Ở thành phố, trên những con đường quen thuộc ta qua
mỗi ngày thường có vài cảnh quan, công trình mà ta hầu như quên mất sự tồn tại của nó. Khu đất
số 1 Lý Thái Tổ là một nơi như thế. Ngày đêm dòng xe cuồn cuộn chảy quanh nhưng bên trong bức
tường là một nơi có vẻ như không liên quan gì đến nhịp sống sôi động của thành
phố. Khu đất và các công
trình trong đó là nơi xưa nay “kín
cổng cao tường”, xa lạ với nhiều người dân ở ngay khu vực xung quanh.
Cho đến một ngày khi đi qua vòng xoay
Lý Thái Tổ chúng ta bất chợt nhận ra một không gian xanh mát mở ra trước mắt.
Trong đó thấp thoáng vài biệt thự xưa, và một “tiểu không gian” hiện đại: Một
Giọt nước long lanh giữa những vòi phun nước, xung quanh là những bậc thềm rộng rãi, thân thiện mời gọi mọi người “ngồi
lại bên nhau”. Một không gian tĩnh nhưng không lặng và mang lại nhiều cảm xúc.
“Công viên Giọt nước” – như người dân
gọi nơi này, không gây
ấn tượng bằng vẻ đẹp choáng ngợp mà bằng cảm giác là nơi để dừng chân, được hít thở không
khí trong lành, nhớ lại ký ức chưa xa... Tuy không lớn nhưng khuôn viên có nhiều cổ thụ tạo bóng mát, lại
được chăm chút thêm bằng thảm cỏ, vườn hoa xinh xinh... Một công viên nhỏ được tạo
ra giữa “quy hoạch vĩ mô” của sự phát triển hạ tầng giao thông hiện đại. “Giọt
nước” rất nhỏ so với không
gian xung quanh, nhưng chính từ sự nhỏ bé ấy lại gợi mở ra câu hỏi lớn: một
siêu đô thị sẽ dành bao nhiêu nơi như vậy cho con người dừng lại và nghỉ
ngơi?
Nhiều người cho
rằng, sự phát triển đô
thị phải bằng những đại
lộ, công trình cao tầng và tòa nhà hiện đại, bằng những dự án quy mô lớn “nghìn
tỷ”. Nhưng đời sống thực
sự của thành phố lại diễn ra ở những không gian rất khác. Đó là những nơi không
được quy hoạch và thiết kế để trở thành hoành tráng, hiện đại, sang trọng, mà đơn giản chỉ là nơi để con người
có thể thoải mái hiện diện vì nó đáp ứng một nhu cầu nào đó. Công viên hay không
gian công cộng là những nơi như thế. Người ta đến đó tập thể dục, đi bộ vào sáng sớm, hẹn nhau đến đó để trò
chuyện, ghé vào nghỉ chân sau một quãng đường nắng nóng, hay thư giản nghỉ ngơi
vào buổi tối mát mẻ sau một ngày vất vả mưu sinh, vào ngày cuối tuần có thể cùng gia đình
đến vui chơi, ngồi quán cà phê, hay thậm chí đến đây không vì mục đích nào cả. Những
hành vi tưởng như vụn vặt ấy, khi lặp lại mỗi ngày lại chính là cách con người đang
sống, là cách đô thị được sống.
Không gian công cộng không chỉ là một yếu tố cảnh quan đơn thuần. Nó
trở thành một dạng “hạ tầng mềm” của thành phố, không thể đo đếm bằng diện tích mà bằng khả
năng tạo ra những khoảnh lặng bình yên. Hiện nay, lý thuyết đô thị đương đại nói nhiều
đến những “khoảng nghỉ đô thị” (urban pause), đó là những không gian cho phép con người
thoát khỏi tốc độ căng thẳng và nhàm chán vì lặp đi lặp lại, thoát khỏi áp lực
và sự phức tạp của cuộc sống. Như vậy, công viên “giọt nước” bên vòng xoay Lý Thái Tổ không
phải là phần “tiện thể” của một quy hoạch tổng thể, hay là “tận dụng đất trống”
trong khi chưa sử dụng, mà
phải được coi là một
phần thiết yếu của hệ sinh thái đô
thị. Những “tiểu không gian” ấy tạo nên chiều sâu của đời sống đô thị, nơi tinh
thần của con người được cung cấp năng lượng để có thể tái tạo thậm chí phục hồi.
Những không gian như thế không chỉ mang
lại lợi ích ở hiện tại, mà
trải qua thời gian còn tích tụ ký ức trong cộng đồng. Không phải ký ức lớn lao của các sự
kiện lịch sử chính thống, mà là ký ức đời thường, giản dị, dễ biến mất, khó nắm
bắt. Cũng không phải là câu chuyện về các nhân vật lịch sử lớn lao mà là câu chuyện của các thế
hệ cư dân, của cộng đồng từng khu vực. Tất cả những sinh hoạt hàng ngày mang lại niềm
vui, tạo thành thói quen, sự hữu ích... qua năm tháng sẽ trở thành lớp trầm tích ký ức riêng của từng nơi chốn.
