BẠCH MÃ SƯƠNG TAN…



Bạch Mã là một dãy núi đẹp, ranh giới tự nhiên giữa tỉnh Thừa Thiên-Huế và thành phố Đà Nẵng. Nằm trong vườn quốc gia Bạch Mã, đỉnh Bạch Mã với độ cao 1.450 m so với mực nước biển là đỉnh núi cao nhất của dãy núi này. Núi là một phần của dãy Trường Sơn chạy cắt ra sát biển, nơi đây có đèo Hải Vân nổi tiếng nằm cách Huế 60 km về phía Nam. Trên đỉnh núi hùng vĩ bốn mùa xanh tươi với thác nước, suối, rừng... nơi quy tụ nhiều loại động vật và thực vật quý hiếm ở miền nhiệt đới. Bạch Mã nằm cách biển chỉ có 18 km nên hòa với không khí của rừng núi là chút hương vị của biển.

Vào đầu thế kỷ XX Bạch Mã còn là một khu rừng núi hoang sơ chưa ai khai phá. Nhưng từ khoảng năm 1925, khi thám sát để mở đường qua khu vực này, một kỹ sư người Pháp là Girard đã phát hiện ra đỉnh Bạch Mã và bắt đầu tổ chức khai phá vùng núi này vào năm 1932 nhằm phát triển du lịch của Bạch Mã. Từ đó khu vực này trở thành khu nghỉ mát như Tam Đảo, Đà Lạt, xuất hiện các biệt thự, khách sản và kéo theo đó là phát triển về giao thông công cộng. Nhưng công trình này chủ yếu chỉ để phục vụ giới có tiền thời đó và các quan chức người Pháp. Bây giờ những ngôi biệt thự cổ này được sử dụng làm khách sạn phục vụ du lịch, nhưng trông vẫn hoang phế lắm…

Hôm đứng trên đỉnh Bạch Mã nhìn xuống đèo Hải Vân uốn lượn rồi mất hút, nhìn xuống phá Tam Giang xa mờ biển lẫn vào mây, nhìn xuống rừng Bạch Mã xanh ngút ngát... chợt ước biến thành hạt bụi hay một giọt sương, tan trong không trung, nhẹ nhàng, không dấu tích...

Hồi xưa có xem một bộ phim của Ba Lan, kể về một cô gái luôn nghĩ rằng mình biết bay. Mọi người đều coi cô như người tâm thần. Chỉ có một người đàn ông, một nhà văn dường như hiểu được điều đó... Nhưng cuộc sống chật hẹp đã không thể chứa đựng ước mơ bay lên của cô gái. Người đàn ông của cô - trong khỏanh khắc - cũng tự chặt đôi cánh tưởng tượng của mình... Để rồi thất vọng cô gái đã bay chuyến bay cuối cùng từ sân thượng tòa nhà mười mấy tầng... vào bầu trời của riêng cô...

Người ta đã xây một ngôi chùa trên đỉnh Bạch Mã. Trước sân là đôi ngựa đá màu trắng, trong chùa những đồ thờ cúng cũng là đá trắng, lọai đá Ngũ Hành Sơn. Thỉnh tượng Phật, treo chuông lúc đúng ngọ. Tiếng chuông vang lên... không gian nơi đây đủ cho tiếng chuông ngân dài, giao hòa trời đất...
Rồi nơi đây sẽ trở thành Hương Tích, Yên Tử chăng? Dù không thế thì cũng may mắn khi đã đến Bạch Mã khi nơi đấy còn chưa nhuốm nhiều màu đời trần tục...

Truyện ngắn của con gái: CÀ PHÊ SỮA VÀ CÀ PHÊ ĐEN



Vào quán uống nước, em luôn gọi café đen. Anh luôn gọi café sữa.
Người ta mang nước ra, luôn luôn nhầm lẫn. Anh café đen. Em café sữa.
Em nhanh tay đổi 2 món. Người bồi bàn đứng ngẩn ra, mặt đầy vẻ thắc mắc. Anh cười trừ. Đợi người ta đi, anh trách: “Sao không để người ta đi rồi em hãy đổi? Làm mất mặt anh quá!!!” Em cười phá lên: “Đằng nào cũng vậy. Đâu có gì mắc cỡ!”.
Em con gái mà lại thích café đen.
Anh con trai nhưng rất thích café sữa.
Em bảo café đen nguyên chất, tuy đắng nhưng uống rồi sẽ mang lại dư vị, mà nếu pha thêm sữa thì sẽ chẳng còn cảm giác café nữa.
Anh bảo café cho thêm tí sữa sẽ đậm mùi café hơn, lại còn cảm giác ngọt ngào của sữa…
Anh và em luôn thế. Khác nhau hoàn toàn.
Anh và em không yêu nhau. Đơn giản chỉ là bạn bè. Mà không, trên bạn bè 1 chút. Gần giống như tình anh em.
Nhưng em không chịu làm em gái anh. Em bảo, em gái có vẻ phụ thuộc vào anh trai, có vẻ yếu đuối, có vẻ… hàng trăm cái “có vẻ” và em không đồng tình.
Anh cũng không muốn anh là anh trai của em. Anh trai suốt ngày phải lo cho em gái, bị nhõng nhẽo, vòi vĩnh đủ thứ. Anh không thể kiên nhẫn.
Lâu lâu em hẹn anh ra ngoài đi uống café. Em café đen, anh café sữa.
Thỉnh thoảng buồn buồn anh lôi em đi vòng vòng, rốt cuộc cũng đến quán nước. Anh café sữa. Em café đen.
Anh có bạn gái. Bạn gái anh xinh xắn, rất dịu dàng, nữ tính. Đi với anh giống như 1 con thỏ non yếu ớt. Anh tự hào bảo, cô ấy không “ba gai”, bướng bỉnh như em.
Em có bạn trai. Bạn trai em đẹp trai, galant, luôn chiều chuộng em. Đi với em, anh ấy không bao giờ khiến em tức chết. Em kiêu hãnh khoe, anh ấy thực sự là chỗ dựa vững chắc.
Hai cặp thỉnh thoảng gặp nhau. Em vẫn café đen. Anh luôn café sữa.
Bạn trai em nói, anh đổi ly cho em. Em không chịu, café đen là sở thích của em.
Bạn gái anh thắc mắc, anh không uống café đen như những người con trai khác. Anh nhún vai, café sữa hợp khẩu vị với anh.
Trong lúc nói chuyện, thường thường anh và em vẫn cãi nhau. Bạn trai em luôn là người hòa giải. Bạn gái anh dịu dàng nói anh phải biết nhường nhịn con gái.
Cuối cùng anh là anh. Em vẫn là em.
Anh chia tay bạn gái. Cũng có thời gian chông chênh. Nhưng anh không hối tiếc. Anh và cô căn bản không hợp nhau. Dù cô ra sức chiều chuộng anh, nhưng anh vẫn thấy thiếu thiếu cá tính gì đó. Mà cá tính thiếu ấy mới thật sự hấp dẫn anh.
Em chia tay bạn trai. Có một lúc cảm thấy trống vắng. Nhưng em không hối hận. Em và bạn trai không tìm được tiếng nói chung. Dù anh ấy không khiến em bực mình, ít khi gây sự với em. Nhưng em vẫn thấy thiếu thiếu. Mà “thiếu thiếu” ấy làm em chán nản.
Anh và em không hẹn mà gặp nhau ở quán café cũ.
Em gọi café đen.
Anh gọi café sữa.
Người bồi đã quen với 2 người. Anh ta không để nhầm chỗ nữa.
Anh yên lặng. Em cũng không nói. Đợi người bồi đi, anh kéo ly café đen về phía mình, đẩy ly café sữa về phía em.
Hôm đó 2 người uống thử “khẩu vị” của người kia.
Đêm ấy, anh nhắn tin cho em “Café đen hay thật! Anh bắt đầu thấy thích nó!”
Em nhắn tin lại cho anh “Café thêm sữa cũng rất tuyệt vời. Em sẽ uống café sữa…”
Sau đó em và anh luôn đi cùng nhau, bất luận ở đâu, em cũng luôn gọi café sữa cho em và không quên gọi café đen cho anh…
Café đen hay café sữa đều là café, phải không?
Tình yêu đắng hay tình yêu ngọt đều là tình yêu… chẳng phải sao???

Mai Quyên

"Happy end"



Chiều cuối tuần, xách túi một mình cô đi đến X.
Trong túi, chiếc áo lạnh, cuốn sách đang đọc, máy tính và vài thứ linh tinh... Lên chuyến xe tốc hành, cô ngả lưng ghế, quay mặt ra cửa sổ lơ đãng nhìn những hàng cây vun vút chạy ngược, lơ đãng nhìn đêm như một bình mực tím đang loang dần ngoài kia, tự hỏi, mình đến X làm gì...?
Để làm gì ư? Có những việc ta không thể nói mục đích, lý do, vì chẳng có một lý do mục đích nào rõ ràng cả. Thật ra, cũng có lúc cô đã tự mắng mình: sao lại có thể mất thì giờ (và tiền bạc nữa, híc!) chẳng để làm gì như vậy?!

Gắn tai nghe, cô bật điện thoại. Bài hát thì thầm những lời thật buồn: Lên xe tiễn em đi... chưa bao giờ buồn thế... Những bài hát chia ly bao giờ cũng làm cô thấy xao xuyến và day dứt, cảm giác như mình là người có lỗi trong sự chia ly. Chia tay nhau, đôi khi chẳng vì ai cả, chỉ vì thế thôi, để chấm dứt một sự lưỡng lự có thời hạn và có khi bước vào một cuộc lưỡng lự khác, kéo dài suốt cả cuộc đời.

Cổ tích có câu chuyện, đại khái một nàng công chúa xinh đẹp dịu hiền, được làm vợ chàng hoàng tử đẹp trai, giàu có, tài giỏi. Nàng luôn được chồng yêu thương chiều chuộng..., nói chung là nàng có một cuộc sống vô cùng hạnh phúc. Chàng hoàng tử còn đưa nàng giữ chùm chìa khóa của tất cả các căn phòng trong lâu đài tráng lệ họ đang sống. Và chàng dặn rằng nàng có thể mở cửa mọi căn phòng, những căn phòng chứa toàn vàng bạc châu báu, hoa thơm cỏ lạ, là niềm vui, là sự hài lòng, là những điều tốt đẹp.
Duy chỉ có một căn phòng ở cuối lâu đài là nàng không được phép mở, nhưng chàng không bao giờ nói với nàng trong căn phòng đó có gì. Rồi một lần, tình cờ đứng trước căn phòng đó, lại có chìa khóa trong tay, lại không bao giờ nghĩ rằng chồng mình có điều gì bí mật, lại không thắng được sự tò mò rất đỗi đàn bà, nàng công chúa bèn mở cửa căn phòng bí mật... Kết thúc câu chuyện như thế nào tất nhiên mọi người đã biết.
Có lần ngồi “tám”, đám U40 các cô bảo nhau: đã may mắn là công chúa thì đừng tò mò làm gì, nếu lỡ biết về “căn phòng đầu lâu” của chồng thì tốt nhất hãy coi như không biết. Vậy mới hạnh phúc. Rồi sau những buổi chiều thật đẹp ngồi triết lý vụn bên ly cà phê và ngắm chiều tím loang vỉa hè, mà mơ màng chiều nay em ra phố về, thấy đời mình là những chuyến xe... những “công chúa” lại về nhà để tiếp tục cái cuộc lưỡng lự đã bắt đầu từ nhiều năm qua... Lưỡng lự vì mỗi người có một lựa chọn mà chẳng phương án nào giống cái “phương án tốt nhất” kể trên...

