HIẾN KẾ: Thay vì sơn màu lòa loẹt ở trước chợ Bến Thành, xin tặng cho đơn vị tài trợ chỉnh trang thành phố 2 ý tưởng:
1/Cầu Mống là nơi rất cần rực rỡ để tạo sự thu hút hấp dẫn và giá trị di sản cao hơn, trong khung cảnh của khu vực. (hình mình nhở AI làm thử) 
2/ Trong số các vườn hoa /công viên đang được thực hiện, nên dành 1,2 nơi để làm các VƯỜN TƯỢNG cho các nghệ sĩ trẻ, sinh viên các trường nghệ thuật có nơi trưng bày tác phẩm của mình. Tạo nên sự đa dạng và tăng thêm sự tham gia của cộng đồng!
Bản quyền Hậu khảo cổ
Ý kiến bạn Tạ Duy Linh:
Hiến kế và đề xuất này mang tính thiết thực, bởi chúng không dừng lại ở thẩm mỹ hay biểu tượng, mà can thiệp trực tiếp vào điều kiện sản sinh văn hoá trong không gian công cộng.
Hiến kế và đề xuất này mang tính thiết thực, bởi chúng không dừng lại ở thẩm mỹ hay biểu tượng, mà can thiệp trực tiếp vào điều kiện sản sinh văn hoá trong không gian công cộng.
Theo đó, khi Cầu Mống được tái sử dụng thông qua nghệ thuật, và khi nghệ sĩ trẻ được trao không gian hiện diện, thành phố không “trình diễn” văn hoá, mà cho phép nhiều thực hành khác nhau cùng tồn tại, cùng va chạm.
Ở góc độ du lịch, giá trị không nằm ở việc tạo thêm điểm đến, mà ở việc du khách bước vào một bối cảnh đang vận hành; nơi họ là người quan sát tạm thời của các quá trình xã hội, chứ không phải người tiêu dùng hình ảnh.
Đó là một dạng du lịch hiếm, bởi nó không thể sao chép, không thể dàn dựng, và cũng không thể tăng trưởng bằng khẩu hiệu.
Một bài viết xác đáng! CUỐI CÙNG VẪN LÀ TRẢ LỜI CÂU HỎI: ĐÔ THỊ CỦA AI?
"Vậy khi một đô thị bị “Disneyland hóa”, ai là người mất nhiều nhất? Không hẳn là du khách. Họ đến, chụp ảnh, rời đi và mang theo một ấn tượng nhất thời. Không hẳn là chính quyền hay đơn vị thực hiện dự án, bởi mục tiêu làm mới hình ảnh, tạo sự chú ý ngắn hạn vẫn đạt được. Người mất nhiều nhất chính là cư dân đô thị, những người sống cùng không gian đó mỗi ngày.
Họ mất dần những khoảng không gian để lắng lại, để cảm nhận sự tiếp nối của thời gian. Họ mất dần những biểu tượng có khả năng nuôi dưỡng niềm tự hào bền vững, thay vào đó là những hình ảnh thay đổi liên tục theo thị hiếu. Và về lâu dài, đô thị mất đi khả năng tích lũy ký ức tập thể, thứ làm nên chiều sâu văn hóa của một thành phố".
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét