nó không bị ám ảnh bởi nỗi sợ hãi đó. Nhưng nó vẫn chọn cách ngồi như thế bởi vì trước mặt nó bao giờ cũng là Anh, người luôn nhìn ra cửa để giữ cho nó được bình yên!Mơ (viết lại từ TMK) Anh hay mơ giữa ban ngày. Trong mơ anh thấy mình được sống một khỏanh khắc khác, một không gian khác, tình huống khác. Trong cơn mơ ấy anh khám phá ra một con người khác trong mình, có …

CHÚC MỪNG HỌC TRÒ - ĐỒNG NGHIỆP

Hình ảnh
Đây là bạn Võ Thị Ánh Tuyết, hiện là giảng viên Khoa Lịch sử trường ĐHKHXH&NVTPHCM. Bạn ấy là học trò của HKC tui, vừa bảo vệ thành công Luận văn thạc sĩ Khảo cổ học đạt lọai Xuất sắc. Hôm nay cũng là ngày Đại Hỷ của bạn ấy. Chúc học trò Hạnh phúc trong cuộc sống, thành đạt trong nghề nghiệp khảo cổ và giảng dạy.

Tiết kiệm

Ông bố triệu tập cả nhà họp khẩn cấp. Sau khi ông bố nói về mục đích ý nghĩa của buổi họp là việc tiết kiệm chi tiêu trong thời buổi lạm phát, bà mẹ liền trình bày ngay kế họach cắt giảm tiền chợ cho mỗi bữa ăn: 1 tuần chỉ có 2 bữa thịt cá còn lại là rau đậu (ông bố nghĩ ngay: sao không thấy cắt giảm tiền bún riêu bún bò hủ tiếu… mỗi sáng đi chợ của bả?). Cô Hai đề nghị tiết kiệm điện bằng cách tắt tòan bộ đèn trong nhà tắm, vì vào đó chỉ tắm và đi vệ sinh thì việc gì để điện cho phí (bà mẹ nghĩ: nó phải bớt ủi đồ mới phải, gì đâu mà mỗi ngày ủi cả chục bộ đồ đi làm đi chơi đi chợ ở nhà...). Cậu Ba nói tiết kiệm nước bằng cách ngày tắm 2 lần thôi, dạo này trời mát (cô Hai bực mình: ngày nào nó cũng liệng ra một đống quần áo bắt giặt ngay). Cậu Út hăng hái: cắt điện thọai nhà vì ai cũng có di động rồi (cậu Ba cười thầm: cắt rồi làm sao có NET cho mày vào mạng suốt ngày chat chit với bồ?)Ông bố kết luận: các giải pháp mà các thành viên gia đình đưa ra rất tốt, có ý nghĩa thực tiễn và rấ…

Một góc Đà Nẵng và Cù lao Chàm

Hình ảnh
Một sớm mai ở Đà Nẵng, lang thang một mình trên đường Bạch Đằng. Và một ngày ở Cù lao Chàm với trăng 14
ThíchKhông thích · · Chia sẻ · Xóa

NHÀ THỜ LỚN HÀ NỘI QUA MẮT HẬU KHẢO CỔ

Hình ảnh
Một sớm cuối đông... Nhà thờ Lớn Hà Nội như ký ức của tôi rất nhiều năm về trước.

HỘI AN

Hình ảnh
bác HT Tú dừng xe cho mềnh chụp hình. Không có mấy chữ này thì khó biết đây là Ngũ hành sơn :( Chỉ còn thế này tháp và thang máy cạnh nhau - tân cổ giao duyên may mà Hội An còn như thế này Em gái, bạn trên FB giờ mới gặp.

