Lưỡi dao kiêu căng vì mình sắc bén, nó luôn chê
cán dao *tròn trịa* chả làm được gì. Một ngày kia lưỡi dao mỏi mệt muốn nghỉ
nhưng ông chủ đã nắm lấy cán dao và mài lưỡi dao đau điếng. Lưỡi dao nhận ra chính
cái sự nhẵn nhụi của cán đã giúp ông chủ sai khiến mình dễ dàng hơn, nó tức
lắm nhưng chẳng làm gì được. *Dao sắc không gọt được chuôi*.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
SỐ BÁO CUỐI CÙNG - viết tặng DOANH NHÂN SÀI GÒN
Nguyễn thị Hậu 1. Bạn nhắn, chị viết giúp một bài cho số báo cuối cùng nhé! Tôi không bất ngờ với tin nhắn của bạn nhưng vẫn thấy ngậm...
-
Người Việt có một số thành ngữ và sự tích liên quan đến cá trê, như truyện Trê Cóc chẳng hạn. Câu chuyện không chỉ là việc Trê tranh giàn...
-
Một người bạn fb bất ngờ ra đi. Post bài thơ rất hay của bạn. Tôi biết Cao Hải Hà qua mạng Yahoo blog và sau là FB. Vài lần gặp Hà ở chỗ ...
-
(Bắt chước tựa “Nhân trường hợp chị thỏ bông” một tản văn nổi tiếng của Thảo Hảo/ Phan Thị Vàng Anh 😊 ) Đây là m ột cuốn sách đang g...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét