https://baodanang.vn/giu-ngon-den-o-nhung-toa-soan-3341117.html
Nguyễn thị Hậu
Mỗi
năm cứ đến tháng Sáu, những người gắn bó với nghề báo lại có dịp nhìn lại hành
trình của bản thân, của tờ báo nơi mình làm việc. Dù tôi không phải là nhà báo chuyên nghiệp,
nhưng với tư cách một người nghiên cứu khoa học và có nhiều năm cộng tác với các báo, tạp chí
bằng những bài viết về
văn hóa và di sản, ngày 21 tháng 6 luôn gợi lên cảm xúc đặc biệt.
Những
ngày gần đây thông tin về việc sắp xếp, tinh gọn hệ thống báo chí tiếp tục được
triển khai mạnh mẽ. Nhiều cơ quan báo chí, tạp chí chuyên ngành sẽ sáp nhập
hoặc chấm dứt hoạt động. Đó là một chủ trương lớn nhằm xây dựng nền báo chí
tinh gọn, chuyên nghiệp, hiện đại hơn trong bối cảnh chuyển đổi số và yêu cầu
quản trị mới. Nhìn từ góc độ quản lý, đây là một xu thế khó tránh khỏi. Tuy nhiên, bên cạnh những con số về tổ
chức, nhân sự hay hiệu quả vận hành, có lẽ cũng cần dành một khoảng lặng để
nghĩ về những giá trị khó đo đếm bằng thống kê.
Đối với nhiều người nghiên cứu, mỗi tờ báo, mỗi tạp chí không chỉ là
một cơ quan truyền thông. Đó còn là không gian đưa học thuật đến với công
chúng, một diễn đàn văn
hóa, nơi lưu giữ ký ức của cộng đồng. Không ít công trình nghiên cứu được giới
thiệu trên những trang báo địa phương. Không ít giá trị di sản tưởng như bị
lãng quên được đánh thức từ những bài viết ngắn đăng trên các chuyên trang văn
hóa. Nhiều nhà báo bắt đầu viết vài mục tin nhỏ mà trở nên tâm huyết
với di sản văn hóa. Là một trong số nhiều nhà nghiên cứu văn hóa và di sản cộng tác với báo
chí, tôi biết rằng có nhiều tri thức về lịch sử địa phương, về kiến trúc,
về ký ức đô thị đã được phổ biến trên những trang báo. Có câu chuyện về một ngôi đình, một ngôi
chợ, một con hẻm hay một nghề thủ công truyền thống đang bị mất đi sẽ không bao giờ được xã hội quan tâm
nếu không có các nhà báo kiên trì theo đuổi.
Tôi
vẫn nhớ cảm giác hồi hộp của hai mươi năm trước khi bài tùy bút đầu tiên về sự mất mát di sản
đô thị được đăng báo. Nhuận
bút không nhiều nhưng lượng
báo phát hành rất cao, hơn bây giờ nhiều. Điều quý giá nhất là cảm giác có một nơi để những câu chuyện
văn hóa được lắng nghe và nhận được sự đồng cảm từ tòa soạn, từ người đọc. Từ bài viết của nhiều nhà nghiên cứu, độc giả đã biết đến những
di sản văn hóa nơi mình đang sống, tìm hiểu giá trị các di tích. Các nhà quản lý cũng chú ý hơn đến việc bảo tồn và phát huy giá trị của những di sản may mắn còn hiện hữu trong quá trình
đô thị hóa vội vã.
Bởi
vậy, khi một tờ báo hay một tạp chí ngừng xuất bản là mất đi một cơ
hội cho nhà nghiên cứu đến gần hơn với công chúng bằng các công trình, ý tưởng
khoa học của mình. Đó
còn là sự khép lại của một không gian đối thoại đã tồn tại hàng chục năm, nơi tiếng nói của nhà
nghiên cứu, của cộng đồng và nhà quản lý có thể gặp nhau, dù có tạo ra sự đồng
thuận hay không thì vẫn luôn hữu ích. Vì vậy một tờ báo không chỉ là một cơ
quan truyền thông mà còn là một phần của hệ sinh thái tri thức.
