Dao (truyện 100 chữ)




Lưỡi dao kiêu căng vì mình sắc bén, nó luôn chê cán dao *tròn trịa* chả làm được gì. Một ngày kia lưỡi dao mỏi mệt muốn nghỉ nhưng ông chủ đã nắm lấy cán dao và mài lưỡi dao đau điếng. Lưỡi dao nhận ra chính cái sự nhẵn nhụi của cán đã giúp ông chủ sai khiến mình dễ dàng hơn, nó tức lắm nhưng chẳng làm gì được. *Dao sắc không gọt được chuôi*.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

LỚP SINH VIÊN ĐẠI HỌC TỔNG HỢP NĂM ẤY

  Buổi họp mặt của chúng tôi - lớp Sử khóa 1976–1980 của trường Đại học tổng hợp TPHCM - diễn ra trong một phòng học tại ngôi trường cũ. Khô...