- Có một nghiên cứu cho rằng: Mẫu số chung của tất cả
những người thành công trong mọi lĩnh vực là khả năng thiết lập mục tiêu
và chinh phục mục tiêu, khi đã xác dịnh được mục tiêu cuộc
sống của mình rồi thì người ta sẽ biết cách tập trung vận dụng kiến
thức, tổ chức sắp xếp thời gian và nguồn lực để phục vụ tốt nhất cho
cuộc sống. Xin hỏi, chị có một mục tiêu nhất định nào cho cuộc sống của mình không?
Từ
nhỏ tôi đã được dạy dỗ rằng, hãy cố gắng học hành để có được một nghề
nghiệp có ích cho bản thân và xã hội, nếu nghề ấy phù hợp với sở thích
thì càng tốt, ta sẽ có sự say mê bên cạnh ý thức trách nhiệm. Vì vậy,
bắt đầu đi làm tôi chỉ tâm niệm một điều: ngòai xã hội hay trong gia
đình, hãy làm tốt công việc của mình với trách nhiệm và niềm vui. Có thể
coi đó là mục tiêu được không, khi mà giờ đây nhìn lại cuộc đời mình
tôi nhận thấy, để đạt được điều đó quả thật có rất nhiều khó khăn phải
vượt qua. Ví như, trong những giai đọan khó khăn chung của cả nước, làm
sao có thể sống bằng đồng lương giảng viên đại học? Rồi khi có con nhỏ,
làm thế nào để thực hiện công việc chuyên môn luôn phải đi xa? Thậm chí
có lúc còn phải cân nhắc giữa sở thích, sự nghiệp và các mối quan hệ gia
đình, bạn bè, xã hội… Nhưng nhờ có mục tiêu đơn giản đó mà nói chung
tôi đã có sự lựa chọn phù hợp trong từng hòan cảnh để giờ đây nhìn lại,
tôi thấy mình may mắn vì được làm (và làm được) những công việc lý thú
dù có thể không phải là nghề nghiệp được đào tạo, và luôn có niềm vui từ
gia đình, bạn bè, con cái.
- Thường
thì việc phấn đấu trở thành số 1 trong cơ quan hay trong công việc cũng
đồng nghĩa với việc sẽ hy sinh hạnh phúc gia đình để dồn toàn bộ tâm
trí vào sự nghiệp, chị đã cân bằng hai việc này như thế nào?
Tôi
chưa bao giờ có sự phấn đấu như vậy, và thực sự cũng chưa bao giờ là
“số 1” cả ở cơ quan hay trong gia đình J Tuy nhiên, tôi hiểu chị muốn
nói đến “sự cân bằng” giữa vai trò của người phụ nữ ngòai xã hội, với
người phụ nữ trong gia đình. Tôi thì nghĩ đơn giản lắm, ở mỗi nơi mình
có một chức năng khác nhau: ở cơ quan có thể là lãnh đạo, quản lý công
việc thì trước hết cứ theo nguyên tắc mà làm, bản thân ý thức và làm sao
cho nhân viên thực hiện công việc một cách thỏai mái chứ không phải làm
do “mệnh lệnh”. Còn ở nhà, việc của mình là lo con cái bếp núc thì cũng
tự làm, nếu được phụ giúp chia sẻ thì càng tốt, mà không thì mình ráng
chút cũng xong. Không tự gây áp lực cho mình để “vừa lòng, chiều lòng”
ai, vì như vậy rất mệt mỏi.
Tôi nghĩ, khi ai cũng làm đúng trách nhiệm của mình thì mọi việc nói chung sẽ ổn.
-
Khoảng thời gian nào chị dành để chăm sóc bản thân? Đi shopping, café,
tán gẫu cùng bạn bè, tập thể dục, yoga… chị “tiêu” thời gian nhiều nhất
cho “món” nào? Nó giúp chị được những điều gì?
Với
nhịp sống thành phố rất vội vã, đồng thời cũng có khá nhiều công việc,
có lẽ tôi cũng như nhiều người luôn phải sống “linh họat” như một đặc
điểm của văn hóa Việt Nam J . Thời giờ làm việc ở cơ quan, đi dạy thêm ở
một số trường đại học, cao đẳng đã chiếm phần lớn quỹ thời gian trong
ngày, trong tháng… Thường thì tối khuya sau 9g là lúc tôi dành cho mình:
trò chuyện với con, lướt mạng, viết gì đấy, đọc sách… Thi thỏang sáng
cuối tuần, thường hơn là những buổi trưa, tôi hay ngồi cà phê cùng bạn
bè thân thiết, lâu lâu mới shopping, còn tập thể dục, yoga, thiền… thì
chưa dù bạn bè cũng rủ rê… Những thú vui này giúp tôi giảm bớt áp lực từ
công việc và những hệ lụy từ nó, “tán gẫu” với bạn bè cả ngòai đời và
trên mạng - nhất là những người bạn cùng quan niệm sở thích đã giúp tôi
có thêm nhiều hiểu biết, và như bạn bè nói, qua những gì tôi viết, tôi
cũng ít nhiều chia sẻ được nhữngvui buồn của các bạn.
- Chị đi nhiều như vậy, thời gian dành cho gia đình như thế nào?
Nói
chung những ngày cuối tuần là thời gian tôi dành cho gia đình nhỏ của
mình cũng như về thăm ông bà. Khi các con còn nhỏ (chưa hết tiểu học)
thì hầu như tôi không đi công tác xa, thậm chí từ chối cơ hội nghiên cứu
sinh ở nước ngòai, chọn việc học trong nước để ở nhà với con. Khỏang
thời gian này tôi vừa chăm con nhỏ vừa tập cho các con tính tự lập và sự
cảm thông, biết chia sẻ với bố mẹ những công việc trong gia đình. Vì
vậy khi các con lớn hơn tôi có thể đi xa. Tuy nhiên, nếu đi vắng thì
thôi, khi về nhà thì việc nhà mình lại làm, không ỉ lại vào chồng con.
Như vậy khi đi công tác thì yên tâm và khi về nhà thì vui vẻ. Nhờ vậy
mình không bận biụ với những suy nghĩ quẩn quanh, rằng vì sao mình không
được thế này không như thế khác… Chỉ điều đó cũng làm cuộc sống thanh
thản hơn nhiều.
-
Có một thực tế là, nhờ biết cách sắp xếp thời gian dành cho gia đình,
bản thân và công việc một cách hợp lý thì phụ nữ ngày nay khá rảnh rang
và chủ động trong mọi việc, vậy ở góc độ cá nhân, chị có nghĩ rằng việc
làm đó sẽ khiến phụ nữ trở nên thực dụng hơn hay đời sống của họ sẽ thú
vị hơn?
Chủ động sắp xếp công việc và nội
trợ nhưng cũng đừng quá đòi hỏi và cầu tòan, sẽ gây sức ép cho mình, cho
người thân. Cũng đừng quá ôm đồm để bản thân luôn căng thẳng vì những
việc mà nếu chưa làm, thậm chí không làm cũng không sao. Biết cân bằng
mọi thứ, từ sở thích của mình và người thân, thời gian cho mọi việc,
thời gian và không gian cho riêng mình… điều đó sẽ làm cho cuộc sống của
phụ nữ thú vị hơn chứ.
- Đàn ông, khi thấy phụ nữ làm việc gì cũng “chuyên nghiệp” quá thì họ cũng sẽ sợ, chị nghĩ sao về điều này?
Chả
cứ đàn ông, ngay phụ nữ với nhau cũng vậy J Từ cái sự ‘sợ” này nảy sinh
nhiều phiền tóai nơi công sở. Tôi vẫn nghĩ: công việc khó mấy, vất vả
mấy cũng không làm mình mệt mỏi chán nản, mà chính sự phức tạp trong
những quan hệ công việc lại mang đến cho mình điều đó. Mấy chục năm đi
làm khi đối diện với thực trạng này tôi không thể làm khác ngòai việc
“đành chịu vậy”. Nghĩ cho cùng, thế mới là cuộc sống J
-
Chị có hai cô con gái, và người ta nhìn vào đó thấy như một tình bạn,
tình bạn của những người phụ nữ ở hai thế hệ khác nhau nhưng dường như
không có nhiều khoảng cách, chị thường dạy và mong chờ ở các cô con gái
của mình những điều gì?
Điều may mắn lớn
nhất của tôi, như chị nhận biết, là có hai cô con gái là hai người bạn
thân thiết. Quả thật giữa mẹ con tôi dường như không có khỏang cách về
quan niệm và suy nghĩ và do vậy, hầu như không có những xung đột thường
có giữa thế hệ cha mẹ và con cái, nhất là giữa mẹ và con gái. Có lẽ do
sống trong giai đọan chuyển đổi của cả xã hội nên thế hệ chúng tôi cần
phải thay đổi để có thể thích nghi với sự chuyển biến này. Sự thích nghi
này nhanh và nhìều chừng nào thì khỏang cách thế hệ cha mẹ và con cái
càng rút ngắn chừng ấy. Tôi nghĩ, không nên chỉ trông chờ các con hiểu
và làm những gì cha mẹ mong muốn, mà cha mẹ cũng cần hiểu các con muốn
gì, thời thế đòi hỏi gì ở thế hệ các con, thông cảm khi các con có những
điểm khác mình… Sự thông hiểu là từ cả hai phía. Có lẽ vì vậy các con
tôi rất thỏai mái chia sẻ với mẹ mọi điều, từ niềm vui đến những khó
khăn trong cuộc sống. Làm cha mẹ thì không mong gì hơn con cái trưởng
thành, sống tình cảm, chân thành, đồng thời có trách nhiệm đối với cha
mẹ, sau này là với gia đình riêng của chúng.
Cảm ơn chị đã cùng chia sẻ J
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
BIÊN GIỚI THÁNG HAI - Tác giả: HUY ĐỨC
Hôm nay 17/2/2025, đăng lại bài này của nhà báo Huy Đức (Trương Huy San), người đang trong vòng lao lý BIÊN GIỚI THÁNG HAI Tác giả: HUY ĐỨ...
-
Người Việt có một số thành ngữ và sự tích liên quan đến cá trê, như truyện Trê Cóc chẳng hạn. Câu chuyện không chỉ là việc Trê tranh giàn...
-
Một người bạn fb bất ngờ ra đi. Post bài thơ rất hay của bạn. Tôi biết Cao Hải Hà qua mạng Yahoo blog và sau là FB. Vài lần gặp Hà ở chỗ ...
-
Khi mới làm quen với FB Lặng lẽ nước Nga, tôi đã mạo muội đề nghị được xem lại bộ phim “Con đường đau khổ” – phim truyền hình 13 tập dựa t...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét