Vụn vặt đời thường (103)

@ Nhân đọc cuốn sách về Madame Nhu, đọc đi đọc lại vài lần hai chương cuối nói về cuộc đảo chính tháng 11/1963 và số phận của ông Diệm, ông Nhu và gia đình họ. Nhận ra một điều:
Tâm lý và hành xử của “bên thắng cuộc” ở người Việt  – bất cứ một cuộc nào, lớn hay nhỏ, khác phe hay cùng phái - sao giống nhau đến thế! Đều thể hiện sự khao khát quyền lực bất chấp tất cả và sự ngạo mạn khi đã giành được quyền lực. Quyền lực đầu tiên được thực hiện là “quyền” mạt sát, sỉ nhục và đổ tội cho kẻ thua cuộc!
Phải chăng một cuộc “lật đổ” bản thân nó đã không chính trực, và mặc cảm về điều này là căn cốt của lối ứng xử như thế?
Muốn có tiến trình dân chủ thì điều đầu tiên, sau cuộc lật đổ phải là sự khoan dung và tôn trọng đối thủ dù họ đã thua cuộc.
Như bài học từ Mianmar!


@ Sự mặc cảm về bất cứ điều gì, thân phận, học thức hay gia cảnh... đều mang lại hoặc là tự ti đến hèn hạ hoặc tự tôn vô lối và mù quáng.
Sự mặc cảm như cái "hố đen". Tuy nhiên ít khi người ta nhận ra ở mình có mặc cảm nào đó, nếu nhận ra thì sẽ được giải thích một cách khác đi. 
Một cá nhân hay một quốc gia cũng vậy.

@ Có một sài Gòn của tôi :) - mùng 2 tết Bính thân 2016


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

“Ảnh hưởng của mạng xã hội đến lối sống của giới trẻ (lưu tư liệu)

MỘT NGƯỜI TRẺ ĐI SUỐT NGÀN NĂM