Và đâu đó cuối con đường…


Luôn luôn ám ảnh bởi những con đường, vắng, lặng...

... ngọn đèn đường chao nghiêng, đơn độc...

... mặt trời xuống thấp một màu đỏ cam, mãnh liệt...

... lá thu vàng nhẹ cuốn theo ngọn gió lang thang...

... vệt bánh xe trải dài giữa hai bờ tuyết trắng...

... không một bóng người không một cánh chim không một thóang mây...

... chỉ có những ý nghĩ như khách bộ hành mải miết từng bước đến cuối con đường...

Mà đâu là đầu, và đâu là cuối...?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

TỪ MỘT “GIỌT NƯỚC” ĐẾN “ĐÔ THỊ NHÂN VĂN

    Ở thành phố, trên những con đường quen thuộc ta qua mỗi ngày thường có vài cảnh quan, công trình mà ta hầu như quên mất sự tồn tại c...