HKC qua mắt XUÂN BÌNH

Hình ảnh

Đi…và tìm thấy người bạn

Hình ảnh
InrasaraCảm nhận Đi… và tìm trong Đất,
tập kí và tạp bút của Nguyễn Thị Hậu, NXB Thanh niên, H., 2007Nguyễn Thị Hậu là nhà khoa học, chuyện ai cũng biết rồi. Lãnh đạo một Viện nghiên cứu khoa học nữa. Thì chắc chắn con người ấy có cái gì đó nghiêm túc, trịnh trọng và cả long trọng. Ở đó có họp hành chỉ đạo, có nhăn trán ưu tư, có trừng mắt khiển trách, có cả cái cười vuốt trên ngó xuống.Nguyễn Thị Hậu lại là nhà khoa học về món mà thiên hạ lâu nay rất ngán ngại: khảo cổ. Nghĩa là muôn năm bới tìm, soi xét, bận bịu với trùng trùng thứ đã bị vùi chôn dưới đất. Lâu và dài là thời gian. Càng dài càng lâu càng tốt, càng giá trị, càng gây thú vị. Sống giữa nhộn nhịp phố thị sôi động nhất nước, kẻ nữ người Nam giọng Bắc ấy lại tìm đối thoại với người thiên cổ cùng đồ vật xuất hiện từ thiên cổ… lụy. Cày xới một vùng đất: Đồng Nai, Sài Gòn, Hoàng thành Thăng Long. Săm soi một vật thể: mộ chum, lò gốm, khuyên tai hai đầu thú,…Và để lại “những bài viết giàu yếu tố sử liệu và những phát…

viết tản văn thật dễ?

Đọc tản văn “Quay qua quay lại” của Nguyễn Thị Hậu. “Tháng Ba, ở Sài Gòn không thấy rõ cái rạo rực sinh sôi của “mùa con ong đi lấy mật, mùa con voi xuống sông uống nước” như tháng ba Tây Nguyên. Nhưng thoáng đâu đây sức sống bừng lên đỏ rực những chùm bông giấy trên phố, ẩn hiện đâu đó trên gương mặt người thiếu nữ rạng ngời, trên đôi vai vững chãi của chàng trai trẻ. Tháng Ba, mùa nắng đang chầm chập nhường chỗ cho mùa mưa đến sớm…” (Những khoảng lặng Sài Gòn). “Con đường nhỏ được tráng xi măng bằng phẳng sạch sẽ. Những ngôi biệt thự nhỏ, vài căn nhà phố, một hai ngôi nhà cao tầng nhưng tất cả đều mang vẻ trầm lặng sau những bức tường cũ loang lổ vôi và những cánh cổng sắt tróc sơn mỗi lần đóng mở kêu kin kít. Ngõ yên tĩnh đến mức các số điện thoại quảng cáo dạy kèm học thêm khoan cắt bê tông… cũng buông tha không làm bẩn những bức tường, dường như không nỡ làm ngõ vắng giật mình.” (Ngõ Hoàng Anh). “Nhớ những sớm mùa đông mù sương, giá lạnh làm ta lười biếng, chỉ muốn n…

NGOÀI PHỐ MÙA ĐÔNG...

Hình ảnh
Bạn nhắn: đang chạy xe trên xa lộ. Đầy trời tuyết trắng. Nhớ cái nắng ấm áp của Sài Gòn quá…
Uh, Sài Gòn đã qua hết mùa xuân khi mà cái nắng tháng ba gắt gay đến thế. Nhưng chiều đến dường như chút mùa đông vẫn còn rơi rớt khi gió heo may xào xạc trên những con đường. Day dứt câu hát bên tai Con đường thật buồn một ngày cuối đông…
Ngày cuối đông… nhưng mùa xuân nơi bạn vẫn còn xa lắm…
Ngày cuối đông… vậy mà mình như chỉ thấy một ngày cuối thu…



BỖNG DƯNG MUỐN KHÓC...

Hình ảnh
Ba - qua hồi ức của nhà thơ Phan Vũ
Hôm nay là sinh nhật của Ba tròn 90 tuổi. Gia đình thường tụ hợp đông đủ với Ba vào ngày giỗ Ba, nhưng vào ngày này ở nhà thế nào má cũng nấu mấy món Ba thích, cá lóc nấu canh chua và kho tộ, bông bí xào tỏi, nướng 1, 2 con khô cá sặc trộn gòi sầu đâu và dưa leo… Rồi như hai mươi mấy năm trước đây, con vẫn về ngồi với ba, hai cha con mình cùng ngồi lai rai vài chai bia. Uh, mà Ba lai rai chớ con thì chỉ phá mồi của Ba thôi, nhưng sẽ ngồi với ba để nghe ba nói chuyện đời, để thỉnh thỏang ra vẻ "ngây thơ" hỏi ba chuyện này chuyện kia, rồi khóai chí nghe ba giảng giải, có khi thấy Ba ngạc nhiên về chuyện này chuyện khác, về người này người kia “ủa, sao kỳ dậy?” mà con lại thấy thương ba vô hạn… Ba ơi, nếu mà ba còn sống, mấy đứa cháu của Ba chắc sẽ cười và bảo rằng: Ôi ông ngọai sao cứ mãi tuổi TIN (teen)! Thi thỏang con vẫn gặp ba về với con trong mơ… Đó là những lúc con gặp điều không vui, những lúc con buồn lòng vì người này, vì chuyện nọ……