Tất
nhiên, tôi hiểu rằng không thể níu giữ mọi mô hình cũ trong một thời đại mới. Bởi vì công nghệ số đã thay đổi hoàn toàn cách
sản xuất và tiếp nhận thông tin. Độc giả hôm nay không còn chờ báo giấy vào mỗi sáng, những bài viết dài đang phải cạnh tranh với các clip hay video ngắn, trí tuệ nhân tạo đang thay đổi và
tạo ra vô số nền tảng truyền
thông mới. Sự thay đổi là tất yếu. Nhưng chính trong giai đoạn này vai trò cốt lõi của báo chí lại càng
trở nên quan trọng. Khi thông tin tràn ngập đến mức dư thừa
thì điều xã hội cần là
thông tin phải đáng
tin cậy hơn. Khi văn hóa truyền thống đứng trước nguy cơ bị hòa tan trong dòng
chảy toàn cầu hóa, điều cần thiết không phải chỉ là tốc độ và hình thức quảng
bá về di sản, mà là
chiều sâu của giá trị và bản sắc văn hóa một đô thị, một quốc gia.
Điều
khiến tôi băn khoăn nhất là số phận của những lĩnh vực vốn không phải
"ngôi sao" trong cuộc cạnh tranh thông tin hiện nay: văn hóa, lịch
sử, khảo cổ học, bảo tàng học, di sản, văn học địa phương... Những lĩnh vực ấy
vốn đã ít không gian xuất hiện trên truyền thông, nay nếu báo chí nói chung và
các chuyên trang nói riêng bị thu hẹp, ai sẽ tiếp tục kể những câu chuyện ấy? Ai
sẽ dành nhiều kỳ báo để theo đuổi một vụ việc xâm hại di tích? Ai sẽ kiên nhẫn
giới thiệu một phát hiện khảo cổ mới? Ai sẽ ghi lại ký ức của những nhân chứng
cuối cùng trước khi họ ra đi?
Thuật toán của mạng xã hội không làm
công việc đó. Trí tuệ nhân tạo cũng không làm công việc đó. Chỉ có những con
người cụ thể và các tờ báo cụ thể mới làm được điều đó. Bởi vậy, số lượng đầu
báo giảm đi bao nhiêu không phải là điều đáng lo nhất, mà là liệu sau quá trình
sắp xếp, chúng ta có vô tình làm nghèo đi đời sống tri thức và văn hóa của xã
hội hay không. Làm
sao để những chuyên trang về
văn hóa, di sản, khoa học hay giáo dục không bị thu hẹp chỉ vì áp lực lượt xem.
Những cây bút tâm huyết về văn hóa vẫn có không gian để viết những điều không thể đo bằng
lượng truy cập. Đó là câu hỏi cần có lời giải đáp.
Trong những ngày tháng sáu này tôi nghĩ nhiều đến hình ảnh những tòa soạn báo từng sáng đèn suốt đêm, nghĩ đến những tạp chí âm thầm đồng
hành cùng giới nghiên cứu. Tôi nghĩ đến những cộng tác viên như tôi ở khắp mọi miền đất nước vẫn cố gắng góp phần lưu giữ ký ức văn hóa qua từng
bài viết. Có thể một số tờ báo sẽ không còn, có thể nhiều nhà báo quen thuộc sẽ làm công việc
khác. Nhưng tôi tin rằng
sứ mệnh của báo chí vẫn còn nguyên giá trị. Chừng nào xã hội còn cần sự thật,
còn cần tri thức, còn cần những tiếng nói nhân văn để bảo vệ và lan tỏa các giá
trị văn hóa, chừng đó báo chí vẫn tiếp tục sống trong những hình thức mới.
Và với tôi, điều đáng trân trọng nhất ở nhiều nhà báo trong thời điểm chuyển mình hôm nay
không phải là sự tiếc nuối dành cho cái cũ, mà là trách nhiệm gìn giữ tinh thần
của nghề báo,
tinh thần phụng sự công chúng, bảo vệ sự thật và nuôi dưỡng những giá trị tốt
đẹp. Nếu không có tinh thần ấy, sẽ có ngày chúng ta nhận ra rằng khi những tòa soạn đã tắt đèn không chỉ có những con người rời đi, mà
còn mất cả một phần tri thức văn hóa của đất nước. Mong
rằng ngọn đèn đó cần được giữ gìn và tỏa sáng, dù tờ báo có thể đổi thay.
TP. Hồ Chí Minh, tháng sáu 2026
TS. Nguyễn Thị Hậu là cộng tác viên thân thiết của nhiều tờ báo.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét