Vụn vặt đời thường (102)

@ Một ngày tháng Chạp, quán cà phê vắng và những bản bolero. Giở tập thơ mới được em tặng, tình cờ đúng bài này. Có những người – như em - ở SG mà cả năm không gặp nhau, thậm chí trên FB cũng ít gặp. Vậy mà đọc cứ nghĩ như em viết cho mình! Người đọc mang họ “tưởng” trong trường hợp này là một niềm vui cho người viết, phải không em :)





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

NHỮNG MẢNH VỠ [không dành cho các bạn đang yêu :) ]

  Cà phê không đường Tôi hay đến quán nhỏ gần một ngã tư, ngồi một mình, lặng lẽ với cảm giác bình yên, ly café không đường để lại một dư vị...