Cuộc sống của cô cũng như nàng công chúa nọ. Nhưng cô luôn nghĩ và tin rằng câu chuyện trên có một “happy end”: Sau khi bí mật bị bật mí, chàng hoàng tử ăn năn hối lỗi, thề sẽ không bao giờ tái phạm lỗi lầm. Nàng công chúa lòng đầy bao dung, tha thứ cho chồng. Từ đó họ sống yên ổn bên nhau cho tới khi đầu bạc răng long... Còn căn phòng chứa đầy di tích của “lỗi lầm” được khóa cửa vĩnh viễn, chìa khóa bị bẻ ra, nghiền nát vụn thành bột, gửi gió cho mây ngàn bay...
Cô đã không ngờ rằng một kết thúc như vậy thì không thể coi là hết chuyện, bởi sự đời cứ hay rắc rối thế. Cái thứ bột nghiền từ chiếc chìa khóa ấy bay khắp bốn phương trời, chị em phụ nữ - cả cô nữa - đã hít phải bột “tò mò”, và từ đó câu chuyện cổ tích xuất hiện thêm nhiều cái kết khác nhưng chẳng “có hậu” chút nào. Trong đó có cả cái kết câu chuyện cổ tích của chính cô. Cô đã lựa chọn “phương án tốt nhất” để không biết gì ngoài những điều sung sướng, nhưng cô hiểu mình không thể quên, không thể tha thứ, không thể coi như chưa từng biết. Cô còn hiểu rằng nếu cứ ở lại trong tòa lâu đài ấy thì đến một lúc nào đó chính nàng công chúa là cô cũng sẽ có một “căn phòng bí mật”...

Câu hỏi vì sao mình lại lựa chọn cái “happy end” như thế đã bào mòn cuộc sống của cô.Vào những lúc thấy mình bức bối, cùn mòn, cô sẽ đi đâu đấy, một mình, đến nơi xa lạ, tự nghiền ngẫm tra tấn mình đến tận cùng của sự bức bối cùn mòn... Ở đấy, lúc đó, cô mong mỏi vô cùng, hi vọng vô cùng, thèm khát vô cùng một ai đó có thể chia sẻ, có thể an ủi, hay đơn giản hơn có thể ngồi yên lặng hàng giờ bên cô, chăm chú nghe tiếng lanh canh chiếc muỗng khuấy trong ly cà phê dường như còn nguyên vẹn, để hiểu được cô đang nghĩ gì, đang muốn nói gì, hay chỉ là cô đang trống rỗng như thế nào... Để đến khi trong đôi mắt to buồn bã của cô long lanh những giọt nước mắt, sẽ có một bàn tay dịu dàng ôm nhẹ vai cô, nắm nhẹ bàn tay cô, thấu hiểu...
Hiển nhiên, chẳng có một ai như vậy.

Và cô sẽ nghiến răng chịu đựng, vì biết rõ nơi này mình không thể trông đợi vào ai, ngoài mình. Nhưng ngay cả lúc cô độc như thế, cô vẫn thấy mình nhẹ nhõm hơn những lúc cô độc giữa nhiều người, cô độc bên cạnh một người...
Như lúc này đây cô đang một mình đi đến X. Bởi vì X. là nơi đầu tiên cô đã gặp anh, chàng hoàng tử của cô!
Bởi vì, chuyện cổ tích của riêng cô vẫn chưa kết thúc…

(truyện ngắn từ một entry)
http://tuoitre.vn/Van-hoa-Giai-tri/Van-hoc/320267/Truyen-ngan-1200-chu-“Happy-end”.html

họp họp nữa họp mãi...


Hành quân xa đâu có gì gian khổ

Xe máy lạnh đâu có đổ mồ hôi

Mắt ta sáng thấy phong bì là ta mau tiến tới

Đời chúng ta đâu có họp là ta cứ đi

Có tuần họp 5 ngày đủ 10 cuộc. Có tuần tỷ lệ này giảm 50%... hiếm tuần nào giảm xuống dưới 30%. Bạn bảo: họp họp gì họp hoài! Mình bảo: phải có lương tâm tí chứ, lãnh lương thì phải đi họp. Nhưng cũng phải nói ngay, mình đi họp chả mấy khi có phong bì (híc).

