Linh tinh lang tang (47) LỀ HAY ĐƯỜNG?






Từ ngày xuất hiện khái niệm "lề phải lề trái" trong lĩnh vực báo chí truyền thông, mình cứ luôn tự hỏi: Vì sao báo chí/ nhà báo cứ tự nhận mình/ coi mình thuộc về một bên "LỀ" nào nhỉ? Sao không đàng hoàng giữa đường mà đi? Bởi vì trên lề (hay bên lề) là dành cho người đi bộ, còn đường là để cho người dùng các loại phương tiện giao thông. Thời buổi thông tin NET thế này mà chỉ đi bộ thì LỀ nào cũng thua cái anh đi/ chạy giữa đường. Mà cái anh chạy giữa "xa lộ thông tin" ấy, như mình thấy, là những người sử dụng NET một cách tự chủ và tự do.

Đã nói lề với đường thì lại liên quan đến luật giao thông. Đi theo phía nào là “phải, trái” còn tuỳ vào luật của từng nước. Ở một số nước thì luật đi về phía bên trái, như vậy ta không thể nói họ đi sai, vì họ đi đúng luật của họ. Không thể chỉ coi cái lý của mình là phải để cho rằng người khác mình là trái.

Giao thông đường bộ và đường thuỷ cũng theo luật ngược nhau.

Lại nữa, khi một bên được cho là “lề Phải” thì bên kia tự coi mình là “lề Trái”, lập tức xuất hiện sự đối lập (đầu, nghịch). Sự đối lập này đẩy cả hai bên… ngày càng xa nhau (có lúc đến mức cực đoan), bên nào cũng dạt vào lề của mình xây dựng  “chiến luỹ”, con đường ở giữa thành một giới tuyến thênh thang. Đã xảy ra trường hợp từ hai bên lề lỡ có ai bước ra đường, dù chưa đến “giải phân cách” (tưởng tượng) thì đã dính đạn của cả hai phía.

Dân chúng, cũng có những người ngại, chả đi ra đường nữa, đành ở trong “nhà” chịu cảnh đói kém về thông tin. Nhưng phần đông vẫn đi, bởi, đường làm ra là để đi, bởi có nhu cầu phải đi. Và họ cứ đàng hoàng đi trên đường vì họ có tri thức để biết mình phải đi như thế nào  và có ý thức để lựa chọn sẽ đi con đường nào. 

Trên những nẻo đường “xa lộ thông tin” ngày nay, mình nghĩ, đi trong/ trên lề tức là đang dừng lại.

 (Nhân ngày 21/6/2013)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

“Ảnh hưởng của mạng xã hội đến lối sống của giới trẻ (lưu tư liệu)

MỘT NGƯỜI TRẺ ĐI SUỐT NGÀN NĂM