VIẾT CHO MÌNH :)

Trong các cuộc cà phê hay bữa nhậu, bạn mình (gồm các ông anh, ông bạn, cả ông em nữa), sau khi ca ngợi vợ (bồ) mình đủ các nét hay vẻ đẹp tính tốt, thỉnh thỏang (thỉnh thỏang thôi) nhăn nhó hỏi mình vài “chuyện đàn bà”. Những chuyện mà họ hay hỏi (theo thứ tự nhiều ít) là:1/ sao mà bà ấy (cô ấy) nói nhiều thế, có thể nói bất cứ lúc nào bất cứ chuyện gì J)2/ sao mà bà ấy (cô ấy) hay nói… về người khác thế (hihi, ko dùng từ “nói xấu” nha), mà lại tòan chê bai, chê từ bạn gái đến đồng nghiệp, đến người hàng xóm, đến cả người qua đường J, chê từ công dung ngôn hạnh đến tài sản và cả chồng con nhà người ta…3/ sao mà bà ấy (cô ấy) chuyện gì cũng quan trọng hóa thế nhỉ, động chút là căng thẳng gắt gỏng hở chút là than thở khóc lóc L4/ sao mà bà ấy (cô ấy) hay nói (thẳng, bóng gió) về chuyện tiền nong (và ghen tuông) thế nhỉ? Mình bảo: thế các ông/anh/em muốn gì nào: Vợ cả ngày ko nói một câu? Ko bao giờ nhận xét về ai? lúc nào cũng bình thản như búp bê? Ko biết tiền nong hết còn chợ búa đắt…

Phát hiện mới về chuyện THỎ VÀ RÙA

Cổ tích có chuyện rùa chạy thi với thỏ, họ hàng nhà rùa “đòan kết” nên Thỏ bị thua. Nhưng đấy chưa phải là lần đầu thỏ thua rùa. Trước đó, ngày xửa ngày xưa, xưa ơi là xưa… Khi ấy Thỏ rất thông minh nên học Y và làm bác sĩ cho cư dân cá rùa ếch nhái…trong một cái hồ nọ. Một ngày kia có con rùa nổi lên mặt hồ, ở chân có vết lóet. Bác sĩ Thỏ được ếch nhái báo bèn khám cho rùa, bôi thuốc, cho uống kháng sinh. Vài hôm sau thấy rùa lại nổi gần bờ, vươn tay như muốn trèo lên, trên tay loang lổ vết thương. Ếch nhái lại kêu lên ầm ĩ, Thỏ lại đến thuốc men như thế… Được vài hôm nữa thấy rùa nhô lên, lần này bị thương ở đầu. Thỏ lo sợ bèn báo cáo với tắc kè là rùa bị thương khắp tòan thân, bệnh nặng lắm rồi, phải nhờ đến hội đồng bác sĩ chẩn đóan chữa ngay, nếu ko thì nguy to! Tắc kè loan tin đi khắp nơi, chim thú nào cũng quan tâm lo lắng cho “rùa thể”. Nhân dịp ấy các lọai chim sẻ chim ri chào mào sáo sậu… tha hồ tung ra các lọai lá cải xanh vàng tươi héo… lá nào cũng đầy hình ảnh “chộp” bấ…

