Làng Hoa Tháng Giêng


Qua tết cơn rét muộn lại tràn về. Hà Nội mờ trong mưa phùn nhè nhẹ. Xuân đấy…

Phố lơ đãng vài chiếc lá bàng đỏ trên cành khẳng khiu… Vỉa hè mát bóng xà cừ xanh mướt lá. Quán cũ tách cà phê nóng, ngồi ở vỉa hè nghe và ngắm dòng người qua lại. Chợt thấy chiếc xe máy chở cành đào thật đẹp vụt qua. Ô ra giêng rồi mà sao đào còn đẹp thế, mà vẫn còn người chơi đào kìa… Bạn bảo: mấy hôm nay trời ấm lên, đào bây giờ mới nở, đẹp lắm…


Tháng giêng, làng Tứ Liên bỗng bừng lên sắc thắm của đào nở muộn. Ngay đầu làng có cái chợ nhỏ bán tòan đào cành bó thành từng bó vài cành nụ non lộc nảy. Người đi xe máy ghé qua, người đi xe hơi dừng lại… rồi từng bó từng cành lại theo người vào phố. Đường làng đã bê tông hóa nhưng vẫn bụi mù. Xe công nông chạy như điên, chở những chậu quất, đào từ phố về vườn trồng lại chờ tết sang năm. Xe chở phù sa ven sông đổ thêm cho đất vườn. Xe chở xà bần san lấp ao hồ xây nhà cao tầng… Làng hoa như bị đè bẹp bởi những ngôi nhà “bán đất” vây quanh, kiểu phân lô bán nền nửa quê nửa tỉnh. Đi mãi vào trong làng vẫn còn nhiều vườn đào nở rộ, đủ sắc hồng phai đào thắm…

Những mảnh vườn  ngày một hẹp đi, đầu vườn nào cũng là một gian nhà nhỏ xíu xấu xí, xây gạch trần vữa thô, cửa gỗ xộc xệch mà cái khóa rõ to, chắc để dụng cụ làm vườn hay ngủ canh trộm vào mùa hoa tết! Nhiều cây đào đã cưa sát gốc, nhiều cây hoa nở bung dày đặc trên cành, vài cây đào thế trông già cỗi thế mà vẫn cành thưa hoa thắm… Người phụ nữ cắp cái thúng nhỏ trong có bó lạt trắng ra vườn, tay tuốt từng bông hoa đã nở để cành chỉ còn nụ và lá non mới nhú. Dùng kéo bấm từng cành, lấy lạt buộc khẽ lại, chị xót xa: đào đẹp thế mà giờ có bán cũng chả được mấy đồng … Nhìn cánh hoa rơi rơi đỏ gốc lại nhớ nước mắt Lâm Đại Ngọc chôn hoa. Tự ngạc nhiên: cuộc sống xung quanh xô bồ vội vã thế mà mình vẫn còn thời gian để “sến”?!

Violet tím, hoa bướm hồng tía, hoa cúc vàng rực bên những cây đào thắm…Những người phụ nữ vẫn cần mẫn bên luống hoa, tưới cây xới đất làm giàn. Họ làm như hàng trăm năm nay vẫn cần cù như thế, như thể không nhìn thấy khắp làng những đống đất đá xà bần ngày một lớn hơn, cao hơn, dài hơn, đang lấp dần những khoanh vườn xinh xắn…Mai này làng hoa chắc chỉ có những ngôi nhà nửa quê nửa phố, phô trương và kệch cỡm…

Xe công nông phành phạch chạy lồng lên trên đường làng, dừng lại rú ầm ĩ xả khói đen xì đổ ào từng xe xà bần lên những luống hoa, đổ ngay lên những gốc đào cố nở chùm hoa muộn màng. Những đống xà bần kia đang vùi nốt chút lãng mạn còn lại của Hà Nội, lấp nốt mảnh ký ức nhỏ nhoi của làng hoa nổi tiếng một thời… Trái tim nghẹn lại, tự mắng, ai bảo cứ “sến” vớ vẩn… Thôi, lần sau sẽ chẳng ra Hà Nội vào mùa đào muộn nữa…/.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

“Ảnh hưởng của mạng xã hội đến lối sống của giới trẻ (lưu tư liệu)

MỘT NGƯỜI TRẺ ĐI SUỐT NGÀN NĂM