Từ kinh nghiệm mười mấy năm hay bị họp, “và ta biết một điều thật giản dị” , phàm việc gì muốn làm được thì… đừng họp. Còn việc gì phải họp nhiều thì sẽ… không làm được/ ko ai làm. Hay nếu ko muốn làm thì cứ họp, hay do cứ họp mà ko phải làm gì, hay do ko làm gì nên cứ phải họp…. Tóm lại cứ quẩn quanh quanh quẩn khứ hồi như thế!

Họp nhiều đầu óc mụ mị, rối tung, lâu dần thành mít đặc.

Họp nhiều không còn lúc nào lang thang café, ngồi nhìn lá rụng mưa rơi tơi bời chim cá cảnh…

Họp nhiều, chiều vỉa hè ly bia đắng nghét, tào lao chuyện này chuyện khác mà không sao cười nổi…

Họp nhiều, mặt mũi lúc đăm chiêu, lúc ngơ ngác như mấy anh bị vợ quản thẻ ATM vậy, lúc buồn rầu như nhà thơ đang làm thi, hay nhà thi đang làm thơ cũng rứa.

Túm lại, họp nhiều nó nhược hết cả người.

Họp nhiều nó bạc hết cả người.

Họp nhiều nó già hết cả người.

Thế mới phục ông nhà thơ Maiakopxki từ những năm 1920 đã phải kêu lên “cần phải có một cuộc họp để chấm dứt tất cả các cuộc họp” của “những người cộng sản loạn họp”. Nhưng đến nay là đầu thế kỷ 21 rồi mà vẫn chưa có cuộc họp cuối cùng ấy, đành vào bờ - lốc viết cái en - chi này, để xả bớt cái mụ mẫm, cái ngơ ngác, cái buồn rầu, cái nhược cái bạc cái già…

[entry cũ nhưng tâm trạng ko cũ :))]

Không đề



Ngồi quán cafe quen thuộc chờ đến giờ ra sân bay. Đường giờ tan tầm thật đông, quán vẫn tấp nập như mọi lúc. Mình vẫn một mình như mọi lần...
Những giờ phút như thế này, nếu muốn có ai đó bên cạnh thì đó phải là một người thật đặc biệt, còn nếu không, thì một mình, như bây giờ...
Nhưng với một người đặc biệt thì thật khó khăn để có thể ra đi...
Vì vậy mình nên là người đưa tiễn hơn là người được tiễn đưa.
"Lại một chuyến bay đêm... Ngồi trên máy bay nhìn ra ngoài trời tối đen, bỗng ao ước: giá mà máy bay bay lạc ngược trở về nơi mình vừa ra đi, nhỉ...?"
Hình như đã có lần mình ước ao như thế.

Học trò cũ


Đà lạt: thung lũng một ngày chớm đông
Mỗi lần lên dạy ở đại học Đà Lạt lại gặp nhiều học trò cũ bây giờ là giảng viên của trường, có cậu còn làm chức gì to lắm, có xe hơi riêng (điều mà cô đang mơ nhưng chưa có :)). Học trò hay mời cô đi ăn hút, à quên, ăn hát (đi ăn nhà hàng xong đi hát karaoke), nhưng cô thì dạy cả ngày hết cả hơi, vả lại cũng ko muốn học trò cứ vất vả vì tiếp đón mình nên thi thoảng mới cùng đi. Học trò cứ trách, còn cô rất hiểu tình cảm trò nên cũng thân tình "mắng mỏ": cứ lo đón tiếp các thầy cô thỉnh giảng thì có mà quanh năm suốt tháng... (nói vậy chứ cô biết, học trò nào mời mình thật tình, học trò nào… mời lơi thế thôi...)

