Chuyện bể show "chim trời"... cá nước :)

 Chuyện bể show "chim trời" theo mình, bên tổ chức sai cái lý/luật còn bên GĐ âm nhạc (đại diện người diễn) không được cái tình! Cả hai bên đều có lỗi đối với khán giả - người "nuôi" cả hai nhưng lại chịu hậu quả cả hai gây ra.

Lựa chọn kiểu gì cũng là thái độ và trách nhiệm với xã hội. So sánh nào cũng là khập khiễng, nhưng xin kể câu chuyện của mình.
Từ nhiều năm qua mình thường được mời giảng dạy ở một số nơi, đều có hợp đồng ghi rõ thời gian, tiến độ và chi phí thù lao... Nhưng có nơi mình không nhận được thù lao đúng hạn. Thường chậm hơn 1,2 tháng, dù tất cả công việc giảng dạy, ra đề, chấm bài, nộp điểm... mình đều hoàn thành đúng hạn!
Cá biệt có lần sau hơn nửa năm, sắp dạy khoá sau rồi mình vẫn chưa được nhận thù lao khoá trước. Nhắc nhiều lần vẫn chỉ nhận được hứa/hẹn. Mình ra "tối hậu thư": nếu không thanh toán khoá trước mình sẽ không lên lớp cho khoá sau, dù đã có thời khoá biểu.
Rồi đến sát ngày dạy vẫn không có gì, bên A lại nhắn nhe xin lỗi vì lý do xyz... Ngộ ha, học phí của NCS thì thu đủ thu sớm không ai được nợ, nhưng giảng viên thì cứ bị nợ!. Dù cáu lắm nhưng mình vẫn chọn... lên lớp, vì không thể để các bạn NCS mất tiền mất thời gian và bỏ công việc đến học mà không có thầy cô.
Ai coi người học chỉ là "người mua chữ" nhưng bọn mình đi dạy không bao giờ coi việc giảng dạy là "đi bán chữ", vì quan hệ giữa người dạy và người học - ở bất cứ cấp học nào - không phải là việc "có tiền là xong". Vì vậy, mình và đồng nghiệp vẫn chọn lên lớp đúng giờ và bằng tâm huyết của mình.
Tiền thù lao giảng dạy của mình chả bao nhiêu đâu, nhưng ít cũng là công sức của mình. Cáu thì cãi nhau với bên có trách nhiệm, chứ ai lại bỏ mặc người học!
P/s. Chim trời cá nước... đều liên quan với nhau, đều là "đặc sản nhà hàng" hết 🙂

LỜI CHA DẶN (nhân tiện đăng lại )

Ngày 27.1.1973, Hiệp định Paris được ký kết, hòa bình lập lại. Tết năm đó, trong không khí náo nức chung, tôi cũng có một niềm vui nhỏ dành tặng ba nhân ngày đầu Xuân. Đó là việc tôi đã thi đậu vào trường Nghệ thuật Sân khấu. Khi tôi hồi hộp báo tin đó, ba ngồi lặng đi, lộ vẻ băn khoăn lo lắng. Cuối cùng ba nói với tôi, trang nghiêm mà trìu mến:

- Ba rất vui khi có một đứa con muốn nối nghiệp ba. Trước khi con tự quyết định tương lai của mình, ba muốn nói với con điều này. Mọi nghề nghiệp đều đẹp và đều sẽ thành công nếu ta lao động kiên nhẫn và trung thực. Nhưng trong nghệ thuật thì còn phải có một điều kiện quan trọng, đó là tài năng. Đã là diễn viên, phải là một diễn viên giỏi. Đây không phải là chuyện danh tiếng, mà là chuyện làm gì để cống hiến cho Tổ quốc được nhiều hơn. Còn nếu chỉ là một diễn viên “cầm cờ, chạy hiệu” thì thà làm nghề khác còn có ích hơn.

Suy nghĩ một lát ba tôi nói thêm: Phụ nữ, nếu theo một nghề mà không làm được thì cơ hội đổi nghề khó khăn hơn nam giới. Là phụ nữ con cần làm tốt một nghề. Khi có đồng tiền do mình làm ra thì con không phải phụ thuộc vào ai.

Lần đầu tiên ba tôi tâm sự với tôi về nghề nghiệp của mình cũng như những vui buồn của nó. Cũng từ khi ấy, khi tròn 15 tuổi tôi đã thực sự trở thành người bạn nhỏ của ba.

Cho đến ngày tôi tốt nghiệp đại học, được trường giữ lại làm cán bộ giảng dạy, ba tôi đã chúc mừng tôi và nói:

- Người thầy giáo cũng phải có một tâm hồn nghệ sĩ, bởi đều là những “kỹ sư tâm hồn”. Phải yêu nghề, yêu người thật sâu sắc thì mới có thể đứng trên bục giảng hay trên sân khấu mà truyền đạt mọi mặt cuộc sống đến với người nghe, người xem. Hơn nữa, thầy giáo hay nghệ sĩ cũng đều phải sống trung thực, có sống trung thực thì mới không mắc cỡ, không ngượng mồm khi giáo dục người khác về cái đẹp, về cái tốt.

 Nhưng ba tôi cười buồn – Tiếc rằng ngày nay giữa hai nghề này còn có một khoảng cách khá xa. Người thầy giáo thì thiếu tâm hồn nghệ sĩ. Còn người nghệ sĩ lại thiếu đạo đức của người thầy!

(Trích trong cuốn sách “Nguyễn Ngọc Bạch – một đời sân khấu”, NXB Tổng hợp TPHCM, tái bản 2021)

Đó là những lời ba dặn tôi từ nhiều năm trước! Giới nghệ thuật, nghệ sĩ không xa lạ đối với tôi bởi đó là một phần cuộc sống của gia đình tôi trong gần nửa thế kỷ. Mỗi khi xảy ra những “tai tiếng” của giới này tôi lại nhớ đến ba tôi và thế hệ của ông: Đó là những nghệ sĩ tài năng, nhiều người trong họ cũng có vài “tật” khó tránh của “trai tài gái sắc”. Nhưng đó là thế hệ nghệ sĩ luôn tôn trọng, yêu quý khán giả, có trách nhiệm với khán giả trong từng vai diễn, luôn hướng khán giả đến thẩm mỹ tốt đẹp qua ngôn từ, ứng xử của những vai diễn trong chính kịch và cả hài kịch. Bởi họ hiểu, sân khấu là cuộc đời được phóng chiếu lên cả điều xấu xa và tốt đẹp!

#vunvatdoithuong

27.1.2023


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Chuyện bể show "chim trời"... cá nước :)

  Chuyện bể show "chim trời" theo mình, bên tổ chức sai cái lý/luật còn bên GĐ âm nhạc (đại diện người diễn) không được cái tình! ...