MỘT NGÀY THÁNG BA

Hình ảnh
Một ngày bạn về, chưa hết tuần bạn lại sẽ đi… nhoáng nhoàng gặp nhau bên ly cà phê, vội vã vài tin nhắn giữa cuộc họp, cuống quýt trên đường kẹt xe đến với bạn… Lần nào cũng vậy, hình như bạn về tụi mình lại có ít thời gian “bên nhau” hơn khi bạn ở xa…
Bạn bận, mình cũng không rảnh. Cố gắng tận dụng mọi khoảng thời gian trống việc để ngồi với nhau và với bạn bè, vậy mà cũng có lúc nghe bạn nhắn qua điện thọai: uh… bận thì thôi vậy… như dấu một tiếng thở dài…
Lần nào bạn đi mình cũng tự nhủ, rồi bạn sẽ về, chỉ sang năm thôi. Vậy mà vẫn chống chếnh ghê gớm, ngay khi còn ngồi bên nhau, khi đang “tám” đủ chuyện trên đời, cả khi im lặng không cần nói gì… Rồi mình chia tay, có vẻ nhẹ nhõm như mọi lần chia tay, có vẻ thế, phải không bạn…
Mà sao bạn cứ ra đi vào tháng Ba, cái tháng trưa nắng Sài Gòn như nung mà chiều xuống đã như mang cả trời gió heo may. Cái tháng giao hòa giêng hai, bông giấy tím đỏ những con đường, người về bỗng nhớ…
Ngày tháng nào đã ra đi khi ta còn ngồi lại…
Chỉ thấy bạn mãi…

viết cho tháng hai

Hình ảnh
(hình có tính chất minh họa)

Ở khu mộ cự thạch ở Hàng Gòn - Đồng Nai. Khắp nơi là những dải ti gôn mềm mại bò quanh phủ lên những phiến đá lớn nặng hàng chục tấn đã có hàng ngàn năm tuổi.Thời gian...Những công trình vĩ đại tưởng như sẽ tồn tại vĩnh cửu vậy mà rồi cũng sụp đổLoài dây leo nhỏ nhắn tưởng như đời sống ngắn ngủi thì mãi sinh sôi nảy nở ***Xem trưng bày ở bảo tàng. Cổ vật nằm trong tủ kính, lặng lẽ.Trống gươm một thời lừng lẫy, vàng son một thủa vinh hoa rồi cũng cùng nhau nằm trong hộp trong tủ, phải nhờ con người cố gắng phô bày cái lừng lẫy vàng son…Ngày qua ngày khi vắng lúc đông, người dừng chân ngắm nghía người thờ ơ bước qua… Nếu không nhờ ánh đèn nhờ nhung lụa của hộp nhờ kính của tủ trưng bày chắc gì họ nhận ra giá trị của cổ vật.***Con người với con người... có như thế...?

Post theo đề nghị của học trò và một số bạn bè :)

MỤC LỤC SÁCH "KHẢO CỔ HỌC BÌNH DÂN NAM BỘ..."

- Lời nói đầu: Một chiếc chìa khóa nhỏ
- Phần 1: DẪN NHẬP: Khảo cổ học bình dân Nam bộ VN: Từ thực nghiệm đến lý thuyết
- Phần 2: KINH NGHIỆM ĐIỀN DÃ
2.1 Ghi chép dọc đường:
- Với Sài Gòn
- Đất và người Bến Tre
- Về Bình Dương thăm nhà cổ
- Hội An đêm trăng 14
- Hoài niệm xứ Đoài
- Sông gốm
- Phù Lãng làng cũ gốm mới
- Gian bếp quê ngoại
- Nhớ Huế
- Nhà thờ
- Chùa trong phố
- Nắng lạnh
- Đường đến Siemreap Angkor
- Paris mùa thu tím
2.1 Mô tả khảo cổ
- Về một loại trang sức cổ độc đáo : khuyên tai hình hai đầu thú
- Cổ vật gốm trong Văn hóa Óc Eo
- Đồ gốm cổ tìm thấy ở Sông Đồng Nai
- Vài nét về vũ khí cổ Việt Nam
- Tìm hiểu kỹ thuật sản xuất lu gốm
- Xóm làm bếp lò gốm làng Phú Định (Quận 6 – TP HCM)
Phần 3: P HÂN LỌAI VÀ QUY CHIẾU
3.1 Hệ tọa độ
- Văn hóa Óc Eo - Một nền Văn hóa cổ ở Nam Bộ
- Hệ thống di tích khảo cổ giai đoạn Tiền Óc Eo
- Văn Hóa Sa Hùynh Nhìn từ Văn Hóa Đồng Nai
- Táng tục mộ chum ở Đông Nam Á.
3.2 Hệ th…