Có lần đi ăn cơm bụi với một cậu học trò mà cô làm giáo viên chủ nhiệm từ cách đây... lâu lắm rồi. Nhớ lại hồi xưa cậu này là lớp trưởng, rất nhanh nhẹn. Học môn khảo cổ xong cô đưa cả lớp đi thực tập, lớp trưởng giúp cô được bao nhiêu việc. Từ việc lo nơi ăn ở đến việc phân công từng nhóm người nào việc nấy. Lúc ấy cô mới ra trường còn trẻ măng tre nứa luôn... hay bị mấy sinh viên già trong lớp (là cán bộ, bộ đội đi học) suốt ngày hát trêu: cô giáo em tre trẻ... cô ơi cô chúng cháu yêu cô lắm... Cậu lớp trưởng này oai phết, lừ mắt là mấy sinh viên già im phắt, hehe...

Cái lớp này có nhiều kỷ niệm với cô. Có một chuyện vui miệng kể với mẹ cu Măng (blog Măng) mà lần nào gặp nhau bạn í cũng nhắc lại “…Tớ nhớ đến đám học trò của chị Hậu. Chúng nó cắc cớ hỏi cô là sao Trọng Thuỷ không chọn cách chết nào khác mà lại đâm đầu xuống giếng. Cô Hậu rất chi là đứng đắn và khoa học mới bẩu rằng thế nó mới là Trọng Thuỷ, chứ nhảy vào lửa mà chết thì đã tên là Trọng Hoả, hay đâm đầu vào tường mà chết thì thành Trọng Thổ rồi còn đâu! :D"

Còn chưa kể cho bạn Măng nghe hết, ngày ấy cô Hậu còn bảo: Nếu nó đâm đầu vào đường xe lửa (bây giờ chạy qua Cổ Loa) thì nó sẽ tên là Trọng Kim, sau này hóa kiếp thành Kim Trọng trong truyện Kiều  Tất nhiên là đùa thôi nhưng chuyện này học trò cứ nhớ mãi, gặp cô lần nào cũng nhắc, vui ghê...

Có lần lên Đà Lạt vào cuối năm, học trò tổ chức sinh nhật cho cô bằng một bữa karaoke hoành tráng có hoa có nến và có cả một chiếc bánh kem to đùng với hình chó Đốm (Hi, đúng ra là phải chó Mực thì mới đúng vía cô!!!). Cô làm “người mẫu tạo dáng” đủ kiểu, chụp hình lia lịa. Sau đó cô ra HN họp thì nhận được tin nhắn: Em đi nhậu về xỉn quá làm mất máy ảnh rồi cô ơi, mất cả hình “tư liệu” sinh nhật cô nữa, huhuhu...
Huhuhu thật, may là máy chụp hình bằng thẻ chứ máy chụp bằng phim không khéo cô lại nghĩ: cậu này xạo, hay là nó chụp cho mình bằng máy không có phim???

CON CHUỒN CHUỒN KHÔNG BUỒN




Giờ cao điểm mà đường thì đầy lô cốt từng đọan dài. Năm ngóai năm kia khi mới có kiểu dựng lô cốt đào đường, lô cốt chỉ rào khỏang nửa đường. Còn bây giờ họ rào đến 4/5 mặt đường, không cần biết dân sẽ đi lại thế nào…
Bỗng đâu một đám chuồn chuồn sà xuống giữa dòng xe cộ đang bị kẹt trên đường như dòng nước đen tù hãm. Lâu lắm mới nhìn thấy “chuồn chuồn bay thấp” như thế này.
Hồi còn nhỏ ở nông thôn rất thích dang nắng đi bắt chuồn chuồn. Những con chuồn chuồn lượn lờ ở vệ cỏ đường đi, ven bờ ao, nào chuồn chuồn ngô to đùng, chuồn chuồn ớt đỏ rực, chuồn chuồn kim bé xíu, chuồn chuồn bướm sặc sỡ. Những đôi cánh mỏng nhẹ cứ thấp thóang trong dàn mướp, trong đám cỏ, trên mặt ao lặng thinh thỏang tiếng cá đớp mồi. Rón rén, con bé 6 tuổi từ Hà Nội sơ tán về nhón chân đến gần con chuồn chuồn… đôi khi nó như nhìn thấy chính nó trong cặp mắt lộ to của chuồn chuồn. Nhưng nó không biết nó hiện ra ngơ ngác trong cặp mắt chuồn chuồn tinh khôn. Nó không biết chuồn chuồn nhìn thấy nó đến gần, làm ra vẻ vô tư lự đứng im, để rồi khi nó nhón tay tưởng như đã chạm vào đôi cánh mỏng thì… chuồn chuồn nhẹ nhàng bay lên vượt ngòai tầm với…cô bé ngẩn ngơ…
Cũng có khi đang bậm môi rón rén thì bỗng từ đâu, một chiếc cần câu nhỏ xíu bằng cành tre từ từ hạ xuống, đầu có nhựa dính vào cánh chuồn, và tiếng cười đắc thắng của cậu bé đầu tóc cháy nắng hoe vàng làm cô bé chực trào nước mắt. Chuồn chuồn ơi, nhón tay bắt được chuồn chuồn cánh mỏng, cô bé nâng niu, nhưng nếu bị cần câu dính nhựa từ xa thì thôi rồi, chuồn chuồn chỉ còn là mồi cho cá… Vậy nhưng lũ chuồn chuồn lại không biết như thế, vẫn lượn lờ lúc đậu lúc bay, vô tư, và vô tâm…
Bây giờ hay nói: “buồn như con chuồn chuồn”, mới nhớ ra rằng trong tâm thức người Việt hình ảnh con chuồn chuồn rất hay được nhắc đến. Ngoài câu tục ngữ chuồn chuồn bay thấp thì mưa, bay cao thì nắng bay vừa thì râm, còn một số câu nữa cũng khá quen thuộc. Như:
Tháng bảy heo may chuồn chuồn bay thì bão.
Chuồn chuồn có cánh thì bay/ kẻo anh cu tí bắt mày đi tu . Rồi: chuồn chuồn đạp nước. Hay: tay bắt chuồn chuồn, rồi: ai biết đâu cái tổ con chuồn chuồn?
Sao thế nhỉ? Nhớ xem cái lũ chuồn chuồn này tụ bạ thế nào? Lũ chuồn chuồn cứ nay đây mai đó, ngày bay đêm nghỉ. Có lúc chuồn chuồn tụ họp bay rợp trời rợp bãi, bỗng chốc lại tan đàn, mất hút. Lúc ở phía trước, lát ở phía sau, thoắt một cái lại biến mất, vui đâu chầu đấy; Lối sinh hoạt không biết đâu mà lường lại thêm cái tổ chuồn chuồn ở đâu mà chẳng ai nhìn thấy bao giờ đã đưa đến liên tưởng về sự “bí ẩn” như câu thành ngữ “ai biết đâu cái tổ con chuồn chuồn”. Nhưng nếu tỏ ra đã biết rõ, biết tường tận điều bí mật nào đó người ta lại nói “biết tỏng cái tổ con chuồn chuồn”. Thế nên ai bảo “buồn như con chuồn chuồn”? Chuồn chuồn vui lắm chứ! Kiếp sau nếu có đầu thai thì dứt khóat xin Diêm vương cho cầm tinh con chuồn chuồn.
Mưa rồi. Chả còn con chuồn chuồn nào cả. Mưa tầm tã như chưa bao giờ được mưa. Nhìn quanh ai cũng im lặng trong tiếng máy xe, trong khói xăng, trong làn mưa như quất, nhích từng chút, không cằn nhằn, lỡ đụng chạm cũng chỉ nhìn nhau thông cảm, nhường đường cho mấy người chở con nhỏ, tránh chỗ cho mấy chị mua ve chai đi trước khi nhìn thấy đống giấy báo sau xe đạp đang ướt dần.
Sao ông trời không thương giùm bà con dưới này một chút!

Ý KIẾN TẠI TỌA ĐÀM VỀ HẠ TẦNG XANH (tại xã Bình Mỹ, 18.8.2026)

  Nguyễn thị Hậu, Nguyên Phó Viện trưởng Viện Nghiên cứu phát triển TPHCM T ham dự workshop hôm nay với chủ đề “Giá trị hạ tầng xanh trong...