Và đâu đó cuối con đường…


Luôn luôn ám ảnh bởi những con đường, vắng, lặng...

... ngọn đèn đường chao nghiêng, đơn độc...

... mặt trời xuống thấp một màu đỏ cam, mãnh liệt...

... lá thu vàng nhẹ cuốn theo ngọn gió lang thang...

... vệt bánh xe trải dài giữa hai bờ tuyết trắng...

... không một bóng người không một cánh chim không một thóang mây...

... chỉ có những ý nghĩ như khách bộ hành mải miết từng bước đến cuối con đường...

Mà đâu là đầu, và đâu là cuối...?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Càng thay đổi nhanh, nhu cầu tìm lại cái đã mất càng lớn

  TS Nguyễn Thị Hậu (bên trái) tham gia ban cố vấn Dự án Heritage Ho Chi Minh City của Hội Di sản Văn hóa TP Hồ Chí Minh. - Theo bà, n hững ...