Mỗi
buổi sáng tui vừa nấu cơm vừa nghe thời sự Chào buổi sáng (dấu hiệu của
người “phụ nữ đảm đang” là thường xuyên NGHE TV: nghe Thời sự, nghe Ca
nhạc, nghe trò chơi, nghe Phim truyện, phim bộ… mà hiếm khi được XEM
TV). Sau mỗi ngày lễ của ban ngành nào đấy thường có thông báo cám ơn
trên TV. Nghe là biết ngành nào cơ quan nào được nhiều người biết đến và
quan tâm, nhất là được các cấp lãnh đạo đến thăm tặng hoa phát biểu…
thì nhời cám ơn cũng là một cách PR vô cùng hữu hiệu.
Mỗi
năm cứ qua ngày 21 tháng 6 mà nghe TV đọc “Lời cám ơn của Hội Nhà báo
nhân ngày báo chí Việt Nam” thì mới thấy báo chí được xã hội ưu ái đến
nhường nào. Không nhớ hết, nhưng đại thể là đầu tiên cám ơn các đồng chí
lãnh đạo đảng và nhà nước, hàng loạt lãnh đạo ban ngành trung ương và
địa phương với đầy đủ tên tuổi chức danh… đã gửi
lời chúc mừng, tặng hoa nhân ngày báo chí VN. Xin cám ơn vì các đồng chí
lãnh đạo đã quan tâm chỉ đạo sâu sát, các ban ngành đã giúp đỡ tạo điều
kiện, phối hợp, hợp tác… để báo chí hòan thành nhiệm vụ…
Nghe
mãi nghe mãi, chả thấy có lời cám ơn các tầng lớp nhân dân vì đã bỏ
tiền mua báo! Phải chăng vì báo chí được nhà nước bao cấp hoàn toàn, chỉ
cần dựa vào nhà nước là có thể sống được? Hình như chỉ có một vài tờ
báo tạp chí như thế. Nhưng ngay cả những tờ báo bao cấp ấy thì các cụ về
hưu, các cựu chiến binh, các xã vùng sâu vùng xa vẫn phải bỏ tiền ra
mua, dù đồng lương hưu, tiền trợ cấp hay kinh phí của xã còn quá nhỏ
nhoi, khiêm tốn. Cứ như suy nghĩ nông cạn của tui thì chức năng của lãnh
đạo là phải … lãnh đạo rồi, không quan tâm chỉ đạo sâu sát thì đâu gọi
là lãnh đạo? Mà trách nhiệm của các cơ quan ban ngành là phải tạo điều
kiện hợp tác với báo chí, luật định thế rồi. Chỉ có các tầng lớp nhân
dân là ko bị bắt buộc mua báo. Thế mà họ vẫn cần mẫn mua báo hàng ngày.
Tất nhiên, trong xã hội thông tin ngày nay báo chí đã trở thành “một
phần tất yếu của cuộc sống” của số đông người dân. Mà nào có phải chỉ
mua báo ngày, còn cơ man nào là báo tuần báo tháng bán nguyệt san tạp
chí phụ bản phụ san chuyên đề… bìa xanh đỏ tòan chân dài váy ngắn… cũng
“moi” không ít tiền trong túi người dân. Hình như những cái Phụ này đã
nuôi cho cái Chính sống đàng hòang ra phết. Thế nên, thử tưởng tượng một
ngày người đọc quay lưng với báo chí? Ôi trời, chắc sẽ là ngày tận thế
(của báo chí)!
Bạn
mình làm báo, mỗi ngày trông ngóng số lượng báo phát hành, thắt ruột
thắt gan khi thấy buổi sáng Sài Gòn “tháng 6 trời mưa trời mưa ko dứt”
để rồi ngày nào trời chưa mưa anh cũng lạy đừng mưa! Một ngày tin chậm
tin cũ, một ngày nhiều tin gây tức, là bạn mình áy náy có khi day dứt
mãi… cũng vì nghĩ đến những người dân đã bỏ tiền ra mua tờ báo, vì hiểu
người dân không chỉ cần thông tin mà còn cần một niềm tin!
Mà
hình như Hội Nhà báo cũng là cơ quan được nhà nước bao cấp hay sao í
nhỉ? Có nghĩa là được có biên chế nhà nước, được cấp kinh phí hoạt động
và có trụ sở để làm việc, quan chức Hội Nhà báo vẫn là quan chức nhà
nước. Vậy là khác với Hội Sử học của tui là Hội 3 không: không kinh phí,
không biên chế, không trụ sở, vì Hội của tui “chỉ” là Hội xã hội - nghề
nghiệp mà không phải là Hội chính trị - xã hội- nghề nghiệp như hội Nhà
Báo và một số Hội khác. Vì vậy bọn tui làm việc cho Hội chỉ có chức mà
không phải là quan. Chắc vì thế mà Hội Nhà báo phải nhiệt tình chu đáo
cám ơn tất cả các ban ngành lãnh đạo mà quên người nuôi sống mình là
nhân dân. À, nếu nhân dân không thèm mua báo thì nhà báo phóng viên thất nghiệp… Không có lính Hội nhà báo “làm quan” với ai ta???
Entry
này sẽ chẳng có ai cám ơn tui mà tui còn phải xin lỗi đồng chí Hoàng A
Mã và hai Cách Cách nhà tui vì mải viết nên trưa nay các đồng chí ấy
phải ăn cơm với món thịt chiên bị cháy rồi!
Ai bảo đã mất tiền mua báo lại còn đòi được cám ơn!
(note từ 2010 đến năm nay vẫn thấy thế)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét