Vụn vặt đời thường (102)

@ Một ngày tháng Chạp, quán cà phê vắng và những bản bolero. Giở tập thơ mới được em tặng, tình cờ đúng bài này. Có những người – như em - ở SG mà cả năm không gặp nhau, thậm chí trên FB cũng ít gặp. Vậy mà đọc cứ nghĩ như em viết cho mình! Người đọc mang họ “tưởng” trong trường hợp này là một niềm vui cho người viết, phải không em :)





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

TỪ MỘT “GIỌT NƯỚC” ĐẾN “ĐÔ THỊ NHÂN VĂN

    Ở thành phố, trên những con đường quen thuộc ta qua mỗi ngày thường có vài cảnh quan, công trình mà ta hầu như quên mất sự tồn tại c...