Từ một “giọt nước” nhỏ có thể nhìn rộng ra câu chuyện của
siêu đô thị TP. Hồ Chí Minh hôm nay và ngày mai. Thành phố phát triển càng nhanh càng lớn thì nguy cơ đánh mất những khoảng
không gian như vậy càng cao. Áp lực về giao thông, về đất đai, về hiệu quả sử
dụng không gian khiến mọi thứ có xu hướng bị “tối ưu hóa” vì
lợi ích kinh tế trước mắt. Trong quá trình đó những gì không trực tiếp tạo ra “tiền
tươi thóc thật” dễ bị
xem là thứ yếu. Nhưng
nếu mọi không gian trong
thành phố đều bị lấp đầy
bởi công trình chức
năng, nếu mọi khoảng trống đều bị chuyển hóa thành giá trị kinh tế, thì con
người sẽ ở đâu trong cấu trúc ấy, sẽ giữ vai trò gì trong thành phố ấy? Khi
đó đô thị sẽ trở thành một cỗ máy vận hành hiệu quả mà không còn khả năng chăm
sóc con người. Con người chỉ còn là một “đinh ốc” trong cỗ máy khổng lồ đó mà
thôi.
Sự hiện diện của
những khoảng dừng như công viên “giọt nước” mang ý nghĩa như một “tuyên ngôn mềm” về siêu đô
thị. Bằng sự hiện diện bình dị,
những “tiểu không gian” đã cho biết đô thị vẫn còn chỗ cho con người hòa
vào thiên nhiên, giữa
tốc độ ngày càng nhanh vẫn
có nơi để chậm lại, thay đổi tâm trạng tích cực hơn, mang lại sự cân bằng cho
tinh thần. “Tuyên
ngôn mềm” vì bằng sự hiện diện,
những “giọt nước”
đã đặt ra và đòi
hỏi một tiêu chuẩn quan
trọng cho sự phát triển của đô
thị: không chỉ là lớn hơn, nhanh hơn, hiện đại
hơn mà còn là phải nhân văn hơn.
Một đô thị nhân văn trong thời đại ngày nay rất cần có hạ tầng hiện đại, đồng thời cũng phải những con người giàu có về trải nghiệm sống. Điều đó chỉ có được nếu đô thị tạo ra được những
không gian để con người nghỉ ngơi, tương tác và cảm nhận, giữa người với người, giữa con người với thiên
nhiên. Đô thị nhân văn không phải là sự đối lập với đô thị hiện đại, mà là cân bằng giữa sự phát triển vật chất với sự giàu có
của tinh thần. Đó là sự phát triển không chỉ nhằm tối đa hóa
công năng mà còn để bảo vệ những nhu cầu rất cơ bản của con người: được nghỉ ngơi mà không bị thúc ép bởi thời gian, được hiện diện mà
không bị sự bao vây của tiêu dùng, được gặp gỡ mà không cần phải có hiệu quả về kinh tế. Những điều tưởng
như đơn giản ấy lại chính là nền tảng của đời sống đô thị bền vững.
Đô thị nhân văn còn là vấn đề công bằng không gian
đô thị. Ai cũng có quyền tiếp cận những khoảng nghỉ, không phân biệt tuổi tác,
thu nhập hay mục đích. Khi một thành phố chỉ còn lại những không gian phải trả
tiền, phải có “đẳng cấp” mới được hiện diện thì nó đã loại trừ một phần lớn cư
dân của mình ra khỏi trải nghiệm đô thị. Ngược lại, những không gian công cộng
mở dù rất nhỏ chính là nơi mà mọi người có thể cùng hiện diện không phân biệt
giàu nghèo, góp phần giảm bớt bất bình đẳng xã hội
Trong bối cảnh hiên tại và tương lai, những không gian
như “công viên giọt nước” ở Lý Thái Tổ có ý nghĩa vượt ra ngoài kích thước vật lý của nó, là biểu hiện một khả năng đặc biệt của đô thị: khả
năng mềm hóa chính mình bằng những can thiệp nhỏ, tinh tế, đúng chỗ. Một hàng cây, một băng ghế,
một khoảng bóng mát nếu được đặt đúng vào dòng chảy của đời sống thì có thể tạo ra những tác động tích cực lâu dài, vì chúng mang lại cho con người cảm giác mình được
chấp nhận, được nghỉ ngơi, và được là một phần của thành phố theo cách rất
riêng.
Một giọt nước nhỏ nhoi nhưng
góp phần làm nên đại dương. Một khoảng lặng giản dị sẽ làm nên sức sống mới của
thành phố. Người ta có
thể đi rất nhanh qua một siêu đô thị nhưng để ở lại và gắn bó, để nhớ và để thương thì cần những nơi cho phép mình được
sống chậm, được
là chính mình ngoài những nghĩa vụ và trách nhiệm. Đôi khi chỉ cần một “giọt nước” giữa ngày
nắng gắt cũng đủ để ta nhớ
rằng, thành phố này vẫn
còn là nơi để sống hết mình chứ không chỉ là nơi để ta tồn tại.
TP. Hồ Chí Minh 20/3/2026.
Báo Sài Gòn giải phóng số 30/4/2026
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét